[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 28: Một Alpha rất biết giữ mình

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:39
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bữa trưa món ốc móng tay tươi rói và thịt gà luộc vàng ươm. Chú Lưu xách một can rượu lớn, rót đầy hai ly cho Ôn Nhiên và Cố Quân Trì: "Rượu quê tự nấu đấy, nhạt thếch , hai đứa nếm thử xem."

Bữa cơm kéo dài ngót nghét cả tiếng đồng hồ. Ôn Nhiên dụ khị nốc cạn mấy ly. Cuối cùng, đầu óc cuồng đến mức ngóc lên nổi. Cậu lí nhí hỏi: "Sao... cháu thấy chóng mặt quá nè...?"

"Ra ngoài đón gió chút là tỉnh ngay thôi. Hôm nay trời dịu mát, nắng cũng gắt, lát nữa hai đứa ngoài dạo vài vòng xem ." Chú Lưu ân cần khuyên nhủ.

Miệng là dạo mát, nhưng Ôn Nhiên và Cố Quân Trì vẫn nai nịt gọn gàng, mang theo găng tay và bao tải thẳng tiến. Điểm đến vẫn là ruộng ngô sườn núi. Ôn Nhiên bước loạng choạng, hai chân cứ xoắn lấy kiểm soát nổi. Rốt cuộc, vì chân nọ đá chân , loạng choạng lao thẳng Cố Quân Trì.

Bị tóm chặt lấy bả vai đẩy ngay lập tức, Cố Quân Trì cau mày quát lớn: "Đứng cho đàng hoàng."

Ôn Nhiên giật thót , vội vã cố gắng vững. Cậu tự huyễn hoặc bản rằng đang thẳng như cây tùng cây bách, nhưng thực tế thì vai trái nhô cao, vai hạ thấp. Chiếc áo phông cũ kỹ phần rộng rãi làm cổ áo trễ nải xuống, tóc tai bù xù rối bời. Khuôn mặt ửng đỏ vì men rượu hiện lên nét mơ hồ ngơ ngác. Trông lúc quả thực giống hệt một kẻ đầu óc vấn đề.

Cố Quân Trì liếc một cái, lẳng lặng đeo găng tay , chìa tay về phía Ôn Nhiên: "Bám ."

"..." Ôn Nhiên não bộ đang ngưng trệ, mất một lúc lâu mới lờ mờ hiểu , chậm chạp đưa tay nắm lấy bàn tay trái đeo găng của Cố Quân Trì.

Loạng chạng bước sự dìu dắt của Cố Quân Trì, Ôn Nhiên cúi đầu hai bàn tay đang đan qua lớp găng tay thô ráp. Cậu lầm bầm cảm thán trong cơn say: "Cậu đúng là một Alpha giữ đấy."

Cố Quân Trì thèm ngoảnh đầu : "Não đúng là vấn đề thật."

Ôn Nhiên trầm ngâm suy nghĩ một hồi thốt lên: "Đối với , lẽ não vấn đề giúp sống nhẹ nhàng, thanh thản hơn chăng."

Nếu mang trong trí tuệ sắc sảo và trái tim nhạy cảm, chắc chắn sẽ nếm trải muôn vàn khổ đau hơn hiện tại gấp bội .

Đến gốc cây bên cạnh ruộng ngô, Cố Quân Trì buông tay . Ôn Nhiên thả phịch xuống t.h.ả.m cỏ. Đầu óc vẫn còn lâng lâng, quyết định ngả lưng xuống nền đất mát lạnh. Ngắm những chiếc lá khẽ đưa đẩy trong gió và bầu trời xanh ngắt lồng lộng, một cảm giác khoan khoái lan tỏa khắp cơ thể, xua tan phần lớn những phiền muộn, ưu tư đang đè nặng trong lòng từ đêm qua. Cậu ngước mắt hỏi Cố Quân Trì: "Bây giờ định bẻ ngô ?"

Cố Quân Trì tháo găng tay vứt sang một bên xuống. Hắn ngoái đầu xuống Ôn Nhiên: "Dựa mà bắt bẻ một ."

"Thế thì chợp mắt một lát nhé. Đợi tỉnh dậy, sẽ bẻ cùng ." Trước khi chìm giấc ngủ, Ôn Nhiên lải nhải: “Tôi chỉnh vòng cổ chokker xuống một nấc nhé? Hình như vẫn khỏe hẳn ."

"Tôi bình thường."

" trông vẻ uể oải lắm. Nhỡ lát nữa còn sức vác ngô thì ?"

Nói cứ như thể cuộc đời chỉ xoay quanh mỗi việc vác ngô bằng. Cố Quân Trì đầu , chẳng buồn đáp trả.

Ôn Nhiên rụt rè thò tay xuống bên hông chiếc vòng chokker, gạt xuống một nấc, may quá, mắng. Có điều, đãng trí quên béng việc bật công tắc một chiều, thế là mùi pheromone đặc trưng của Cố Quân Trì lập tức ùa mũi. Ôn Nhiên lén hít hà một , suýt nữa buột miệng khen nức nở rằng mùi hương quyến rũ c.h.ế.t . e sợ Cố Quân Trì quy chụp cho tội quấy rối tình dục, đành ngậm tăm, nhắm nghiền mắt và chìm giấc mộng.

Bị đ.á.n.h thức bởi tiếng chim hót râm ran, Ôn Nhiên khẽ mở mắt. Quay đầu sang bên cạnh, ngạc nhiên phát hiện Cố Quân Trì cũng đang say giấc nồng ngay sát bên .

Ôn Nhiên đăm đăm ngắm góc nghiêng khuôn mặt một hồi lâu, mới lề mề dậy. Chẳng rõ ngủ bao lâu. Không điện thoại, đồng hồ, hai ngày nay họ sống theo nhịp sinh học của xưa: mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ. Một cuộc sống gần như tách biệt hẳn với thế giới xô bồ ngoài .

Hương pheromone Alpha thoang thoảng trong gió. Ôn Nhiên nghiêng , say sưa ngắm khuôn mặt say ngủ của Cố Quân Trì. Cậu thấu hiểu lý do vì chọn cùng trong chuyến , độ tương thích cao ngất ngưởng, thể dùng pheromone để xoa dịu mỗi khi phát bệnh. Hơn thế nữa, khác biệt với những bạn chí cốt danh gia vọng tộc của . Cho dù bốc khỏi thế giới , cũng chẳng mống nào bận tâm, chẳng gây bất kỳ xáo trộn nào.

Quen với việc xem là một công cụ hữu ích, Ôn Nhiên chẳng mảy may để tâm đến điều đó. Thậm chí, còn cảm thấy một niềm vui sướng khó tả. Nơi đây thực sự tuyệt vời. Nó tách biệt khỏi môi trường sống ngột ngạt mà chịu đựng suốt hơn mười năm qua. Không sự áp đặt, những toan tính mưu mô, chẳng hề cảm thấy bất kỳ áp lực nào.

Ánh mắt Ôn Nhiên trượt chậm rãi từng đường nét khuôn mặt Cố Quân Trì, cuối cùng dừng đôi môi . Cậu sững sờ chằm chằm trong vài giây. Giữa cơn gió núi mơn man và hương pheromone phảng phất, đầu óc Ôn Nhiên bỗng chốc trở nên trống rỗng. Cậu cúi gập xuống.

Hai bờ môi chỉ còn cách sống mũi Cố Quân Trì một cách cực kỳ mong manh. Cậu thể rõ mồn một từng sợi lông mi của đối phương. Ngay tại giây phút ngàn cân treo sợi tóc đó, lý trí kịp thời thức tỉnh. Ôn Nhiên khựng đột ngột.

Bản cũng hành động bồng bột của làm cho hoảng sợ. Cậu thẳng dậy, ngơ ngác chớp chớp mắt. Nín thở lùi vài tấc, Cố Quân Trì, đầu lảng tránh sang hướng khác.

Vài phút , khi ngoảnh , Ôn Nhiên kinh ngạc phát hiện Cố Quân Trì tỉnh giấc từ lúc nào. Đôi mắt đen sâu thẳm của đang chằm chằm từ lên.

Hương pheromone Alpha trong khí dường như trở nên đậm đặc hơn hẳn. Ôn Nhiên đầu óc cuồng, chẳng dám đoán già đoán non xem hành động mờ ám của bại lộ . Cậu lắp bắp hỏi: "Cậu... tỉnh từ lúc nào thế, mới tỉnh thôi ?"

Cố Quân Trì trả lời. Hắn dậy, phủi phủi mấy vụn cỏ khô dính quần áo, liếc Ôn Nhiên: "Cậu đang chột chuyện gì đấy."

"Tôi... thấy hồi hộp." Ôn Nhiên vội vàng chống chế: “Tim đập nhanh quá. Tại nhỉ, do pheromone ?"

Uống nhiều rượu, vòng cổ chokker điều chỉnh ở mức độ cao nhất, Cố Quân Trì cũng đeo vòng tay. Có lẽ chính vì mà bản mới ảnh hưởng bởi pheromone, mất kiểm soát và những hành động, phản ứng kỳ quặc đến . Ôn Nhiên lờ mờ hiểu vấn đề. Một kẻ quen sống với tư duy của Beta như cuối cùng cũng chứng kiến sức mạnh đáng sợ của độ tương thích AO. Nhất thời, cảm thấy vô cùng bàng hoàng và khó chấp nhận sự thật .

Cố Quân Trì một lát. Hắn hề mắng tội quấy rối tình dục, chỉ buông một câu cụt lủn: "Nói nhảm."

Bị chằm chằm càng làm Ôn Nhiên thêm phần căng thẳng. Cậu lảng tránh ánh mắt, lẩm bẩm những lời vô nghĩa mà chính cũng chẳng hiểu đang gì: "Nếu là do pheromone, thì chắc cũng ảnh hưởng giống chứ. Thế bây giờ tim đập nhanh ?"

Không nhận lời hồi đáp, Ôn Nhiên rụt rè đưa mắt Cố Quân Trì. Ngờ đối phương cũng đang với vẻ mặt lạnh tanh. Ôn Nhiên vội vàng lảng tránh ánh . Hai giây , thấy giọng Cố Quân Trì vang lên: "Hồi hộp ."

Ôn Nhiên ngơ ngác buông một tiếng "Hả?". Cố Quân Trì dậy, nhặt găng tay và bao tải lên, sải bước tiến về phía ruộng ngô.

Mặc dù hiểu mô tê gì, Ôn Nhiên cũng vội vàng xách bao tải chạy theo. Chưa kịp đến gần, Cố Quân Trì đeo găng tay liếc xéo , buông lời cảnh cáo: "Đừng bám theo ."

Bị nạt một trận, Ôn Nhiên sợ xanh mắt mèo, chôn chân tại chỗ. Sau đó, tiu nghỉu lủi thủi về phía bờ ruộng bên . Vừa hai bước ngoái đầu , nhưng Cố Quân Trì cắm cúi bẻ ngô, chẳng thèm đoái hoài đến nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-28-mot-alpha-rat-biet-giu-minh.html.]

Suốt cả buổi chiều hôm đó, Cố Quân Trì cạy miệng nửa lời. Ôn Nhiên bắt chuyện, cũng làm ngơ. Bên bờ ruộng chất thành một đống bao tải ngô đầy ự. Chú Lưu lái chiếc xe ba gác chở về nhà, bảo hai cứ về nghỉ ngơi.

Khát khô cả cổ, Ôn Nhiên gần như chạy thục mạng về nhà. Vớ lấy bình nước bàn, rót một cốc đầy nốc cạn một . Vẫn khát, rót thêm cốc nữa, uống một nửa mới chịu dừng . Cố Quân Trì bước nhà chậm hơn một bước. Hắn thẳng đến bàn, đoạt lấy nửa cốc nước còn trong tay Ôn Nhiên, ngửa cổ tu sạch sành sanh.

Ngay tại khoảnh khắc đó, Ôn Nhiên bỗng thấy xót xa cho . Một con quen với cuộc sống nhung lụa suốt bao năm tháng, nay đẩy cảnh khốn cùng, gồng chịu đựng những điều tủi nhục đến thế .

"Nóng lắm ?" Thấy Cố Quân Trì nốc thêm một cốc nước nữa, Ôn Nhiên cố tình bắt chuyện để xua tan bầu khí ngột ngạt.

Cố Quân Trì chỉ liếc một cái, đặt cốc nước xuống bàn, rút hai tờ khăn giấy lau mồ hôi. Xong xuôi, thẳng ngoài sân, xúm phụ thím Lưu lột vỏ ngô. Ôn Nhiên ngây cạnh bàn, cảm thấy vô cùng khó hiểu. Chẳng trót gây lầm gì nữa.

mãi ở đó cũng chẳng giải quyết gì. Ôn Nhiên lau mồ hôi trán, rảo bước ngoài sân. Tấm lưới đ.á.n.h cá của chú Lưu mới vá một nửa còn vứt chỏng chơ đó. Ôn Nhiên kéo một chiếc ghế đẩu gần, cắm cúi bắt tay việc vá lưới.

Thu Thu đang tung tăng nô đùa quanh sân. Chơi một lúc, cô bé lạch bạch chạy nhà lon ton chạy với một món đồ tay. Một tia sáng lóa lên mắt, Ôn Nhiên ngẩng đầu lên thì thấy cô bé đang cầm một chiếc máy ảnh dùng phim.

"Chụp ảnh ạ." Thu Thu mặt , hai tay giơ máy ảnh lên ngắm nghía.

Ôn Nhiên vội vàng chỉnh tư thế cho ngay ngắn, để cô bé chụp một bô. Thu Thu thoăn thoắt chạy về phía thím Lưu và Cố Quân Trì, chụp thêm vài pô nữa. Ôn Nhiên kìm tò mò, lén lút liếc về phía Cố Quân Trì. Cậu thấy Thu Thu đang níu lấy tay áo , thì thầm to nhỏ điều gì đó. Cố Quân Trì dậy, thẳng về phía . Ôn Nhiên ngơ ngác ngước .

"Chụp chung ạ." Thu Thu .

Giờ thì hiểu. Ôn Nhiên lên, kề vai sát cánh bên Cố Quân Trì. Thu Thu lùi vài bước, ngắm nghía hai , bẽn lẽn yêu cầu: "Hai nắm tay ạ."

Ôn Nhiên sững , sang Cố Quân Trì. Thấy chẳng phản ứng gì, ngập ngừng một lúc mới dè dặt vươn tay . Nhớ Cố Quân Trì là một Alpha giữ , Ôn Nhiên chỉ dám nắm hờ lấy ngón trỏ của . Sau đó, gượng gạo mặt hướng về ống kính.

Tách, Thu Thu nhấn nút chụp, nở một nụ rạng rỡ với hai .

Vừa chụp xong, Cố Quân Trì lập tức lạnh lùng rút ngón tay , trở đống ngô, phịch xuống và tiếp tục lột vỏ.

Một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng. Ôn Nhiên cảm nhận rõ ràng sự chán ghét của Cố Quân Trì dành cho . sự chán ghét dường như gì đó khang khác so với hồi mới quen. Tóm , thể mặt dày tảng lờ sự lạnh nhạt của như nữa. Cậu thực sự nguyên do.

Khốn nỗi, Cố Quân Trì chẳng thèm mở miệng. Từ lúc thức dậy ngoài bờ ruộng hồi chiều, cho đến lúc ăn tối, tắm rửa xong xuôi, vẫn giữ thái độ im lìm đáng sợ.

Ngay cả thím Lưu cũng nhận điều bất thường, kéo riêng Ôn Nhiên thì thầm hỏi thăm xem hai đứa cãi cọ gì . Bà khuyên bảo hai nên chuyện thẳng thắn với . Ôn Nhiên chỉ trừ gượng gạo. Cậu giải thích cho thím hiểu rằng, trong từ điển của Cố Quân Trì dường như hề tồn tại khái niệm "giao tiếp".

Buổi tối, Ôn Nhiên khó nhọc tự bôi t.h.u.ố.c lên lưng. Cậu trằn trọc giường một lúc lâu. Mãi cho đến khi cả ngôi làng chìm giấc ngủ say sưa, Cố Quân Trì mới về phòng. Hắn tắt công tắc đèn cạnh cửa, mò mẫm trong bóng tối về phía giường ngả lưng xuống.

Im lặng trôi qua một phút, Ôn Nhiên lên tiếng phá vỡ bầu khí tĩnh mịch: "Cậu thế?"

Cậu đầu , dán mắt góc nghiêng khuôn mặt Cố Quân Trì, hỏi dồn: "Có giận vì hạ vòng cổ chokker xuống ? Tôi chỉnh mức cao nhất mà."

Đáp chỉ là tiếng thở đều đặn. Ôn Nhiên ấm ức: "Cậu cho một lý do , hứa sẽ làm thế nữa."

Vẫn một tiếng động. Cố chấp đến cùng, Ôn Nhiên huých nhẹ cánh tay Cố Quân Trì, gọi tên : "Cố Quân Trì."

Tiếng thở bỗng chốc khựng .

Ôn Nhiên sợ hãi rụt vội tay về. Cậu thấy Cố Quân Trì hít sâu một tặc lưỡi một tiếng. Cuối cùng, cũng chịu mở miệng, thốt câu đầu tiên kể từ suốt buổi chiều: "Sao ồn ào thế nhỉ."

"...Vậy thể cho tại nổi giận ."

Cậu cũng chẳng làm phiền Cố Quân Trì , chỉ là rõ ngọn ngành để rút kinh nghiệm, tránh chọc giận thêm nữa. Nếu bây giờ Cố Quân Trì buông lời bảo thấy mặt , Ôn Nhiên thề sẽ xách gối sân ngủ chung với Tiểu Hắc ngay lập tức.

"Tôi giận." Giọng Cố Quân Trì đều đều, chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào. Hắn bật dậy, thẳng cửa: “Cậu ngủ ."

Ôn Nhiên đời nào chịu tin. Cậu lồm cồm bò khỏi giường, xỏ dép lẹp xẹp chạy theo. Ánh trăng sáng vằng vặc soi rọi khắp sân. Tiếng ngáy sấm rền của chú Lưu vẳng từ cửa sổ phòng ngủ. Tiểu Hắc đang cuộn tròn bên đống ngô ngóc đầu dậy hai , đôi mắt ướt át, long lanh.

"Thế tại hồi chiều tự nhiên cáu gắt với ." Ôn Nhiên phụng phịu: “Lại còn bơ cả buổi trời nữa."

Cố Quân Trì khựng , đầu ánh trăng mờ ảo. Mái tóc ướt sũng, vài lọn lòa xòa trán. Ôn Nhiên chẳng thể đoán tâm tư của qua ánh mắt, chỉ buông một câu hờ hững: "Cậu định giả vờ ngây ngô đến bao giờ nữa."

Giả vờ ngây ngô, đồng nghĩa với việc nguyên nhân là điều mà cả hai đều rõ như ban ngày, Ôn Nhiên lập tức nhớ cuộc trò chuyện đêm qua, nhớ hôm nay thể là ngày gia đình họ Cố theo thông lệ viếng mộ bố Cố Quân Trì. như dự đoán, Cố Quân Trì đang bực bội vì những chuyện . Ôn Nhiên nhận sự tọc mạch của thật vô duyên và đáng ghét. Lẽ nên phận mà im lặng mới .

"Xin , hiểu ." Ôn Nhiên ân hận tột cùng. Trong lòng trào dâng một cảm giác đau nhói khó tả. Cái tên khốn khiếp Ôn Duệ , hồi nhỏ chịu dắt theo đứa em ruột của làm việc thiện cho đời tươi sáng hơn, cớ gây thêm tổn thương cho một Cố Quân Trì vốn mang trong nỗi đau mồ côi cha .

"Cậu hiểu cái gì cơ."

Ôn Nhiên bước gần , cúi đầu nhận : "Có giận vì chuyện tối qua nhắc đến ? Tôi thực sự xin ."

Cậu vươn tay lên, định vỗ nhẹ vai Cố Quân Trì để an ủi, nhưng sợ khó chịu. Thay đó, rụt rè vỗ nhẹ vài cái lên lưng . Cơ mà vì lúng túng quá, hai cái vỗ nhẹ trông giống hệt như đang vuốt ve . Ôn Nhiên ngẩng đầu : "Nếu đúng là vì chuyện đó, cứ trút giận lên . Tôi xin ."

Cố Quân Trì dửng dưng xuống . Ôn Nhiên l.i.ế.m liếm đôi môi khô khốc vì xin quá nhiều: "Cậu ngủ , hứa sẽ làm phiền nữa..."

Chữ "nữa" kịp vuột khỏi miệng, cổ tay Ôn Nhiên nắm chặt. Mất đà, lảo đảo ngã nhào vòng tay Cố Quân Trì, kéo tuột nhà tắm bên cạnh.

Loading...