[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:09:09
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại là bốn năm ?
Câu hỏi đêm đính hôn , Ôn Nhiên vẫn luôn đinh ninh rằng Cố Quân Trì bỏ ngỏ. Mãi cho đến tận hôm nay, mới vỡ lẽ, hóa sớm đưa câu trả lời từ lâu .
Có thời gian rảnh rỗi thì lo mà tự lo cho . Đừng bận tâm xem là mấy năm, cũng đừng suy nghĩ vớ vẩn nữa. Sẽ bao giờ chuyện kết hôn với .
là như . Ôn Nhiên thầm nghĩ, làm một như Cố Quân Trì thể trói buộc bởi một bản hợp đồng hôn nhân cơ chứ? Một bao giờ chịu khuất phục những d.ụ.c vọng tầm thường, thèm để mắt đến những thứ tình yêu mù quáng, chấp nhận một cuộc sống an phận thủ thường, chắc chắn ôm ấp những hoài bão lớn lao hơn nhiều.
"Nhiều lúc tao thấy phản ứng của mày một sự việc thật nực ." Trần Thư Hồi bật nhạt nhẽo, tỏ vẻ thể nào lý giải nổi: “Tao thực sự tò mò, mày nghĩ mày thể lết xác nữa?"
"Đến một nơi... sẽ ai tráo đổi t.h.u.ố.c của ." Ôn Nhiên thẳng mắt bà .
Sắc mặt Trần Thư Hồi đanh , nụ nhạo báng môi cũng vụt tắt.
"Nghĩ rằng Cố Quân Trì bề gì khó qua khỏi, nên bà định vắt kiệt chút giá trị lợi dụng cuối cùng từ , cố vớt vát thêm chút ưu thế khi lưới rách cá c.h.ế.t. Dù thì ông nội Cố cũng rằng cái bào t.h.a.i vốn dĩ cơ hội chào đời." Ôn Nhiên phân tích một cách rành rọt: “Chỉ là các ngờ tới, Cố Quân Trì thể bình phục nhờ việc đ.á.n.h dấu vĩnh viễn. Giờ thì chẳng cần đến một Omega độ tương thích cao ngất ngưởng cũng thể đường hoàng sinh con đẻ cái với những Omega khác."
Giọng của nhuốm màu mệt mỏi: "Thứ trở thành bã t.h.u.ố.c bỏ chỉ riêng , mà là cả cái nhà họ Ôn ."
"Rồi , mày đòi tao thả mày , là định tự mò đến tìm Cố Quân Trì chứ gì." Trần Thư Hồi nghiến răng, giọng điệu đan xen giữa sự hận thù và khinh miệt: “Mày ơn tao mới đúng. Nếu mày m.a.n.g t.h.a.i thật, thì cái màn diễn kịch t.h.ả.m hại của mày mặt Cố Quân Trì sẽ hiệu quả gấp bội phần đấy."
"Rồi hai tháng , giả vờ trượt chân ngã một cú thật đau, để tống khứ cái bào t.h.a.i vốn dĩ c.h.ế.t yểu chứ gì." Ôn Nhiên gật gù: “Nghe cũng bùi tai đấy, nhưng làm mấy chuyện đê tiện đó. Các nắm thóp đủ nhiều , chẳng cần nơm nớp lo sợ sẽ chạy tìm Cố Quân Trì . Làm phiền bà nhắn hỏi Cố Sùng Trạch xem khi nào thì mới chịu nhả . Tôi thừa đường nước bước đều do ông giật dây mà."
Trần Thư Hồi chỉ im lặng trừng mắt . Ôn Nhiên cũng chẳng buồn đôi co thêm, lưng bước lên cầu thang, để đôi chân trần đưa trở về phòng.
Đêm đó, Ôn Nhiên một giấc ngủ say sưa và dài nhất kể từ bấy lâu nay. Một giấc mơ cũng tìm đến.
Trong mơ, thấy cây điều ước rực rỡ như ngọn lửa hồng. Ôn Nhiên vắt vẻo cành cây, mỏi mắt tìm kiếm dải ruy băng từng treo lên, nhưng tìm mãi cũng chẳng . Thay đó, chỉ tìm thấy một dải ruy băng trống trơn, chẳng lấy một nét chữ.
Cậu gỡ dải ruy băng đỏ thắm đó xuống, huơ huơ vẫy gọi Cố Quân Trì đang gốc cây: "Cái là của đấy, bây giờ điều ước nào lên ?"
Cố Quân Trì khẽ ngẩng đầu , vẫn giữ nguyên câu trả lời: "Không cần, điều ước nào cả."
"Cũng , bệnh của khỏi hẳn mà." Ôn Nhiên vui sướng vang, đến mức khóe mắt cay cay. Cậu : "Vậy thì cũng chẳng còn điều ước nào nữa."
Cậu tỉnh dậy với một nụ rạng rỡ môi. Ôn Nhiên đưa tay dụi mắt, nhổm dậy. Ngoài cửa sổ, cây phượng tím tàn lụi từ bao giờ. Những ngày tháng ngắn ngủi ở làng chài nhỏ dường như lùi xa dĩ vãng, hệt như một câu chuyện của kiếp .
Thẫn thờ giường một lúc lâu, Ôn Nhiên mới lững thững bước xuống vệ sinh cá nhân, xuống nhà dùng bữa trưa. Cậu còn cố tình nài nỉ dì Phương ăn cùng .
"Nhiên Nhiên , hôm nay chuyện gì mà cháu vui thế." Dì Phương gắp cho một miếng thịt: “Mấy bữa thấy cháu ăn uống chẳng hồn, dì lo sốt vó lên ."
"Cháu ạ." Ôn Nhiên mỉm : “Cháu cảm ơn dì, dì Phương. Dì cũng chú ý giữ gìn sức khỏe đấy nhé."
"Cháu cứ khách sáo với dì làm gì, ăn nhiều cháu."
Sau bữa trưa, Ôn Nhiên trở về phòng bắt đầu thu dọn hành lý, Thực cũng chẳng gì nhiều nhặn để mang theo. Cậu chỉ cần nhét chiếc máy tính balo, mang theo điện thoại và chiếc mô hình là đủ.
Cậu gấp chăn màn gọn gàng, vuông vức, quét dọn căn phòng sạch sẽ tinh tươm. Lúc sắp xếp xấp bản vẽ và đống sách vở, ngập ngừng một lúc, quyết định chỉ nhét một ít balo, còn đem cất gọn ngăn kéo.
Xong xuôi, thả xuống mép giường, tĩnh lặng phóng tầm mắt ngoài cửa sổ.
bốn giờ chiều, Ôn Nhiên đeo balo lên vai, nhét điện thoại túi áo khoác đen, ôm chặt chiếc mô hình tàu hộ vệ viễn dương trong vòng tay thong thả bước xuống lầu.
Dì Phương vẫn đang say giấc nồng trong phòng. Ôn Nhiên làm ồn, nhẹ nhàng khép cánh cửa chính . Cậu thẳng một mạch ngoài cổng vườn, nơi một chiếc xe màu trắng đỗ xịch chờ sẵn.
Người vô lăng ai khác chính là Trần Thư Hồi. Ôn Nhiên kéo cửa ghế phụ, bước trong. Cậu đặt balo xuống chân, nâng niu chiếc mô hình đùi, cẩn thận thắt dây an .
Không ai với ai câu nào, chiếc xe lặng lẽ lăn bánh. Ôn Nhiên ngoái đầu căn biệt thự, nơi gắn bó với suốt hơn nửa năm qua. Thật kỳ lạ, chẳng cảm thấy mảy may lưu luyến xúc động gì, thứ diễn bình thản như việc lật một trang sách.
Xe thoát khỏi con đường rợp bóng cây. Bầu trời âm u xám xịt, lẽ chiều tối sẽ một cơn mưa.
Xuyên qua trung tâm thành phố nhộn nhịp, bỏ phố xá sầm uất phía . Hơn một tiếng đồng hồ , khi những bánh xe bắt đầu lăn con đường gập ghềnh dẫn ngoại ô, điện thoại của Trần Thư Hồi bỗng đổ chuông liên hồi. Là Ôn Duệ gọi. Trần Thư Hồi mặc kệ bắt máy. Gã gọi liền tù tì bốn năm cuộc, cuối cùng cũng chịu bỏ cuộc.
Vài giây , đến lượt điện thoại của Ôn Nhiên reo vang. Cậu rút điện thoại , màn hình hiển thị cái tên Ôn Duệ.
Ôn Nhiên bắt máy, bật luôn loa ngoài. Giọng Ôn Duệ gầm thét, rung cả điện thoại: "Trần Thư Hồi, bà điên thật ! Bà hại c.h.ế.t bao nhiêu nữa mới lòng hả?!"
"Anh hai." Ôn Nhiên khẽ gọi.
"Mày đang ở , ngay vị trí cho !"
"Em sắp ."
"Bọn họ làm thể dễ dàng buông tha cho mày . Mày đang ở cái xó xỉnh nào?!"
"Anh hai." Ôn Nhiên gọi gã một tiếng, nhưng thêm gì nữa. Cậu cúp máy, gạt điện thoại sang chế độ im lặng đút túi.
Bầu trời sụp tối đen như mực. Ôn Nhiên lấy ngón trỏ vuốt ve các góc cạnh của hộp mô hình, bất chợt cất tiếng: "Bà bao giờ cảm thấy ân hận vì lựa chọn Cố Sùng Trạch vì bố ?"
Trần Thư Hồi đạp phanh gấp một cái, ngoắt đầu sang chằm chằm .
Ôn Nhiên chỉ đăm đăm chiếc mô hình đùi: "Bà cũng tình cảm với bố mà, ? Nếu thì bà chẳng sinh Ôn Nhiên, chẳng ôm hận vì phản bội. Cố Sùng Trạch cũng thấu điều đó. Cho nên, để trừ khử bố , ông chọn cách âm thầm thủ tiêu, mà đó, ông cho bà chuyện bố ngoại tình, đẩy sự lựa chọn và trách nhiệm lên vai bà."
Đến nước , việc truy cứu xem làm cách nào Ôn Nhiên nắm rõ nội tình đến còn ý nghĩa nữa. Trần Thư Hồi thu hồi ánh mắt, lạnh lùng dậm chân ga: "Ổng đáng c.h.ế.t ?"
"Chính vì suy nghĩ đó, nên mỗi khi cảm thấy hối hận, bà tự huyễn hoặc bản rằng Ôn Ninh Uyên đáng c.h.ế.t, rằng bà làm gì sai cả. Dẫu cho đôi lúc hoài nghi, nhưng ván đóng thuyền, chẳng thể nào đầu nữa. Bà chỉ còn cách liên tục tẩy não chính , ép bản tin rằng lựa chọn đó là đúng đắn, rằng bà hề sai đường."
Ôn Nhiên ngẩng đầu lên, giọng điệu vẫn giữ vẻ bình thản: "Bố thích sách. Thỉnh thoảng, ông thói quen vội vài dòng nhật ký lên những trống trang sách. Có lẽ bà từng để ý đến điều đó. Lúc ông , bà ôm hận thấu xương, làm mà tâm trí để dọn dẹp, kiểm tra kỹ lưỡng di vật của ông ."
"Mấy ngày nay, lục tung cuốn sách trong phòng làm việc và nhà kho, cuối cùng cũng tìm thấy một đoạn nhật ký ông , cách đây gần mười tám năm." Ôn Nhiên làu làu đoạn nhật ký đó: “Tối qua tiệc xã giao, tình cờ gặp vợ chồng vị Nhạc trưởng và Khinh Vãn, tiện đường đưa họ về phòng. Nhờ họ kể, mới Thư Hồi đoạt giải thưởng. Trách dạo bận rộn quá, quên cả việc quan tâm đến cô . Lúc chào tạm biệt Khinh Vãn, cô bắt tay . Sự thẳng thắn, rạch ròi đến mức lạnh nhạt của cô vẫn như xưa. cảm thấy vui. Vì buông bỏ từ lâu, nên giờ gặp cô , thấy nhẹ nhõm như gặp một bạn cũ."
Toàn Trần Thư Hồi cứng đờ. Đôi vai và cánh tay bà bỗng chốc run lên bần bật, mười ngón tay siết chặt lấy vô lăng đến trắng bệch.
"Liệu thực sự là đứa con hoang của Ôn Ninh Uyên ?" Ôn Nhiên như đang lẩm bẩm với chính , như đang chất vấn bà .
Không lời hồi đáp. Ánh đèn đường vun vút lướt qua cửa kính xe, chiếu rọi lồng n.g.ự.c đang phập phồng dữ dội của Trần Thư Hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-52.html.]
Nửa tiếng , chiếc xe đỗ xịch tại một bến cảng nhỏ. Ôn Nhiên tháo dây an , xốc balo lên vai, ôm chặt chiếc mô hình, đẩy cửa bước xuống.
Vài ngọn đèn đường leo lét tỏa ánh sáng ảm đạm. Những chiếc thuyền đ.á.n.h cá neo đậu sát bờ, dập dềnh theo từng đợt sóng vỗ. Ở phía cùng là hai chiếc ca nô, một chiếc lớn, một chiếc nhỏ hơn. Ba tay Alpha cao to vạm vỡ đang chầu chực ở cầu tàu.
Ôn Nhiên chăm chú vài giây, bất ngờ , đặt chiếc mô hình đang ôm trong lòng lên ghế lái phụ. Cậu cũng tháo balo xuống, lôi chiếc máy tính , đặt ngay ngắn cạnh chiếc mô hình, : "Mấy thứ mang theo nữa, vướng víu lắm."
Trần Thư Hồi chống một tay lên nắp capo, dáng vẻ như sắp khụy ngã đến nơi, thở gấp gáp, dồn dập.
Khoác balo lên vai, Ôn Nhiên hướng thẳng về phía cầu tàu. Đi nửa đường, bỗng thấy tiếng Trần Thư Hồi gọi tên , giọng run rẩy: "Ôn Nhiên."
Ôn Nhiên ngoái đầu . Trong màn đêm mờ ảo, thấy Trần Thư Hồi buông thõng hai tay bên hông. Bà dường như hé miệng định gì đó, nhưng thể thốt nên lời.
Cụp mắt xuống, Ôn Nhiên ngoảnh nữa, tiếp tục bước tới, bước lên chiếc ca nô. Một tên Alpha theo lên ca nô lớn, hai tên còn trèo lên chiếc ca nô nhỏ.
Động cơ gầm rú, ca nô x.é to.ạc làn sóng trắng xóa, lao vun vút về phía biển khơi xa xăm.
Ôn Nhiên thu trong khoang tàu, vòng tay ôm chặt hai đầu gối. Cậu những ánh đèn lấp lánh của thủ đô đang dần lùi xa tít tắp. Cảnh tượng bất giác khiến nhớ đến đêm sinh nhật của Hạ Úy. Cả đám cùng lên du thuyền khơi, khung cảnh lúc đó dường như cũng ná ná thế .
Năm ngày qua, tâm trí Ôn Nhiên cứ quẩn quanh với những kỷ niệm. Cậu nhớ về hội trại hè, nhớ về ngôi làng chài nhỏ bé, nhớ về những khoảnh khắc vui vẻ hiếm hoi trong cuộc đời ngắn ngủi của . Nhẩm tính , hóa tất cả những ký ức đẽ đó đều gắn liền với Cố Quân Trì.
Nghĩ đến việc từ nay về sẽ chẳng bao giờ những khoảnh khắc như thế nữa, một nỗi buồn man mác len lỏi lòng .
Bốn mươi phút , tốc độ của chiếc ca nô bỗng nhiên chậm . Một chiếc ca nô khác áp sát mạn thuyền. Tên Alpha lướt qua Ôn Nhiên, dẫm lên mạn thuyền nhảy tọt sang chiếc ca nô nhỏ.
Chỉ còn một Ôn Nhiên trơ trọi con tàu đang chạy ở chế độ lái tự động, lầm lũi tiến về phía . Ba gã Alpha điều khiển chiếc ca nô nhỏ nhanh chóng tụt phía , giữ một cách nhất định, quá xa cũng chẳng quá gần, cứ thế bám theo.
Ôn Nhiên liếc họ một cái, mặt . Cậu thò tay túi áo, chạm chiếc điện thoại đang nóng ran. Lấy làm lạ, rút nó xem. Đập ngay mắt là hàng chục cuộc gọi nhỡ từ Cố Quân Trì hiển thị màn hình.
Trong lúc Ôn Nhiên còn đang ngơ ngẩn, Cố Quân Trì gọi đến.
Nhịp thở của Ôn Nhiên bỗng chốc trở nên gấp gáp. Cậu đưa mắt mặt biển mênh mông, mịt mù. Ở tít đằng xa, ánh đèn của hơn chục chiếc tàu cứu hộ nhấp nháy yếu ớt. Ngước lên cao hơn, giữa những đám mây đen kịt, vần vũ, ánh đèn tín hiệu của trực thăng lấp lánh như một vì duy nhất còn sót bầu trời.
Những ngón tay run rẩy trượt để nhận cuộc gọi. Ôn Nhiên áp điện thoại tai. Lọt thỏm giữa tiếng gió rít gào và tiếng cánh quạt trực thăng ầm ĩ là tiếng thở dốc nặng nề của Cố Quân Trì.
"Cậu cách dừng tàu mà." Giọng Cố Quân Trì khàn đặc đến đáng sợ: “Dừng ngay."
"Anh tỉnh ." Ôn Nhiên chậm rãi dậy, bước khỏi khoang tàu. Cậu ngửa đầu ngắm chiếc trực thăng đang ở quá xa vời vợi: “Nghe bệnh của khỏi hẳn , là sự thật ?"
Cậu hiểu rõ hơn ai hết, chỉ cần tắt máy dừng tàu, mấy gã Alpha chiếc ca nô sẽ ngần ngại nã đạn thẳng đầu . Mục đích của Cố Sùng Trạch là trừ khử khi Cố Quân Trì kịp tỉnh . Chạy trốn ở , kết cục cũng chỉ là cái c.h.ế.t, khác biệt duy nhất chỉ là địa điểm mà thôi.
chẳng cả. Chỉ cần nhắm mắt xuôi tay, nỗi đau đớn sẽ tan biến hư vô. Cậu sẽ yên nghỉ, đó cũng là một sự giải thoát.
Cố Quân Trì ho sặc sụa, khó nhọc rít lên từng tiếng: "Dừng tàu ."
Ôn Nhiên mỉm , giọng điệu nhẹ bẫng: "Chắc chắn là cây điều ước linh ứng . Tiếc là cơ hội đến đó để tạ lễ nữa."
Vẫn còn một điều nuối tiếc nữa. Cậu thể tham dự kỳ thi cuối kỳ . Ôn Nhiên vốn định dùng bảng điểm chói lọi để chứng minh với Cố Quân Trì rằng là đồ ngu ngốc.
"Tôi cho quyền lựa chọn." Cố Quân Trì cố gắng điều hòa nhịp thở, gằn từng chữ một: “Chẳng chọn ."
Gió lạnh quất mặt khiến đôi mắt Ôn Nhiên cay xè, đau rát. vẫn cố chấp hướng ánh về phía điểm sáng leo lét : "Tôi xin ."
Thứ duy nhất là một chút tình cảm chân thành nhỏ nhoi. trong mắt Cố Quân Trì, lẽ nó cũng chỉ là một sự toan tính hèn hạ, rẻ rúng và xí.
Cậu thừa Cố Quân Trì hàng vạn lý do, hàng ngàn cách thức để dập tắt cơ hội tiến gần của . Cố Quân Trì làm gì cả. Anh chỉ lặng lẽ ở đó, dõi theo từng bước từng bước đến gần, ôm chầm lấy .
Cậu quá khao khát sự giải thoát. Suốt thời gian qua, luôn lừa dối đối xử với nhất. Việc nỗi đau đớn đè bẹp chỉ là chuyện một sớm một chiều.
Chiếc ca nô nhỏ bắt đầu chuyển hướng, rẽ sóng rời . Ôn Nhiên ngoái đầu thiết hẹn giờ đỏ rực đang nhấp nháy đếm ngược bảng điều khiển trong khoang lái. Cậu bình tĩnh với Cố Quân Trì: "Bảo tàu cứu hộ dừng . Đừng tiến gần nữa, lát nữa nổ tung, họ sẽ thương đấy."
Giọng Cố Quân Trì ở đầu dây bên dường như đang run lên bần bật: "Ôn Nhiên!"
Ôn Nhiên im lặng một thoáng, thầm thì: "Đó là tên thật của . Tôi cũng từng ý x.úc p.hạ.m bố . Tôi xin , lừa dối nhiều chuyện."
Giữa biển khơi mênh m.ô.n.g vô tận, trơ trọi boong tàu. Gió lạnh tạt mặt, thổi tung mái tóc và vạt áo. Trông lúc chẳng khác nào một quân cờ đen bỏ rơi, một chú chim nhỏ màu đen đang chuẩn cất cánh bay xa khỏi cõi trần gian .
"Cố Quân Trì, tự do . Tôi mừng cho ."
Chỉ thể đến . Bàn tay Ôn Nhiên vô thức xoa nhẹ lên vùng bụng . Cuộc đời dường như lúc nào cũng thiếu vắng một chút may mắn, luôn lỡ nhịp một bước. Cơ hội đoàn tụ với , cơ hội gặp Cố Quân Trì, và cả thứ tình cảm từng dám thốt nên lời nữa.
Tình yêu, cũng giống như môn học Sinh lý, là thứ mà bao giờ tiếp cận một cách đàng hoàng, và cũng chẳng còn cơ hội để học nữa.
Tút... Cuộc gọi ngắt. Ôn Nhiên đeo balo, ngoái chiếc trực thăng cuối, xoay bước thẳng khoang tàu.
Hai mươi bảy giây , một tiếng nổ chát chúa vang lên rung chuyển cả mặt biển. Lửa cháy ngùn ngụt phun trào, nuốt chửng âm thanh. Những đợt sóng cuồn cuộn hất tung lên cao. Xuyên qua lớp khói đen đặc quánh, ánh sáng chói lòa thắp sáng cả bầu trời đêm đen thẫm.
Những tiếng nổ lép nhép vang vọng như những đợt sóng ngầm âm thanh, màu sắc, lan tỏa thành từng vòng tròn đồng tâm trong trung theo từng đợt gió.
Khi tiếng nổ tắt lịm, chiếc trực thăng vẫn lượn vòng , những chiếc tàu cứu hộ vẫn lao vun vút về phía . biển cả trở với vẻ tĩnh lặng vốn của nó. Nó nuốt chửng những mảnh vỡ vụn vỡ chìm sâu xuống đáy, để mặt nước phẳng lặng, gợn sóng, sạch sẽ bong như hề chuyện gì xảy .
Biển xanh bao la là bầu trời của loài cá,
Trẻ thơ say giấc nồng đám mây êm ả,
Rong rêu mượt mà làm chiếc gối mềm mại,
Ánh trăng dịu hiền là ngọn đèn soi sáng nơi xa.
Gió nhẹ nhàng lau khô dòng nước mắt tuôn rơi,
Đừng nữa, hỡi sinh linh bé bỏng ơi.
Hãy về nhà , đang ngóng đợi.
Tí tách... Một giọt nước từ trời cao rơi tõm xuống biển. Ngay đó, mặt biển râm ran tiếng lộp độp dày đặc. Mưa đổ xuống .