[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 35: "Một người tốt"

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:47
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một tuần , thông qua tin nhắn với 339, Ôn Nhiên mới Cố Quân Trì xuất ngoại ngay ngày thứ hai khi đến trường. 339 cho thiếu gia , chỉ vác theo mỗi cái balo. cũng loại trừ khả năng sẵn dinh thự ở thành phố điểm đến.

Tuy nhiên, 339 vẫn cảm thấy điều gì đó đúng. Trước đây, trợ lý luôn cập nhật liên tục thông tin về vé máy bay và lịch trình di chuyển của Cố Quân Trì cho nó. Lần thì bặt vô âm tín. Đã một tuần trôi qua, nó vẫn chẳng nắm chút manh mối nào.

339: Cậu bảo liệu thiếu gia sắm con robot mới ở bên ngoài ?

Ôn Nhiên: Không đời nào, là độc nhất vô nhị mà. Cậu cho ngày sinh của thiếu gia nhà ? Cái coi là vi phạm quyền riêng tư ?

339: Độc nhất... vô nhị... Cậu bảo là... độc... nhất... vô... nhị... Cảm tạ ... Ôn Nhiên của ...

Phía chuỗi 30 dòng biểu tượng icon lóc ỉ ôi, Ôn Nhiên cuối cùng cũng tìm thấy ngày sinh của Cố Quân Trì, còn cách vài tháng nữa lận.

Vẫn còn dư dả thời gian, Ôn Nhiên lấy một tờ giấy nháp sạch sẽ, suy nghĩ một lúc bắt tay việc phác thảo bản vẽ.

Mới chỉ phác họa những đường nét cơ bản, Ôn Nhiên giấu nổi sự phấn khích và háo hức. Cậu mở danh bạ điện thoại, tìm đến liên lạc mang tên "Một ".

Dẫu thừa chẳng ma nào thèm dòm ngó cái danh bạ chỉ vỏn vẹn lèo tèo vài liên lạc của , nhưng để đề phòng rủi ro, Ôn Nhiên vẫn cẩn thận dùng biệt danh để lưu Cố Quân Trì.

Ôn Nhiên: Xin chào, là Ôn Nhiên đây. Đây là điện thoại của , lưu nhé [Biểu tượng bắt tay]

Ôn Nhiên: Cậu đến nơi [Biểu tượng máy bay]

Ôn Nhiên: Tôi đang ấp ủ một dự án siêu cấp vĩ đại đấy!

Biết tỏng Cố Quân Trì đang bận trăm công nghìn việc, chẳng mà để mắt, mà khi còn khinh khỉnh chẳng thèm đoái hoài, nên nhắn xong, Ôn Nhiên vứt điện thoại sang một bên, cắm cúi vẽ tiếp.

Trời nhá nhem tối, dì Phương cầu thang gọi vọng lên báo giờ cơm. Sực nhớ hôm nay Trần Thư Hồi cũng sẽ về dùng bữa, Ôn Nhiên cuống cuồng thu dọn bản vẽ nhét tọt ngăn kéo, vội vã mở cửa chạy xuống nhà.

Cổng lớn đang mở toang, Trần Thư Hồi bậc thềm đang dặn dò tài xế điều gì đó. Ôn Nhiên bước đến bàn ăn. Chiếc điện thoại của Trần Thư Hồi đặt hờ hững mép bàn bỗng rung lên bần bật. Màn hình hiển thị gọi đến là "Giám đốc Lưu".

Sợ công ty chuyện gấp gáp, Ôn Nhiên vội vơ lấy chiếc điện thoại định mang đưa cho Trần Thư Hồi. Nào ngờ, ngón tay cái vô tình quẹt trúng màn hình, cuộc gọi kết nối.

Đầu dây bên im lìm, một tiếng động. Cả hai bên cứ giữ thái độ im lặng quái gở trong hai giây, Ôn Nhiên mới sực tỉnh: "Dạ xin , cháu lỡ tay bắt máy. Bác đợi chút nhé, cháu chuyển máy cho..."

"Ai cho phép mày tự tiện đụng điện thoại của tao?"

Trần Thư Hồi chình ình trong phòng khách từ lúc nào, cách đó chỉ vài bước chân. Ôn Nhiên nghẹn họng, câm nín vẻ mặt u ám, lạnh lẽo đến rợn của bà . Ánh mắt bà sắc lẹm, như xuyên thủng tâm can .

"Con thấy điện thoại reo, định mang cho , nhưng lỡ tay bấm nhầm máy." Ôn Nhiên rụt rè bước tới, đưa điện thoại bằng hai tay: “Con xin , con sẽ làm thế nữa."

Lúc đưa điện thoại, mới phát hiện đầu dây bên dập máy từ đời nào. Trần Thư Hồi liếc màn hình, giật lấy chiếc điện thoại: "Ông cái gì?"

"Dạ gì cả, con chẳng thấy tiếng gì hết."

"Lo mà ăn cơm ." Trần Thư Hồi ném cho một cái lườm: “Từ nay về , cấm mày đụng đồ của tao."

ngoắt bước ngoài. Ôn Nhiên chôn chân tại chỗ một lúc lâu mới chậm chạp lê bước trở bàn ăn.

Biểu cảm và ánh mắt của Trần Thư Hồi ban nãy trông quen thuộc đến lạ lùng. Nuốt vội miếng cơm, Ôn Nhiên chợt nhớ khoảnh khắc trong đợt hội trại hè, lúc phát hiện đang lén ngoài cầu thang thoát hiểm, Ngụy Lăng Châu cũng mở cửa bước và trừng mắt bằng ánh y hệt như .

Bữa tối diễn trong bầu khí ngột ngạt và căng thẳng. Ôn Nhiên và vội vài miếng cơm buông đũa. Lúc bước lên cầu thang, ngoái đầu . Trần Thư Hồi vẫn đang mải mê buôn điện thoại, tít tắp ở góc vườn bên .

Trở về phòng, điện thoại báo tin nhắn mới từ trang web bán mô hình cơ khí, nơi từng chế tạo và bán chiếc trực thăng mô hình giá mười tám vạn sáu. Tuy chẳng đủ tiền mua, nhưng Ôn Nhiên vẫn mặt dày lập tài khoản để hóng hớt mỗi khi sản phẩm mới lò.

Sản phẩm chuẩn lên kệ là một chiếc tàu hộ vệ viễn dương thu nhỏ, sơn màu xám trắng, dài nửa mét, với mức giá chát chúa là mười bảy vạn.

Ôn Nhiên chẳng màng đến chuyện giá cả đắt đỏ nữa, vì đằng nào bán rẻ hơn thì cũng chẳng đủ tiền mua. Cậu chỉ dán mắt màn hình, ngắm nghía từng chi tiết, thông kỹ thuật đến thuộc lòng, mới ngậm ngùi tắt trang web.

Cùng lúc đó, thanh thông báo điện thoại xuất hiện một tin nhắn mới.

Một : Cả tuần trời , c.h.ế.t chắc cũng làm xong lễ cúng tuần, giờ mới thèm vác mặt hỏi đến nơi .

là hỏi han muộn màng thật. Ôn Nhiên vội vàng nhắn : Thành thật xin . Hôm nay mới xuất ngoại từ đời nào , nên chỉ hỏi thăm xã giao chút thôi [Hoa hồng]

Một : Đéo rảnh

Tin nhắn rõ ràng là đang đáp câu "Tôi đang ấp ủ một dự án siêu cấp vĩ đại đấy". Biết thừa sẽ chẳng thèm quan tâm, Ôn Nhiên phản hồi: Không [Bắt tay]

Sợ làm phiền , Ôn Nhiên nhắn thêm một câu chốt: Thôi làm phiền nữa, chúc chơi vui vẻ [Pháo hoa]

Một thèm nhắn nữa.

Sáng hôm đến trường, lúc ngang qua hành lang, Ôn Nhiên vô tình chạm trán Hạ Úy và Hứa Tắc đang sải bước phía . Hạ Úy khoác vai Hứa Tắc, điệu bộ ẻo lả như con sứa xương, miệng cứ lải nhải than vãn: "Quân Trì thì xách vali nước ngoài du hí, tự dưng Hách Dương dạo cũng giở chứng cúp học, nhắn tin thèm trả lời. Cả tuần nay . Chán c.h.ế.t , thế giới còn gì đáng để tao vương vấn nữa ?"

Chưa kịp đợi Hứa Tắc mở lời, Hạ Úy tự hề hề: "Có chứ, chứ, vẫn còn mày và bé Trì của tao mà~"

"..." Hứa Tắc chỉ gật đầu cho lệ.

Ôn Nhiên lẳng lặng rẽ trái lớp , tìm về đúng vị trí. Học kỳ , các lớp đều tập trung cùng một tầng. Ngày nào ngang qua cửa lớp Hai, Ôn Nhiên cũng bắt gặp Lục Hách Dương chễm chệ ở dãy bàn cuối cùng. Cậu vốn dĩ là hiếm khi trốn học, mất tích tăm suốt cả một tuần lễ. Nhẩm tính , thời điểm lặn mất tăm trùng khớp với lúc Cố Quân Trì xuất ngoại.

Liệu hai rủ du hí ? nếu thế thì chẳng lý do gì bỏ rơi Hạ Úy ở nhà một .

Lý trí mách bảo nên đ.â.m chuyện của "tam giác vàng" , nhưng trong lòng Ôn Nhiên vẫn gợn lên một nỗi bất an khó tả. Bần thần mở balo, tay chạm một tập giấy. Đó chính là những bản phác thảo bản vẽ thiết kế đêm qua. Ôn Nhiên lấy chút tinh thần, lôi tập giấy .

"Cái gì thế ?" Đào Tô Tô tò mò rướn tới, lật giở vài trang: “Cậu vẽ đấy ?"

"Ừm."

"Đỉnh quá ! Sao vẽ những thứ ? Nhìn lạ ghê!"

"Tớ đang lên ý tưởng để làm quà sinh nhật tặng một bạn."

"Trông giống mấy cái mô hình cơ khí lắp ráp ?" Đào Tô Tô đưa tay bụm miệng, chớp chớp mắt liên hồi: “Cậu thiết kế riêng cho bé chuột túi nhà tớ một cái ? Kiểu mô hình chuột túi cơ khí mini , giá bao nhiêu tớ cũng chiều."

"Hả? Không cần , nếu thích thì tớ vẽ tặng . Chỉ là tớ lo khâu đúc khuôn với gia công thôi. Do đây sản xuất hàng loạt nên chắc khó tìm xưởng nào chịu nhận làm."

"Chuyện đó cứ để tớ lo. Tớ sẽ tự tìm xưởng, chỉ cần chuyên tâm phác thảo là ." Đào Tô Tô khoa chân múa tay hình dung kích thước: “Chỉ cần to cỡ bằng thôi, gắn thêm mấy cái bánh răng cưa cho nó ngầu lòi . Tuyệt nhất là thể cử động ... À thế , cuối tuần sang nhà tớ chơi nhé, tiện thể gặp mặt bé chuột túi nhà tớ luôn?"

Ôn Nhiên ngẫm nghĩ một chốc gật đầu đồng ý: "Được thôi."

Sáng thứ Bảy, Đào Tô Tô cử hẳn xe riêng đến đón Ôn Nhiên đến dinh thự nhà cô nàng. Ngôi biệt thự tọa lạc ngay sát một hồ nước tự nhiên rộng mênh mông, rộng đến gần ba chục hecta. Cảnh quan bên trong khuôn viên phần lớn vẫn giữ nguyên nét hoang sơ của thiên nhiên, chỉ điểm xuyết vài công trình nhân tạo thiết kế vô cùng tinh tế, hài hòa, mang cảm giác như đang dạo bước giữa một khu bảo tồn sinh thái. Có lẽ vì sống trong một môi trường tuyệt vời như mỗi ngày nên Đào Tô Tô lúc nào cũng phơi phới, vui vẻ như một nàng tiên nhỏ.

Ngay phút thứ hai khi chạm mặt chú chuột túi nhỏ, Ôn Nhiên suýt chút nữa lĩnh trọn một cú đ.ấ.m trời giáng. Đào Tô Tô vội vàng lao tới can ngăn, trách mắng thú cưng của . Kết quả là cô nàng chính con chuột túi đ.ấ.m cho một phát thẳng vai, ngã nhào lộn nhào mấy vòng từ bãi cỏ dốc xuống. Hai cô bảo mẫu xót xa vội vàng xúm đỡ cô nàng dậy.

Chuyện khiến Đào Tô Tô, luôn tự hào khoe khoang rằng bé chuột túi nhà ngoan ngoãn, hiền lành, bẽ mặt tột cùng. Cô nàng tức tối hậm hực lôi tuột Ôn Nhiên rời khỏi hiện trường, chạy về biệt thự một bộ đồ mới, cố làm vẻ như hề cuộc đụng độ bẽ bàng nào xảy , nhã nhặn mời Ôn Nhiên thưởng .

"Vậy còn tớ thiết kế mô hình chuột túi cho nữa ?" Ôn Nhiên rụt rè hỏi.

"Muốn chứ." Đào Tô Tô lạnh lùng đáp trả: “ từ giờ trở tớ sẽ thèm dành tình cảm chân thành cho nó nữa, giữa bọn tớ chỉ còn là mối quan hệ chủ tớ lạnh nhạt mà thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-35-mot-nguoi-tot.html.]

"Ok." Sợ bật thành tiếng, Ôn Nhiên vội nâng tách lên nhấp một ngụm để đ.á.n.h trống lảng.

Hương vị ấm nóng lan tỏa đầu lưỡi, nhẹ nhàng trôi tuột xuống cuống họng, để hậu vị ngọt ngào, tinh tế. Dù từ nhỏ đến lớn chẳng mấy khi thưởng thức ngon, nhưng Ôn Nhiên vẫn đủ tinh tường để nhận đây là loại hảo hạng. Lục tìm trong đầu mớ từ vựng eo hẹp cũng chẳng nặn lời khen nào cánh, đành buông một câu nhận xét mộc mạc: "Trà ngon tuyệt cú mèo."

"Trà do ông ngoại tớ tự tay trồng đấy. Ông cả một đồi chè rộng thênh thang và mở một trang điền đó." Đào Tô Tô chỉ tay về phía chiếc lư hương nhỏ xíu đang tỏa những làn khói trắng mờ ảo: “Cái hương trầm cũng do chính tay ông ngoại tớ pha chế đấy, tác dụng an thần ."

Ôn Nhiên nhắm mắt hít hà vài . Quả thực là một mùi hương vô cùng dễ chịu, thanh tao, phảng phất chút vị đắng nhẹ nhàng.

"Lần tới bọn rủ lên trang điền chơi nhé. Chỗ đó tẻ nhạt chút xíu, khách khứa lui tới chủ yếu bàn chuyện làm ăn, kinh doanh, hợp với lứa tuổi bọn cho lắm." Như sực nhớ điều gì, Đào Tô Tô hào hứng kể: “À mà đợt nghỉ đông , tớ bắt giam lỏng đó để tịnh tâm. Trong vòng một tháng trời mà tớ đụng mặt Cố tổng tới tận hai đấy."

Ôn Nhiên ngớ : "Cố tổng?"

"Ông Cố Sùng Trạch , bác ruột của Cố Quân Trì." Trong lúc mân mê nắp tách , Đào Tô Tô sơ ý bỏng tay. Cô nàng cố nghiến răng chịu đau, giả bộ bình thản, tiếp tục câu chuyện: “Tớ thấy ông cũng hiền lành, dễ gần mà. Trước thiên hạ cứ đồn ầm lên vụ t.a.i n.ạ.n máy bay năm đó liên quan đến ông , tớ thấy chả giống chút nào. Nếu ông thực sự là kẻ chủ mưu, thì đời nào ông nội Cố để ông bước chân tập đoàn Bách Thanh chứ."

"Tớ từng tò mò tìm hiểu về vụ t.a.i n.ạ.n đó mạng, nhưng vẻ như thông tin bưng bít, phong tỏa hết . Những gì tớ tìm đều mơ hồ, rõ ràng." Ôn Nhiên chia sẻ.

"Đương nhiên là những chuyện động trời thế bưng bít . Theo những gì tớ hóng hớt , thì đại loại là cơ trưởng của chuyến bay riêng đó mắc nợ cờ b.ạ.c ngập đầu, túng quẫn quá hóa rồ, quyết định kéo theo những khác c.h.ế.t chung để trả thù đời. Ngoài bố của Cố Quân Trì, chuyến bay đó còn một cơ phó, một bác sĩ riêng và ba tiếp viên hàng . Tất cả đều qua khỏi. Nói chung, đó là một t.a.i n.ạ.n thông thường."

Tất nhiên thể là một vụ t.a.i n.ạ.n ngẫu nhiên. Nếu chỉ là tai nạn, cảnh sát chẳng nhọc công bắt giữ tên trùm Đường Hoa, và Cố Bồi Văn cũng chẳng nhọc lòng phái sát thủ hạ sát gã ngay khi gã đưa pháp trường.

"Làm thừa kế của một gia tộc quyền thế là đấy, hiểm nguy luôn rình rập tứ bề. Nghe đồn, lâu khi bố qua đời, lúc Cố Quân Trì trạc bảy tuổi, bỗng mắc một trận ốm thập t.ử nhất sinh. Ngay đó, một bảo mẫu cận của cảnh sát tóm cổ, chẳng nhúng tay chuyện tày trời gì."

Suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Ôn Nhiên là về căn bệnh pheromone quái gở của Cố Quân Trì, thứ khiến chỉ thể làm Omega độ tương thích 95% mang thai, và cả chứng nghiện t.ì.n.h d.ụ.c khả năng bắt nguồn từ sự bất của tuyến thể và pheromone. Phải chăng nguyên nhân sâu xa của tất cả những bi kịch là do một cận âm thầm hạ độc thủ, khiến bé Cố Quân Trì năm xưa lâm bệnh nặng, để di chứng dai dẳng suốt phần đời còn ?

Hèn chi lúc tên vệ sĩ tín phản bội , Cố Quân Trì thể dửng dưng thốt câu: "Không cần thiết, cũng đầu".

Đào Tô Tô châm thêm nước cho Ôn Nhiên: "Tớ nghĩ, một con lớn lên giữa vòng vây của những âm mưu, quỷ kế và sự lọc lừa, thể gặp một như , là một sự an bài may mắn của phận. Bởi vì thực sự ."

Nếu là khác câu , chắc chắn Ôn Nhiên sẽ nghĩ họ đang mỉa mai . Đào Tô Tô thật lòng.

Chính vì sự chân thành mà lời của cô nàng càng trở nên cay đắng, mỉa mai hơn. Rõ ràng cũng chỉ là một con cờ trong cái vòng xoáy âm mưu đê hèn , là một đồng phạm hơn kém.

Ôn Nhiên gượng gạo nhếch mép: "Hóa cũng chuyện ."

"Tất nhiên là , nhưng chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì đến tình bạn của chúng cả. Trong mắt tớ, mãi là Ôn Nhiên, là bạn thiết của tớ." Đào Tô Tô nhấp một ngụm , khẽ thở hắt một sảng khoái.

Rời khỏi nhà Đào Tô Tô, tâm trạng Ôn Nhiên trĩu nặng những nỗi niềm khó tả. Lúc cắm cúi vẽ bản thiết kế, thường xuyên lơ đãng, thẫn thờ. Cuối cùng, quẳng luôn cây bút, thừ chằm chằm đoạn tin nhắn ngắn ngủi với "Một " từ tuần , dù nội dung chỉ vỏn vẹn vài dòng nhạt nhẽo.

Biết tỏng mục đích tiếp cận của , tỏng từng buông lời x.úc p.hạ.m bố trong đám tang, mà Cố Quân Trì trải qua những diễn biến tâm lý phức tạp như thế nào để dần dần đổi thái độ, trở nên dịu dàng hơn với như hiện tại?

Một sinh và lớn lên trong sự ruồng rẫy, phản bội, dối trá và tổn thương, bao cân nhắc, đắn đo mới dè dặt trao chút ít sự kiên nhẫn và niềm tin. Nếu một ngày , phát hiện tất cả thứ về , từ tuyến thể, pheromone cho đến mức độ tương thích hảo, đều là một màn kịch dàn dựng công phu nhằm giăng bẫy , liệu Cố Quân Trì sẽ tỏ dửng dưng như khi, sẽ vô cùng thất vọng và phẫn nộ tột cùng?

Tiếng mưa tí tách rơi ngoài cửa sổ, trời đổ mưa .

Màn hình điện thoại tắt ngấm, một giây bừng sáng. Một dòng tin nhắn mới xuất hiện trong khung chat.

Một : Đang ở đấy

Ôn Nhiên ngớ mất một lúc, vội vàng gõ phím đáp : Tôi đang ở nhà

Một : Mọi trong nhà hết

Ôn Nhiên: Mẹ và hai đều nhà, chỉ dì giúp việc, chắc giờ cũng ngủ

Một : Biết

Ôn Nhiên: Có chuyện gì thế ?

Tin nhắn gửi nhận phản hồi. Ôn Nhiên kiên nhẫn chờ đợi thêm năm phút đồng hồ, đinh ninh rằng Cố Quân Trì chỉ tiện miệng hỏi thăm vu vơ thôi.

Cũng chẳng , chỉ cần chủ động hỏi thăm vài câu thôi cũng đủ làm Ôn Nhiên sướng rơn . Cậu tắt màn hình điện thoại, tự xốc tinh thần, tiếp tục cắm mặt bản vẽ thiết kế dang dở.

Mười lăm phút , tiếng mưa rơi ngày một nặng hạt. Ôn Nhiên đưa tay khép hờ cánh cửa sổ . Vừa rút tay về, điện thoại báo tin nhắn mới.

Một : Xuống nhà

Ôn Nhiên sững mất năm giây, đột ngột bật dậy, lao khỏi phòng, chạy thục mạng xuống cầu thang. Vừa bước chân khỏi cổng, mới sực nhớ trời đang mưa xối xả. Cậu vội vàng ngược phòng khách, vơ lấy một chiếc ô.

Cầm chiếc ô che chắn, Ôn Nhiên lách qua cánh cổng phụ cạnh cánh cổng sắt đen đồ sộ. Ánh đèn pha ô tô chói lóa quét thẳng mắt khiến nheo nheo mắt. Màn mưa trắng xóa rả rích ánh đèn soi rõ từng hạt li ti. Ở đầu bên của luồng sáng, một bóng mờ ảo đang chiếc ô đen tuyền.

Dẫm lên những vũng nước đọng, Ôn Nhiên chạy đến mặt Cố Quân Trì. Đèn trong xe bật sáng trưng, rọi rõ một nửa khuôn mặt của Alpha. Ôn Nhiên ngước mắt . Đã nửa tháng gặp, bỗng dưng chẳng mở lời thế nào. Cậu khẽ mím môi, ngập ngừng một lúc lâu mới dám hỏi: "Sao đến đây."

Cố Quân Trì cụp mắt , đáp lời, chỉ khẽ mở cửa xe . Ôn Nhiên nương theo hướng của dòm bên trong. Một hộp kính trong suốt đặt chễm chệ ghế , bên trong là chiếc tàu hộ vệ viễn dương màu xám trắng mô hình thu nhỏ, mẫu sản phẩm mà trang web chính thức còn kịp tung bán. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, chiếc mô hình toát lên vẻ tinh xảo, sắc nét đến từng chi tiết.

Chưa kịp để Ôn Nhiên phản ứng, Cố Quân Trì thu ô ném thẳng xuống gầm ghế, với tay nhấc bổng hộp mô hình lên, ôm gọn trong vòng tay trái, đóng sầm cửa xe . Đầu óc Ôn Nhiên lúc đang cuồng trong trạng thái hỗn loạn, vô thức kiễng chân, giơ cao chiếc ô che chắn cho Cố Quân Trì. Cúi gầm mặt dán mắt hộp mô hình, nín nhịn đến mức sắp ngạt thở, mãi mới thốt nên lời: "Cậu nhà một lát ?"

"Không ?"

"Được, chứ." Ôn Nhiên nhích gần thêm một chút, đưa tay phủi nhẹ những giọt mưa đọng chiếc áo phông đen của : “Cậu cẩn thận nhé."

Quãng đường từ ngoài cổng phòng khách ngắn ngủi là , thế mà Ôn Nhiên cảm thấy vô cùng ồn ào. Cậu chẳng phân định đó là tiếng mưa rơi lách tách là tiếng nhịp tim đang đập thình thịch liên hồi. Vừa bước nhà, rón rén thò đầu ngóng tình hình. Dì Phương vẫn thức giấc. Cậu bèn lúi húi trong bóng tối tìm một đôi dép lê, đưa cho Cố Quân Trì .

Hành động lén lút trông chẳng khác nào một đôi tình nhân đang vụng trộm , Ôn Nhiên cam chịu suy nghĩ vẩn vơ. Cậu dẫn Cố Quân Trì rón rén về phía cầu thang, bật công tắc chiếc đèn tường nhỏ, cả hai cùng rảo bước lên lầu.

Ngay khoảnh khắc bước chân phòng, Ôn Nhiên tinh ý nhận Cố Quân Trì khẽ khựng một nhịp. Đợi cả hai yên vị trong phòng và cánh cửa đóng kín bưng, Cố Quân Trì đưa mắt quét một vòng quanh căn phòng ngủ nhỏ xíu, chỉ mất vỏn vẹn hai giây thể thu trọn tầm mắt ngóc ngách, buông một lời nhận xét cay đắng: "Trông chẳng khác nào phòng biệt giam trong tù."

Ôn Nhiên để ngoài tai lời nhận xét , đôi mắt chỉ dán chặt khuôn mặt Cố Quân Trì, hỏi dồn dập: "Có leo núi ? Trông vẻ sạm một chút, còn gầy nữa."

Cố Quân Trì sải bước đến bàn học, cẩn thận đặt hộp mô hình xuống, mới ậm ừ một tiếng "Ừ".

Ánh mắt va tập bản vẽ thiết kế bàn. Hắn đang định với tay lấy xem thì Ôn Nhiên lao đến như một cơn lốc, giật lấy tập giấy. Cậu vội vàng liếc mắt kiểm tra, thở phào nhẹ nhõm khi thấy bản vẽ cùng là hình chú chuột túi, mới chịu buông tay: "Đây là bản thiết kế mô hình chuột túi cơ khí tớ vẽ cho Đào Tô Tô. Cô bảo làm một cái."

"Liệu chế tạo ?"

"Chắc chắn là ." Ôn Nhiên lúc xổm hẳn xuống bên cạnh bàn, dán mắt chiếc mô hình tàu hộ vệ. Ánh của như dính chặt đó, tài nào dứt nổi: “Đẹp quá, định tặng nó cho thật ?"

"Chứ còn gì nữa. Đêm hôm khuya khoắt cất công vác nó đến đây chỉ để ngắm một cái thôi , rảnh rỗi thế."

"Cảm ơn nhiều nhé. Lâu lắm mới một chiếc mô hình của riêng ." Ôn Nhiên dậy, cẩn trọng mở hộp kính trong suốt , cúi đầu say sưa ngắm nghía: “Mấy hôm còn đang ngắm nghía hình ảnh của nó mạng. Tôi thích lắm, nhưng giá chát quá."

"Cái phòng bé tẹo bằng lỗ mũi thế , định giấu nó ở ." Cố Quân Trì tựa lưng bàn, khoanh tay ngực: “Giấu gầm giường ?"

"Trong tủ quần áo." Ôn Nhiên sang nhoẻn miệng với : “Mẹ chúa ghét cái thú vui của . Tuyệt đối để bà bắt gặp. Tôi sẽ giấu kỹ nó trong tủ, đợi đến tối lôi ngắm nghía, thế là thỏa ."

Nụ trong veo, chẳng hề pha lẫn chút tủi cố tình tỏ đáng thương. Đó là nụ xuất phát từ tận đáy lòng. Chỉ cần sở hữu món đồ yêu thích, giữ niềm đam mê, thì dù lén lút giấu giếm cũng chẳng nhằm nhò gì. Dường như quá đỗi quen thuộc với lối sống .

Cố Quân Trì đang định lên tiếng thì Ôn Nhiên bật dậy, hai tay luống cuống đan . Cậu tới lui vài bước tại chỗ, vẻ như càng nghĩ càng sướng rơn, sướng đến mức chỉ chạy vài vòng quanh căn phòng để giải tỏa cảm xúc.

Tất nhiên, với cái diện tích phòng "biệt giam" chật hẹp , hình thức chạy nhảy đều là điều bất khả thi. Cuối cùng, Ôn Nhiên dừng , thẳng mắt Cố Quân Trì, đôi mắt sáng long lanh, rụt rè hỏi: "Tôi ôm một cái ?"

Loading...