[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 43: Cố Quân Trì, anh uống thuốc đi mà TAT
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:57
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Với cái đầu trắng tinh như tờ giấy trắng, kinh nghiệm tình trường bằng , còn bịt kín hai mắt, Ôn Nhiên chẳng thể nào phản ứng kịp thứ đang dán chặt lên môi là gì. Mãi cho đến khi đầu lưỡi ướt át, mềm mại luồn lách qua hàm răng đang hé mở, mới ngơ ngác lờ mờ nhận đây là một nụ hôn. Vô thức, túm chặt lấy vạt áo Cố Quân Trì, chớp chớp mắt liên hồi sự che chở của bàn tay .
Chẳng để cho Ôn Nhiên chút thời gian định thần, Cố Quân Trì quấn lấy đầu lưỡi mút mát mãnh liệt. Sự tấn công quá đỗi mạnh bạo khiến Ôn Nhiên ngừng rụt né tránh. Cố Quân Trì buông tay khỏi mắt , chuyển sang luồn tay giữ chặt gáy , dấn sâu thêm nụ hôn nồng nhiệt.
Thì nồng độ pheromone trong nước bọt thực sự cao, Ôn Nhiên lơ mơ nghĩ thầm. Sự giao thoa, hòa quyện của hai luồng pheromone độ tương thích cao ngất ngưởng trong khoang miệng khiến Ôn Nhiên tê dại. Bị hôn đến mức hai má nóng rực, ôm chặt lấy eo Cố Quân Trì mới thể vững. Nhịp thở dồn dập hòa quyện cùng âm thanh ướt át ám choán ngợp thính giác. Trái tim đập loạn nhịp như tiếng trống dồn, gõ liên hồi màng nhĩ. Dưới sự dẫn dắt của đối phương, Ôn Nhiên bắt đầu vụng về, sức cố gắng đáp trả. Cậu cảm nhận rõ rệt, mỗi khi chủ động thêm một chút, vòng tay của Cố Quân Trì siết chặt thêm một phần, cho đến khi hai cơ thể dính sát còn một kẽ hở.
Vài phút , nhận thấy Ôn Nhiên dường như sắp xỉu vì thiếu dưỡng khí, Cố Quân Trì mới ngẩng đầu lên, để tự do hít thở. Đầu óc cuồng, Ôn Nhiên tựa trán vai , thở hồng hộc.
Mò mẫm một lúc, bàn tay Ôn Nhiên trượt dần lên, vòng qua ôm lấy cổ Cố Quân Trì. Đợi nhịp thở bình đôi chút, lên tiếng hỏi: "Anh ? Có đang vui chuyện gì ?"
"Chỉ vì một Phương Dĩ Sâm, sống c.h.ế.t , mà đau buồn đến nông nỗi ." Bàn tay Cố Quân Trì vuốt ve luồn qua kẽ tóc Ôn Nhiên, trầm giọng thì thầm: "Nếu đổi là một quan trọng hơn, định tính ."
Nửa vế của câu bất chợt khiến Ôn Nhiên nhớ đến Lý Khinh Vãn. Trong cuộc đời hiện tại, dường như chỉ còn hai quan trọng nhất. Một là vị Alpha đang ngay mặt, là vẫn bặt vô âm tín rõ tung tích.
Ôn Nhiên siết chặt vòng tay ôm Cố Quân Trì: "Họ đều sẽ bình an vô sự mà."
Im lặng một lúc, Cố Quân Trì cất tiếng: "Tôi dám chắc với điều đó."
"Tại hứa hẹn với chứ?" Ôn Nhiên ngẩng đầu, hai tay áp lên má Cố Quân Trì, vụng về vươn tới hôn khẽ lên môi của : “Đó trách nhiệm của . Anh... chỉ cần sống vui vẻ là mừng cho ... Còn về những quan trọng khác, nghĩa vụ đảm bảo bất cứ điều gì với cả."
Khóe mắt Ôn Nhiên vẫn còn đọng những giọt lệ khô, nốt ruồi giọt lệ cũng ươn ướt. Ánh trăng và trời hắt bóng đáy mắt , lấp lánh như soi bóng xuống mặt hồ tĩnh lặng. Cố Quân Trì rủ mắt đăm đăm: "Không trách nhiệm của ? Hay là chỉ nhớ đến khi nào cần thôi."
Không thể hiểu cặn kẽ ẩn ý sâu xa trong câu , Ôn Nhiên đành diễn giải theo cách đơn thuần nhất. Cậu đáp: "Bình thường cũng nhớ tới mà. Khi nào nhớ đến mức chịu đựng nổi nữa, mới nhắn tin cho ."
"Vậy mỗi nhắn tin, đều là lúc đang nhớ ." Cố Quân Trì thản nhiên đúc kết .
Chẳng còn tâm trí để mà nhớ kiểm chứng, Ôn Nhiên cứ thế gật đầu: "Anh nước ngoài, chẳng mấy khi gặp mặt. cũng ngại dám nhắn tin làm phiền nhiều, nên đành lôi lịch sử trò chuyện , dù nội dung ít ỏi đến đáng thương."
"Có gì mà xem."
"Hay mà, càng xem càng thấy . Anh là đối xử với nhất." Ôn Nhiên rướn hôn lên chóp mũi, gò má và khóe môi Cố Quân Trì, dùng giọng điệu chân thành nhất thốt lên: "Cố Quân Trì, đối xử với nhất."
Cậu chẳng buồn bận tâm lý do vì Cố Quân Trì hôn , chỉ rằng, rốt cuộc cũng cơ hội xích gần hơn một chút.
Cố Quân Trì đáp lời, cứ để mặc hôn lung tung lên mặt mười mấy giây. Sau cùng, nhấc bổng lên. Cậu nghiêng đầu, đón lấy nụ hôn chuẩn rơi xuống của Ôn Nhiên, bế sải bước phòng ngủ.
Vừa chạm đến mép giường, Cố Quân Trì siết chặt eo Ôn Nhiên, ngả xuống. Ôn Nhiên cưỡi lên bụng của , cúi đầu say đắm hôn, chẳng tách rời đôi môi Cố Quân Trì dù chỉ một giây.
Dẫu từng kinh nghiệm hôn hít, nhưng Ôn Nhiên vẫn cảm nhận kỹ thuật của Cố Quân Trì cực kỳ điêu luyện. Hôn đến mức đầu óc cuồng, tay chân bủn rủn, dù chẳng còn sức lực nhưng vẫn đáp . Đến cuối cùng trụ nổi nữa, thở hổn hển, gục đầu ườn Cố Quân Trì.
Cố Quân Trì ôm lật , vươn tay chạm màn hình cảm ứng đầu giường. Lát , giọng của 339 vang lên từ thiết : "Thiếu gia yêu quý, nhớ báo cáo với ngài đêm nay là giờ sạc pin của , vui lòng làm phiền nha."
"Mang mấy thứ mày mua lên đây."
Nghe thấy giọng Cố Quân Trì phần khàn đục, 339 im bặt một giây tự động ngắt kết nối. Ba mươi giây , nó lù lù xuất hiện trong phòng ngủ, mắt thẳng tắp, đặt một chiếc hộp giấy lên tủ đầu giường lập tức "chuồn" thẳng.
Chẳng trong hộp đựng thứ gì, tóm là trong suốt quá trình đó, Ôn Nhiên ngoảnh mặt sang hướng khác, chẳng dám hé mắt 339 lấy một . Mãi cho đến khi bàn tay Cố Quân Trì luồn lớp áo ngủ mơn trớn vòng eo, Ôn Nhiên khẽ rùng , mặt đỏ tía tai sang .
Lần đầu tiên Ôn Nhiên chứng kiến một cách trực quan khái niệm về "dục vọng" là ở Hồ Nham Công Quán. Màn trình diễn t.ì.n.h d.ụ.c trần trụi sân khấu cùng với ánh mắt say sưa của đám đông bên , sự hiện diện rõ mồn một của d.ụ.c vọng khiến cảm thấy buồn nôn. Cậu vẫn còn nhớ như in, lúc đó Cố Quân Trì cũng chẳng hề mảy may để tâm, từ đầu chí cuối chỉ mang một thái độ lạnh lùng, thờ ơ .
Thế nhưng ngay tại thời khắc , phản ứng của cơ thể dường như đang định nghĩa từ ngữ . Bầu khí lờ mờ, thể rõ ánh mắt và biểu cảm của Cố Quân Trì, Ôn Nhiên đ.â.m hoang mang, chẳng rõ đang bằng con mắt lạnh lùng, phán xét như cái đêm ở Hồ Nham Công Quán .
Bàn tay vuốt ve từ bụng trượt dần lên. Tim Ôn Nhiên đập loạn nhịp, thở cũng gấp gáp theo. Cậu khẽ hỏi: "Trên tay vết chai ?"
Ngón tay mân mê nụ hoa bé nhỏ, Cố Quân Trì cúi đầu kề sát hơn, hỏi ngược : "Không thích ?"
Một luồng cảm giác lạ lẫm chạy dọc từ n.g.ự.c truyền đến, Ôn Nhiên kích thích đến mức bật vài tiếng rên rỉ nghèn nghẹn, khẽ lắc đầu. Cố Quân Trì ghé sát , khao khát hôn. Thế là vòng tay qua cổ Cố Quân Trì, rướn hôn lên môi . Cố Quân Trì dường như hề lay động, chẳng màng đáp trả nụ hôn, chỉ dùng một tay tháo từng chiếc cúc áo ngủ của Ôn Nhiên.
Thấy , Ôn Nhiên chuyển hướng, men theo quai hàm hôn trượt xuống , đến tận vùng cổ, l.i.ế.m láp mút mát nơi yết hầu nhô cao. Rõ ràng là từng kinh nghiệm, mà phô bày sự bạo dạn ngây ngô đến lạ. Yết hầu của Cố Quân Trì chuyển động lên xuống giữa những cái chạm môi mềm mại. Anh nhổm dậy, nắm lấy mắt cá chân Ôn Nhiên nhấc bổng lên, lột phăng chiếc quần của .
Cố Quân Trì áp xuống, phủ những nụ hôn lên vòm n.g.ự.c trần của Ôn Nhiên, nấn ná ở hai nụ hoa xoa nắn đến mức nóng bừng, sưng tấy. Mái tóc cọ cằm Ôn Nhiên, thở hắt vài nhịp dồn dập, luồn tay những lọn tóc của Cố Quân Trì, bấu chặt lấy nhưng sức lực vơi cạn.
Bàn tay vuốt ve dọc theo eo Ôn Nhiên trượt dần xuống giữa hai chân. Vừa mới chạm đến khe mông, đầu ngón tay cảm nhận sự ướt át. Cố Quân Trì ngẩng đầu lên, rải những nụ hôn mơn trớn từ cổ đến tận mang tai, thở nặng nhọc cất tiếng hỏi: "Phát tình ? Nước nôi lênh láng thế ."
Ngay khi dứt lời, tiến bằng hai ngón tay. Ôn Nhiên đ.á.n.h úp bất ngờ, thể thốt nên lời. Cậu mím chặt môi, bật vài tiếng rên khẽ qua kẽ mũi. Theo bản năng, khép chặt hai chân , nhưng Cố Quân Trì đang quỳ ở giữa, ép mở rộng cơ thể đón nhận sự khuếch trương .
Khi hai ngón tay tăng lên thành ba ngón, Ôn Nhiên bắt đầu cảm thấy ngạt thở. Cậu túm chặt cổ áo Cố Quân Trì, dùng chút sức tàn kéo cúi xuống, ngửa cổ hôn . Cố Quân Trì liên tục ngửa đầu né tránh, khiến Ôn Nhiên hụt hẫng hết đến khác. Chờ đến lúc Ôn Nhiên bức bối đến mức khó chịu tột độ, mới chịu cúi đầu xuống, trao cho một nụ hôn sâu thẳm.
Cố Quân Trì rút tay , cởi bỏ bộ đồ ngủ. Từ chiếc hộp giấy tủ đầu giường, lấy một chiếc bao cao su, quỳ nửa gối xé vỏ bọc. Chất lỏng bôi trơn bên trong b.ắ.n tóe lên bụng Ôn Nhiên, lạnh buốt khiến khẽ rùng . Đôi mắt khép hờ ti hí xuống, lập tức nhắm chặt , Cố Quân Trì đang mang bao cao su, đầy vài giây tiếng tặc lưỡi bực dọc, vẻ khá cáu kỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-43-co-quan-tri-anh-uong-thuoc-di-ma-tat.html.]
"Sao thế ?" Ôn Nhiên cất giọng yếu ớt hỏi.
"Mua lộn size ." Cố Quân Trì c.h.ử.i rủa 339: “Cái thứ ngu ngốc."
Thật ngờ ở đây còn kẻ ngốc hơn, Ôn Nhiên ngơ ngác thắc mắc: "Bắt buộc dùng bao ?"
Cố gắng đeo cho xong chiếc bao cao su, Cố Quân Trì rướn áp sát Ôn Nhiên. Một tay chống xuống bên tai , tay nắm lấy cự vật ma sát nhịp nhàng nơi rãnh mông, phán: "Nếu m.a.n.g t.h.a.i thì khỏi dùng."
Ngay đó, bắt đầu từ từ tiến . Đối với Ôn Nhiên, sự xâm nhập còn kỳ lạ và đáng sợ hơn cả những ngón tay ban nãy. Cậu vô thức đưa tay đẩy mạnh bụng Cố Quân Trì, làm chậm một chút. Lòng bàn tay chạm những múi cơ săn chắc, căng cứng. Một cơ thể mỹ đến mức ngay cả trong giới Alpha cấp S cũng thuộc hàng hiếm , giờ đây đang đè nặng lên . Ôn Nhiên há hốc miệng, nhưng chẳng thể kêu lên thành tiếng, chỉ còn những thở hổn hển đứt quãng.
Cố Quân Trì tiến sâu hẳn, ghì chặt lấy hông Ôn Nhiên, bắt đầu chậm rãi tiến lùi với biên độ nhỏ. Khi lùi thì nông, nhưng mỗi tiến sâu hơn một chút. Anh dùng cách thức để từ từ khai phá cơ thể Ôn Nhiên, giúp xoa dịu phần lớn sự đau đớn và bỡ ngỡ.
Ôn Nhiên rên rỉ ngắt quãng, đôi bàn tay chới với bám víu , bèn cuống cuồng tìm chỗ tựa. Chạm chiếc vòng tay của Cố Quân Trì, cuối cùng cũng tìm nơi nương tựa, đặt tay lên mu bàn tay đang đè nặng hông , cảm nhận rõ từng đường gân xanh nổi cộm lên vì dùng sức.
Cậu cố gắng hé mắt , trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhờ ánh trăng bàng bạc chiếu qua khung cửa sổ, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Cố Quân Trì. Dưới đáy mắt là sự kiềm chế của một d.ụ.c vọng bạo tàn, đầy áp bách. Khoảnh khắc ánh mắt giao , Ôn Nhiên cảm nhận rõ ràng thứ bên trong tiếp tục trướng to hơn nữa.
Chất dịch lỏng ngừng tiết từ nơi giao hợp, quyện cùng nhịp chuyển động của Cố Quân Trì tạo nên những âm thanh ướt át nhớp nháp. Tiếng nức nở của Ôn Nhiên cũng dần rõ ràng hơn, lấp đầy gian nhỏ hẹp. Chẳng mấy chốc, Ôn Nhiên chạm đến đỉnh cao trào đầu tiên. Cậu bấu chặt lấy cổ tay Cố Quân Trì, run rẩy bần bật, phía vô thức thít chặt . Cố Quân Trì dừng động tác, ngắm vài giây cúi xuống trao một nụ hôn sâu, nuốt trọn những tiếng nấc nghẹn ngào của Ôn Nhiên miệng.
Anh lật ngược bàn tay trái của Ôn Nhiên , dẫn dắt sờ xuống phía , chạm vùng bụng đang nhầy nhụa t.i.n.h d.ị.c.h của chính . trong lúc các ngón tay vẫn còn đang tê rần vì dư âm của cơn cực khoái, Ôn Nhiên chỉ cảm nhận một cục gồ lên cứng ngắc ở phần bụng . Vừa hôn, thút thít, mang theo giọng mũi nũng nịu: "Bụng trướng quá..."
"Vì sâu." Cố Quân Trì dẫn dắt tiếp tục sờ xuống , chạm cái nơi hai cơ thể đang dính chặt lấy , ướt át đến mức khó tin: “Vẫn còn một đoạn hết."
"Không thể thêm nữa ..." Ôn Nhiên nhắm tịt mắt, vòng tay ôm ghì lấy cổ Cố Quân Trì: “Như thế là... quá đủ ."
Cố Quân Trì bỏ ngoài tai lời cầu xin , hai bàn tay siết chặt eo Ôn Nhiên tiếp tục nhịp nhàng . Chẳng mấy chốc, Ôn Nhiên chà đạp đến mức bay biến luôn cái khao khát chờ đợi câu trả lời. Mười ngón tay cào cấu loạn xạ lưng Cố Quân Trì, hai chân gác chặt lên eo để tránh đẩy trượt khỏi giường.
Lần , cả hai cùng đạt cực khoái. Trong giây phút thăng hoa, họ trao nụ hôn mãnh liệt. Nước bọt cứ thế rỉ từ khóe miệng Ôn Nhiên. Nhận thức của lúc nhòa . Lòng bàn tay chạm lưng Cố Quân Trì, ướt đẫm mồ hôi. Tuy vẫn đang đeo vòng cổ chokker và vòng tay kiểm soát, nhưng Ôn Nhiên vẫn ngửi thấy mùi pheromone nồng nặc, tỏa từ nước bọt và t.i.n.h d.ị.c.h của Alpha.
Trong lúc Ôn Nhiên còn đang lơ mơ chút phòng , Cố Quân Trì xong một chiếc b.a.o c.a.o s.u mới. Mọi thứ diễn ôn hòa đến mức ngoài dự đoán của . Nếu tiếp tục hiệp hai, Ôn Nhiên cảm thấy vẫn thể gắng gượng chịu đựng .
Bị ôm eo lật ngược , Ôn Nhiên ngoan ngoãn phục tùng. Đầu óc mơ màng, ôm chặt chiếc gối, quỳ sấp xuống. Chợt, một bàn tay với lực đạo thể phản kháng ấn chặt gáy xuống. Còn kịp mở miệng la lên, thứ cự vật mượn chất bôi trơn nhầy nhụa, đ.â.m sầm một cú thấu xương sâu trong cơ thể . Giây phút , mắt Ôn Nhiên tối sầm . Lúc ý thức trở về, nước mắt thi tuôn rơi lã chã.
Gương mặt đè chặt xuống gối, đến tiếng của Ôn Nhiên cũng trở nên nghèn nghẹn. Cả những cú thúc từ phía làm cho nảy lên bần bật. Muốn trườn về phía để trốn chạy nhưng kìm kẹp tài nào thoát nổi. Cự vật của Alpha ngừng với tốc độ và sức mạnh kinh hồn, va đập mạnh đến nỗi phần đùi non của cũng nóng rát. Ngón tay cái của Cố Quân Trì ấn mạnh hõm eo của Ôn Nhiên mà xoa nắn. Cái eo của Omega vì thế mà run rẩy oằn xuống, vòng m.ô.n.g nâng lên cao hơn, phơi bày nụ hoa đang sưng tấy ướt át, lấp lánh thứ ánh sáng dâm mỹ trong gian lờ mờ.
Cố Quân Trì nới lỏng tay đang ấn gáy Ôn Nhiên, chuyển sang ôm ghì lấy eo cúi xuống. Anh hôn nhẹ lên lưng và đôi tai . Nước mắt đầm đìa, Ôn Nhiên đầu , há miệng thở hổn hển, gọi tên "Cố Quân Trì", cầu xin chậm một chút. Thế nhưng, những cú thúc tàn nhẫn cùng khoái cảm dồn dập ập đến khiến thể thốt nên lời. Lời tiếng cũng chỉ là những tiếng nức nở xen lẫn tiếng gọi tên Cố Quân Trì.
"Nghe ." Cố Quân Trì thở dốc, : "Sao thích thế ."
Anh luồn một tay qua xương quai xanh của Ôn Nhiên, kéo bổng lên. Hai cùng quỳ giường. Tư thế khiến cự vật đ.â.m sâu hơn, thọc mạnh từ lên . Bất chợt, quy đầu chạm mạnh một vùng nốt thịt mềm mại sâu thẳm trong khoang bụng. Ôn Nhiên thất thanh hét lên, cơ thể co giật dữ dội. Rất đau, nhưng đồng thời cũng đạt cực khoái. Đầu óc trống rỗng, cong cuộn tròn , móng tay bấu chặt cánh tay Cố Quân Trì. Từng giọt nước mắt rơi lã chã xuống mặt giường.
Sau cơn chấn động mãnh liệt, cơ thể Ôn Nhiên nhũn như bún. Cố Quân Trì đỡ ngửa giường. Bốn mắt , trao cho nụ hôn say đắm, chầm chậm đưa trong. Hồi lâu Ôn Nhiên mới lấy thở, giọng khàn đặc hỏi: "Tại lúc nãy đau thế... Có bụng rách ..."
"Khoang sinh sản đấy, chạm đó thôi." Cố Quân Trì nâng một chân Ôn Nhiên lên vắt qua tay : “Lúc học môn Sinh học làm cái quái gì thế, ngủ gật ?"
"...Vâng." Ngoài lý do đó , Ôn Nhiên chẳng nghĩ cớ nào hợp lý hơn.
"Không , để dạy ." Cố Quân Trì nghiêng đầu hôn lên phần đùi non của Ôn Nhiên, tiếp: " chỉ dạy giường thôi."
"Cảm ơn... Với , lúc làm từ phía dữ tợn như ." Ôn Nhiên vẫn còn hết sợ hãi: “Cái đó sách Sinh học cũng dạy luôn hả?"
"Không liên quan gì đến tư thế cả." Cố Quân Trì áp chân Ôn Nhiên xuống, chồm tới, : "Lúc mới bắt đầu như thế là gạt đấy."
"Cái gì..." Tiếng kêu của Ôn Nhiên bóp méo khi Cố Quân Trì bất thình lình đẩy nhanh tốc độ, nhanh chóng biến thành những tiếng rên rỉ mị tình. Dù là tận mắt thấy cơ thể bẻ gập thành những tư thế oái oăm để mở rộng hết cỡ, là tần suất và sức mạnh của những cú thúc từ cự vật bên , tất cả đều vượt xa sức chịu đựng của . Cơn cực khoái ập đến nhanh. Khoảnh khắc xuất tinh, Ôn Nhiên ngừng ưỡn cong eo lên đón nhận, miệng nức nở gọi tên trong cơn mất ý thức .
Cố Quân Trì kẹp chặt đến mức rên lên một tiếng nghèn nghẹn. Rút cự vật , lật úp Ôn Nhiên , ôm ngang eo một nữa mạnh mẽ đ.â.m . Ôn Nhiên vẫn đang trong giai đoạn hồi sức nhạy cảm, tức thì vùng vẫy chịu nổi. Những ngón tay vò nát ga trải giường, tấm lưng thon thả và vòng eo tuyệt mỹ ngừng run rẩy, miệng phát những lời van nài năng lộn xộn.
"Xin ... xin đấy... Cố Quân Trì... đợi một chút..."
Giả điếc làm ngơ, Cố Quân Trì cúi đầu quan sát nơi hai cơ thể giao hòa. Cái nụ hoa nhỏ bé sưng tấy đỏ bừng đang đáng thương nuốt nhả cự vật nóng hổi với kích thước khổng lồ. Âm thanh nhóp nhép của nước vang lên rõ mồn một mỗi khi .
Anh tách hai cánh m.ô.n.g thúc đến đỏ ửng của Ôn Nhiên , đ.â.m sâu tận cùng, lạnh giọng: "Lúc nãy bám riết lấy đòi hôn, bảo đợi một chút."
Bởi vì từng làm chuyện , ngờ sẽ đè hành hạ nhiều như .
Cố Quân Trì mắc chứng nghiện tình dục, Ôn Nhiên làm đến mức suy sụp mới hoảng hốt nhớ điều , nhưng quá muộn màng.
Cậu bẹp giường, sức lực cạn kiệt, úp mặt chiếc gối mềm mại, giọng đứt quãng : "Cố Quân Trì... ... uống t.h.u.ố.c mà..."
Kết cục của câu đó là Cố Quân Trì thúc mạnh quất một cái đau điếng mông. Vừa sưng rát. Ôn Nhiên thét lên hai tiếng t.h.ả.m thương, thể chịu đựng nổi nữa mà ngất lịm .