[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 41: Đảm bảo hoàn thành sứ mệnh [Ôm quyền]

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:55
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơ thể Ôn Nhiên bỗng chốc cứng đờ vì bốn chữ nặng nhẹ . Nếu Cố Quân Trì là "sẽ c.h.ế.t", sẽ chỉ nghĩ đó là một lời đùa, nhưng Cố Quân Trì chêm thêm hai chữ "chắc là".

Nghĩa là, thực sự chắc là c.h.ế.t.

Cậu từ từ buông Cố Quân Trì , khẽ khàng cất giọng: "Tại chứ?"

"Còn vì nữa, vấn đề pheromone thôi." Cố Quân Trì đáp nhẹ tênh: “Một khi bước kỳ mẫn cảm, bộ hệ thống cơ thể thể sẽ suy sụp."

"Trước đây từng đến kỳ mẫn cảm bao giờ ?"

"Chưa từng."

"Vậy tình huống như thế nào sẽ kích phát kỳ mẫn cảm?" Đây là đầu tiên Ôn Nhiên cảm thấy lo âu vì sự thiếu hụt kiến thức sinh lý của bản : “Vậy bây giờ đang du lịch bên ngoài, chẳng nguy hiểm ?"

Trái ngược với sự lo lắng của , bản Cố Quân Trì tỏ vô cùng thản nhiên: "Cậu cứ dán sát thế mới là nguy hiểm đấy."

là, pheromone độ tương thích quá cao cũng thể gây kỳ mẫn cảm ?" Ôn Nhiên theo bản năng đưa tay sờ lên chiếc vòng cổ chokker của : “Ở bên ngoài luôn điều chỉnh vòng ở mức cao nhất, còn thì , vòng tay của đang ở mức nào?"

Vừa , kéo tay Cố Quân Trì lên, chạm cho màn hình vòng tay sáng lên. Phải đến khi xác nhận nó cũng đang ở mức ngăn chặn cao nhất, mới yên tâm đôi chút. khi nhớ hai phát tình , chính bản cầu xin Cố Quân Trì hạ mức độ xuống, Ôn Nhiên khỏi rùng sợ hãi.

"Hai phát tình đó, đều bật công tắc một chiều đúng ?" Hỏi xong, Ôn Nhiên tự nhiên khựng . Nếu công tắc một chiều bật, đồng nghĩa với việc Cố Quân Trì hề ngửi thấy pheromone của Omega. Vậy thì những chuyện xảy đêm đó, đơn thuần chỉ là do chứng nghiện t.ì.n.h d.ụ.c phát tác thôi ?

Giá như điếu t.h.u.ố.c cũng hút cho xong thì mấy... Ý nghĩ xẹt qua trong đầu, chính bản Ôn Nhiên cũng chẳng hiểu tại nghĩ như .

Cố Quân Trì trả lời mà hỏi ngược : "Cậu cái gì?"

Cảm giác như thấu tâm can, Ôn Nhiên lắp bắp: "Chỉ, chỉ là xác nhận một chút thôi, để chắc chắn rằng sẽ pheromone của làm ảnh hưởng."

"Rồi nữa?"

Căng thẳng đến mức nhịp thở cũng trở nên nặng nề, Ôn Nhiên chột lấp liếm: "Chẳng chúng đang thảo luận về vấn đề kỳ mẫn cảm ?"

" ." Cố Quân Trì nhích gần thêm một chút: “ Người nghĩ ngợi đến những chuyện khác tiên, chẳng ."

Hơi thở của vấn vít ngay chóp mũi. Ôn Nhiên vô thức chống tay ngả để né tránh. Im lặng một lát, nhịn mà hỏi: "Cậu đang ám chỉ phương diện nào cơ?"

Cố Quân Trì nhạt nhẽo đáp: "Cậu cứ tiếp tục giả vờ ."

Câu chẳng khác nào vạch trần tất cả. Ôn Nhiên hề giả vờ, chỉ là da mặt đủ dày để thể thẳng thắn đề cập đến chuyện đêm hôm đó. Thậm chí chỉ cần nghĩ tới thôi cũng đủ khiến tim đập liên hồi, đầu óc nóng ran, giống hệt như lúc . Rõ ràng căn phòng đủ tối, nhưng Ôn Nhiên vẫn ngoảnh mặt để né tránh ánh mắt của , cố tình lảng sang chuyện khác: "Mô hình con chuột túi làm cho Đào Tô Tô sắp xong , xem ? Để chụp ảnh gửi cho nhé."

"Cậu tự chụp mặt một tấm ." Cố Quân Trì một lát, đó thẳng dậy, vươn tay giữ lấy cằm Ôn Nhiên bẻ mặt ngay ngắn: “Để xem đúng là heo thật ."

Bây giờ gì thì Ôn Nhiên cũng đành chịu trận. Cậu nắm lấy cổ tay Cố Quân Trì kéo xuống nhưng buông ngay, mà cố gắng tỏ tự nhiên nhất thể, từng chút từng chút lân la di chuyển ngón tay, cuối cùng nắm trọn lấy bàn tay to lớn hơn nhiều . Chẳng là ảo giác , nhưng cảm thấy trong lòng bàn tay Cố Quân Trì hình như vài vết chai sần. Ôn Nhiên hỏi: "Lần về sẽ ở bao lâu?"

"Khoảng mười ngày."

"Thật ?" Dẫu rằng dù cả năm trời cũng chắc gặp mấy , nhưng Ôn Nhiên vẫn vô cùng vui vẻ: “Vậy nhớ nghỉ ngơi cho nhé."

Cố Quân Trì hỏi : "Cậu vui cái gì?"

"Tại vui?" Ôn Nhiên đáp: “Chỉ cần ở thủ đô là thấy vui ."

Điện thoại đột nhiên đổ chuông. Cố Quân Trì lấy máy. Ôn Nhiên quên mất việc buông tay, còn Cố Quân Trì cũng chẳng lên tiếng nhắc nhở. Cứ thế, để mặc cho nắm tay trong suốt cuộc điện thoại ngắn ngủi. Cúp máy xong, sang với Ôn Nhiên: "Tôi còn chút việc, đây."

"Ồ." Ôn Nhiên mượn lực từ tay Cố Quân Trì để nhảy xuống khỏi mặt bàn. Nhớ chủ đề lúc nãy, trong lòng vẫn cứ dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Cậu hỏi: "Chuyện về kỳ mẫn cảm, ngoài bác sĩ thì còn ai nữa ?"

"Ông nội." Cố Quân Trì đáp: “Và ."

Ôn Nhiên ngẩn , hiểu . Dù xuất từ một gia đình đầy dã tâm và toan tính, Cố Quân Trì vẫn quyết định đem bí mật liên quan đến sự an nguy của bản cho . Đó là một sự tin tưởng nặng nề nhưng vô cùng quý giá. Ôn Nhiên cất giọng thật khẽ: "Tại sẵn sàng cho ?"

"Câu hỏi kiểm tra thôi." Giọng điệu của Cố Quân Trì mang theo sự hờ hững: “Nếu chuyện rò rỉ ngoài, sẽ là kẻ mang hiềm nghi lớn nhất. Cố mà biểu hiện cho ."

Ôn Nhiên trầm ngâm vài giây, đó thứ ba vươn tay ôm lấy . Cậu ghé sát miệng tai Cố Quân Trì, ở một cách vô cùng mờ ám và mật, vỗ nhẹ lên lưng , hạ giọng thề một cách đầy trịnh trọng: "Đảm bảo thành sứ mệnh."

"..." Nếu đây là đang nhắn tin, Cố Quân Trì thể tưởng tượng cảnh chắc chắn sẽ thêm một biểu tượng "ôm quyền" cuối câu. Hắn : "Đến mấy ông lão tám mươi tuổi cũng chẳng ai chuyện kiểu như ."

"Chắc do trưởng thành hơn tuổi." Ôn Nhiên nghiêm túc phân tích.

Bước khỏi phòng, Cố Quân Trì rẽ sang một hướng khác. Ôn Nhiên theo bóng lưng , đó xoay trở sảnh tiệc. Đi mấy bước, thấy Phương Dĩ Sâm điện thoại bước . Ôn Nhiên cách đó vài mét, đợi y kết thúc cuộc gọi mới cất tiếng gọi: "Trợ lý Phương."

Phương Dĩ Sâm đẩy gọng kính, ngẩng đầu lên, thấy là Ôn Nhiên bèn nở một nụ nhạt.

"Anh bận lắm đúng ?" Ôn Nhiên bước tới: “Đã bận thế mà còn đến tham gia tiệc tối nữa."

"Cũng tàm tạm, chỉ là hôm nay ở công ty tình cờ nhiều việc thôi."

Ôn Nhiên hỏi 'Việc nhận lời đăng ký kết hôn với Ôn Duệ là thật ', nhưng một thoáng suy nghĩ, quyết định từ bỏ. Đó là chuyện riêng tư của y, quyền can thiệp. Ôn Nhiên gật đầu: "Vất vả cho , trong nhé."

"Ôn Nhiên." Phương Dĩ Sâm bỗng gọi giật , hỏi: "Cậu thể cho xin điện thoại ?"

"Hả? Được chứ, mà." Ôn Nhiên nhận lấy chiếc điện thoại Phương Dĩ Sâm đưa qua, gõ của : “Có việc gì cứ liên lạc với bất cứ lúc nào nhé."

"Được, cảm ơn ."

Lời cảm ơn khiến Ôn Nhiên cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Cậu lập tức lắc đầu "Không cần ", vẫy vẫy tay: "Tôi nhé, tạm biệt trợ lý Phương."

"Tạm biệt."

Khi trở bàn tiệc, Cố Sùng Trạch nghiêng đầu Ôn Nhiên – báo vệ sinh nhưng mất tích một thời gian khá lâu – nhưng cũng gì. Ôn Nhiên thất thần một lúc, mở điện thoại, truy cập camera. Cậu cúi đầu xuống, chọn một góc độ "c.h.ế.t ", chụp vội một bức ảnh tự sướng trong ánh sáng lờ mờ. Chẳng thèm quan tâm , lập tức gửi cho "Một ".

Ôn Nhiên: Cậu xem , là heo [Nắm đấm]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-41-dam-bao-hoan-thanh-su-menh-om-quyen.html.]

Nửa phút tin nhắn hồi đáp. Một : Sinh vật ngoài hành tinh.

Ôn Nhiên: ?

Tắt màn hình điện thoại, hiểu cứ nghĩ mãi về Phương Dĩ Sâm, trong lòng nảy sinh một dự cảm kỳ lạ, khó tả thành lời. Ôn Nhiên ngoái đầu , Phương Dĩ Sâm bàn, đang cạnh Ôn Duệ. Thực nếu chỉ xét về ngoại hình, họ là một cặp đôi xứng lứa đôi. Chỉ tiếc là Ôn Duệ tự tay đập nát thứ ngay từ lúc bắt đầu, để tất cả những gì diễn đó đều trượt dài một con đường sai lầm.

Và cái dự cảm kỳ lạ ứng nghiệm.

Chưa đầy ba ngày đêm tiệc từ thiện, Phương Dĩ Sâm mất tích.

Y biến mất một cách triệt để. Trước khi bốc , y vẫn xử lý công việc vô cùng nghiêm túc, làm tan ca bình thường. Thế nhưng, khi rời khỏi công ty tối thứ Hai, y bao giờ xuất hiện nữa. Thậm chí y chẳng mang theo bất kỳ hành lý nào, thứ trong nhà vẫn giữ nguyên hiện trạng.

Ôn Duệ như phát điên. Gã lao về nhà, nổ một trận cãi vã long trời lở đất với Trần Thư Hồi. Suy cho cùng, Phương Dĩ Sâm mất tích ngay khi đồng ý lời cầu hôn bao lâu. Trong thời điểm nhạy cảm , dù từ góc độ nào, Trần Thư Hồi cũng là kẻ mang hiềm nghi lớn nhất.

"Mày tưởng tao rảnh rỗi lắm chắc? Ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, lấy thời gian mà quản mấy cái chuyện ruồi bu của mày. Tự mày giữ thì đừng mà hắt nước bẩn lên tao! Ôn Duệ, tao cho mày , cớ sự nông nỗi đều là do mày tự làm tự chịu. Cái lúc mày nhốt bên cạnh, mày lường sẽ ngày hôm nay , mày đáng đời lắm!"

"Hắt nước bẩn? Chẳng lẽ bà từng làm mấy chuyện bỉ ổi như bao giờ? Cái nhà biến thành cái mớ hỗn độn như hôm nay đều là nhờ ơn bà cả đấy! Bà nhất là mau chóng giao Phương Dĩ Sâm đây, nếu thì tất cả cùng c.h.ế.t chùm !"

Không câu nào đ.â.m trúng tim đen, Trần Thư Hồi khựng . Bà hít thở sâu vài nhịp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Tao bây giờ mày đang nóng ruột. mày dùng não mà suy nghĩ , thừa mày sẽ nghi ngờ tao đầu tiên, thì làm tao dại dột đem giấu nó . Mày tự hỏi bản xem dạo kẻ nào đang nhòm ngó nhà họ Ôn gắt gao nhất. Thay vì ở đây phát điên với tao, chi bằng lập tức sai điều tra đám Đường Phi Dịch và Ngụy Lăng Châu !"

Ôn Duệ trừng đôi mắt đỏ ngầu nửa ngày trời, ngoắt bước khỏi cửa.

Trần Thư Hồi thả xuống sofa, đưa tay day day trán, trông vẻ khá suy sụp. Căn nhà chìm tĩnh lặng. Ôn Nhiên xổm bên lan can hành lang tầng hai, nơm nớp lo sợ chứng kiến chuyện. Cậu thầm nghĩ, nếu Phương Dĩ Sâm thực sự bọn Ngụy Lăng Châu bắt cóc, thì hiện giờ chắc chắn đang gặp nguy hiểm tột cùng.

Lặng lẽ dậy rút về phòng, Ôn Nhiên gửi tin nhắn cho Cố Quân Trì: Phương Dĩ Sâm mất tích .

Một : Chúc mừng .

Ôn Nhiên: Liệu bọn Ngụy Lăng Châu bắt cóc Phương Dĩ Sâm , lo cho sự an của .

Một : Cậu cần bận tâm, sẽ sớm tin tức thôi.

Bản quả thực ngoài việc lo lắng suông thì chẳng thể làm gì, chi bằng cứ lời Cố Quân Trì. Thế lực của Ôn Duệ ở thủ đô là hạng xoàng, dù Phương Dĩ Sâm bắt cóc tự bỏ trốn thì sớm muộn gì cũng sẽ tra manh mối.

Ôn Nhiên vẫn hy vọng rằng Phương Dĩ Sâm tự trốn thoát, ít nhất như mối nguy hiểm cũng sẽ giảm vài phần.

Thấp thỏm lo âu suốt ba ngày ròng rã, Ôn Duệ biệt tăm về nhà. Ôn Nhiên nhịn đành nhắn tin hỏi thăm tình hình, nhưng cũng chẳng nhận bất kỳ hồi âm nào.

Tối thứ Năm, Ôn Duệ cuối cùng cũng vác mặt về.

Ôn Nhiên hé cửa phòng, Ôn Duệ lê từng bước chân nặng nhọc lên lầu. Lúc ngang qua mặt , gã thậm chí còn chẳng nhận sự tồn tại của em trai , chỉ giữ khuôn mặt vô hồn bước thẳng về phòng.

Cửa phòng đóng . Hơn chục giây , bên trong vọng một tiếng va đập trầm đục, như vật gì đó nặng xô ngã xuống sàn.

Tưởng Ôn Duệ ngất, Ôn Nhiên vội vàng bước tới đẩy cửa bước . Nào ngờ, thứ chỏng chơ mặt đất là chiếc két sắt cao hơn một mét trong phòng. Các loại giấy tờ, tài liệu và đồ đạc rơi vãi tung tóe khắp nơi. Ôn Duệ rũ đầu bệt tấm t.h.ả.m cạnh giường, tay đang nắm chặt một hộp nhung đựng nhẫn.

"Tháng là sinh nhật ." Ôn Duệ dán mắt hộp nhẫn, thều thào mở miệng: “Anh vốn định ngày đó sẽ cùng đăng ký kết hôn."

Nhìn bộ dạng thê t.h.ả.m của gã, Ôn Nhiên hiểu ngay rằng vẫn tìm thấy Phương Dĩ Sâm. Trái tim chùng xuống, Ôn Nhiên khuyên nhủ: "Anh ngủ một giấc ."

Ôn Duệ gì, gã kéo ngăn kéo tủ đầu giường, lấy lọ t.h.u.ố.c trút một viên tay, bỏ miệng chầm chậm nuốt khan xuống.

Gã ngả đầu tựa thành giường, nhắm nghiền mắt: "Mày ngoài ."

Ôn Nhiên im lặng lùi bước khỏi phòng.

Nửa giờ , Trần Thư Hồi vẫn về. Ôn Nhiên một nữa đẩy cửa phòng Ôn Duệ, thấy gã vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy, bệt thảm, đầu tựa mép giường.

"Anh hai, lên giường ngủ ." Ôn Nhiên đưa tay lay nhẹ vai gã.

Không bất cứ phản ứng nào. Loại t.h.u.ố.c gã uống quả nhiên là t.h.u.ố.c ngủ.

Ôn Nhiên xổm xuống cạnh chiếc két sắt, bắt đầu lật giở đống giấy tờ rơi vãi. Bên trong két sắt còn một ngăn bảo mật, yêu cầu cả mật mã lẫn vân tay, những tài liệu quan trọng nhất chắc chắn cất giấu trong đó. Cậu chỉ thể tìm kiếm từ những thứ đang vương vãi sàn. Chẳng bao lâu, tìm thấy một tờ giấy thư cũ, gấp làm đôi. Ôn Nhiên mở xem, phát hiện đó chính là bức di thư của Phương Dĩ Sâm.

Không thời gian để kỹ nội dung, Ôn Nhiên lấy điện thoại , cẩn thận chụp một bức ảnh. Sau đó, gấp bức thư y như cũ đặt về chỗ cũ.

Đột nhiên, chú ý thấy bên cạnh còn một phong bì cũ mèm, mép giấy sờn rách. Cứ ngỡ đó cũng là di vật nào đó của Phương Dĩ Sâm, Ôn Nhiên cầm lên mở xem, thì thấy bên trong chứa vài tấm ảnh.

Có vẻ như là ảnh chụp lén. Người phụ nữ trong ảnh đeo khẩu trang và kính râm, bối cảnh đằng trông giống như ở sân bay hoặc nhà ga. Góc cùng bên của bức ảnh in ngày tháng, là từ bốn năm .

Ôn Nhiên cảm thấy phụ nữ nét gì đó quen mắt. Cậu lật phía , ở bức ảnh cuối cùng, phụ nữ tháo kính râm xuống.

Trái tim như ngừng đập, bàn tay Ôn Nhiên bắt đầu run rẩy nhè nhẹ, Người phụ nữ trong ảnh chính là Lý Khinh Vãn.

Lý Khinh Vãn từng xuất hiện bốn năm . Bà theo dõi, và khả năng chính nhà họ Ôn là kẻ sai theo dõi bà.

Chưa kịp bàng hoàng và suy nghĩ sâu xa hơn, Ôn Nhiên thấy tiếng đóng cửa vọng lên từ lầu. Trần Thư Hồi về. Cậu lập tức nhét xấp ảnh phong bì, đặt xuống sàn, vớ lấy vài tờ tài liệu vô thưởng vô phạt phủ lên để ngụy trang.

Tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn mỗi lúc một gần. Ôn Nhiên đút điện thoại túi quần, dậy. Ngay khoảnh khắc Trần Thư Hồi đẩy cửa bước , vòng tay luồn qua nách Ôn Duệ, làm tư thế như đang cố gắng vực gã dậy.

Ôn Nhiên cửa, : "Hình như hai uống t.h.u.ố.c ngủ nên ngủ say , con đỡ lên giường."

Trần Thư Hồi bước , đưa mắt đảo qua đống bừa bộn sàn: "Chuyện gì đây."

"Anh về đập phá két sắt để tìm nhẫn." Ôn Nhiên hỏi: “Có cần dọn dẹp một chút ạ?"

"Ngày mai bảo nó tự mà dọn." Trần Thư Hồi lạnh lùng phán: “Cứ để nó đó ."

Ôn Nhiên đành buông tay : "Dạ ."

Trở về phòng, Ôn Nhiên vẫn thẫn thờ nghĩ ngợi về những bức ảnh của Lý Khinh Vãn. Đột nhiên, điện thoại reo vang, là một dãy lạ hoắc. Cậu bắt máy: "Alo?"

"Ôn Nhiên ? Là , Phương Dĩ Sâm đây."

Loading...