[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:09:05
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dàn vệ sĩ đột nhiên đông đúc hẳn lên, Phải đến mấy ngày Ôn Nhiên mới sực nhận điều . Cậu đặt chiếc cặp xuống đùi, hướng mắt hỏi bác tài: "Chú ơi, Cố Quân Trì tăng viện thêm vệ sĩ cho cháu ạ?"

"Chuẩn ." Bác tài xế chỉnh chiếc tai : "Thứ Ba tuần đáng nhẽ Cố định bay về một chuyến, nhưng bên ... công chuyện kẹt quá dứt , nên đành cắt cử thêm đến bảo vệ ."

Thứ Ba tuần , tức là ngay hôm cái đêm hai gọi điện thoại cho . Chẳng hiểu Cố Quân Trì tính bay về việc gì gấp gáp, mà việc đó liên đới thế quái nào đến việc tăng cường lực lượng vệ sĩ. Ôn Nhiên tò mò: "Dạo sắp chuyện gì nguy hiểm xảy ạ?"

"Cậu dặn chúng theo sát từng li từng tí." Vừa , bác tài nhấn ga cho xe chuyển bánh.

Nói cứ như là tù nhân quản thúc , Ôn Nhiên gãi đầu gãi tai hiểu mô tê gì. Từ cái cuộc gọi đêm hôm , hầu như tối nào cũng ngoan ngoãn nhắn tin chúc Cố Quân Trì ngủ ngon. Ngặt nỗi dạo đại thiếu gia vẻ bận trăm công nghìn việc, lúc thì bơ luôn tin nhắn, lúc thì mãi tới gần sáng mới thảy một chữ 'Ừ' cộc lốc.

Đến trường dự , mới an toạ trong lớp, Đào Tô Tô phi như bay , quăng luôn cái cặp xuống ghế, hạ giọng thì thào: "Ê, khai quật một bí mật động trời."

Từ ngày tường tận cảnh gia đình vặn vẹo, bệnh hoạn của Ôn Nhiên, cô nàng nằng nặc đòi góp một tay công cuộc điều tra. Thậm chí, cô ả còn chịu chơi tới mức tuồn cho Ôn Nhiên hẳn bốn, năm cái máy lén mini xịn xò đời mới nhất, xúi cứ rải rác ở những góc khuất, vớt vát mẻ cá lớn.

Nhát gan dám rải bừa, Ôn Nhiên chỉ dám me lúc cô giúp việc đến dọn dẹp hai hôm , mượn cớ kiểm tra vệ sinh giúp dì Phương để lén lút dán một cái gầm tủ đầu giường của Trần Thư Hồi. Đen cái là Trần Thư Hồi mới mò về ngủ đúng một đêm, mà cấm gọi điện cho ai, thành tới giờ vẫn thu thập tí thông tin giật gân nào.

"Vụ gì thế?" Ôn Nhiên hồi hộp hỏi.

"Hồi năm ba đại học, Trần Thư Hồi từng xách vali du học một năm ở học viện âm nhạc nước ngoài, trọ trong một khu chung cư cao cấp ngoài khuôn viên trường. Đoán xem chuyện gì xảy !" Đào Tô Tô đè giọng xuống mức thấp nhất thể: "Lúc đó, Cố Sùng Trạch đang nhậm chức ở chi nhánh của Bách Thanh, và ông cũng thời gian tá túc ở chính cái khu chung cư đó mất mấy tháng trời."

Ôn Nhiên xong mà hình mất năm giây. Đào Tô Tô lập tức móc điện thoại làm bằng chứng: "Này nhé, đây là tờ báo của học viện âm nhạc, đăng tin về buổi hoà nhạc của dàn nhạc giao hưởng trường. Cậu kỹ hàng ghế khán giả xem, một nhân vật trông y xì đúc Cố Sùng Trạch, ."

Cô nàng phóng to bức ảnh, dí sát màn hình mặt Ôn Nhiên. Cậu căng mắt , đó là ảnh scan từ một tờ báo giấy. Chỗ phóng to là một góc khán đài, ở vị trí ngoài rìa nhất, một gã alpha mặc áo sơ mi với khuôn mặt mờ mờ ảo ảo đang đó. Cái góc nghiêng, sự nhòe nhoẹt ... Ôn Nhiên lập tức liên tưởng đến bức ảnh gây bão cách đây lâu. Dù cách thời gian lên tới mười mấy năm, nhưng góc nghiêng nếu đem so sánh với gã alpha trong bức ảnh thì khớp đến từng milimet, ai khác ngoài Cố Sùng Trạch.

"Đây , báo ghi rõ rành rành, bè trưởng ban Cello là Trần Thư Hồi, chứng tỏ lúc đó bà đang chễm chệ sân khấu." Đào Tô Tô túm lấy cánh tay Ôn Nhiên lắc lấy lắc để, giọng phấn khích tột độ: "Chắc chắn mười mươi là hai họ bắt sóng từ thuở nảo thuở nào , nên mới dễ bề bắt tay hợp tác."

Mặc cho cô bạn lắc lư, Ôn Nhiên vẫn trân trối bức ảnh, lẩm bẩm: "Có khi nào... còn hơn cả mức độ quen ."

Xèo..., Lần thứ hai trong tối nay vì lơ đễnh mà mỏ hàn quẹt ngón tay, Ôn Nhiên giật rụt tay theo phản xạ, vội vã vớ tuýp t.h.u.ố.c trị bỏng bôi lên. Vì mới chân ướt chân ráo tập tành hàn vi mạch và lắp ráp chip điện tử, cộng thêm mấy cái linh kiện bé xíu xiu, nên tiến độ cứ rùa bò, thi thoảng còn ăn "chưởng" vì phỏng tay.

Tiếng giày cao gót lộp cộp lầu vọng lên, mỗi lúc một rõ, lướt qua cửa phòng hướng về phía đầu hành lang. Trần Thư Hồi hạ giá.

Ôn Nhiên thổi phù phù đầu ngón tay, cầm mỏ hàn lên hì hục tiếp. Chưa bao lâu, thứ mùi khét lẹt, ngai ngái bốc lên từ nhựa thông nóng chảy khiến sặc sụa ho rũ rượi, đành buông dụng cụ, thò đầu ngoài cửa sổ hít lấy hít để khí trời.

Nếu mở toang cửa phòng cho thoáng chắc sẽ khá hơn. Có lẽ Trần Thư Hồi giờ cũng chả rảnh mà bận tâm xem bày trò mày mò lắp ráp cái gì nữa. ngặt nỗi, đ.á.n.h chuyện đang hì hục làm quà sinh nhật cho Cố Quân Trì, nên thà đóng kín cửa chịu trận còn hơn.

Cổ họng càng ho càng ngứa ran, nốc mấy ngụm nước to tướng mới dịu đôi chút. Ôn Nhiên quệt miệng, phịch xuống ghế. Chuông điện thoại bỗng reo vang, tưởng Cố Quân Trì gọi, vồ lấy ngay, nhưng màn hình hiện lên tên Ôn Duệ.

"Bà già mày nhà ?"

"Bà mới về một chốc."

"Biết ."

Nói xong là cúp máy cái rụp. Qua giọng điệu phần nặng nề của Ôn Duệ, Ôn Nhiên lờ mờ đoán chắc gã moi móc manh mối gì đó, đang hầm hầm về nhà để ba mặt một lời với Trần Thư Hồi.

Biết chừng tối nay, một bí mật động trời khác cũng sẽ phơi bày ánh sáng. Tim Ôn Nhiên đập thình thịch như trống làng, rút phích cắm mỏ hàn, im thin thít chờ đợi.

Hơn hai mươi phút , Ôn Duệ vác mặt về nhà. Gã lao như tên b.ắ.n lên lầu, đập cửa phòng Trần Thư Hồi ầm ầm, lúc đóng cửa còn nện một cú vang trời.

Ôn Nhiên móc tai đeo , kết nối ứng dụng điện thoại. Vừa mở lên thấy tiếng Ôn Duệ oang oang: "... Bà xem hết đống giấy lộn , khai thật cho , là sự thật ."

Tiếng sột soạt lật giấy vang lên. Trần Thư Hồi liếc qua loa đầy ba giây phán: "Tao cứ thắc mắc dạo mày bận rộn cái quái gì, hoá bới móc mấy thứ rác rưởi ."

"Trần Thư Hồi, bà điên ? Ba nhắm mắt xuôi tay, bà cuống cuồng tẩu tán tài sản, chỉ để đạp đổ cái công ty , làm bàn đạp để lạy lục nhà họ Cố cho liên hôn. Lương tâm bà ch.ó gặm ? Thịnh Điển là bao mồ hôi nước mắt của ba đấy!"

"Mày bớt rao giảng đạo lý lương tâm với tao vì một thằng đàn ông lăng nhăng ." Trần Thư Hồi lạnh lùng đáp trả: "Thịnh Điển sập tiệm thì sứt mẻ tí da thịt nào của mày ? Mày vẫn phè phỡn sống kiếp thiếu gia cành vàng lá ngọc đấy thôi, nếm mùi khổ cực bao giờ ?"

"Nếu bà hận ba, bà quyền ly hôn, chia chác tài sản, làm bẽ mặt ông thiên hạ, tuỳ bà." Ôn Duệ gằn từng tiếng một: " tại , bà cấu kết với Cố Sùng Trạch để dồn ông chỗ c.h.ế.t."

Bầu khí đóng băng trong sự im lặng c.h.ế.t chóc. Trần Thư Hồi vẻ sốc, nhưng buông lời mỉa mai: "Không ngờ mày cũng đ.á.n.h cái cơ đấy."

Chính miệng Trần Thư Hồi thừa nhận tội ác, nhịp thở của Ôn Duệ trở nên nặng nề, dồn dập: "Bà... bà dám làm cái trò tày trời , bọn bà đúng là một lũ rắn độc."

"Thế còn Lý Khinh Vãn thì ." Gã chất vấn: "Bà cũng trừ khử cô luôn ."

Ôn Nhiên đè chặt tai , vô thức bật dậy khỏi ghế. Nhịp thở và nhịp tim như ngừng đập, giác quan đều dồn hết đôi tai đang căng lên để hóng từng chữ lọt từ chiếc tai .

"Không ." Giọng Trần Thư Hồi đầy vẻ ghê tởm.

"Mấy năm lúc cô ló mặt ở thủ đô, chẳng bọn bà sai bám đuôi cô . G.i.ế.c một mạng hai mạng , với bọn bà chắc cũng chả khác biệt gì nhỉ."

"Cố Sùng Trạch báo với tao là cô lẩn trốn mất hút , trời mới đang rúc ở cái xó xỉnh nào. Tao cũng chả thèm lấy mạng cô làm gì, chỉ cần cô điều mà bốc khỏi thế giới ."

Ôn Duệ bỗng bật gằn: "Cũng đúng, một mạng đủ tống cổ cả bà lẫn Cố Sùng Trạch nhà đá bóc lịch ."

"Mày thế là ý gì, mày định báo cảnh sát ? Ôn Duệ, mày mới là đứa điên đấy!" Trần Thư Hồi rốt cuộc cũng mất bình tĩnh, gắt lên: "Mày hãy mở to mắt cho rõ, chính thằng chả Ôn Ninh Uyên tòm tem với Lý Khinh Vãn đẻ cái đồ con hoang đó. Mày lúc tao tận mắt chứng kiến đoạn camera ở khách sạn và tờ giấy xét nghiệm ADN, tao căm phẫn đến mức nào ?!"

"Thế nên bà mới tay g.i.ế.c ! Bà hô biến một thằng beta đang yên đang lành thành một omega, ép một đứa trẻ ranh hạ xu nịnh kẻ khác như một con chó!" Ôn Duệ rít qua kẽ răng: "Trần Thư Hồi, bà với thằng cha Cố Sùng Trạch còn tính , hai c.h.ế.t quách cho xong?"

"Mày đang sủa cái gì đấy? Mày thật sự quên mất ai mới là cha đẻ của mày hả?"

Ôn Nhiên tì hai tay lên mép bàn, còng lưng xuống, một tiếng thở hắt nặng nề, Câu trả lời phơi bày, con át chủ bài đầu tiên lộ diện.

Cậu luôn đau đầu tìm lý do vì Trần Thư Hồi và Cố Sùng Trạch bắt tay từ tận mười năm , thì chỉ bắt đầu từ mười năm , và cũng chẳng đơn thuần chỉ là mối quan hệ đối tác.

"Người nuôi nấng khôn lớn mới là cha ." Ôn Duệ bất ngờ trầm tĩnh : "Tám mươi phần trăm quãng đời của là do Ôn Ninh Uyên đồng hành. Còn Cố Sùng Trạch thì ? Sau khi ba c.h.ế.t, ông bỗng dưng nảy như từ đất chui lên, tự vỗ n.g.ự.c xưng là ba ruột của . Thế cái mưu đồ bẩn thỉu của các bắt đầu lăn bánh, ngay cả cũng chỉ là một con cờ trong cái bàn cờ khốn nạn đó."

"Bởi vì bà thừa Cố Sùng Trạch Cố Bồi Văn cấm tiệt chuyện sinh con đẻ cái, nên khi phát hiện bầu, bà gật đầu cái rụp đồng ý cuộc hôn nhân với nhà họ Ôn. Bà lừa dối Ôn Ninh Uyên, đẻ một đứa con mang dòng m.á.u của kẻ khác. Lúc bà vạch mặt ông tội ngoại tình, tự soi gương xem chính cũng đê tiện, bỉ ổi đến mức nào?"

"Giờ còn đang hoang mang tột độ, cái đứa em trai c.h.ế.t yểu của , rốt cuộc là cốt nhục của Ôn Ninh Uyên, là sản phẩm của Cố Sùng Trạch nữa cơ đấy."

Chát! Một cú tát nổ đom đóm mắt vang lên, nhịp thở của Trần Thư Hồi run rẩy từng chập: "Mày giỏi thì thử thốt câu đó thêm nữa xem."

"Bà cũng cái cảm giác tạt nước bẩn mặt nó thốn đến nhường nào mà, thế nên bà liệu mà chắc chắn cái vụ ba tòm tem với Lý Khinh Vãn là thật một trăm phần trăm ." Ôn Duệ mỉa: "Tôi ngờ hai ông bà bô là bà và Cố Sùng Trạch, đáng lẽ cái mạng nên để c.h.ế.t mới ."

Trần Thư Hồi cố rít giọng xuống thật thấp: "Sao mày nghĩ xem, khi ván bài thành công, cả cái tập đoàn Bách Thanh sẽ thuộc về mày. Đó là cơ đồ mà bọn tao vạch để dâng tận tay mày, ngoài bọn tao , ai đủ quyền lực để cho mày thứ đó?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-49.html.]

"Thôi dẹp ngay cái điệu bộ tự dát vàng lên mặt , mà lợm giọng. Rõ ràng là các thèm khát danh vọng, quyền lực, còn thì đéo hứng thú nhận đồ bố thí từ những kẻ g.i.ế.c cha ." Tiếng bước chân lộp cộp bắt đầu vang lên, giọng Ôn Duệ xa dần: "Tôi sẽ bao giờ vác mặt đến Bách Thanh nữa, sẽ ở Thịnh Điển. Còn các , lo mà bảo trọng."

Tiếng sập cửa vang lên, Ôn Nhiên giật phăng tai , dùng hai tay vò đầu bứt tai, chạy mở cửa phòng, trưng bộ mặt ngơ ngác: "Anh, chuyện gì thế?"

"Mày tính dứt áo là sáng suốt đấy." Ôn Duệ khựng mặt vài giây: "Sống trong cái động bàn tơ thì bình thường cũng hoá điên thôi."

Ôn Nhiên nín lặng, chỉ đưa mắt theo gã bước xuống cầu thang, mất hút cánh cửa.

Vụ đoạn tuyệt của quý t.ử dường như chả xi nhê gì tới Trần Thư Hồi. Trong con mắt của bà , Thịnh Điển chỉ là một con thí mạng, sớm muộn gì cũng nộp chờ c.h.ế.t. Còn Ôn Duệ, một thằng công t.ử bột, chắc chắn sẽ bao giờ chịu từ bỏ đế chế thương mại Bách Thanh để đường tự lập nghiệp, kiểu gì cũng cun cút mò về với bà thôi.

Dạo gần đây, một dự án tái thiết khu Tây thành do uỷ ban thành phố khởi xướng từ năm ngoái bước giai đoạn đấu thầu đầy cam go. Dân tình đồn thổi rằng dự án còn dính dáng đến vụ bắt tay xây dựng căn cứ quân mới. Một bầy doanh nghiệp lao c.ắ.n xé để tranh giành miếng bánh béo bở. Sau những cuộc thư hùng nảy lửa, chỉ còn nhà họ Cố và nhà họ Nguỵ trụ vòng chung kết, và cuối cùng, Bách Thanh ẵm trọn gói thầu.

Mối thâm giao giữa nhà họ Cố và Chủ tịch Liên minh Lục Thừa Dự bền chặt từ bao đời nay. Trong mỗi kỳ tranh cử của Lục Thừa Dự thuở ban đầu, Cố Bồi Văn đều hào phóng bơm những khoản tài trợ khổng lồ. Bách Thanh phất lên như diều gặp gió ngày hôm nay, công lao nâng đỡ của Lục Thừa Dự là thể phủ nhận. Tuy nhiên, sự bành trướng quyền lực của Bách Thanh bắt đầu khiến các phe phái trong Liên minh chướng mắt. Vì thế, Lục Thừa Dự kết sui gia với nhà họ Nguỵ, nâng đỡ họ lên bàn cờ chính trị, bề ngoài là để kìm hãm Bách Thanh, xoa dịu làn sóng bất mãn.

đó chỉ là vở kịch diễn sân khấu, còn trong cánh gà, thái độ của Chủ tịch đối với nhà họ Cố vẫn là một dấu hỏi chấm to đùng. Có khi ông vẫn lén lút thiên vị nhà họ Cố, hoặc cố tình làm để tránh dòm ngó. Dù thì, nhà họ Nguỵ cũng ngậm trái đắng trong cuộc đua đấu thầu .

Đỉnh điểm của sự cay cú đẩy nhà họ Nguỵ đến bờ vực trả đũa Bách Thanh. Mấy ngày nay, tin đồn về việc rò rỉ hồ sơ thầu lan truyền chóng mặt, thậm chí còn thẳng thừng tố cáo Bách Thanh "phím" giá sàn. Cả giới kinh doanh xôn xao bàn tán, tin vịt bay lả tả.

Về phía Bách Thanh, họ chỉ tổ chức một cuộc họp báo đính chính hời hợt im lặng tiếng. Ôn Nhiên thừa đây là nước cờ do Cố Sùng Trạch , nhưng mù tịt về lý do đằng sự nhẫn nhịn . Linh tính mách bảo rằng một âm mưu động trời đang ấp ủ, khiến lòng cứ thấp thỏm yên.

Hôm nay là sinh nhật của nhóc chuột túi nhà Đào Tô Tô. Vì Trần Thư Hồi bắt ép dự một cái đám cưới vô bổ nào đó buổi tối, Ôn Nhiên đành lỡ hẹn với bữa tiệc sinh nhật. Cậu đành mua một cái bánh kem mini, thắp nến sáng rực, video call với Đào Tô Tô ngay tại lớp học để chúc mừng sinh nhật nhóc chuột túi.

Tống Thư Ngang thì làm phông nền phía , còn Đào Tô Tô thì bá vai bá cổ Ôn Nhiên, hai đứa cùng bưng cái bánh kem, tíu tít giải thích với nhóc chuột túi rằng đây là bánh sinh nhật Ôn Nhiên cất công chuẩn cho em đấy. Ngặt nỗi, con chuột túi qua màn hình điện thoại chỉ lười biếng phơi bụng sàn, chẳng thèm ban phát cho cô ả lấy một cái chớp mắt.

Xử lý xong cái bánh kem bé xíu, Ôn Nhiên vứt cây nến đang cháy dở và cái bật lửa cặp sách. Tan học, tót lên xe đến thẳng khách sạn để dự tiệc cưới.

Chú rể cô dâu là ai, mù tịt. Tại Trần Thư Hồi bắt đến đây, cũng bó tay. Ôn Nhiên cứ lơ ngơ như bò đội nón giữa cái sảnh tiệc lộng lẫy, vô tình chạm trán Nguỵ Lăng Châu và cái gã Đường Phi Dịch, kẻ mà mới chỉ chạm mặt một duy nhất ở Hồ Nham Công Quán từ tám đời nào.

Cố Sùng Trạch cũng mặt ở đây. Nhẩm tính , Ôn Nhiên bỗng giật nhận , ngoại trừ Ôn Duệ, thì bộ thành viên cộm cán của tứ đại gia tộc Cố, Ôn, Đường, Nguỵ đều tề tựu đông đủ tại bữa tiệc .

Lại còn vô tình bắt gặp Hạ Uý nữa chứ. Dạo vẻ tụt mood thê thảm. Vừa chạm mặt Ôn Nhiên, màn chào hỏi và vài ba câu xã giao nhạt nhẽo, Hạ Uý liền hỏi: "Quân Trì bảo với là nó đang phượt nước ngoài hả?"

"Ừm." Ôn Nhiên gật gù, len lén quan sát biểu cảm của Hạ Uý. Sợ tủi Cố Quân Trì và Lục Hách Dương "đánh lẻ" du lịch rủ, còn bụng bồi thêm: " chắc công tác gì đó thôi, chứ chắc chơi ."

Lạ lùng , Hạ Uý chẳng hề biểu lộ chút buồn bã nào, ánh mắt chỉ thoáng qua một tia đồng cảm mỏng manh, nhoẻn miệng : "Oke, hiểu ."

Cậu hất hàm về phía Nguỵ Lăng Châu và Đường Phi Dịch: "Cậu hai gã chứ? Lần bắt cóc, chắc mười mươi là do bọn chúng giật dây đấy. Đợt bọn chúng đang choảng sứt đầu mẻ trán với Bách Thanh, cũng đề phòng cẩn thận đấy."

"Vụ thầu dự án Tây thành, Đường Phi Dịch cũng nhúng mũi ?"

"Gã thì , nhưng gã ôm một đống ổ nhền nhện ngầm ở khu Tây thành, nào là câu lạc bộ chui, nào là kho tàng bí mật. Cố gia mà vớ cái dự án , việc đầu tiên họ làm chắc chắn là san phẳng hang ổ của gã ở Tây thành. Thử hỏi cay cú cho ."

"Tôi hiểu , cảm ơn nhắc nhở."

"Không chi, cứ cẩn thận là hết." Hạ Uý vỗ vỗ vai Ôn Nhiên, gót chuồn chỗ khác.

Thái độ của Hạ Uý cứ mập mờ, khó hiểu kiểu gì . Nó mang máng một sự xót xa, thương hại, mà Ôn Nhiên thì tịt ngòi, chẳng cái thứ cảm xúc đó từ chui .

Trong tiềm thức bỗng trỗi dậy một khao khát mãnh liệt nhắn tin cho Cố Quân Trì. Bất chấp lý trí, Ôn Nhiên móc điện thoại , soạn tin: Cậu sắp về ?

Bữa tiệc chính thức khai màn. Ôn Nhiên lon ton theo Trần Thư Hồi tìm chỗ . Đang ăn giữa chừng, hí hoáy lén lôi điện thoại check, và bất ngờ , Cố Quân Trì rep tin nhắn nhanh như một cơn gió: Một tiếng nữa máy bay hạ cánh.

Nếu vì nể nang chỗ đông , chắc Ôn Nhiên nhảy cẫng lên ăn mừng . Tận sâu trong đáy lòng, thừa hiểu, sự trở về của Cố Quân Trì đồng nghĩa với việc những bức màn bí mật sẽ kéo toạc, những sự thật trần trụi sẽ phơi bày ánh sáng. Cậu củng cố tinh thần để đón nhận tất cả. Thế nhưng, vẫn tài nào kìm nén niềm hân hoan tột độ khi sắp hội ngộ với .

Ôn Nhiên: Lúc nào về tới nhà, ới một tiếng nhé? Đa tạ [Trái tim]

Cố Quân Trì: Không .

Ôn Nhiên: Thật là tuyệt vời, đội ơn [Hoa hồng]

Khoá màn hình điện thoại, Ôn Nhiên cắm cúi ăn uống. Trần Thư Hồi trượt một chiếc thẻ phòng khách sạn về phía : "Ăn xong thì lên phòng chờ."

"Chờ gì cơ ạ?"

"Mày chẳng bảo dứt áo đó . Giờ ván bài lật ngửa, còn là chuyện nội dung bản di chúc nữa, mà là một giao dịch khác, cần đàm đạo đàng hoàng." Trần Thư Hồi ngả lưng ghế, mắt dán chặt lên sân khấu giữa mớ âm thanh ồn ào, giọng đều đều.

"Vâng." Ôn Nhiên tống chiếc thẻ phòng túi áo khoác.

Nghi lễ cưới xin vãn tuồng, Ôn Nhiên mới uể oải dậy, xách cặp lết khỏi sảnh tiệc. Vừa vặn đụng độ Đường Phi Dịch đang bước , vẻ như gã kết thúc một cuộc điện thoại. Lúc ngang qua, Đường Phi Dịch dán mắt vài giây. Một cái xảo quyệt, ma quái đến rợn gai ốc. Nỗi bất an cồn cào bỗng dưng trào dâng trong lòng Ôn Nhiên.

Trong thang máy, hí hoáy nhắn tin cho Cố Quân Trì: Sắp một tiếng , máy bay sắp đáp ?

Tin nhắn rơi vô vọng, Ôn Nhiên đành bước khỏi thang máy, hai tay vệ sĩ bám đuôi theo sát nút. Tới cửa phòng, hai gã tiến kiểm tra sương sương một vòng mới chịu rút lui, chia chốt chặn hai đầu hành lang.

Ngồi vắt vẻo sô pha một lúc, điện thoại vẫn im lìm động tĩnh gì. Đột nhiên, thấy tiếng cạch nhỏ phát từ ổ khóa cửa. Ôn Nhiên ngẩng phắt đầu lên, chẳng thấy ma nào bước , tiếng động cũng tắt ngấm.

Linh tính mách bảo biến, Ôn Nhiên mở khoá điện thoại. Mắt mở trừng trừng khi thấy cột sóng báo hiệu "Không dịch vụ".

Trong phòng lắp máy phá sóng, Ôn Nhiên lao như tên b.ắ.n cửa, vặn điên cuồng cái tay nắm nhưng cánh cửa vẫn trơ trơ. Khóa cửa hệ thống điện t.ử vô hiệu hoá. Cậu dùng hết sức bình sinh đập cửa rầm rầm, gào lên t.h.ả.m thiết: "Mở cửa! Mở cửa cứu với!"

Hành lang vắng lặng như tờ. Chắc chắn hai tên vệ sĩ bọn chúng khống chế . Giờ chỉ còn nước cầu nguyện cho đội vệ sĩ khác nhận điểm khả nghi mà kéo tới ứng cứu kịp thời. Ôn Nhiên ba chân bốn cẳng sô pha, lục lọi trong cặp sách lấy cái bật lửa. Cậu hì hục bê chiếc ghế , lên đó, châm lửa đốt mấy tờ khăn giấy, rướn đưa ngọn lửa gần thiết báo cháy.

Mười giây , còi báo cháy rú lên những âm thanh chát chúa đinh tai nhức óc. Mặc kệ ngọn lửa táp tay gây bỏng rát, Ôn Nhiên tiếp tục đốt thêm một xấp khăn giấy nữa. Cho đến khi khói mịt mù bao phủ cả căn phòng khách, mới nhảy vội xuống ghế, lao cửa đập cửa ầm ầm gào khản cả cổ: "Cháy ! Cứu mạng với!"

Đôi khi mượn tay kẻ khác tay càng hiệu quả hơn, Lời của Cố Sùng Trạch văng vẳng bên tai Ôn Nhiên. Mọi thứ bỗng chốc trở nên sáng tỏ.

Dùng dự án Tây thành để khiêu khích m.á.u báo thù của Đường Phi Dịch và Nguỵ Lăng Châu, nhưng từ chối đối đầu trực diện. Thay đó, chúng xảo quyệt chuyển hướng mũi giáo sang Cố Quân Trì, hé lộ bí mật động trời về bệnh tình của cho Nguỵ Lăng Châu và Đường Phi Dịch, để mặc bọn chúng tự do tung hoành, giở thủ đoạn đê hèn với Cố Quân Trì.

Nếu suy đoán là chính xác, thể bọn chúng đ.á.n.h mức độ nguy hiểm tột độ của kỳ mẫn cảm đối với Cố Quân Trì. Một chiêu bài g.i.ế.c d.a.o trời ban quá hảo! Chỉ cần kích phát kỳ mẫn cảm của Cố Quân Trì, cả đám sẽ rung đùi hưởng thái bình.

Hoá , con bài tẩy thứ hai chính là đây.

Chỉ cần Cố Quân Trì ngã ngựa, thì dẫu bản di chúc thiên vị đến cũng trở thành tờ giấy lộn. Trần Thư Hồi và Cố Sùng Trạch thể dễ dàng lợi dụng thời cơ để đẩy Ôn Duệ lên sân khấu, đ.á.n.h bài ngửa với Cố Bồi Văn rằng ông vẫn còn một đứa cháu trai ruột thịt nữa.

Và điều kinh khủng nhất là, bản chính là ngòi nổ châm ngòi cho kỳ mẫn cảm của Cố Quân Trì. Ba ống m.á.u đỏ tươi hút trong buổi khám sức khỏe , bọn chúng thừa sức chắt lọc thứ pheromone đậm đặc, dùng nó như một thứ vũ khí tàn độc để ép Cố Quân Trì rơi kỳ mẫn cảm.

Ôn Nhiên dám mường tượng thêm nữa. Đầu óc rối bời, còn tỉnh táo để suy tính bất cứ điều gì. Cậu chỉ dùng đôi bàn tay trần đập vỡ nát cánh cửa , điên cuồng trốn thoát.

Giữa tiếng còi báo động réo rắt, cánh cửa rung lên bần bật bất thần tông bật . Lực va đập hất văng Ôn Nhiên ngã nhào xuống sàn. Chẳng màng đến cảm giác đau đớn, vịn tường lảo đảo dậy. Tầm mờ mịt nhận rõ mặt , thở hổn hển, giọng khản đặc, thều thào: "Đưa ... đưa gặp Cố Quân Trì..."

Loading...