[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 27: Cây điều ước

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:37
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nhiên tất tả nhảy xuống giường vắt khăn chườm trán hạ sốt cho Cố Quân Trì. Bình thường t.h.u.ố.c hạ sốt của đều là loại chuyên dụng, giờ thì bói . Ôn Nhiên lúng túng như gà mắc tóc, vội vàng gặng hỏi: "Cậu còn thấy khó chịu ở nữa ?"

"Đau đầu."

"Để xoa bóp cho ." Tư thế nghiêng khó thao tác, Ôn Nhiên đành cất chiếc gối sang một bên, cẩn thận nâng đầu Cố Quân Trì đặt lên đùi .

"Ở đây t.h.u.ố.c của , chắc lâu lắm mới hạ sốt ." Vừa xoa bóp, Ôn Nhiên ngập ngừng mãi mới dám ngỏ lời: “Đây là trường hợp khẩn cấp, ... thử dùng pheromone của ."

Hơi thở Cố Quân Trì đứt quãng, nhắm nghiền mắt đáp. Ôn Nhiên áp mu bàn tay lên gò má nóng hổi của , thủ thỉ: "Tôi ý khoe khoang pheromone của thần kỳ đến mức nào , chỉ là thấy chịu đựng đau đớn. Đợi ngày mai khỏe , nếu vẫn còn giận thì cứ c.h.ử.i ... đ.á.n.h cũng ."

Ngừng một nhịp, Ôn Nhiên vội vàng bổ sung thêm: "Cơ mà sợ đau lắm, phiền nương tay cho một chút nhé."

Thấy Cố Quân Trì vẫn im lặng, Ôn Nhiên mới đưa tay gáy, bật công tắc một chiều của chiếc vòng chokker để đảm bảo thể ngăn chặn pheromone của Cố Quân Trì, mò mẫm sang nút vặn bên cạnh, chỉnh giảm xuống một nấc.

Đêm khuya thanh vắng, tĩnh mịch đến độ tưởng chừng thể thấy tiếng sóng biển rì rào vọng từ phía xa. Nhận thấy trạng thái của Cố Quân Trì dần định trở , lực xoa bóp của Ôn Nhiên cũng nhẹ nhàng hơn hẳn, trông hệt như đang nhè nhẹ vuốt tóc .

Cố Quân Trì rủ mắt, hàng mi thi thoảng khẽ rung rinh. Ôn Nhiên cúi đầu ngắm . Thay vì thắc mắc chịu chợp mắt, thổ lộ: "Có một chuyện mà luôn thắc mắc mãi."

"Cái đầu của ." Cố Quân Trì thậm chí chẳng thèm nhấc mí mắt: “Chắc ti tỉ chuyện hiểu nổi chứ?"

"Ừ thì... đây là chuyện nhất." Ôn Nhiên hít một thật sâu, lấy hết dũng khí hỏi: “Lần đó, lúc bức ảnh gia đình rơi xuống đất, với là ' thứ hai ', hiểu ý là gì, thứ hai."

Sự im lặng bao trùm trong vài giây. Cuối cùng Cố Quân Trì cũng cất lời: "Rốt cuộc là quên thật đang giả vờ mất trí nhớ đấy."

"Nếu là giả vờ thì chẳng mất công hỏi làm gì." Ôn Nhiên trần tình: “Trước đây... từng bệnh, nước ngoài sống một thời gian dài. Phần lớn ký ức hồi nhỏ đều quên sạch ."

Cậu dám khẳng định chắc nịch rằng khi trở về thủ đô, từng giáp mặt Cố Quân Trì. Nếu trong ký ức của , hai từng duyên kỳ ngộ, thì chắc chắn đó là Ôn Nhiên, Ôn Nhiên hàng thật giá thật.

Cố Quân Trì dằn từng tiếng: "Tốt nhất là quên thật ."

"Tôi hề lừa ." Ôn Nhiên dán mắt khuôn mặt : “Có hồi nhỏ từng lỡ lời x.úc p.hạ.m bố ?"

"Trong tang lễ của bố ." Hàng mi khẽ rung, Cố Quân Trì nhắm nghiền mắt : “Cậu ném một chiếc máy bay giấy thẳng mặt , hớn hở và hỏi , bố cũng c.h.ế.t y như thế , thật là đáng thương."

Câu vượt qua ranh giới của sự ngây thơ, hồn nhiên của trẻ con. Ôn Nhiên khựng động tác xoa bóp, dám tin tai : "Cái gì cơ..."

"Anh trai thì chễm chệ phía chằm chằm. Cậu lon ton chạy tới, bảo là rơi từ trời xuống chắc đau lắm nhỉ, tay chân kiểu gì cũng gãy nát, m.á.u me be bét."

Cố Quân Trì ngừng . Cả giọng điệu lẫn nét mặt của đều tĩnh lặng đến đáng sợ, tựa hồ đang kể một câu chuyện cũ rích chẳng dính dáng gì đến . Ôn Nhiên hiểu rõ, sự thật phũ phàng hơn thế nhiều.

Một đứa trẻ sinh trong tình yêu thương và ngập tràn kỳ vọng, từng sở hữu một mái ấm viên mãn, trọn vẹn. Thế , một vụ t.a.i n.ạ.n máy bay ập đến, cướp tất cả. Ở cái tuổi còn định hình rõ ràng khái niệm về cái c.h.ế.t, vĩnh viễn mất đấng sinh thành. Kể từ đó, suốt mười mấy năm ròng rã, chỉ thể nương tựa những bức ảnh vô tri để lưu giữ chút ký ức và nỗi nhớ nhung khắc khoải.

Căn phòng nhỏ xíu trong khu biệt thự chất chứa tất thảy những gì còn sót về bố . Bức tường dán chi chít ảnh kỷ niệm, bức chân dung gia đình một khung mới. Cố Quân Trì dùng vô vàn bức ảnh và kỷ vật chất đầy phòng khách để âm thầm kể về những giông bão từng nếm trải. Đó là cách an ủi vong linh của đấng sinh thành thể chứng kiến con trai trưởng thành, và cũng là cách tự xoa dịu trái tim ngừng rỉ m.á.u vì nhớ thương.

Tình yêu thương mà Cố Quân Trì dành cho bố sâu đậm đến nhường nào, Ôn Nhiên vốn dĩ nhận từ lâu. Chính vì , bao giờ mảy may oán trách nửa lời khi lôi vòng cổ chokker. Thế nhưng, cho đến tận giây phút , mới thực sự thấu hiểu sự khoan dung và nhẫn nhịn tột cùng của Cố Quân Trì trong cái ngày định mệnh .

Một Omega từng buông lời nguyền rủa cay độc ngay trong tang lễ bố , lớn lên trở thành đối tượng liên hôn bắt buộc với độ tương thích hảo, Đặt trong cảnh trớ trêu , sự căm phẫn, khinh miệt và hận thù của đều thể cảm thông . Cố Quân Trì quyền trả đũa một cách tàn bạo hơn, nhẫn tâm hơn. Ôn Nhiên thấu hiểu và thông cảm.

Một vòng lặp oái oăm dường như hảo tì vết. trớ trêu , Ôn Nhiên chẳng là "Ôn Nhiên".

"Tôi xin ..." Đôi bàn tay Ôn Nhiên run rẩy mất kiểm soát: “Thành thật xin ."

Cả hai đều là nạn nhân vô tội, nhưng phận đẩy vai kẻ ác, gánh chịu mũi dùi chỉ trích và lòng căm thù. Bởi lẽ là hàng giả, là thế hảo, ngang nhiên thế chỗ Ôn Nhiên, cuỗm trọn phận và cuộc sống của kẻ , nên hiển nhiên gánh vác cả những hậu quả nghiệt ngã mà kẻ đó gieo rắc. Cậu chẳng quyền lựa chọn.

Cậu tỏng, nếu chuyện , Cố Quân Trì sẽ chôn chặt bí mật đáy lòng, chẳng bao giờ hé răng nửa lời với bất kỳ ai, kể cả là bạn nối khố như Lục Hách Dương Hạ Úy. Về những gì xảy trong đám tang, về chuyện khung ảnh vỡ, về nỗi đau đớn, cơn thịnh nộ và sự căm phẫn tột độ, sẽ vĩnh viễn giữ cho riêng . Đôi khi Ôn Nhiên cảm giác Cố Quân Trì là một thực thể tồn tại độc lập, chi phối bởi bất kỳ cảm xúc nào. Hắn lý trí đến mức tàn nhẫn, gạt phăng nhu cầu giãi bày bộc lộ sự yếu đuối, luôn khoác lên lớp vỏ bọc lạnh lùng, lầm lì để soi xét và giải quyết vấn đề.

"Tôi nghĩ thể nhận nhầm , dù thì thằng trai cũng lù lù đó." Cố Quân Trì nhàn nhạt : “Hơn nữa, nốt ruồi lệ khóe mắt , nhớ rõ mồn một."

Bằng chứng rành rành, chẳng thể chối cãi. Điều duy nhất Ôn Nhiên thể làm lúc là cúi đầu nhận tội: "Tôi xin ..." Cậu nghẹn ngào: “ xin hãy tin , thực sự bao giờ ý định bất kính với bố , cũng hề cố tình giả vờ quên chuyện đó."

Giờ phút , lời giải thích đều trở nên thừa thãi, vô nghĩa, chẳng khác nào những lời bào chữa vụng về. Ôn Nhiên thậm chí còn xúc động hét mặt Cố Quân Trì rằng đứa trẻ Omega sáu tuổi hỗn xược năm xưa . Thế nhưng bí mật động trời bao giờ phép hé lộ. Sự thật về phận con nuôi nhà họ Ôn của định sẵn mang xuống mồ sâu. Cậu chỉ thể đáp bằng những lời xin vô vị.

Trong vòng xoáy định mệnh nghiệt ngã, họ vô tình đẩy về hai thái cực của một sự hiểu lầm oan trái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-27-cay-dieu-uoc.html.]

Ôn Nhiên cúi gằm mặt. Tầm nhòa , dường như còn rõ khuôn mặt Cố Quân Trì nữa. Cậu gắng sức chớp mắt liên hồi, bóng hình dần hiện rõ nét. Dưới ánh sáng xanh mờ ảo của màn đêm, Ôn Nhiên tinh ý phát hiện một giọt lệ trong vắt đọng khóe mắt Cố Quân Trì, lấp lánh như pha lê. Cậu khẽ khàng cất tiếng hỏi: "Cậu đấy ?"

Cố Quân Trì mở mắt, ánh tĩnh lặng như mặt hồ nước mùa thu xoáy sâu . Hắn khẽ đáp: "Là ."

Sáng hôm Ôn Nhiên dậy muộn. Lúc tỉnh giấc, Cố Quân Trì còn trong phòng. Cảm thấy đôi mắt nong nóng khang khác, chớp mắt mấy cái liền, muộn màng nhận mắt sưng húp.

Cuộc trò chuyện đầy nước mắt lúc rạng sáng vắt kiệt cảm xúc của Ôn Nhiên. Phần lớn là do đó lén lút mặt tường thút thít một , Cậu vội vàng kiểm tra vỏ gối, y như rằng, lớp vải đỏ chót là một vết nước mắt nhạt nhòa. Ôn Nhiên nhảy xuống giường, rút vội tờ khăn giấy thấm chút nước lọc, hì hục lau sạch dấu vết đáng hổ vỏ gối.

Bước phòng khách, bàn dọn sẵn một bát cháo nóng hổi và vài chiếc bánh bao bốc khói nghi ngút. Ôn Nhiên đảo mắt ngoài sân. Cố Quân Trì đang bóc vỏ ngô cùng thím Lưu chiếc ghế đẩu nhỏ nhắn. Có vẻ Thu Thu vẫn ngủ dậy.

Ăn sáng xong xuôi, Ôn Nhiên thong thả dạo bước ngoài. Chú ch.ó Tiểu Hắc đang ngoan ngoãn cạnh ghế đẩu thấy bèn ngoáy đuôi rối rít mừng rỡ. Cái đuôi quẫy mạnh vô tình va mũi giày của Cố Quân Trì. Hắn đầu , Ánh mắt hai chạm đầy một giây, Ôn Nhiên vội vã đ.á.n.h mắt sang hướng khác, giả bộ ngó lơ: "Thím Lưu ơi, chú Lưu ạ?"

"Cháu dậy ?" Thím Lưu ngoái , nở nụ hiền từ với Ôn Nhiên: “Ông bến tàu , bảo là về ăn sáng xong thì đem mớ cá đầu làng bán. Sáng nay đồng nữa . Thím sẽ làm thịt con gà, trưa nay nhà ăn một bữa thịnh soạn nhé."

Vừa dứt lời thì chú Lưu lạch cạch đạp xe về. Thu Thu cũng thức giấc, thím Lưu kéo nhà đôn đốc ăn sáng. Ôn Nhiên ngoài cổng ngẩn ngơ ngắm bóng lưng Cố Quân Trì đang thoăn thoắt bóc vỏ ngô. Vài giây , xoay phòng khách.

Nhận tin báo thương lái từ thị trấn đợi sẵn ở cổng làng, chú Lưu vội vàng thu xếp đồ đạc chuẩn giao cá. Ôn Nhiên mon men gần Cố Quân Trì, ngập ngừng một lúc mới dám lên tiếng: "Cậu cổng làng xem thử ?"

Cố Quân Trì liếc túi quần căng phồng của Ôn Nhiên, lạnh lùng đáp: "Có cái gì mà xem."

"Tôi xem cây đa cổ thụ . Cậu cùng nhé?" Không đợi Cố Quân Trì từ chối, Ôn Nhiên dùng giọng điệu van nài: “Đi mà."

Hai lẽo đẽo theo chiếc xe ba gác của chú Lưu, băng qua những ngôi nhà san sát trong làng, cuối cùng cũng đến gốc cây cổ thụ quây bằng bồn hoa xi măng. Ngước mắt lên, vô dải ruy băng đỏ thắm đang bay phấp phới trong gió, quấn quýt lấy những cành cây vươn dài khẳng khiu. Phía cùng là tán lá khổng lồ che rợp cả một góc trời. Gió thổi qua, những chiếc lá xanh mướt cọ xào xạc.

"Tôi xin Thu Thu hai dải ruy băng ." Ôn Nhiên rút hai dải ruy băng cùng một chiếc bút đen từ trong túi quần : “Chúng cùng nhé."

Cậu chia cho Cố Quân Trì một dải ruy băng. Một cơn gió bất chợt thổi qua. Dải ruy băng mềm mại trượt khỏi kẽ tay Cố Quân Trì, tựa như một cơn lốc đỏ rực chẳng thể nào níu giữ. Ôn Nhiên bèn đặt cả bàn tay đang nắm chặt dải ruy băng của lòng bàn tay Cố Quân Trì, từ từ rút tay , chỉ để dải ruy băng gọn lỏn trong tay .

Ôn Nhiên xổm xuống, tì lên bồn hoa xi măng, nắn nót từng nét chữ chứa đựng ước nguyện của : Mong Cố Quân Trì sớm ngày bình phục.

Cố Quân Trì: ?

Bắt gặp ánh dò xét của , Ôn Nhiên nhẹ nhàng giải thích: "Nếu khỏe mạnh trở , sẽ nhắm mắt đưa chân kết hôn với yêu."

'Người mà yêu', chính là . Nhận sự thật phũ phàng , Ôn Nhiên thoáng ngẩn . Cậu khẽ mím môi tiếp lời: "Cậu cũng sẽ chịu cảnh ốm đau bệnh tật triền miên nữa. Chắc chắn sẽ một cuộc sống vui vẻ và tự do hơn bây giờ gấp trăm ngàn ."

Cố Quân Trì chăm chú dòng chữ xiên xẹo, xí đặc trưng của Ôn Nhiên. Hắn dời tầm mắt sang khuôn mặt đang vô cùng nghiêm túc của , lạnh nhạt buông lời: "Chuyện của , liên quan gì đến bận tâm."

Ôn Nhiên ngơ ngác: "Tôi chỉ cầu nguyện cho thôi mà, câu nào. Sao khó chịu?"

"Sao cầu cho nhà sớm đạt mục đích, để đỡ khúm núm diễn kịch mặt nữa."

"Cây điều ước là nơi gửi gắm những ước vọng . Điều chẳng chút gì gọi là cả." Ôn Nhiên đáp trả bằng giọng điệu vô cùng điềm tĩnh và nghiêm túc: “Hơn nữa, bao giờ diễn kịch khúm núm mặt . Tôi vốn dĩ luôn như , ở nhà cũng thế."

Cố Quân Trì đăm đăm : "Nếu khỏi bệnh, sẽ chẳng còn giá trị lợi dụng nào đối với cả hai nhà nữa."

Câu dường như trọn vẹn. Nếu thêm một vế , chắc hẳn sẽ là: "Kết cục của sẽ bi t.h.ả.m lắm đấy".

"Nhà họ Ôn bây giờ nhờ vả quá nhiều . bản chẳng giúp ích gì cho cả. Giá trị của vốn vô cùng nhỏ bé. Có cũng chẳng đổi điều gì." Ôn Nhiên tỏ vẻ sẵn sàng đón nhận điều tồi tệ nhất. Cậu chìa bút cho Cố Quân Trì: “Cậu ."

"Không cần." Cố Quân Trì gạt phắt tay : “Tôi điều ước nào cả."

"Vậy , cũng đúng thôi." Ôn Nhiên gật gù đồng ý.

Một sinh ở vạch đích, tiền bạc dư dả, tình yêu thương vây quanh, hiện tại rực rỡ và tương lai xán lạn, gần như nắm trong tay tất cả những gì khác thèm khát. Hạng như thế thì cần gì cầu nguyện cơ chứ. Có lẽ còn thấy khinh thường ba cái trò mê tín , bởi vốn dĩ đủ năng lực để biến mong ước thành hiện thực.

Ôn Nhiên cất bút túi, bước lên bồn hoa xi măng. Trước khi trèo lên chiếc thang nhỏ tựa gốc cây dành riêng để treo ruy băng điều ước, ngoái hỏi Cố Quân Trì: "Thế dải ruy băng của treo lên ? Chúng treo chung một chỗ nhé."

"Tùy ." Cố Quân Trì đưa dải ruy băng cho .

Tay nắm chặt hai dải ruy băng, Ôn Nhiên thoăn thoắt leo lên thang. Cậu ngửa mặt, kiễng chân vươn tay lên thật cao, buộc chặt chúng một cành cây chắc khỏe. Cả một cây cổ thụ rực rỡ sắc đỏ tung bay phấp phới. Ôn Nhiên như lọt thỏm giữa một biển lửa. Cậu cúi đầu Cố Quân Trì, trịnh trọng : "Tôi sẽ bao giờ lừa dối cây điều ước. Những gì đều là lời thật lòng."

Phập phồng, Lại một cơn gió nữa ùa tới. Những dải ruy băng điều ước dài ngắn khác tung bay trong gió, tựa như những ngọn lửa bùng cháy dữ dội, dường như thiêu rụi bộ cơ thể, khuôn mặt và giọng của Ôn Nhiên.

Cố Quân Trì sừng sững gốc cây, khẽ ngẩng đầu. Phải đến khi Ôn Nhiên leo xuống khỏi chiếc thang và xoay , mới bắt gặp đôi mắt trong veo .

Loading...