[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 5: Cắn chết không đền
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:10
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tỉnh dậy từ sớm, ăn sáng xong, Ôn Nhiên về phòng lôi sách học thuộc lòng. Cây phượng tím ngoài cửa sổ khẽ rung rinh trong gió sớm. Cậu mải mê ngắm đến ngây , bài vỡ cũng theo gió bay mất. Đang lúc cúi xuống định tìm mạch cảm xúc thì điện thoại đổ chuông, gọi đến chỉ vỏn vẹn ba con : 339.
Mang theo tâm trạng hoang mang cực độ, Ôn Nhiên bắt máy. Quả nhiên đầu dây bên vang lên chất giọng của 339: "Chào buổi sáng! Tối qua ngủ ngon ?"
Thực thì chẳng ngon tẹo nào. Sau khi từ nhà Cố Quân Trì về, tuyến thể cứ nóng ran lên, nhưng cẩn thận sờ thử thì thấy sưng tấy. Dù , Ôn Nhiên vẫn cảm thấy bất an trong lòng. Cậu đáp: "Cũng tàm tạm, tìm chuyện gì ?"
"Dù gặp , nhưng hôm nay cần qua học phụ đạo nha."
"Được." Ngập ngừng một chút, Ôn Nhiên hỏi tiếp: "Cậu vẫn khoẻ ?"
"Sức khoẻ của thiếu gia hồi phục , là do cô giáo việc đột xuất." 339 hề hề: “Cậu lo lắng cho ?"
Thực phần diễn kịch chiếm đa , Ôn Nhiên chợt nhận điều gì đó, hỏi vặn : "Bây giờ ở cạnh đúng ?"
"A, ừm..." 339 vô cớ ấp úng một giây mới đáp: “Không , ở đây chỉ một thôi."
"Ừm." Ôn Nhiên yên tâm diễn tiếp, đồng thời cố gắng cân nhắc liều lượng để tránh làm khác buồn nôn: "Cũng lo lắng một chút. Ốm đau khó chịu lắm, hồi phục là ."
"Cậu chí lý lắm, thế cần chuyển lời hỏi thăm của đến ?"
"Tuyệt đối đừng." Chỉ mới tưởng tượng cái cảnh đó thôi là mồ hôi lạnh vã đầy lưng, Ôn Nhiên chặn : "Cậu cứ chăm sóc cho là , cúp máy đây."
"Đành ! Chúc một ngày vui vẻ, tạm biệt!"
Màn hình vụt tắt. Ôn Nhiên ngẩn tự lẩm bẩm một , diễn sâu mặt một con robot khiến chợt nảy sinh cảm giác tội , dù đối phương chỉ là một cỗ máy vô tri.
Tự học suốt cả buổi sáng. Ăn trưa xong, Ôn Nhiên lôi cuốn sổ tay và giấy trắng , bật điện thoại lên, mở bài giảng thứ ba của khoá học bản vẽ cơ khí. Đây là chuyện duy nhất dám lén lút làm lưng Trần Thư Hồi, bởi Ôn Ninh Uyên đây từng là một kỹ sư đóng tàu.
Nhớ những ngày xưa cũ, Ôn Nhiên cảm thấy chuỗi ngày sống ở nhà họ Ôn cũng từng một thời gian ấm áp, đó là khi Ôn Ninh Uyên qua đời. Khi Thịnh Điển đang ở thời kỳ hoàng kim, Ôn Ninh Uyên từ chức kỹ sư để tiếp quản tập đoàn và thành xuất sắc vai trò mới của . Trần Thư Hồi là nghệ sĩ Cello chính trong dàn nhạc, Ôn Duệ dẫu khó bảo nhưng đến mức quá giới hạn, còn Ôn Nhiên là đứa con nuôi ngoan ngoãn, hiền lành.
Trong vài năm ngắn ngủi , từng một cha tuy bận rộn nhưng luôn kiên nhẫn, một tuy xa cách nhưng hề lạnh lùng, một trai luôn xúi giục làm chuyện nhưng chẳng bao giờ thành, một mái nhà tạm coi là trọn vẹn. Có lẽ vì thể theo đuổi ước mơ kỹ sư đến cùng, Ôn Ninh Uyên truyền ngọn lửa cho Ôn Nhiên. Những mô hình tàu thuỷ, máy bay trong nhà liên tục tháo tung lắp ráp , Ôn Nhiên hứng thú với chúng.
Rồi năm Ôn Nhiên mười ba tuổi, Ôn Ninh Uyên qua đời. Một năm ngày ông mất, một ngày bình thường, khi Trần Thư Hồi thấy những bản vẽ phác thảo bàn học của Ôn Nhiên, giọng bà lạnh tanh đến mức đáng sợ: "Từ nay về đừng bày trò với mấy thứ nữa."
Ôn Nhiên cúi gằm mặt đáp "Dạ". Thế là tất cả mô hình, sách chuyên ngành và bản vẽ đều tống khứ xuống tầng hầm tối tăm mù mịt. Sau đó gia đình chuyển nhà một , những món đồ bặt vô âm tín, lẽ xem như rác rưởi mà ném mất .
Cậu Trần Thư Hồi vật nhớ , nhưng cũng đành lòng từ bỏ chút sở thích cỏn con duy nhất của . Ôn Nhiên thầm nghĩ, cuộc sống vốn dĩ dở dở ương ương thế , thì lén lút làm một chút chuyện thích, chẳng hại ai, chắc cũng thể thông cảm nhỉ.
Lén lút như một kẻ trộm, đ.á.n.h cắp nguyên một buổi chiều để đắm chìm trong sở thích, Ôn Nhiên cảm thấy như sống vài giây ngắn ngủi. Đến bữa tối, hiếm hoi lắm mới thấy Ôn Duệ về nhà ăn cơm. Gã thông báo với rằng ngày mai sẽ cùng đến trang viên của Cố Bồi Văn dùng bữa tối.
Ôn Nhiên hiểu lắm: "Là ẩn ý gì khác nữa hả ?" Quỹ thời gian của Cố Bồi Văn quý như vàng, sẽ chuyện tự dưng ông gọi họ đến ăn cơm, còn ở trang viên riêng nơi ông sinh sống hàng ngày.
"Chứ nữa. Nói thật là tao cũng ngờ Thịnh Điển nhận sự bố thí của nhà họ Cố nhanh đến ." Ôn Duệ chép miệng, giọng điệu xen lẫn chút mỉa mai chua chát: “Một công ty con của Bách Thanh, một dự án sáu chục triệu tệ, quăng tay ném xuống như bố thí. Thế mới , mấy ông trùm tài phiệt chỉ cần để rớt chút xíu vụn qua kẽ tay thôi cũng đủ cho khác sống mấy đời ."
Một tiền hề nhỏ. Ôn Nhiên nhớ ca phẫu thuật cấy ghép tuyến thể của tốn cỡ hai triệu tệ, quả thực đây là một cuộc làm ăn mang lợi nhuận quá khủng khiếp. Đột nhiên đồng cảm sâu sắc với sự chán ghét của Cố Quân Trì. Chắc chắn cũng thừa nhà họ Ôn đang âm mưu tính toán lưng để đục nước béo cò thế nào, Ôn Nhiên bắt đầu dâng lên một cảm giác nhục nhã ê chề.
"Ngày mai Cố Sùng Trạch cũng mặt, coi như hai bên gia đình chính thức gặp mặt , ăn uống xong tiện thể bàn luôn chuyện dự án." Ôn Duệ húp một ngụm canh, tiếp: “Mày cũng đừng ảo tưởng là nhiệm vụ của mày thành nhé. Lỡ như một ngày trời nào đó nhà họ Cố phật ý, bóp c.h.ế.t chúng chỉ là chuyện trong một cái búng tay thôi."
Lồng n.g.ự.c bức bối khó tả, Ôn Nhiên lí nhí "" một tiếng.
Hoàn nhận tâm trạng của Ôn Nhiên, Ôn Duệ tiếp tục lải nhải: "Cố Quân Trì đúng là khó nhằn, nhưng mày đừng quên, mày với nó độ tương thích tận 97.5%. Mày ngoài việc miễn dịch với mấy omega bình thường , thằng đó còn cái tật gì khác ?"
"... Hay chóng mặt phát sốt?" Ôn Nhiên bưng những gì trải nghiệm suy đoán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-5-can-chet-khong-den.html.]
"Thế ăn nhằm gì." Giọng Ôn Duệ đầy bỡn cợt: “Bí mật, tao kể mày ."
Loan Sơn. Chiếc xe lăn bánh rong ruổi mãi giữa khu nghỉ dưỡng phong cảnh tưởng chừng như điểm dừng. Đến nơi, mặt trời vẫn dấu hiệu lặn xuống. Ánh nắng vàng rực rỡ hắt lên toà nhà chính nguy nga, bề thế của trang viên. Cố Bồi Văn đang ở vọng lâu cạnh đài phun nước đùa giỡn với mấy con chim. Ôn Nhiên xuống xe Trần Thư Hồi xốc tới chào hỏi.
"Sùng Trạch còn đang bận phòng làm việc, lát nữa nó mới xuống." Cố Bồi Văn sang với Ôn Nhiên: “Vẫn còn một lúc nữa mới đến giờ cơm, cháu cứ tìm Quân Trì chơi một lát ."
Dùng từ thật nhẹ nhàng: chơi một lát. Chỉ Ôn Nhiên mới "tìm Cố Quân Trì chơi một lát" với "tìm chỗ ăn chửi" căn bản chẳng khác gì .
Thế là bước xuống xe đầy hai phút, Ôn Nhiên lóc cóc trèo lên xe điện tham quan. Tài xế chở băng qua vài toà nhà phụ và sân golf, cuối cùng dừng một bãi đất trống rộng thênh thang bao quanh bởi hàng rào sắt kiên cố. Đưa mắt quét một vòng, bên trong bày biện mấy thứ trông như giá leo trèo và lều cỏ nhỏ. Dưới một mái lều cỏ hai đang .
Xuống xe, Ôn Nhiên dẫn bên trong hàng rào. Lại gần thêm chút nữa mới thấy còn một bóng lưng đang , mặc áo thun xám, quần jeans, đang cúi đầu vuốt ve một con ch.ó Labrador trắng sữa khổng lồ. Nhạy bén nhận đến gần, con ch.ó ngóc đầu lên khỏi đùi nọ. Ôn Nhiên khựng bước. Cậu kinh hoàng nhận đó chả là ch.ó Labrador, mà là một con sư t.ử trắng độ tuổi vị thành niên.
Nhìn kỹ nữa, hai bên cạnh hoá đang mặc đồ của nhân viên chăn nuôi và huấn luyện thú.
Cố Quân Trì đầu liếc Ôn Nhiên một cái, vươn tay vỗ vỗ lên m.ô.n.g con sư t.ử trắng. Con sư t.ử lập tức bật dậy. Vẻ ngoan ngoãn chớp mắt một cái tan biến sạch, đó là thần thái lạnh lẽo, uy dũng. Nó đủng đỉnh bước về phía Ôn Nhiên, bắt đầu khịt mũi ngửi từ vị trí bụng , đến háng, tới cánh tay đang buông thõng, cuối cùng là đầu gối.
Trông Ôn Nhiên thì vẻ vẫn đang yên, nhưng thực chất linh hồn bay màu từ đời thuở nào . Toàn bộ cơ bắp căng cứng như đá. Lần gần nhất thấy sư t.ử bằng xương bằng thịt là lúc sở thú năm mười tuổi, qua một lớp rào chắn từ xa tít tắp. Còn bây giờ, thở của nó đang phả thẳng lòng bàn tay .
Để bản trông vẻ quá phế vật hèn nhát, Ôn Nhiên cố nhịn run rẩy, run run hỏi: "Nó... tên là gì ?"
Cố Quân Trì chẳng thèm đếm xỉa, nhân viên chăn nuôi bên cạnh đành lên tiếng giải vây: "Nó tên Dolu, gần hai tuổi , là sư t.ử cái."
Dolu đột nhiên thè lưỡi l.i.ế.m mu bàn tay Ôn Nhiên một cái. Cảm giác thô ráp, ấm nóng từ chiếc lưỡi khiến tóc gáy dựng ngược hết cả lên, chẳng thể giả vờ bình tĩnh thêm nữa: "... Nó c.ắ.n ?"
"Nó đói khát đến mức ăn tạp thế ." Cố Quân Trì chậm rãi nhả từng chữ, khẽ huýt một tiếng sáo gọi Dolu về.
Dolu ngước đôi mắt màu xanh tro lên Ôn Nhiên, đầy vẻ tinh nghịch, mũi nó ẩy nhẹ bụng của một cái, lúc mới chịu đầu sà lòng Cố Quân Trì. Nó lười biếng ườn , vươn móng vuốt để lộ lớp đệm thịt cho Cố Quân Trì nắn bóp.
Ôn Nhiên bỗng thấy nhớ 339 da diết. Không nó chọc gậy bánh xe, bầu khí khô khốc, sượng trân đến mức c.h.ế.t .
Đứng nắng lâu dần cũng thấy nóng. Ôn Nhiên nhích lùi về phía lều cỏ, đảo mắt Dolu Cố Quân Trì.
Lúc học bài, Cố Quân Trì vô cùng tập trung, tôn trọng giáo viên. Trang phục hàng ngày thì đơn giản, thanh lịch, mái tóc đen nhánh uốn nhuộm. Trên ngoài chiếc vòng cổ tay thì mang thêm bất kỳ món đồ trang sức thừa thãi nào. Nếu bắt buộc vạch lá tìm sâu thì khuyết điểm duy nhất của chắc là tính tình cộc cằn, lời gai góc, cay độc. Đối với một nắm trong tay phận và địa vị thế thì cũng chỉ coi như là cá tính riêng mà thôi.
Trước đây Ôn Nhiên từng lén lút lên mạng tìm kiếm thông tin về Cố Quân Trì. Đã mười bảy tuổi đầu nhưng từng một bức ảnh nào của lộ ngoài. Tấm ảnh duy nhất công bố là ảnh chụp lén lúc trong chiếc siêu xe phiên bản giới hạn. Nhìn qua kính chắn gió, chỉ thấy mỗi cái đường nét mờ ảo đang đeo kính râm, hề lộ mặt, nhà họ Cố chắc cũng chẳng thèm tay xử lý. Đời tư giải trí tất nhiên là , nhưng với bạn bè, từng dính bất cứ scandal tình ái nào.
Nếu vì thể chất Cố Quân Trì vấn đề, nhà họ Ôn đến miếng bùn đế giày của cũng đừng hòng mà chạm tới. Nghĩ tới đây, Ôn Nhiên một nữa đồng cảm với Cố Quân Trì. Trên đời làm gì sự thù ghét nào là vô cớ, nếu , thì đành chịu .
Dolu đùa giỡn với Cố Quân Trì một lúc, nhổm dậy tới chân Ôn Nhiên, giương mắt . Nhân viên chăn nuôi và huấn luyện viên tránh lều cỏ bên cạnh uống nước nghỉ ngơi. Các ngón tay Ôn Nhiên khẽ động đậy, ngập ngừng hỏi Cố Quân Trì: "Tôi thể sờ nó ?"
"Cắn c.h.ế.t đền." Cố Quân Trì phủi quần dậy, với tay lấy chai nước khoáng giá leo trèo tu ừng ực.
Bàn tay Ôn Nhiên run lẩy bẩy, hệt như cái lúc luồn tay chăn Cố Quân Trì định tháo vòng cổ tay cho . Đầu tiên, đưa tay sát mũi Dolu cho nó ngửi mùi , đó rụt rè vuốt ve sống mũi nó, cuối cùng mới xoa lên đỉnh đầu. Cảm giác hình như cũng na ná vuốt ve một con ch.ó lớn, Ôn Nhiên thả lỏng cảnh giác. Cậu xổm xuống ngang tầm mắt với Dolu. Dolu cọ cọ mặt tay , nhưng ngay giây tiếp theo, một dấu hiệu báo , nó chồm cả hai chân nhảy bổ .
Đến một tiếng hét cũng kịp thốt lên. Ôn Nhiên ngã ngửa , lưng đập mạnh xuống đất, Dolu đè chặt. Trọng lượng khổng lồ đè ép lên khiến nghẹt thở suốt mấy giây. Theo bản năng, cầu cứu Cố Quân Trì. Trong mớ hỗn độn, chỉ thấy vẫn khoanh tay lặng một bên, lạnh lùng chứng kiến tất cả.
Dolu thì vẻ phấn khích, cổ họng phát tiếng "grừ grừ" thoả mãn, nó l.i.ế.m láp lên mặt Ôn Nhiên hai cái. Rất nhanh, nhân viên chăn nuôi chạy tới đuổi nó , kéo Ôn Nhiên dậy, vội vàng giải thích: "Tại Dolu thích quá đấy."
Ôn Nhiên phủi sạch đám cỏ vụn dính . Một lát mới lờ mờ nhận rằng: thực chất Cố Quân Trì đang dung túng cho Dolu làm loạn để bẽ mặt, tức giận. Hắn chọn cách khoanh tay , một kiểu sỉ nhục đầy vẻ bề . Ôn Nhiên vẫn đang thở dốc, ngẩng đầu Cố Quân Trì, hiếm hoi dùng một giọng điệu thẳng thừng nhất để hỏi: "Bãi đất dành cho Dolu là quá hẹp ?"
Lúc Dolu chồm lên , Ôn Nhiên cảm nhận rõ sức nặng kinh khủng của nó, điều lập tức khiến nghĩ tới việc nó đang ở độ tuổi cần tự do chạy nhảy. Khu vực trông vẻ rộng lớn thật, nhưng so với rừng rậm thảo nguyên bao la thì vẫn là quá tù túng.
Ánh mắt Cố Quân Trì hiếm khi dừng mặt Ôn Nhiên quá ba giây. Hắn hờ hững : "Không cần bận tâm."
Hắn sải bước về phía cửa , lúc ngang qua Ôn Nhiên mới ném một câu: "Cả ngọn núi phía đều là của nó."