[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:56
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vô cùng kinh ngạc, Ôn Nhiên bật dậy, cố gắng hạ thấp giọng hết mức thể: "Trợ lý Phương, đang ở thế, an ?"
"Tôi vẫn đang ở thủ đô, , dùng bốt điện thoại công cộng gọi cho đấy."
Thời gian cấp bách, Ôn Nhiên lập tức báo cho y một tin tức quan trọng nhất: "Tôi tìm thấy di thư của , chụp ảnh ."
"Thật ..." Giọng của Phương Dĩ Sâm mang theo vài phần run rẩy khó tin. Y cẩn trọng hỏi: "Chúng thể gặp mặt một lát ?"
"Được chứ, bây giờ luôn cũng ."
"Bây giờ ? Muộn quá , ngoài một an ."
"Không ." Vừa , Ôn Nhiên vơ lấy chiếc áo sơ mi mặc : “Anh địa điểm , sẽ đến đó ngay."
"Vậy đợi ở Công viên Vãn Giang nhé, đường cẩn thận."
"Vâng, đến ngay đây."
Đợi tài xế thì mất thời gian quá, Ôn Nhiên bắt taxi luôn. Hơn hai mươi phút đến Công viên Vãn Giang. Cậu nắm chặt điện thoại sâu trong, loáng thoáng thấy một bóng đang gốc cây cách đó xa.
Ôn Nhiên chạy ào tới. Quả đúng là Phương Dĩ Sâm. Trạng thái tinh thần của y thoạt vẻ vẫn , chỉ là đôi chút tiều tụy mệt mỏi.
"Tôi mang chút điểm tâm từ nhà , mang theo đường ăn lót nhé." Ôn Nhiên dúi hộp bento tay y, đó moi từ trong túi một cuộn tiền mặt nhàu nhĩ: “Đây là tiền tiêu vặt của , tuy ít một chút, nhưng cứ cầm lấy mà dùng."
"Tôi tự mang theo tiền , đủ dùng mà." Phương Dĩ Sâm nhận lấy hộp cơm: “Cảm ơn ."
"Còn nữa... Thư của ." Ôn Nhiên rút điện thoại , mở thư viện ảnh, tìm đến bức ảnh chụp: “Tôi lấy bản gốc, chỉ thể chụp cho thôi."
Phương Dĩ Sâm sững . Giây phút , biểu cảm gương mặt y vô cùng phức tạp, khó mà dùng lời để diễn tả. Y đón lấy chiếc điện thoại, dán mắt màn hình, từng chữ một cách cẩn thận. Phải mất đến mấy phút , y mới trả điện thoại cho Ôn Nhiên, khẽ giọng cất lời: "Thực sự cảm ơn , Ôn Nhiên."
"Anh đừng khách sáo. Đợi khi nào đến nơi ở mới, nếu tiện thì nhắn tin báo bình an cho một tiếng nhé, ?" Ôn Nhiên tò mò hỏi xem y lẩn trốn bằng cách nào, cũng chẳng gặng hỏi y định . Cậu chỉ nhẹ nhàng ôm chầm lấy y một cái: “Mong luôn bình an. Sau nếu duyên, chúng sẽ gặp ."
Số phận con luôn chứa đựng những ngã rẽ bất ngờ, khiến chẳng kịp buông lời từ biệt. Ôn Nhiên thấy mừng, vì , sự rời mang ý nghĩa giải thoát và tự do đối với Phương Dĩ Sâm.
"Nhất định ." Phương Dĩ Sâm đưa tay xoa nhẹ mái tóc Ôn Nhiên, nới lỏng vòng tay: “Khi nào chuyện êm xuôi, sẽ liên lạc với ."
"Tạm biệt nhé, Ôn Nhiên." Lùi một bước, y nở nụ hiền lành với Ôn Nhiên, xoay sải bước màn đêm tĩnh mịch.
Về đến nhà thì trời vẫn quá khuya. Ôn Nhiên tắm rửa xong xuôi, ngẫm nghĩ một chốc nhắn tin cho Cố Quân Trì: Tôi nghĩ đêm nay thể ngủ một giấc thật ngon [Mặt trăng]
Dù thì cũng đang ở thủ đô, tốc độ phản hồi tin nhắn của "Một " mấy nhanh hơn hẳn so với hồi ở nước ngoài: Chúc mừng.
Ôn Nhiên: [Hoa hồng]
Chuyện của Phương Dĩ Sâm coi như tạm thời lắng xuống, nhưng những bức ảnh của Lý Khinh Vãn thì vẫn cứ bám rễ trong tâm trí . Có một điều chắc chắn là Trần Thư Hồi và Ôn Duệ đều đến sự tồn tại của Lý Khinh Vãn, thậm chí còn từng phái theo dõi bà . Tại như ?
Khả năng lớn nhất là Lý Khinh Vãn tìm .
Nghĩ đến điều , trái tim Ôn Nhiên kìm mà đập thình thịch, như thể thấy một tia sáng le lói phía cuối đường hầm. Lý Khinh Vãn còn là nữ nghệ sĩ violin tài ba biến mất tăm từ mười bảy năm nữa. Bốn năm bà xuất hiện, và thể bà từng cố gắng tìm kiếm tung tích của .
Rất gần . Ôn Nhiên thầm nghĩ, lẽ ngày gặp đến gần .
Sáng hôm , Ôn Duệ rời khỏi nhà từ lúc tinh mơ, mãi đến tận tối muộn, khi Ôn Nhiên tắm rửa xong mới vác mặt về. Về đến nhà, gã tiếp tục giam trong phòng kín.
Dì Phương bưng khay cơm tối lên lầu. Ôn Nhiên mở cửa phòng, chủ động đỡ lấy khay cơm: "Để cháu mang cho, dì nghỉ ạ."
"Được, . Cháu khuyên nó ăn chút gì đó , cứ thế thì cơ thể suy nhược mất."
"Dạ ."
Đẩy cửa bước , chiếc két sắt thu dọn gọn gàng. Ôn Duệ mép giường, tay vẫn nắm chặt tờ di thư. Ôn Nhiên lặng lẽ tiến gần gã, một lời.
"Lúc bệnh viện gọi điện báo tin, đang bận họp. Đến lúc đưa Phương Dĩ Sâm tới nơi thì bác gái trút thở cuối cùng . Anh gặp cuối." Đột nhiên Ôn Duệ cất lời, giọng khàn đặc như cọ xát giấy nhám: “Sau chuyện đó, đổ bệnh, mắc chứng sợ bóng tối, đêm nào ngủ cũng bật đèn sáng trưng."
Dù là sự áy náy nỗi ân hận thì bây giờ thứ cũng quá muộn màng, chẳng còn chút tác dụng nào nữa. Ôn Nhiên giữ ánh mắt bình thản .
"Anh cho xem bức di thư, là dày vò ." Ôn Duệ ngẩng mặt lên chiếc đèn chùm: “Là vì , đó là tia hy vọng cuối cùng níu kéo sống tiếp. Chỉ cần xong bức thư đó, sẽ do dự mà tìm đến cái c.h.ế.t, chẳng còn chút lưu luyến nào với cõi đời nữa. Anh hiểu quá rõ mà."
Choang..." Khay cơm tay Ôn Nhiên chao đảo, bát đĩa xô loảng xoảng. Cậu thấy giọng run rẩy vì bàng hoàng tột độ của chính : "Anh cơ?"
Đêm qua Phương Dĩ Sâm bức di thư . Mà Ôn Duệ bảo, sẽ chút chần chừ, một chút vương vấn mà tìm đến cái c.h.ế.t.
Hai chân như khuỵu xuống, Ôn Nhiên cứng đờ đặt khay cơm lên tủ đầu giường, khó nhọc nặn một câu: "Em về phòng đây."
Ôn Duệ ngửa đầu, nhắm nghiền mắt, buông lời đáp .
Trở về phòng, Ôn Nhiên lạnh toát, trân trân như pho tượng gỗ. Cậu nhớ nụ cuối cùng của Phương Dĩ Sâm tan trong gió đêm qua. Khi , chỉ cảm thấy trong nụ chất chứa nhiều cung bậc cảm xúc đan xen, tài nào phân định rõ. Giờ ngẫm , lẽ đó mới thực sự là nụ của một sự từ biệt vĩnh viễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-42.html.]
Đầu óc mất khả năng tư duy, trong tâm trí Ôn Nhiên chỉ liên tục lặp lặp một ý nghĩ: Nếu Phương Dĩ Sâm thực sự tự sát, chính là đầu sỏ gây nên chuyện . Phương Dĩ Sâm chính tay hại c.h.ế.t.
Thế nhưng, rõ ràng mục đích của là hy vọng Phương Dĩ Sâm mang theo nuối tiếc, nên mới cho y xem di thư, cố gắng làm một chút gì đó bù đắp trong khả năng của . Cậu bao giờ ngờ rằng, ý của trở thành lưỡi d.a.o đoạt mạng . Hóa , khi con còn nuối tiếc, chắc họ cảm thấy hạnh phúc viên mãn. Rất thể, họ sẽ triệt để mất vướng bận và khát khao sống.
Có một khoảnh khắc, Ôn Nhiên thậm chí chạy sang báo cho Ôn Duệ rằng, 'Hôm qua em gặp , mau tìm , dù bắt trói mang về cũng , em chỉ cần vẫn còn an là đủ.'
, thể làm như ... Hai cánh tay buông thõng bên hông của Ôn Nhiên ngừng run rẩy. Cậu tự nhủ bình tĩnh , suy tính cách giải quyết. Thế nhưng, một giọng cứ văng vẳng bên tai, nhắc nhở rằng trọn một ngày trôi qua . Muộn mất , kịp nữa .
Trái tim chìm nghỉm xuống tận đáy vực. Ôn Nhiên cúi gầm mặt, dùng hai tay chà xát thật mạnh lên mặt. Một tia lý trí và hy vọng mong manh bất chợt lóe lên, gợi ý cho , Ngoài Ôn Duệ , ở cái đất thủ đô , còn ai đủ bản lĩnh để tra tung tích hiện tại của Phương Dĩ Sâm?
Ôn Nhiên ngẩng phắt đầu dậy. Chẳng màng đến việc bộ đồ ngủ, vơ lấy điện thoại, cuống cuồng chạy thục mạng xuống lầu.
Bắt một chiếc taxi đến khu biệt thự, xe tuần tra của đội bảo vệ đưa đến tận cổng nhà Cố Quân Trì.
Vừa bước xuống xe, hai chân bủn rủn. Lúc bước lên bậc thềm, Ôn Nhiên suýt chút nữa thì vấp té. Phòng khách tối om như mực. Cậu bấm mật khẩu mở cửa, lảo đảo chạy trong. Không thấy bóng dáng 339 , chỉ thấy khu vườn phía đang bật đèn sáng trưng, cứ ngỡ ở đó.
Cậu loạng choạng băng qua phòng khách bước ngoài, mới phát hiện chỉ là đèn sáng thôi, chứ tuyệt nhiên chẳng ai cả. Cố Quân Trì đời nào ngủ sớm thế , lẽ vẫn còn đang mải chơi bên ngoài.
Ôn Nhiên bơ vơ giữa khu vườn, thở dốc, tâm trí rối bời, cuộn thành một mớ bòng bong. Cuối cùng cũng sực nhớ gọi điện thoại cho Cố Quân Trì. Cậu lóng ngóng móc điện thoại , kịp mở khóa màn hình thì một tiếng lanh canh như ly thủy tinh va chạm vang lên. Ngoái đầu , xung quanh chỉ là màn đêm sâu thẳm trống rỗng, chẳng gì cả. Âm thanh nãy dường như chỉ là một ảo giác thoáng qua.
Sững một giây, tựa như một sự dẫn đường vô hình, Ôn Nhiên ngước mắt lên , Ở ban công tầng hai phía bên , Alpha đang đó.
Cố Quân Trì một tay nâng ly rượu, rướn về phía , tì cùi chỏ lên lan can ban công, rủ mắt Ôn Nhiên.
Cả dường như hòa làm một với bầu trời đêm, ánh mắt bóng tối đặc quánh che lấp. Ôn Nhiên ngước đôi mắt , mấp máy môi, nhưng chẳng thể bật thành tiếng.
Bản trở phòng khách bằng cách nào, bước thang máy , mở cửa phòng thế nào, và làm để băng qua căn phòng bước ngoài ban công... Về tất cả những điều đó, Ôn Nhiên đều thể nhớ rõ.
Cậu chỉ thấy tiếng thở nặng nhọc của chính trong suốt quãng đường, cùng với cảm giác bình yên, tĩnh tại ngập tràn khi mặt Cố Quân Trì.
Cố Quân Trì xoay tựa lưng lan can, đăm đăm Ôn Nhiên mà hề lên tiếng. Ôn Nhiên dường như thể chờ đợi thêm một giây phút nào nữa, kịp sắp xếp từ ngữ cuống quýt mở miệng, giọng run rẩy: "Anh thể giúp ... tìm Phương Dĩ Sâm , thể gặp chuyện may ..."
"Chẳng vẫn tin tức gì ." Cố Quân Trì nhạt giọng hỏi.
"Không, ." Ôn Nhiên hít một thật sâu, cố gắng trình bày mạch lạc nhất thể: “Anh chỉ đang lẩn trốn thôi. Tối hôm qua, gọi điện cho . Tôi ngoài gặp , và còn đưa cho xem bức di thư."
" hôm nay trai mới , lý do giấu bức di thư cho Phương Dĩ Sâm xem, là vì sợ xong sẽ tìm đến cái c.h.ế.t. Tôi lường cơ sự thành thế . Tôi cho xem di thư , lỡ như thực sự xảy chuyện gì thì làm bây giờ? Anh thể giúp tìm xem hiện giờ đang ở ? Liệu còn an ? Tôi lo lắng..."
"Được."
Lời còn hết cắt ngang. Ôn Nhiên sững sờ . Cậu cứ đinh ninh rằng Cố Quân Trì sẽ chất vấn tại xía mũi chuyện bao đồng, tại đem phiền phức đến cho . , chẳng hỏi bất cứ điều gì, chỉ buông một chữ "Được".
Thậm chí, ngay khoảnh khắc tiếp theo, Cố Quân Trì gõ vội vài dòng tin nhắn điện thoại gửi . Ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng của . Dưới màn đêm bao phủ, khung cảnh hiện lên như một góc máy mờ nhòe, mất nét, chẳng vương chút ấm, nhưng gần gũi, chân thực đến mức thể chạm tay .
Hoàn kịp phòng , tảng đá khổng lồ đè nặng trong lòng cứ thế nhấc bổng một cách dễ dàng. Bầu khí trong lành ùa , vội vã lấp đầy lồng n.g.ự.c đang căng tức. Giữa sự luân chuyển cảm xúc quá đỗi đột ngột, Ôn Nhiên bất chợt nấc nghẹn. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi kiểm soát nổi, dẫu rằng giây phút chẳng hề cảm thấy buồn bã đau khổ.
"Tôi xin ..." Cậu đưa tay gạt lung tung những giọt nước mắt, miệng lẩm bẩm chẳng đang gì: “Cảm ơn , thực sự cảm ơn ..."
"Khóc cái gì." Cố Quân Trì cất điện thoại, dường như thể lý giải, cũng dường như chẳng hề bận tâm. Giọng điềm tĩnh, lạnh nhạt tựa hồ chỉ tiện miệng hỏi bâng quơ, vẻ cũng mong chờ một câu trả lời: “Tại ."
Ôn Nhiên ngước mắt . Màn nước mắt nhạt nhòa che khuất tầm , chỉ thể phác họa nên một đường nét mờ ảo đang khẽ lay động trong gió bầu trời đêm xanh thẫm. Một quả bóng bay vô hình bỗng chốc phình to trong lồng ngực, chất chứa vô vàn những câu hỏi mà bấy lâu nay luôn lảng tránh, dám nghĩ tới, chẳng dám cất lời hỏi. Bắt đầu từ giây phút , ký ức chảy ngược về ngày đầu tiên gặp gỡ, tua tất thảy những gì xảy giữa hai , Tại tặng điện thoại và máy tính? Tại đồng ý kể cho chuyện về đám tang? Tại đồng ý truyền pheromone xoa dịu ? Tại tặng mô hình? Tại cự tuyệt cái ôm của ? Tại lúc bắt cóc sai tới cứu? Tại chia sẻ bí mật về kỳ mẫn cảm? Tại nhận lời giúp tìm Phương Dĩ Sâm...
Cuối cùng, tất cả những thắc mắc va đập một cách hỗn loạn, chắt lọc thành một câu hỏi duy nhất: Tại đối xử với đến thế, trong khi từng làm bất cứ điều gì cho .
Quả bóng bay căng phồng đến cực hạn, lắc lư lảo đảo. Nó căng đầy, chực chờ xuyên qua cổ họng để thoát ngoài, để thốt lên câu hỏi .
Chỉ tiếc là giây phút tiếp theo, khi Cố Quân Trì đưa tay lau giọt nước mắt đọng khóe mi Ôn Nhiên, quả bóng nổ tung một cách bất ngờ và triệt để.
Tiếng nổ vang vọng khiến tai Ôn Nhiên ù . Giữa những mớ suy nghĩ đang sụp đổ, vỡ vụn, vươn tay nắm lấy cổ tay Cố Quân Trì. Bước tới một bước, ngửa đầu lên, chút khó nhọc mà hôn nhẹ một cái lên má .
Chỉ là một cái chạm môi phớt qua, cái cọ xát giữa bờ môi và gò má thoảng qua trong tích tắc, ngắn ngủi đến mức tưởng chừng như từng chuyện gì xảy .
Rồi nữa? Hôn xong thì ? Nên làm gì tiếp theo? Nên gì đây? Ôn Nhiên mù mờ. Tư duy của giống hệt như một chuỗi hạt ngọc đứt dây, từng hạt từng hạt rơi lả tả xuống mặt đất, vỡ vụn, chẳng thể nào chắp vá thành một mạch logic trọn vẹn. Cậu ngây mặt Cố Quân Trì, bộ dạng như gây một tội tày trời, sự hoang mang và sợ hãi dần xâm chiếm lấy tâm trí.
Ôn Nhiên dè dặt nới lỏng tay một chút, buông lơi thêm chút nữa, tự nhủ cố tỏ bình tĩnh, đừng để lộ sự hoảng loạn. Chỉ cần buông tay Cố Quân Trì , thể gồng chống đỡ mà bước xuống lầu, rời khỏi nơi , coi như hề chuyện gì xảy .
Đầu ngón tay sượt qua lớp da cổ tay, ngay khoảnh khắc sắp sửa tách rời , Cố Quân Trì trở tay nắm chặt lấy tay Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên sững sờ ngước , nhưng đôi mắt lập tức một bóng đen lạnh lẽo bao trùm, Bàn tay còn của Cố Quân Trì lạnh đến thấu xương, che kín đôi mắt . Tiếng gió rít bên tai bỗng trở nên rõ rệt hơn. Giọng của Alpha vang lên, chẳng từ hướng nào truyền đến, mang theo một cảm giác mấy chân thực.
"Đến bao giờ mới học cách làm mấy chuyện trong lúc đầu óc đang tỉnh táo cơ chứ."
Giọng Cố Quân Trì trầm thấp. Từng chữ, từng chữ một va đập màng nhĩ đang ù của . Ôn Nhiên khó nhọc chắp vá chúng thành câu. Sau khi hiểu ý nghĩa, càng thêm hoang mang. Cậu khẽ hé môi, định phân bua rằng hề đang trong kỳ phát tình, ý thức bản đang làm gì.
Chỉ là kịp phát thành tiếng, vòng tay xiết chặt bỗng nới lỏng. Cậu Cố Quân Trì tóm lấy eo , kéo ập về phía .
Hơi thở của Alpha phả tới mang theo mùi rượu nhè nhẹ, hóa thành một thực thể mềm mại, áp chặt lên môi .