[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 39: Thế thì liệu mà nhớ kỹ lần này

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:52
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái ôm chớp nhoáng chỉ vỏn vẹn hai mươi giây, Ôn Nhiên bỗng sực tỉnh, vội vàng buông tay khi nhận ngoài cái ôm , còn khao khát đắm chìm trong pheromone của Cố Quân Trì nữa. Thẫn thờ thêm một lúc, xách cái cặp lên ngắm nghía, chằm chằm một mảng bám đầy bùn đất, mặt nhăn nhó rầu rĩ: "Chả giặt sạch đây."

Cố Quân Trì từ từ ngả ghế, nhắm nghiền mắt dưỡng thần. Một lúc mới thốt ba chữ: "Mua cái mới."

"Thôi, khỏi mua, thích đeo cái hơn." Ôn Nhiên vạt đuôi áo lên, sức chà xát vết bẩn cặp: "Ba mua cho đấy."

Hồi đó mới chân ướt chân ráo cấp hai, Ôn Ninh Uyên dắt trung tâm thương mại tậu cặp mới. Ôn Nhiên chẳng màng kiểu dáng, màu sắc, chỉ khăng khăng chọn cái to bự chảng, to đủ để nhét mớ mô hình cồng kềnh và đống bản thiết kế đủ kích cỡ. Chốt hạ là cái cặp màu vàng chói loá . Giờ thấy cũng trẻ trâu, nhưng cái rộng rãi và bền bỉ vô cùng.

Cũng thể vì chuỗi ngày đó làm bạn với giường bệnh triền miên, chẳng mấy khi xài tới, nên cái cặp chỉ sờn cũ đôi chút.

Cố Quân Trì hé mắt chằm chằm cái cặp chễm chệ đùi Ôn Nhiên, nhưng chẳng bình luận thêm câu nào.

Xe dừng cổng bệnh viện tư nhân. Dù thừa bản chả sứt mẻ gì, Ôn Nhiên vẫn ngoan ngoãn răm rắp làm theo đủ loại xét nghiệm, chụp chiếu, Hình như đêm nay thái độ của Cố Quân Trì khó ở, kiệm lời hơn hẳn bình thường. Ôn Nhiên tài nào vị nổi tâm tư của , cộng thêm cơn sốt và những trận hoa mắt chóng mặt hành hạ, đành ngoan ngoãn lời như một con cún con, cốt để đại thiếu gia nhà họ Cố bớt quạu quọ.

Trong lúc mòn mỏi chờ kết quả, đầu bếp mang cơm hộp đến. Cắm mặt ăn nhồm nhoàm như bỏ đói mười năm, Ôn Nhiên thầm cảm tạ trời đất vì bác sĩ đả động gì đến vụ kiểm tra tuyến thể.

Đang xử lý thức ăn với tốc độ bàn thờ, bỗng sực nhớ điều gì đó, ngoái đầu hỏi Cố Quân Trì đang im như tượng đá bên cạnh: "Sao mắng là đồ con heo nữa?"

"Heo tự mở khoá rương."

"Cũng đúng ha." Ôn Nhiên gật gù tâm đắc: "Thế từ nay cấm gọi là heo nữa đấy nhé."

"Cậu vẫn là heo."

"Ồ." Ôn Nhiên cũng chả thèm phản bác, mục đích của chỉ là chọc cho Cố Quân Trì chịu mở miệng chuyện, bớt cái vẻ mặt hình sự thôi. Còn việc là heo , kết quả thi cuối kỳ sẽ là câu trả lời đanh thép nhất.

Ăn xong xuôi dăm phút , bác sĩ đem tờ báo cáo khám sức khoẻ tổng quát : "Không vấn đề gì nghiêm trọng , mấy vết trầy xước cũng sát trùng bôi t.h.u.ố.c . Tuy nhiên, dựa nhiệt độ cơ thể và nồng độ pheromone trong máu, vẻ như đang bước giai đoạn phát tình. Liệu cần kê vài liều t.h.u.ố.c ức chế ?"

Vừa thấy hai chữ "phát tình", Cố Quân Trì nhíu chặt mày, lia mắt sang Ôn Nhiên. Cậu lơ ngơ chả hiểu thái độ của , trưng bộ mặt "Cậu làm đấy".

Bản vốn phép dùng t.h.u.ố.c ức chế, nhưng nếu giờ mà mạnh miệng từ chối thì kiểu gì cũng làm khác sinh nghi. Ôn Nhiên sang gật đầu với bác sĩ: "Dạ phiền bác sĩ lấy cho cháu vài ống nhé, cháu cảm ơn."

Gần nửa đêm, cả hai rời khỏi bệnh viện. Cứ ngỡ sẽ chở thẳng về nhà, ai dè tài xế đưa thẳng đến cổng biệt thự của Cố Quân Trì. Ôn Nhiên vẫn ngậm miệng như hến, đầu váng mắt hoa, ôm khư khư cái cặp bằng một tay, lếch thếch lết theo Cố Quân Trì phòng khách.

339 từ trong thang máy lao như một cơn lốc, lạch cạch đinh tai nhức óc, chạy vòng vèo quanh Ôn Nhiên mấy bận, mới cẩn thận nắm lấy bàn tay trái quấn kín băng gạc của , sụt sùi nức nở: "Tiểu Nhiên... thương nặng lắm hả?"

"Trầy xước xíu thôi." Ôn Nhiên nắn nắn cái "bàn tay" bằng kim loại của nó: "Cảm ơn lo cho ."

339 còn định tuôn trào một tràng tâm sự mỏng với Ôn Nhiên, nhưng lén liếc sang Cố Quân Trì một cái, nó quyết định hoãn binh sang ngày mai. Nó bảo: "Cậu mau nghỉ ngơi , cô giúp việc xả nước sẵn đó, tắm rửa cẩn thận đừng để nước dính vết thương nha."

"Ừm."

Trong phòng tắm của phòng dành cho khách, một bộ đồ ngủ mới tinh tươm giặt sấy thơm tho treo sẵn, chuẩn size của Ôn Nhiên, kể cả đồ lót. Ôn Nhiên như thằng nhóc quê mùa mới lên phố, ôm cái cặp vàng chóe lấm lem bùn đất, dòm ngó cái bồn tắm nước nóng bốc khói nghi ngút, sang với Cố Quân Trì: "Tôi tắm đây."

Cố Quân Trì vẫn khoanh tay tựa khung cửa, bất động như tượng. Ôn Nhiên bối rối: "Cậu đây hình như hợp lý cho lắm."

"Cậu tính ôm luôn cái cặp bồn tắm ?" Cố Quân Trì chìa tay : "Bên cạnh bồn tắm nút báo động khẩn cấp đấy, thấy khó chịu thì bấm."

Cái bồn tắm to bự chảng đúng là thể dìm c.h.ế.t thật, Ôn Nhiên gật gật đầu, đưa cái cặp cho . Ngập ngừng một tích tắc, hỏi nhỏ: "Lần chịu giải phóng pheromone cho ?"

Cố Quân Trì chằm chằm : "Muốn thì sẽ cho."

"Muốn." Cổ họng bỗng dưng khô khốc, Ôn Nhiên nuốt nước bọt cái ực: "Tôi tắm xong qua tìm ? Cậu cứ ngủ , chỉ cần chỉnh vòng tay mở chế độ giải phóng một chiều là . Tôi phòng ké một lát lượn ngay."

Cố Quân Trì chẳng hé răng nửa lời, xách cái cặp ngoắt luôn.

Giơ cao cánh tay trái, Ôn Nhiên ngâm trong bồn tắm ròng rã mười lăm phút, lóng ngóng bò ngoài tráng bằng nước sạch. Cậu còn kiên cường gội luôn cả cái đầu. Vật vã xong xuôi các công đoạn rửa mặt, đ.á.n.h răng, sấy tóc, đực trong gương. Mặt đỏ bừng bừng, sự kiệt sức và nóng của kỳ phát tình khiến đầu óc mụ mẫm. Trong đầu lúc chỉ còn quanh quẩn duy nhất một ý nghĩ: Phải xin xỏ Cố Quân Trì một ít pheromone.

Nghĩ là làm, thậm chí còn quên béng cả việc đeo vòng cổ. Mở cửa, thẳng đến phòng ngủ chính, gõ nhẹ vài tiếng.

Im lìm một tiếng động, chắc là Cố Quân Trì yên giấc nồng. Ôn Nhiên rón rén đẩy cửa bước . Trong phòng tối om, ánh trăng vằng vặc hắt từ ngoài cửa sổ , giường trống .

Ôn Nhiên nghiêng đầu, cánh cửa dẫn ban công mở toang, gió đêm hiu hiu thổi làm tấm rèm voan trắng tung bay lượn lờ như những gợn sóng. Cố Quân Trì đang ngả sô pha, đắm trong làn gió mát lạnh, đốm lửa đỏ chót từ điếu t.h.u.ố.c kẹp tay cứ nhấp nháy liên hồi.

kịp ngửi thấy mùi pheromone, nhưng chỉ cần loáng thoáng thấy góc nghiêng mờ ảo của lẩn khuất trong khói thuốc, đầu óc Ôn Nhiên trở nên mơ hồ. Cậu lững thững bước tới, thụp xuống bên đầu gối Cố Quân Trì, dán chặt mắt chiếc vòng tay của . Đã mê man đến mức mà cái miệng vẫn còn tỉnh táo để hỏi han lịch sự: "Khuya lắc khuya lơ còn ngủ."

Cố Quân Trì vẫn câm như hến. Ôn Nhiên sinh nghi chắc chắn đang cố tình trêu chọc , vì chỉ vài giây nhịn nổi mà mở miệng cầu xin: "Cậu hạ mức vòng tay xuống cho ?"

Chắc là vẫn còn nhớ lời hứa ban nãy, Cố Quân Trì giở trò hành hạ nữa. Hắn đưa tay lên, gõ nhẹ hai cái vòng tay. Điếu t.h.u.ố.c kẹp ngón tay kề sát rạt mặt Ôn Nhiên, nhưng chẳng hề sặc sụa mùi khói, mà là một mùi hương đắng nghét thoang thoảng quen thuộc.

Rất nhanh đó, mùi hương lấn át bởi nồng độ pheromone của Cố Quân Trì tỏa ngùn ngụt. Ôn Nhiên chớp chớp mắt. Cậu luôn cảm giác pheromone và m.a t.u.ý một điểm chung chí mạng: cả hai đều khả năng mang khoái cảm tột độ cho cơ thể và trí não, đồng thời tước đoạt sạch sành sanh lý trí.

Chẳng hạn như ngay lúc , khi Cố Quân Trì nắm lấy cổ tay và kéo về phía , Ôn Nhiên hề mảy may phản kháng. Cậu ngoan ngoãn dậy, dạng chân phịch lên đùi , lập tức rướn tới ôm chầm lấy cổ .

Một cảm giác an và thoả mãn trào dâng. Cậu lờ mờ đặt câu hỏi cho chính , rốt cuộc là lý trí bốc , đang thuận theo sự khao khát của bản năng.

Bàn tay kẹp điếu t.h.u.ố.c của Cố Quân Trì đặt hờ hững eo Ôn Nhiên. Một lúc thật lâu , mới nhấc tay lên, dúi tàn t.h.u.ố.c gạt tàn đặt chiếc bàn nhỏ bên cạnh.

"Cậu thế." Ôn Nhiên vùi mặt hõm vai Cố Quân Trì, đầu óc choáng váng nhưng vẫn cố chấp hỏi.

"Lúc nào cũng gan lì thế ." Cố Quân Trì : “Lần nào cũng ."

"Đâu rảnh rỗi mà sợ hãi, lo nghĩ cách đối phó mới là việc cấp bách... Với , sợ thì giải quyết , chuyện cũng ." Ôn Nhiên chun mũi hít hà hương sữa tắm thoang thoảng da thịt Cố Quân Trì, ngâm trong biển pheromone của . Cậu lỳ lợm lặp câu hỏi: "Cậu thế."

Cố Quân Trì cất lời: "Tôi làm rõ một chuyện."

"Là cái chuyện bảo là khả nghi nhưng chả tìm manh mối nào hả?" Ôn Nhiên chun mũi hít hà khắp vùng tai và cổ của Cố Quân Trì: "Cậu còn bảo kẻ đang cố tình giấu nhẹm chuyện , rốt cuộc là ai ?"

"Chắc là ông nội ."

Não bộ Ôn Nhiên giờ hoạt động với tốc độ rùa bò, ngây ngốc hỏi: "Tại ?"

"Có lẽ ông cho rằng mấy chuyện vặt vãnh chẳng đáng để bận tâm." Cố Quân Trì rũ mắt Ôn Nhiên đang mải mê hít hà đến tận cằm : "Ông nghĩ chẳng việc gì đào bới lai lịch thực sự của một quân cờ."

"Thế cớ gì cứ cố chấp đào bới?" Ôn Nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác nhưng vẫn quyết tâm hỏi cho nhẽ, dẫu rằng chả hiểu Cố Quân Trì đang lảm nhảm cái gì.

"Bởi vì quan tâm." Cố Quân Trì giơ tay tháo từng chiếc cúc áo ngủ của Ôn Nhiên: "Tôi sự thật."

Ôn Nhiên rũ rượi cúi gầm mặt, thẫn thờ bàn tay lóng ngóng cởi từng nút áo của . Chẳng hề nửa lời từ chối, cũng chẳng buồn thắc mắc nguyên do, chỉ trơ mắt . Cuối cùng, Cố Quân Trì vạch áo ngủ sang một bên, phơi bày bả vai trái của Ôn Nhiên. Dưới ánh sáng mờ mịt, vết bầm tím nho nhỏ vai hiện rõ mồn một.

"Ai làm đây, còn nhớ ."

"Là gã xăm trổ..." Ôn Nhiên lơ mơ chắp vá mảng ký ức đứt đoạn: "Lúc gã nhét hòm, gã giẫm lên vai một phát."

Tiếp đó, gập ngón áp út và ngón út , tạo hình một khẩu s.ú.n.g bằng tay, dí ngón tay thái dương Cố Quân Trì: "Hắn đe doạ hé răng là g.i.ế.c, nhưng rốt cuộc vẫn thoát ."

Vừa kể lể, dòng hồi tưởng đưa về hiện trường lúc nãy: chạy thục mạng xuống lầu, ngã nhào vòng tay Cố Quân Trì, vô tình đụng độ Trần Thư Hồi, cái mùi hương thoang thoảng từ bà .

Ôn Nhiên bỗng dưng im bặt.

Chính lúc , mới thấm thía một sự thật phũ phàng: Cậu bao giờ đơn thuần chỉ là một món công cụ. Từ cái ngày đầu tiên bước chân nhà họ Cố, vô tình xếp chung mâm với đám phản tặc chống Cố Quân Trì. Lợi dụng cái nhãn "độ tương thích cao" để áp sát , nhưng thực chất chả giúp ích cái thá gì cho cả.

Ngay cả cái danh xưng "viên t.h.u.ố.c đặc hiệu" , cũng chỉ mới thành nghĩa vụ một hai , ngược , hưởng lợi từ Cố Quân Trì nhiều hơn gấp bội.

"Dạo sốt ?" Ôn Nhiên ấp hai bàn tay nóng hổi áp lên má Cố Quân Trì, thì thầm: "Tôi thể làm gì để bù đắp cho đây?"

Gương mặt Cố Quân Trì chẳng mảy may biến sắc: "Cậu làm gì cho ."

"Bất cứ điều gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-39-the-thi-lieu-ma-nho-ky-lan-nay.html.]

"Chỉ cần trong khả năng của , sẽ làm tất." Ôn Nhiên cúi rạp xuống, ôm chầm lấy , nhấn mạnh: "Tất cả."

Ngay khi dứt lời thề thốt đầy kiên quyết, bàn tay Cố Quân Trì luồn qua lớp áo ngủ, mơn trớn dọc theo sống lưng . Ôn Nhiên giật thót, vô thức siết chặt vòng tay, nhịp thở bỗng chốc trở nên dồn dập.

Cố Quân Trì giữ rịt lấy gáy , cúi gầm mặt xuống, cất giọng đều đều: "Lại chảy nước ."

Ôn Nhiên ngơ ngác: "Tại là ''."

"Cớ gì khai báo cho ." Cố Quân Trì : "Dù thì ngủ một giấc dậy cũng quên sạch sành sanh cho mà xem."

... Lần cũng như ?"

"Ừ." Ngón tay Cố Quân Trì lách qua cạp quần, trượt xuống , thản nhiên thông báo: "Lần cũng y chang thế ."

"Tôi chẳng nhớ gì cả..." Khi nơi tư mật nhạy cảm chạm , Ôn Nhiên rụt , ngơ ngác ngẩng đầu lên. Cố Quân Trì chỉ điềm tĩnh , ngón tay ấn nhẹ một cái. Ánh mắt xoáy sâu của khiến mặt Ôn Nhiên nóng ran, nhắm tịt mắt , cả run rẩy từng cơn.

"Chính miệng khai đấy, mơ thấy , mơ thấy sờ soạng ." Đầu ngón tay mân mê theo chất lỏng sền sệt, chầm chậm tiến trong. Bàn tay còn của Cố Quân Trì vuốt ve tuyến thể của Ôn Nhiên. Giọng đều đều như đang kể một câu chuyện cổ tích: "Cậu tỉnh dậy thì thấy ướt sũng."

Cơ thể chỉ cảm thấy khó chịu đôi chút, ngay lập tức ngoan ngoãn chấp nhận sự xâm nhập của ngón tay . Pheromone của alpha mỗi lúc một nồng nặc, làm tê liệt từng dây thần kinh. Ôn Nhiên thở hổn hển, vẫn tin tai : "Thế , thế làm thật luôn hả? Tôi nhớ một tí tẹo nào luôn..."

"Thế thì liệu mà nhớ kỹ ."

Tiếng nước nhóp nhép vang lên, ngón tay thứ hai tiến . Ôn Nhiên cấm khẩu, gục đầu lên vai Cố Quân Trì, bật những tiếng rên rỉ đứt quãng theo nhịp điệu nông sâu của . Cho đến khi đầu ngón tay sượt qua một điểm nhạy cảm bên trong cơ thể, một khoái cảm xa lạ và mãnh liệt chạy dọc sống lưng, dội thẳng lên đỉnh đầu. Ôn Nhiên kìm mà hét lên, siết chặt lấy cổ Cố Quân Trì. Cơn cực khoái ập đến đồng thời từ hai phía khiến run lên bần bật, nước mắt trào nơi khóe mi.

"Nhạy cảm gớm nhỉ." Cố Quân Trì bình phẩm về "thời lượng" của Ôn Nhiên. Hắn nhấc bổng lên, đổi tư thế, đặt xuống ghế sô pha. Chiếc áo ngủ bung hết cúc phanh , để lộ lồng n.g.ự.c và vùng bụng hớ hênh.

Cố Quân Trì quỳ gối giữa hai chân Ôn Nhiên, cúi xuống. Một tay chống xuống ghế cạnh tai , tay kéo cạp quần ngủ của xuống một chút.

Trong bóng tối nhập nhoạng, hình bóng Cố Quân Trì in hằn thành một mảng tối tăm hơn cả bầu trời đêm ngoài ban công, sừng sững bao trùm lấy cơ thể . Ôn Nhiên chợt nhớ "bài học vỡ lòng" ở cái làng chài dạo nọ. Cậu rụt rè giơ bàn tay lên, nhích về phía .

Cậu nhắm nghiền mắt hệt như , để mặc cho Cố Quân Trì dẫn dắt, lắng tiếng thở nặng nhọc và trầm đục của . Khoảng cách gần đến thế, lẽ họ thể trao một nụ hôn nồng cháy, nhưng đó chỉ là lý thuyết suông. Thực tế thì lẽ Cố Quân Trì chẳng hề hứng thú.

Hồi lâu , Cố Quân Trì cúi xuống thấp hơn một chút, thở phả xương quai xanh của . Ôn Nhiên lờ mờ đoán rằng, trong cảnh , bản năng của một alpha chắc chắn sẽ trỗi dậy, thôi thúc họ c.ắ.n tuyến thể của omega để đ.á.n.h dấu chủ quyền. hiển nhiên là Cố Quân Trì sẽ làm , giống như việc nhất quyết chịu hôn .

Vùng bụng dính dớp ướt át. Ôn Nhiên he hé mắt, thấy Cố Quân Trì đang với tay lấy khăn giấy. Lau dọn xong xuôi, luồn tay qua hai chân Ôn Nhiên, bế thốc lên theo tư thế đối mặt, thẳng tiến phòng tắm.

Chỉ ngần thôi đủ vắt kiệt sức lực của . Ôn Nhiên gục đầu lên vai Cố Quân Trì, thều thào hỏi: "Không làm bước cuối ?"

Cậu thừa mấy màn mơn trớn là màn chốt hạ. Dù từng kinh qua mấy bộ tiểu thuyết diễm tình phim lớn, nhưng đợt ở Hồ Nham Công Quán, vô tình chứng kiến cảnh "mây mưa" sống động còn gì.

"Cậu còn làm cái trò trống gì nữa, đợi lúc nào tỉnh táo hẵng ." Cố Quân Trì bồi thêm một câu: "Trong nhà bao cao su, là Lục Hách Dương."

Đầu óc Ôn Nhiên đặc quánh, chả hiểu câu dính dáng gì tới Lục Hách Dương.

Đánh một giấc say như c.h.ế.t từ hai giờ sáng tới tận mười giờ trưa hôm . Ôn Nhiên lờ đờ mở mắt, tâm trí lơ lửng mây một lúc mới gom góp vài mảnh ghép. Lỗ tai nóng ran. Cậu khẽ ngoái đầu , bắt gặp khuôn mặt Cố Quân Trì đang rúc sâu gối, chiếc cằm vùi trong lớp chăn dày cộp. Đôi môi mím chặt, hàng lông mi dài rủ bóng tĩnh lặng.

Tướng ngủ của cái tên cũng toát lên vẻ lạnh lùng khó ở đến lạ. Ôn Nhiên đắm đuối ngắm nghía trong ánh sáng mờ ảo hồi lâu mới chịu .

Muốn vệ sinh ghê gớm, nhưng tiếc nuối chẳng phá vỡ khoảnh khắc bình yên .

Chưa đầy vài giây , Cố Quân Trì xoay , thò tay vớ lấy cái điện thoại tủ đầu giường coi giờ, tặc lưỡi một cái quẳng điện thoại xuống, nhắm mắt tiếp.

Bấy giờ Ôn Nhiên mới lồm cồm bò dậy, đầu tóc rối bù như tổ quạ, lạch bạch lết xuống giường.

Trong lúc vệ sinh, cứ thấy gì đó sai sai. Đứng rửa tay mà đầu óc vẫn ong ong suy nghĩ. Bước khỏi phòng tắm, não bộ cuối cùng cũng " kết nối", c.h.ế.t trân tại chỗ, Cậu hề mặc quần lót.

Rõ mười mươi là tối qua tắm xong diện nó đàng hoàng mới qua phòng cơ mà. Chẳng lẽ lúc ngủ mê man tự dưng cởi phăng ? Ôn Nhiên rùng ớn lạnh, rón rén bò lên giường, thò tay trong chăn quờ quạng tìm kiếm.

"Tìm cái quái gì đấy." Cố Quân Trì đột nhiên cất tiếng: "Chút não bộ còn sót cũng bay màu nốt hả."

"Quần lót của cánh mà bay ." Ôn Nhiên đ.á.n.h liều đáp, cũng may là rèm cửa kéo kín bưng, Cố Quân Trì đố mà soi thấy cái bản mặt đỏ bừng của : "Cậu sờ thử xem đè lên ."

Cố Quân Trì đăm đăm mất vài giây, lật chăn bước xuống giường: "Ngoài ban công kìa."

Khó tin thật đấy. Ôn Nhiên hớt hải chạy ban công, đảo mắt quanh quất chẳng thấy tăm . Quay đầu thì ôi thôi, nó đang chễm chệ vắt vẻo cái móc áo treo ngay tay nắm cửa. Cậu vội vàng chộp lấy, quần khô rang và sạch sẽ tinh tươm. Ôn Nhiên ba chân bốn cẳng phi phòng tròng ngay .

Trở phòng tắm, Cố Quân Trì đ.á.n.h răng xong và đang rửa mặt. Ôn Nhiên thập thò ngoài cửa, vò vò hai bàn tay , thắc mắc: "Sao cái quần lót của chình ình ngoài đó thế?"

Cố Quân Trì với cái mặt còn ướt sũng liếc một cái: "Cậu chê quần bẩn nằng nặc đòi giặt cho bằng , còn bắt kiếm cái móc áo. Ngoài ban công hết chỗ phơi nên tự treo luôn lên cái tay nắm cửa đấy."

"Tại chê quần lót bẩn?"

"Tự mà hỏi bản ." Cố Quân Trì lấy khăn lau mặt, vuốt ngược mái tóc ướt , lách qua vai Ôn Nhiên bước ngoài: "Do tự làm bẩn chứ ai."

Ôn Nhiên đinh ninh Cố Quân Trì đang đểu chuyện tối qua lỡ "tè dầm", đúng là vu oan giáng hoạ. Cục tức nghẹn ứ ở cổ, nhưng nghĩ nhờ pheromone của mà kỳ phát tình mới qua nhanh như một cơn gió, nên đành bấm bụng nhịn nhục, buông thõng một câu 'Được ', lủi thủi về phòng khách.

Bộ đồng phục và cặp sách lấm lem bùn đất giặt giũ sạch sẽ, gấp gọn gàng ghế sô pha, điện thoại cũng lấy về. Ôn Nhiên đồ, xách cặp bước khỏi phòng. Vừa Cố Quân Trì cũng đang xuống, hai cùng chui thang máy. Ôn Nhiên lên tiếng: "Hôm qua đáp chuyến bay về ?"

"Không chuyện của ."

"Thế định nghỉ ngơi một thời gian ?"

"Chiều nay ."

Ôn Nhiên á khẩu, cảm thán: "Lịch trình du lịch của kín mít thế."

Ra khỏi thang máy, Ôn Nhiên toan mở lời chào tạm biệt thì Cố Quân Trì chen ngang: "Vào ăn sáng ."

"Ồ... ."

Lúc ăn sáng, 339 cứ lượn lờ cạnh, hết dòm Cố Quân Trì dòm sang Ôn Nhiên, phá lên khùng khục mấy tiếng man rợ. Cho đến khi Cố Quân Trì gắt bảo nó cút xéo, 339 mới hậm hực lạch bạch bỏ , miệng lầm bầm: "Tôi bóc hàng Taobao đây."

"339 mà cũng hàng Taobao á?" Ôn Nhiên tò mò trố mắt.

"Nó tự lên mạng chốt đơn đấy."

Ôn Nhiên trợn tròn mắt thán phục.

Bữa sáng mới dùng một nửa, Cố Quân Trì điện thoại nên chạy ngoài . Ôn Nhiên cắm cúi chén sạch phần của , xách cặp rời phòng ăn. Thay giày xong bước cửa, thấy Cố Quân Trì đang ngoài vườn, xe tài xế đỗ xịch chờ sẵn.

Không xen ngang cuộc điện thoại, Ôn Nhiên chỉ lặng lẽ vẫy tay chào. Cố Quân Trì thèm đáp , điện thoại đăm đăm theo bóng lưng .

Ngồi xe, tài xế niềm nở chào hỏi: "Từ nay việc đưa đón cứ để lo liệu nhé."

Ôn Nhiên ngẩn , gật đầu: "Vâng, làm phiền chú ạ."

Xe lăn bánh, Ôn Nhiên chợt nhớ gửi lời cảm ơn. Cậu mở điện thoại, nhắn một tin nhắn cho Một .

Ôn Nhiên: Bác tài chuyện với , làm phiền quá [Bắt tay] , và chuyện đêm qua nữa, cực kỳ cảm kích pheromone của [Hoa hồng] , chúc chuyến chơi bùng cháy nhé [OK]

Vài phút , điện thoại rung lên bíp bíp.

Một : Bỏ cái ngón út .

Mang theo một bụng thắc mắc, Ôn Nhiên cuộn màn hình lên xem tin nhắn gửi, soi soi mới phát hiện mỗi cái icon cuối cùng là hình ngón tay, Bỏ ngón út trong cái icon á? Tại chứ?

Ôn Nhiên tự đưa tay lên làm ký hiệu OK, cụp ngón út xuống, chỉ còn trơ trọi ngón giữa và ngón áp út.

Hai ngón tay. Ôn Nhiên đờ đẫn chằm chằm chúng. Vô những mảnh ghép ký ức vụn vỡ đột nhiên hiện về mồn một trong tâm trí. Cùng lúc đó, giọng trầm thấp, ma mị của Cố Quân Trì văng vẳng bên tai, sát sạt: "Thế thì liệu mà nhớ kỹ ."

Cứ như ai tẩm xăng đốt đuốc thiêu rụi cả từ đầu chí chân, Ôn Nhiên trợn ngược mắt, ngẩng phắt đầu lên. Đập thẳng mắt là cái bản mặt đỏ bừng như quả gấc luộc của chính phản chiếu trong gương chiếu hậu.

Loading...