[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 51: Trở về với biển cả
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:09:07
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Một cơn đau nhói truyền đến khiến những ngón tay của Ôn Nhiên khẽ run rẩy. Cậu từ từ mở mắt . Dưới ánh đèn vàng dìu dịu, một cô y tá đang cẩn thận rút mũi kim truyền dịch khỏi mu bàn tay .
"Cậu tỉnh ? Thấy trong thế nào?" Y tá dùng bông tăm ấn nhẹ lên vết tiêm để cầm máu, đưa nhiệt kế điện t.ử lên trán kiểm tra: “Hạ sốt đấy."
Ôn Nhiên đầu sang nửa giường bên , trống trơn. Cậu thều thào hỏi bằng chất giọng khàn đặc: "Cố Quân Trì ạ?"
"Xin , chuyện phép tiết lộ."
Khó nhọc lắm mới rút cánh tay trái khỏi lớp chăn dày, Ôn Nhiên nhận vết bỏng từ hôm qua băng bó cẩn thận. Cậu tự tay giữ lấy miếng bông tăm, khẽ : "Cảm ơn chị."
"Cậu đói ? Để gọi mang đồ ăn lên nhé."
"Dạ ... cần ạ. Chút nữa... em về nhà ăn ."
"Sau khi đ.á.n.h dấu vĩnh viễn, cơ thể sẽ chút phản ứng khó chịu. Tốt nhất nên nghỉ ngơi đến tối hẵng xuất viện."
Ôn Nhiên ngơ ngác: "Đánh dấu vĩnh viễn ạ?"
" ." Chẳng mảy may rằng học sinh cấp ba mặt từng học qua một lớp giáo d.ụ.c giới tính nào, y tá chỉ gật đầu xác nhận. Cô cầm một chiếc túi giấy y tế nhỏ từ xe đẩy đưa cho : “Trong là t.h.u.ố.c tránh thai, mỗi ngày uống một viên, uống liên tục trong ba ngày. Đề phòng làm rơi chuyện gì ngoài ý , cho dư thêm hai viên, cần uống nhiều hơn nhé."
Khái niệm "đánh dấu vĩnh viễn" thì lơ mơ, chứ t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i thì Ôn Nhiên rõ. Cậu đáp "Vâng", đưa tay đón lấy chiếc túi mà y tá mở sẵn.
Chưa kịp rõ màu sắc hình dáng viên thuốc, Ôn Nhiên ném tọt nó miệng, nhận lấy cốc nước y tá đưa nuốt ực xuống dày.
Viên t.h.u.ố.c lẽ chẳng vị gì, nhưng lúc cả khoang miệng đắng ngắt. Một luồng cảm giác cồn cào, buồn nôn trào dâng trong dày. Ôn Nhiên lờ mờ đoán rằng, lẽ đây chính là một trong những "phản ứng khó chịu" khi đ.á.n.h dấu vĩnh viễn mà cô y tá nhắc đến.
Thấy uống t.h.u.ố.c xong, y tá thẳng lên: "Vậy ngoài nhé. Quần áo sạch để sẵn giường cho đấy."
"Vâng, em cảm ơn."
Y tá khuất, Ôn Nhiên lề mề vớ lấy quần áo, cử động vô cùng khó khăn để mặc . Vừa đặt chân xuống đất, hai đầu gối bủn rủn chực ngã, tuyến thể gáy thì sưng tấy, đau nhức. Cậu thừ mép giường một lúc lâu. Cổ họng khô khốc, đưa tay cầm cốc nước nhấp một ngụm. Cảm giác đắng chát trào dâng, cơn buồn nôn càng lúc càng dữ dội. Không chịu nổi nữa, Ôn Nhiên ôm miệng, tập tễnh lao nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo cho đến khi trong dày chẳng còn gì.
Ngồi thụp xuống sàn nhà một lúc lâu để lấy sức, Ôn Nhiên lảo đảo dậy. Cậu vốc nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo, kéo khóa áo khoác lên tận cằm, cầm theo túi thuốc, tìm chiếc vòng cổ chokker của ghế sofa đeo . Sau đó, nặng nề bước khỏi phòng bệnh.
Tình cờ , Lục Hách Dương đang gọi điện thoại ngay ngoài hành lang. Thấy bước , cúp máy, : "Y tá bảo định về luôn bây giờ ."
"Ừm." Ôn Nhiên im lặng một giây, hỏi với giọng điệu chẳng ôm chút hy vọng nào: “Anh ?"
"Tối qua tự bấm chuông gọi bác sĩ." Lục Hách Dương thuật : “Sau đó thì hôn mê bất tỉnh, chuyển sang bệnh viện tư nhân . Ông nội Cố lệnh cấm túc, cho bất kỳ ai thăm."
Ôn Nhiên vô thức định đưa tay lên xoa xoa mu bàn tay theo thói quen, nhưng chạm đến vết bỏng rát, đành gượng ép dừng , ngập ngừng : "Bảo bác sĩ rút một ít m.á.u của , sẽ lúc cần dùng đến."
Dường như Lục Hách Dương cũng ý định đó từ , nhưng vẫn bất ngờ khi Ôn Nhiên tự đề xuất. Anh khựng một nhịp, gật đầu: "Theo ."
Rút xong hai ống máu, y tá giúp Ôn Nhiên cầm m.á.u và đeo chiếc vòng cổ chokker. Sau đó, lầm lũi theo Lục Hách Dương bước thang máy.
"Đừng tự tạo áp lực cho bản quá, làm hết sức ." Lục Hách Dương chăm chăm cánh cửa thang máy, chậm rãi : “Có những chuyện gì cũng đến. Giặc trong nhà thì phòng thế nào cho xuể."
"Đã bắt ai ?"
"Tóm một mẻ , nhưng thế vẫn nhằm nhò gì ." Lục Hách Dương nghiêng đầu : “Cả một hệ thống gia tộc rễ má chằng chịt, vô ngành nghề kinh doanh, nhổ tận gốc rễ thì cần thời gian."
Cổ họng Ôn Nhiên nghẹn , hỏi nhỏ: "Tôi vài chuyện thưa với ông Cố. Khi nào ông rảnh rỗi gặp ? Chỉ vài phút thôi cũng ."
"Đợi tình hình của Quân Trì định chút, sẽ hỏi giúp ."
"Cảm ơn ." Ôn Nhiên cấu chặt lòng bàn tay, nhịn mà hỏi thêm một câu: “Anh ... nguy hiểm đến tính mạng ?"
"Phải xem tình hình hai ngày tới tiến triển ." Cửa thang máy mở , Lục Hách Dương hiệu cho Ôn Nhiên bước ngoài : “Nếu biến cố gì, sẽ báo cho ."
"Dạ, ... Cảm ơn ."
Bước khỏi bệnh viện, Ôn Nhiên lên xe. Người ở ghế lái vẫn là vị tài xế hàng ngày đưa rước . Balo và điện thoại bỏ quên ở khách sạn cũng tìm thấy và đặt ngay ngắn ở ghế . Cậu chào tạm biệt Lục Hách Dương đóng cửa xe .
"Thành thật xin , từ mai lẽ thể đưa rước nữa. Chủ tịch Cố lệnh rút bộ lực lượng về."
Ôn Nhiên ngoái đầu qua cửa kính . Quả nhiên, những chiếc xe vệ sĩ thường ngày bám theo nay còn bóng dáng. Cậu chẳng thấy buồn bã sợ hãi gì, chỉ khẽ gật đầu: "Cảm ơn bác, thời gian qua bác vất vả nhiều ."
Bác tài xế khẽ thở dài một tiếng: "Không gì , đừng khách sáo."
Về đến nhà, dì Phương vắng. Ôn Nhiên tự múc cho một bát cháo. Lúc nãy nôn mửa trong bệnh viện, lẽ viên t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cũng trôi tuột ngoài theo. Cậu định bụng ăn chút gì đó lót cho dễ tiêu, sẽ uống một viên khác.
Cháo ăn miệng cũng đắng ngắt. Đầu óc Ôn Nhiên cứ m.ô.n.g lung, bay bổng, tâm trí lúc nào cũng quẩn quanh hình bóng Cố Quân Trì. Mãi cho đến khi tiếng mở cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ, Trần Thư Hồi về.
Ôn Nhiên chỉ liếc bà một cái cúi gằm mặt xuống bát cháo. Trần Thư Hồi, dù kịp bước tới bàn ăn, tinh ý nhận điều bất thường: "Mày Cố Quân Trì đ.á.n.h dấu vĩnh viễn ?"
Quá mệt mỏi để đối phó, Ôn Nhiên buông thìa, với tay lấy balo dậy: "Không ."
"Không ? Trên mày nồng nặc mùi pheromone của nó kìa, mày sẽ t.h.a.i đấy!" Trần Thư Hồi giật mạnh tay : “Hay là mày định dùng đứa bé để làm bàn đạp đổi đời?"
"Cho dù mang thai, đứa bé trong bụng cũng chẳng sống thọ quá hai tháng ." Ôn Nhiên hất tay bà : “Bọn họ đưa t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cho ."
Trần Thư Hồi trừng trừng, nét mặt đổi liên tục, khó đoán bà đang nghĩ gì: "Vậy , ngoài miệng thì mày cứ bô bô đòi bỏ , nhưng tin Cố Quân Trì gặp chuyện là mày cuống cuồng chạy tới cứu nó, ."
"Bởi vì chính các dùng pheromone của để hại ." Ôn Nhiên rành rọt từng chữ: “Dụ dỗ Cố Quân Trì rơi kỳ mẫn cảm, nhốt trong phòng cho ngoài. Chiếc thẻ phòng đó chẳng do bà đưa cho ."
"Tao ngu gì mà tính kế Cố Quân Trì cái lúc dầu sôi lửa bỏng , ai mà ngờ hôm qua xảy chuyện tày đình đó."
"Lần khám sức khỏe, rút máu. Pheromone chắc chắn là chiết xuất từ đó. Lão bác sĩ rốt cuộc là của bà, là tay sai của Cố Sùng Trạch?" Ôn Nhiên thẳng mắt bà : “Nếu ông thể đẩy khác làm bia đỡ đạn cho vụ , thì một ngày trời nào đó, ông cũng sẽ úp luôn cái nồi đen lên đầu bà đấy."
Dạ dày bắt đầu réo lên những cơn cồn cào, khó chịu. Chẳng đợi Trần Thư Hồi phản bác, Ôn Nhiên ba chân bốn cẳng chạy vội lên lầu, đóng sầm cửa lao thẳng nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo thêm một trận nữa.
Chóng mặt, buồn nôn... Chắc lẽ vì tuyến thể của là đồ nhân tạo, nên những phản ứng phụ mới hành hạ dữ dội đến . Ôn Nhiên lột chiếc áo khoác vắt lên lưng ghế. Cậu kiệt sức thực sự, chỉ ngâm trong bồn tắm đ.á.n.h một giấc thật sâu.
Hơi nước mịt mù giăng kín phòng tắm. Ôn Nhiên sấy tóc qua loa bước ngoài, thò tay túi áo khoác móc vỉ t.h.u.ố.c tránh thai. Chiếc túi giấy nhăn nhúm t.h.ả.m hại. Cậu bóc một viên bỏ miệng, chiêu thêm ngụm nước nuốt cái ực. Sau đó, thả phịch xuống giường, run rẩy chìm giấc ngủ mê mệt.
Khi tỉnh dậy, trời nhá nhem tối. Ôn Nhiên thẫn thờ ngoài cửa sổ. Cây phượng tím giờ đây chỉ còn trơ trọi lá, cành cây rung bần bật trong gió lạnh, phát những tiếng xào xạc. Cậu giống như một con vật ngủ đông mới chui khỏi hang, muộn màng nhận rằng, mùa thu sắp tàn .
Quẩn quanh chóp mũi là mùi pheromone thoang thoảng quen thuộc, của Cố Quân Trì, đang tỏa từ chính tuyến thể của . Ôn Nhiên đưa tay sờ gáy. Lúc nãy tắm, cẩn thận né tránh vùng tuyến thể . Bây giờ, vết thương do răng c.ắ.n đóng vảy mỏng, tình trạng sưng tấy cũng thuyên giảm nhiều.
Cầm lấy điện thoại, tin nhắn lạ nào cả. Chỉ Đào Tô Tô và Tống Thư Ngang nhắn tin hỏi thăm học. Ôn Nhiên rep rằng đang ốm, cần nghỉ ngơi vài hôm. Sau đó, nhổm dậy khỏi giường, bật đèn, khoác thêm áo bàn học.
Chẳng màng đến cơn đói sự mệt mỏi, Ôn Nhiên cắm cúi sắp xếp từng linh kiện nhỏ xíu một cách tỉ mỉ. Cậu cầm mỏ hàn lên, chạy đua với thời gian để tiếp tục thiện mô hình. Hôm nay gió thổi thốc thẳng phòng, lượn lờ một vòng thoát qua những khe hở, mang theo cái lạnh buốt giá nhưng cũng đồng thời cuốn mùi khét lẹt khó ngửi của thiếc hàn.
Rất lâu , tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên. Tiếng dì Phương vọng : "Nhiên Nhiên, cháu dậy ? Dì nấu xong bữa tối , cháu ráng ăn một chút ."
Chẳng hiểu cứ nghĩ đến đồ ăn là thấy đắng nghét trong miệng, nhưng Ôn Nhiên vẫn dừng tay, đưa tay day day đôi mắt nhức mỏi, đáp : "Dạ ạ."
Trong lúc ăn, dì Phương cứ túc trực bên cạnh, với ánh mắt lo âu: "Trông cháu bơ phờ quá, khó chịu ở ? À , dì đồn Ôn Duệ bắt điều tra . Rốt cuộc là chuyện gì mà nông nỗi ..."
Chắc hẳn là vì Ôn Duệ chẳng hề dính líu gì đến chuyện , nên họ mới mạnh dạn đẩy gã làm bình phong, hòng đ.á.n.h lạc hướng điều tra và giảm bớt sự nghi ngờ đổ dồn về phía nhà họ Ôn.
"Không dì ạ." Ôn Nhiên an ủi bà: “Anh sẽ sớm về thôi."
"Bà chủ còn cắt cử mấy tên vệ sĩ canh gác ngoài cổng nữa." Bằng đầu gối cũng nghĩ đó là bảo vệ, dì Phương hỏi: “Có là để giám sát cháu ?"
Ôn Nhiên đáp: "Chắc là ạ."
Suốt hai đêm liền, Ôn Nhiên thức trắng. Cậu như tượng tạc cửa sổ, dồn hết tâm trí việc lắp ráp mô hình. Trong phòng chẳng lấy một chiếc đồng hồ, nhưng bên tai cứ văng vẳng tiếng đếm ngược tích tắc, giục giã rằng còn kịp nữa , nhanh lên, nhanh lên nữa.
Mãi cho đến lúc hừng đông, Ôn Nhiên mới chịu buông tay. Sau khi vệ sinh cá nhân qua loa và uống một viên t.h.u.ố.c tránh thai, đổ gục xuống giường, quần áo kịp cởi chìm giấc ngủ vùi.
Suốt ba ngày ròng rã, hề bước chân khỏi cửa, cũng chẳng mống nào đến thăm. Và quan trọng nhất là, hề tin tức gì từ Lục Hách Dương. Điều đó đồng nghĩa với việc Cố Quân Trì vẫn tỉnh .
Mở lịch sử cuộc gọi và tin nhắn kiểm tra một lượt để chắc chắn bỏ lỡ bất cứ thông tin nào, Ôn Nhiên tắt máy, thẫn thờ ngắm mô hình thiện bàn. Cậu cẩn thận điều chỉnh vài , khi chắc chắn thứ đều hảo, lôi từ trong ngăn kéo một chiếc hộp kính trong suốt, dẹt và nhỏ nhắn, cùng một hộp quà mà cất công chuẩn từ mấy hôm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-51-tro-ve-voi-bien-ca.html.]
Nhẹ nhàng đặt mô hình hộp kính, điện thoại bỗng rung lên một tiếng "ting". Ôn Nhiên vội vàng chộp lấy. Là tin nhắn từ Đào Tô Tô: Nói thật , ốm, mà là đang gặp chuyện gì khó khăn đúng ? Có gì tớ giúp ?
Ôn Nhiên chần chừ vài giây, gõ vài dòng tin nhắn gửi . Tiếp đó, lôi một tờ giấy trắng, mở nắp bút và bắt đầu cặm cụi .
Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Ôn Nhiên xách theo chiếc hộp quà đựng mô hình, đẩy cửa sổ bếp trèo ngoài. Cậu băng qua khu vườn nhỏ phía biệt thự, khéo léo né tránh hàng rào kẽm gai sắc nhọn, men theo cột đèn trèo qua bức tường rào.
"Cậu chứ?" Đào Tô Tô hớt hải chạy tới ôm lấy cánh tay . Bất chợt, cô ngửi thấy mùi pheromone Alpha thoang thoảng phát từ , mùi hương mà chiếc vòng cổ chokker cũng tài nào che đậy hết . Cô sững sờ: "Cậu..."
Tống Thư Ngang cũng thoáng ngỡ ngàng, nhưng nhanh lấy bình tĩnh: "Lên xe ."
"Mấy ngày nay nhà họ Cố với nhà họ Lục hành tung bí ẩn lắm, nhưng chuyện đều bưng bít kín mít, chẳng lọt ngoài nửa lời. Tớ chỉ hóng hớt là cái lão Đường Phi Dịch gì đó mất tích , giờ đang nháo nhào bủa tìm lão." Đào Tô Tô ghé sát tai Ôn Nhiên, thì thầm: “Lão càng bặt tăm lâu, thì Cố Sùng Trạch càng lợi, đúng ?"
Ôn Nhiên khẽ gật đầu.
Chiếc xe lăn bánh đến cổng khu biệt thự Việt Đình. Đang nơm nớp lo sợ sẽ bảo vệ chặn , Ôn Nhiên bỗng thấy Đào Tô Tô hạ kính xe, thò mặt . Anh bảo vệ lập tức tươi chào hỏi: "Cô Đào, chơi khuya thế ."
"Dạ , cháu chơi với bạn về muộn quá, sẵn tiện ghé nhà dì cháu ngủ nhờ một đêm. Làm phiền chú ạ."
"Có gì cô!"
Tiến bên trong, Ôn Nhiên chỉ đường cho Tống Thư Ngang. Đến cổng biệt thự nhà Cố Quân Trì, một xuống xe, chạy ào đến cửa quét khuôn mặt để mở khóa.
"Tiểu Nhiên?!" 339 từ trong phòng khách lao vút : “Đêm hôm khuya khoắt thế đến đây?"
"339, nhắn tin mà chẳng thèm trả lời ?" Ôn Nhiên thở hổn hển quỳ một chân xuống chuyện với nó, đồng thời lấy hộp quà : “Tôi nhờ giúp một việc."
"Mấy hôm nay hạn chế quyền truy cập, mất liên lạc với bên trợ lý của Chủ tịch . Tình trạng thường chỉ xảy khi hệ thống kích hoạt quy trình bảo mật khẩn cấp thôi. Có thiếu gia gặp chuyện chẳng lành ?"
"Anh ..."
"Mà mùi pheromone của thiếu gia ? Ngài đ.á.n.h dấu ?"
"339, ." Ôn Nhiên mím môi: “Chắc vài ngày nữa mới về. Tôi món đồ , nhờ chuyển tận tay cho giúp nhé."
"Được thôi!"
Chưa đầy năm phút lưu , thậm chí còn kịp bước qua sảnh chính, Ôn Nhiên vội vã rời . 339 bịn rịn tiễn tận cửa: "Tiểu Nhiên, bảo đó một chuyến, khi nào về, ghé thăm nữa ?"
Giữa cơn gió thu lạnh buốt, Ôn Nhiên cúi đầu con robot: "Nếu cơ hội, nhất định sẽ đến."
"Tôi đợi ." 339 : “Tôi sẽ luôn đợi ."
"Cảm ơn , 339." Ôn Nhiên cúi ôm chầm lấy chú robot nhỏ bé, mang nhiệt độ cơ thể . Trên n.g.ự.c nó vẫn còn dán chiếc nam châm tủ lạnh mà từng tặng. Ôn Nhiên khẽ thì thầm: "Tạm biệt."
Cậu bước xuống bậc thềm, đầu vẫy tay chào 339 một nữa, rảo bước khỏi vườn và lên xe.
Trở bức tường rào bên ngoài nhà họ Ôn, Ôn Nhiên lấy một chiếc USB đưa cho Tống Thư Ngang: "Tớ nhớ từng kể, ông nội và ông nội Cố là chỗ thâm giao. Cậu thể giúp tớ chuyển cái cho ông Cố ? Hiện tại tớ cách nào gặp ông ."
Tống Thư Ngang nhận lấy chiếc USB, gật đầu chắc nịch: "Được, cứ yên tâm giao cho tớ."
Đào Tô Tô tò mò hỏi: "Cậu nhờ bọn tớ giúp, chỉ để chở đến nhà Cố Quân Trì một chuyến và nhờ chuyển hộ chiếc USB thôi ? Không còn việc gì khác ?"
"Hết ." Thực lòng mà , làm phiền họ, chỉ là chút lòng ích kỷ gặp mặt hai bạn duy nhất của thêm một cuối: “Cảm ơn hai vì đêm hôm khuya khoắt còn cất công cùng tớ."
"Thôi . Cậu về thì nhớ nghỉ ngơi cho khỏe nhé. Có việc gì cứ hú bọn tớ một tiếng, ?"
"Ừm." Ôn Nhiên xuống xe, đu bám bờ tường trèo trong vườn. Ngăn cách bởi lớp hàng rào, vẫy tay chào Đào Tô Tô và Tống Thư Ngang, mỉm nhạt: "Tạm biệt nhé."
Chui qua cửa sổ phòng bếp để nhà, khi ngang qua phòng ăn, Ôn Nhiên để ý thấy bàn một túi ni lông màu trắng, bên trong lỉnh kỉnh mấy hộp thuốc, lọ thuốc.
Tưởng dì Phương ốm nên mua thuốc, Ôn Nhiên mở xem thử. Hóa là một đống thực phẩm chức năng và t.h.u.ố.c men thông thường dùng hết hoặc chỉ còn lèo tèo vài viên. Chắc là dì Phương dọn dẹp phòng Trần Thư Hồi gom định vứt .
Ôn Nhiên đang định gói chỗ cũ thì vô tình một lọ t.h.u.ố.c lỏng nắp, hai viên t.h.u.ố.c duy nhất còn sót lăn lông lốc ngoài.
Dưới ánh sáng lờ mờ, Ôn Nhiên cúi xuống chằm chằm hai viên t.h.u.ố.c . Hình dáng, màu sắc... Trọn vẹn mười mấy giây trôi qua, mới run rẩy đưa tay nhặt chúng lên. Cổ tay run lẩy bẩy, mất mấy bận mới nhặt thành công.
Cột gọn chiếc túi như cũ, Ôn Nhiên nhấc từng bước chân nặng nề lên lầu, trở về phòng ngủ.
Đến rạng sáng, mới chợp mắt . Một giấc ngủ sâu, dài dằng dặc, và một giấc mơ cũng theo đó ùa về. Vẫn là khung cảnh trại trẻ mồ côi mười năm , trong một buổi chiều hoàng hôn u ám.
"Cháu tên gì ?"
"Tiểu Thụ, con ráng đợi thêm chút nữa nhé."
"Có thấy , Tiểu Thụ?"
"Con ngoan ngoãn chờ , ?"
Lý Khinh Vãn với ánh mắt ai oán, đầy bi thương và luyến tiếc, định bước , y hệt như những gì diễn trong vô vàn giấc mơ đó.
, Ôn Nhiên bất chợt buông lỏng hòn đá mà nắm chặt suốt mười năm trời trong lòng bàn tay trái. Cậu lao tới bám chặt lấy thanh sắt hàng rào, gào lên nức nở: "Mẹ ơi!"
"Mẹ ơi, ơi!" Giọng vang lên là của Ôn Nhiên năm mười bảy tuổi: “Mẹ ơi!"
Cậu gào thét ngừng nghỉ, gào đến mức nước mắt giàn giụa, xé ruột xé gan: "Mẹ ơi, kịp nữa ! Con xin , hãy đưa con cùng ngay bây giờ , con xin ..."
Lý Khinh Vãn hề ngoảnh đầu . Bóng lưng gầy gò, ốm yếu của bà cứ thế xa dần, xa dần, những cơn gió cát vàng vọt nuốt chửng, mất hút hư vô.
Choàng tỉnh giấc giữa những nhịp thở gấp gáp, Ôn Nhiên loáng thoáng thấy tiếng chuông tin nhắn. Như thần giao cách cảm, chộp lấy chiếc điện thoại nhanh như chớp. Xuyên qua màn sương mờ mịt của nước mắt, căng mắt cho bằng dòng tin nhắn từ lạ: Quân Trì vẫn tỉnh , nhưng cơ bản qua cơn nguy kịch .
Bật tung dậy khỏi giường, Ôn Nhiên chân trần lao khỏi phòng. Cậu bệnh viện tư nhân của Cố Quân Trì ở , cũng chẳng liệu đám bảo vệ ngoài cổng chịu cho . Bản năng chỉ thôi thúc lao khỏi đây ngay lập tức. Thế nhưng, khi chạy xuống chân cầu thang, chạm mặt Trần Thư Hồi đang sừng sững giữa phòng khách.
Mới gặp vài ngày mà sắc mặt Trần Thư Hồi xám xịt như tro tàn, lạnh lẽo và u ám đến rợn .
Ôn Nhiên khựng ở chân cầu thang, bà cất tiếng chất vấn: "Mày tính tìm ai."
Ôn Nhiên buồn đáp .
"Có vẻ như mày cũng đ.á.n.h tin tức nhỉ. Cố Quân Trì bình phục ."
"Vậy thì ." Ôn Nhiên buông lỏng: “Tôi là hung thủ hại c.h.ế.t ."
"Mày những hại c.h.ế.t nó, mà mày còn cứu mạng nó nữa kìa." Trần Thư Hồi bỗng phá lên khanh khách: “Biết ngày hôm nay, tao chẳng thèm hao tâm tổn trí làm phẫu thuật cho mày."
Tim đập hẫng một nhịp, Ôn Nhiên vô thức hỏi : "Tôi cứu ?"
"Bệnh viện mới trả kết quả xét nghiệm. Mọi chỉ về tuyến thể và pheromone của Cố Quân Trì đều trở bình thường." Trần Thư Hồi gằn từng chữ một: “Không chỉ thoát khỏi nỗi ám ảnh của kỳ mẫn cảm, mà ngay cả căn bệnh quái ác bám rễ nó, cũng bay biến sạch bách ."
Ôn Nhiên c.h.ế.t trân tại chỗ, đầu óc trống rỗng. Trần Thư Hồi tiến gần thêm vài bước: "Mày tao còn ngóng chuyện gì nữa ?"
"Đợt Cố Quân Trì lặn lội nước ngoài, chẳng chơi bời gì . Nó huấn luyện đấy, huấn luyện khi chính thức nhập học trường quân đội." Trần Thư Hồi vươn tay, dùng một thái độ quái gở vuốt ve khuôn mặt Ôn Nhiên, giọng điệu vẻ xót thương nhưng thực chất mỉa mai chua chát: “Nó bảo với mày là nó du lịch ? Cũng thôi, trong mắt nó, mày cũng chỉ là một con cờ ham hư vinh mượn nhà họ Ôn để leo cao, làm nó kể hết chuyện cho mày ."
"Luật của Liên minh quy định rõ rành rành, học viên trường quân đội trong thời gian tại ngũ tuyệt đối phép kết hôn. Nói trắng là, cái vỏ bọc 'bốn năm kết hôn', nó lên sẵn kế hoạch đối phó từ ngay lúc đầu . Mày chẳng qua cũng chỉ là một liều t.h.u.ố.c dùng để chữa bệnh cho nó mà thôi. Giờ thì , mày chính thức trở thành một đống bã t.h.u.ố.c bỏ ."
Mặt trời dần khuất bóng. Những tia nắng chiều tà xiên qua lớp kính cửa sổ, rọi thẳng phòng khách, làm nổi bật lên vô vàn hạt bụi đang nhảy múa trong trung. Không gian tĩnh lặng đến mức thể rõ mồn một tiếng vỗ cánh phành phạch của bầy chim đang hối hả bay về tổ.
Ôn Nhiên sững sờ một lúc lâu, bỗng nhiên mỉm : "Hóa là , thế thì tuyệt quá ."
Hóa Cố Quân Trì sớm định đoạt con đường cho riêng . Và để hiện thực hóa sự lựa chọn , cần một cơ thể khỏe mạnh. Giờ đây, điều đó.
Tại Trần Thư Hồi đinh ninh rằng khi tin , sẽ gục ngã trong tuyệt vọng cơ chứ? Đây rõ ràng là lời nguyện cầu mà thành tâm khấn vái mà.
Mong Cố Quân Trì sớm ngày bình phục.
"Cảm ơn bà cho , thấy vui." Dưới ánh mắt đầy khó hiểu của Trần Thư Hồi, Ôn Nhiên mỉm nhẹ nhõm, dáng vẻ thanh thản và trút bỏ gánh nặng. Cậu hỏi: "Mọi chuyện ngã ngũ , giờ thể chứ."