[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 26: Thầy ơi, sao tiểu Ôn, tiểu Cố lại đi bẻ ngô nhà ta thế này?
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:36
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
May mắn , một hồi ngâm nước biển, chiếc vòng cổ chokker vẫn hoạt động . Ôn Nhiên tháo nó , tiện tay xoa xoa cái cổ mỏi nhừ. Cố Quân Trì mang theo vòng tay, nên lẽ bản sẽ đeo cái vòng suốt 24/24. Lại còn chuyện t.h.u.ố.c lá của Cố Quân Trì nữa chứ, t.h.u.ố.c thì làm bây giờ, Ôn Nhiên bắt đầu thấy lo lắng.
Kỳ cọ sạch sẽ từ đầu đến chân, kể cả răng miệng, cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn hẳn. Ôn Nhiên phòng thì thấy thím Lưu trải sẵn chiếu, đó còn đặt ngay ngắn hai chiếc gối với vỏ gối màu đỏ rực rỡ mang phong cách... tân hôn, Ôn Nhiên tối sầm mặt mũi.
"Hai đứa ngủ một lát , trưa thím sẽ gọi dậy ăn cơm." Nói xong, thím Lưu tiện tay khép luôn cửa phòng khi bước ngoài.
Một căn phòng bé tẹo, một ô cửa sổ bé tẹo, một chiếc giường bé tẹo, và một Ôn Nhiên đang đực như khúc gỗ.
Nửa ngày , mới lắp bắp hỏi Cố Quân Trì: "Tính giờ?"
"Tính là tính ."
"Hình như chúng ngủ chung một giường , mà cái giường nhỏ quá."
"Chê nhỏ thì ngoài sân mà ngủ với chó."
Đó là trọng tâm vấn đề! Trong cơn tức giận, Ôn Nhiên chẳng thèm thêm lời nào, hậm hực bước tới bên giường, đá phăng đôi dép lê, trèo lên giường và bó gối ở sát mép tường.
Cố Quân Trì xuống cuối giường, đúng lúc đó điện thoại đổ chuông. Hắn bấm nút loa ngoài, một giọng trầm thấp, đầy cảnh giác vang lên: "Alo?"
"Chuyện gì?" Cố Quân Trì hỏi gọn lỏn.
"Đệch mợ! Anh em !" Hạ Úy gào t.h.ả.m thiết ở đầu dây bên : “Mày làm tao sợ c.h.ế.t khiếp! Tao cứ tưởng sinh nhật tao biến thành ngày giỗ của mày chứ! Mày ông già tao suýt nữa thì cạo trọc đầu tao ! Nếu mày mà mệnh hệ gì, tao cũng chẳng thiết sống nữa!"
Bên Hạ Úy lóc ỉ ôi, bên Cố Quân Trì vẫn giữ nguyên thái độ lạnh lùng, tàn nhẫn: "Không việc gì khác thì cúp đây."
"Hả? Khoan khoan khoan ! Rốt cuộc bây giờ mày đang ở cái xó xỉnh nào, chịu về? Còn Ôn Nhiên ?"
Cố Quân Trì miêu tả khách quan đúng sự thật: "Đang giường."
Sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc bao trùm. Một lát , Hạ Úy mới lắp bắp: "Thế thôi... làm phiền hai nữa." Vừa dứt lời, liền cúp máy cái rụp.
Ôn Nhiên co ro sát góc tường, hai tay ôm khư khư lấy đầu gối hệt như một thiếu niên bắt cóc, vẻ mặt ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì. Cố Quân Trì dậy khỏi mép giường, chống một chân quỳ lên đệm, vươn tay qua đỉnh đầu Ôn Nhiên để kéo rèm cửa sổ. Ôn Nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm tới chiếc cằm sắc sảo của Cố Quân Trì thì lập tức che khuất, bởi tấm rèm cửa màu xanh lam ngắn củn cỡn buông rủ xuống che ngang tầm mắt.
Ngẩn ngơ một chốc, Ôn Nhiên mới chịu thò đầu khỏi tấm rèm. Căn phòng giờ đây ngập tràn một sắc xanh nhạt dìu dịu. Cố Quân Trì ngả lưng xuống, nhắm nghiền mắt chuẩn chìm giấc ngủ. Chiếc giường quả thực quá đỗi chật chội so với chiều cao lý tưởng của , khiến đôi chân dài ngoằng buộc thò ngoài một đoạn.
Không kìm , Ôn Nhiên ngáp dài một cái, chớp chớp mắt cũng rón rén xuống gối.
Trong cơn ngái ngủ, lờ mờ thấy tiếng gõ cửa cộc cộc, hình như là thím Lưu gọi hai dậy ăn trưa. Mắt nhắm mắt mở dậy, Ôn Nhiên vặn mặt tường. Nào ngờ Cố Quân Trì nắm lấy vai , lật ngửa : "Dậy ăn cơm."
Ôn Nhiên lầm bầm vài tiếng rõ nghĩa, đưa tay định hất tay Cố Quân Trì , nhưng kịp dùng sức buồn ngủ rũ rượi, tay chỉ nắm hờ lấy cổ tay .
"Tôi đây." Cố Quân Trì lạnh lùng rút tay , buông một câu xanh rờn.
"...?!" Tưởng Cố Quân Trì định bỏ về thủ đô, Ôn Nhiên bật dậy mở trừng mắt như xác c.h.ế.t vùng lên.
Nằm ngửa trân trân Cố Quân Trì một lúc, Ôn Nhiên mới vỡ lẽ lừa. Cậu nhăn nhó bò dậy: "Sao thể tự giác kỷ luật đến mức cơ chứ, đúng là sinh để quân đội mà."
"Con với con heo vốn dĩ khác một trời một vực." Cố Quân Trì ném một câu bước xuống giường, thẳng khỏi phòng.
Vừa bước phòng khách, thím Lưu đang lúi húi dọn bát đũa. Một bé gái Omega tết b.í.m tóc đuôi sam nhỏ xíu đang kéo ghế. Trông thấy hai lạ từ trong phòng bước , cô bé sợ sệt nép thím Lưu, túm chặt lấy vạt áo bà.
"Thu Thu ngoan nào, đây là Cố và Ôn, đến nhà chơi đấy, đừng sợ." Thím Lưu xoa đầu Thu Thu, sang giải thích với Ôn Nhiên và Cố Quân Trì: “Cháu gái thím đấy, năm nay tám tuổi , nhút nhát một chút."
"Không ạ." Ôn Nhiên cũng chẳng kinh nghiệm dỗ dành trẻ con, đành nở một nụ thiện với Thu Thu.
Mặc cho thím Lưu giục giã ăn cơm, Ôn Nhiên và Cố Quân Trì vẫn kiên nhẫn đợi chú Lưu về mới động đũa. Đĩa ngao trắng luộc trông vẻ thanh đạm nhưng ngọt nước vô cùng. Ôn Nhiên cắm cúi ăn ngẩng mặt lên nổi, suốt cả bữa ăn dựa Cố Quân Trì để tiếp chuyện với vợ chồng chú Lưu.
Hai ông bà chuyện chừng mực, hề tò mò dò hỏi lai lịch của hai , chỉ bàn về thời tiết, mùa màng và những chuyện lặt vặt trong gia đình. Đang dở, thím Lưu ngoài sân: "Ăn xong quét dọn sân cho sạch, chiều thu hoạch ngô xong còn chỗ để phơi."
Cuối cùng Ôn Nhiên cũng thức tỉnh lương tâm, lau miệng xung phong: "Để bọn cháu đồng bẻ ngô phụ hai nhé."
Chú Lưu bật ha hả: "Mấy đứa trẻ thành phố bọn cháu da dẻ non mịn thế , làm mấy việc đồng áng nặng nhọc."
"Cháu làm mà." Ôn Nhiên quả quyết.
Ăn xong, phụ dọn dẹp bát đũa và nghỉ ngơi một lát, rục rịch chuẩn bẻ ngô. Mặc áo sơ mi thì khó cử động, Cố Quân Trì bèn lôi một chiếc áo phông .
Lúc cởi cúc áo sơ mi, Ôn Nhiên cứ lì mép giường chằm chằm, hai chân đung đưa nhịp nhàng. Ánh mắt dán chặt đôi bàn tay đang tháo từng chiếc cúc của Cố Quân Trì, dần dần di chuyển xuống . Vẻ mặt trống rỗng, vẻ như chỉ đang thẩn thờ chứ chẳng ý đồ đen tối nào.
Chỉ còn hai chiếc cúc cuối cùng, Cố Quân Trì dừng tay, vơ lấy một chiếc áo trùm thẳng lên đầu Ôn Nhiên, tiện tay đẩy mạnh vai . Bị đẩy ngã ngửa giường mà kịp phản ứng, Ôn Nhiên ngoan ngoãn im vài giây, mới gỡ chiếc áo , lồm cồm bò dậy. Cậu phát hiện Cố Quân Trì áo xong xuôi.
Ngẫm nghĩ một lúc, Ôn Nhiên thắc mắc: "Sao ngại ngùng thế?"
"Cậu ngại ." Cố Quân Trì gấp gọn chiếc áo sơ mi ném lên giường, đáp bằng giọng điệu nhạt nhẽo: “Thế thì cởi cho xem ."
"...Bây giờ cần áo." Mất một lúc lâu Ôn Nhiên mới rặn một câu.
"Tốt nhất là đừng bao giờ đồ nữa."
Yêu cầu bất khả thi, Ôn Nhiên chọn cách ngậm miệng. Nghe tiếng chú Lưu lục đục chuẩn xuất phát bên ngoài, lật đật chạy khỏi phòng, nhưng vẫn quên ngoái đầu giục Cố Quân Trì: "Nhanh lên ."
Ruộng ngô một ngọn đồi nhỏ phía làng. Ôn Nhiên và Cố Quân Trì xúm đẩy chiếc xe ba gác phụ chú Lưu. Nắng chang chang đổ lửa, chiếc nón lá cũng chẳng thấm tháp . Mới vài bước, mồ hôi túa ròng ròng. Vừa bên bờ ruộng một gốc cây cổ thụ cành lá sum suê. Chú Lưu đỗ xe gốc cây, vẫn cố vớt vát khuyên can: "Thôi hai đứa đừng xuống ruộng nữa, đây hóng mát ."
Ôn Nhiên và Cố Quân Trì chẳng thèm đáp, lẳng lặng đeo găng tay, mỗi vơ lấy một cái bao tải bước thẳng xuống ruộng, bắt tay việc bẻ ngô.
Tiếng ve sầu kêu râm ran nhức óc. Ôn Nhiên mồ hôi nhễ nhại, hì hục bẻ từng bắp ngô tống bao tải. Cậu cứ ngỡ làm nhanh thoăn thoắt, nào ngờ mới nửa bao, sang thấy Cố Quân Trì lèn đầy một bao, vác lên vai thoăn thoắt, ném oạch lên xe ba gác xách một cái bao .
Bị kích thích, Ôn Nhiên tăng tốc độ làm việc, Cuối cùng cũng đầy bao. Cậu khom , cố gắng hất chiếc bao tải lên vai. Vật lộn suốt gần nửa phút đồng hồ, bao ngô vẫn trơ trơ như đá, còn đầu thì dăm ba bận suýt chút nữa chúi nhủi xuống đất.
Giữa lúc đang luống cuống t.h.ả.m hại, một đôi tay thon dài rũ xuống xách bổng chiếc bao tải lên. Ôn Nhiên nheo mắt ngước . Dưới vành nón lá, khuôn mặt Cố Quân Trì đỏ ửng vì nóng hầm hập, những giọt mồ hôi lăn dài từ trán, trượt qua yết hầu và thấm đẫm một bên cổ. Hắn liếc Ôn Nhiên, buông một câu: " là ăn cơm tốn gạo." Nói đoạn, vác bao ngô lên vai, lưng bước về phía bờ ruộng.
Ôn Nhiên tần ngần bóng lưng Cố Quân Trì. Áo phông cũ kỹ, nón lá rộng vành, bộ dạng chẳng khác nào một ông bác nông dân thứ thiệt. Ấy thế mà khuôn mặt và vóc dáng cực phẩm của nâng tầm bộ đồ lên một vẻ tự nhiên, mộc mạc và nguyên thủy đến lạ kỳ. Ông trời đúng là thiên vị quá mức.
"Nhìn cái gì, làm việc ." Cố Quân Trì , ném cạch một cái bao xuống ngay chân Ôn Nhiên.
Trở với công việc đồng áng, Ôn Nhiên mới muộn màng nhận sự thật nực của cuộc đời, Cậu và Cố Quân Trì đang bẻ ngô. Thiếu gia nhà họ Cố, từ nhỏ đến lớn ngậm thìa vàng, mười ngón tay vương khói bụi trần, giờ đây đang hì hục bẻ ngô giữa ruộng. Nếu Cố Bồi Văn mà cảnh tượng , chắc chắn ông sẽ sốc đến mức đau lòng rơi nước mắt.
Biết phận vác nổi, cứ hễ xếp đầy một bao, Ôn Nhiên chực sẵn chờ Cố Quân Trì đến vác. Chiếc xe ba gác chớp mắt chật ních. Chú Lưu mà đành lòng, hoảng hốt can ngăn: "Trời đất ơi, hai đứa là khách mà, đừng cắm mặt làm như trâu bò thế, nghỉ tay một lát ."
Ôn Nhiên và Cố Quân Trì bỏ ngoài tai. Mãi cho đến khi Thu Thu xách làn cùng chú ch.ó Tiểu Hắc mang nước tiếp tế, hai mới chịu dừng tay, bước tới nghỉ bóng râm. Còn chú Lưu thì nhanh nhảu nổ máy chở chuyến ngô đầu tiên về nhà.
Tháo găng tay và nón lá , Ôn Nhiên mệt đến mức lả . Chiếc vòng chokker ôm sát cổ vướng víu nóng bức, đưa tay kéo nhẹ. Cố Quân Trì vuốt ngược mái tóc ướt sũng mồ hôi , sang liếc : "Khó chịu thì tháo ."
"Không tháo." Ôn Nhiên đưa mu bàn tay quệt giọt mồ hôi đọng cằm: “Tôi hứa với là sẽ để ngửi thấy mùi pheromone của ."
Im lặng một giây, Cố Quân Trì mới thốt lên hai chữ: "Tùy ."
Thu Thu ngoan ngoãn xổm một góc, lẳng lặng hái mấy bông hoa dại nhỏ xíu. Tiểu Hắc thì ngay ngắn, hướng mắt xăm xăm về phía chân trời. Cơn gió hiu hiu thổi tán cây xua tan phần nào nóng bức. Ôn Nhiên hái một bông hoa nhỏ màu tím cài lên b.í.m tóc của Thu Thu. Cô bé đưa tay vuốt vuốt b.í.m tóc, ngước lên Ôn Nhiên và nở một nụ bẽn lẽn.
"Sao thấy buồn ngủ nhỉ." Ôn Nhiên ngáp dài một cái, ê ẩm, đau nhức.
Cố Quân Trì hệt như một gã huấn luyện viên m.á.u lạnh vô tình. Hắn đội nón lá lên đầu, dậy, đeo găng tay phán: "Buồn ngủ thì làm việc ."
Suốt cả một buổi chiều, Ôn Nhiên "huấn luyện viên" Cố giám sát gắt gao việc bẻ ngô, ròng rã cho đến tận lúc hoàng hôn buông xuống. Ráng chiều nhuộm một màu đỏ rực như dát vàng lên khắp núi rừng đồng ruộng. Chú Lưu nán để chặt cây ngô, còn Thu Thu thì dẫn đường cho Ôn Nhiên và Cố Quân Trì về nhà, theo là chú ch.ó Tiểu Hắc.
Đi núi thể bao quát bộ ngôi làng. Ở lối làng một cây đa cổ thụ sừng sững. Khắp các cành cây là vô vàn những dải ruy băng đỏ rực bay phấp phới, trông xa hệt như một ngọn lửa khổng lồ đang bùng cháy. Ôn Nhiên tò mò hỏi Thu Thu: "Mấy cái dải ruy băng đỏ đỏ cây là gì thế em?"
"Cây điều ước đấy ạ." Thu Thu lí nhí trả lời.
Ôn Nhiên hỏi: "Thế em ước bao giờ ?"
Gật gật đầu, Thu Thu : "Em ước bố về thăm em thường xuyên hơn."
Giao mắt với Cố Quân Trì một thoáng, Ôn Nhiên vươn tay , nhẹ nhàng xoa đầu Thu Thu.
Về đến nhà trong bộ dạng lấm lem bùn đất, thím Lưu đang xào nấu trong bếp. Đống ngô ngoài sân chất cao thành một ngọn đồi nhỏ. Ôn Nhiên rửa tay thật sạch, mân mê mấy vết phồng rộp tấy đỏ trong lòng bàn tay. Cũng may là nghiêm trọng lắm, mai vẫn thể tiếp tục sự nghiệp bẻ ngô .
Đợi chú Lưu về, cả nhà quây quần bên mâm cơm tối. Trời chập choạng tối dần. Ăn xong nghỉ ngơi một lát, Cố Quân Trì tắm . Ôn Nhiên xổm bên cạnh chú Lưu, chăm chú xem ông vá lưới đ.á.n.h cá.
"Cái đoạn rách to quá, vá khó lắm, chắc mất mấy ngày. Già , lâu mắt nhức." Chú Lưu làm: “Cơ mà vẫn còn mấy cái lưới khác xài tạm , lo ảnh hưởng việc khơi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-26-thay-oi-sao-tieu-on-tieu-co-lai-di-be-ngo-nha-ta-the-nay.html.]
Ôn Nhiên theo dõi chăm chú, thậm chí còn xin phép thử vá vài mũi. Vừa chú Lưu khen khéo tay, ông vội giật tấm lưới và con thoi: "Không để mấy đứa làm việc nữa , nghỉ ngơi sớm . Mai cứ ngủ nướng cho hẵng dậy."
lúc Cố Quân Trì tắm xong bước , ngang qua lưng Ôn Nhiên, dùng bắp chân huých nhẹ m.ô.n.g một cái: "Đi tắm ."
"Vâng." Ôn Nhiên lồm cồm bò dậy, trở về phòng lấy quần áo.
Một ngày tắm đến hai , sạch sẽ chê . Vừa lau khô tóc bước phòng khách, Ôn Nhiên thấy Cố Quân Trì đang phụ đạo bài tập nghỉ hè cho Thu Thu. Hắn khoanh tay ngực, nét mặt nghiêm nghị hệt như một ông thầy giáo già khó tính. Bằng mắt thường cũng thể thấy Thu Thu đang căng thẳng tột độ. Cô bé run rẩy từng chữ cái đáp án. Cố Quân Trì thẳng thừng gạt : " ."
"Có dấu ngoặc đơn kìa, thấy ?"
Thu Thu lúi húi gôm sạch đáp án sai, giọng nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu: "Dạ thấy ."
Viết đáp án mới, cô bé len lén quan sát phản ứng của Cố Quân Trì. Hắn chỉ gật đầu một cái: "Ừ."
Đợi "thầy" Cố thành xuất sắc sự nghiệp trồng và trở phòng, Ôn Nhiên đang mép giường lên tiếng trách móc: "Bản tính Thu Thu vốn nhút nhát , năng nhẹ nhàng một chút."
Cố Quân Trì cau mày: "Thái độ của ?"
"...Thôi bỏ ." Ôn Nhiên vòng tay lưng gãi gãi, mím môi, đột nhiên cảm thấy khó mở lời: “Hình như đằng eo con gì c.ắ.n . Cậu xem giúp với , tự thấy ."
Chiếc gương trong phòng tắm nhỏ treo tít cao, chỉ soi mỗi cái mặt. Bần cùng bất đắc dĩ, đành cầu cứu Cố Quân Trì.
Cố Quân Trì bước về phía , hất cằm hiệu về phía chiếc giường: "Lên giường ."
Ôn Nhiên ngoan ngoãn sấp xuống giường, tỳ cằm lên cánh tay, ngoái đầu Cố Quân Trì. Hắn tiến đến bên mép giường, vén vạt áo phông của Ôn Nhiên lên, để lộ một mảng eo trắng ngần, thon gọn. Hắn cúi xuống lướt qua : "Chảy nước ."
"?" Ôn Nhiên nhất thời load kịp: “Ở chảy nước cơ?"
"Còn ở đây nữa." Đầu ngón tay gõ nhẹ vài cái xung quanh vết thương, Cố Quân Trì chỉ: “Chỗ c.ắ.n ."
Bị chạm eo khiến Ôn Nhiên khẽ rùng , hỏi : "Thế giờ làm ? Tôi đoán muỗi đốt , từ lúc chiều bẻ ngô bắt đầu ngứa ngáy ."
"Để hỏi xem t.h.u.ố.c bôi ."
"Vâng."
Nằm sấp bất động giường suốt hơn nửa phút, Ôn Nhiên đăm đăm phía cửa phòng. Cố Quân Trì với một hũ t.h.u.ố.c mỡ nhỏ xíu tay: "Nghe bảo côn trùng c.ắ.n thì bôi cái là khỏi."
Vặn nắp hũ, lấy một ít t.h.u.ố.c mỡ, nhẹ nhàng xoa đều theo vòng tròn lên vết c.ắ.n eo Ôn Nhiên. Cảm giác man mát xen lẫn chút ngưa ngứa khiến Ôn Nhiên dán mắt khuôn mặt đang cúi xuống của Cố Quân Trì. Cậu thấy những ngón tay của , nhưng thể tưởng tượng cảnh đầu ngón tay đang mơn trớn làn da , bởi vì cảm giác quá đỗi chân thực. Ánh mắt Cố Quân Trì dán chặt eo , một vùng da thịt trần trụi, gì che chắn, Nhận điều , Ôn Nhiên giật , vội vàng mặt , vùi đầu cánh tay.
Bôi t.h.u.ố.c xong xuôi, Cố Quân Trì ngoài rửa tay. Ôn Nhiên dịch phía trong giường, sấp gối để t.h.u.ố.c khô. Một lúc lâu , Cố Quân Trì mới phòng, tiện tay tắt luôn công tắc đèn cạnh cửa. Bóng tối bao trùm, Ôn Nhiên ngoái đầu bóng dáng từ từ tiến gần ngả lưng xuống giường.
Ánh trăng rọi qua khung cửa sổ, nhuộm căn phòng thành một màu xanh thẫm, từ từ chìm sự tĩnh lặng tuyệt đối. Mệt mỏi rã rời là thế nhưng Ôn Nhiên vẫn trằn trọc mãi ngủ . Trong gian lờ mờ, ánh mắt mải mê vẽ từng đường nét góc nghiêng khuôn mặt Cố Quân Trì, vầng trán, xương lông mày, sống mũi, đôi môi. Đoán chừng vẫn ngủ, Ôn Nhiên khẽ giọng hỏi: "Sao về nhà?"
Cố Quân Trì he hé mắt, ánh thả trôi một vô định trong bóng tối: "Ông nội thói quen viếng mộ bố khi tổ chức xong sinh nhật."
Hơi bất ngờ, Ôn Nhiên mấp máy môi: "Có cả nhà họ Cố đều , nhưng cùng, đúng ?"
"Lần khi còn cả nhà theo đấy."
Ôn Nhiên c.h.ế.t sững. Cố Quân Trì hề c.h.ử.i mắng, nhưng lời khiến thấy khó chịu hơn cả chửi. Cảm giác hổ, bẽ bàng và tội đáng lẽ Trần Thư Hồi và Ôn Duệ gánh chịu, giờ đây trút hết lên vai theo cấp nhân. Và cay đắng , thậm chí chẳng thể mở miệng phản bác rằng giống bọn họ.
Thực tế thì cũng chẳng khác gì bọn họ. Bản vốn dĩ là tòng phạm của nhà họ Ôn, cùng chung một giuộc. Cố Quân Trì ghét bỏ cũng là lẽ đương nhiên.
Thấy Ôn Nhiên im lặng, Cố Quân Trì cất tiếng: "Đã mắng câu nào mà bày đặt tỏ vẻ oan ức."
"Tôi oan ức, mắng thì cũng là đáng đời thôi." Ôn Nhiên cam chịu nhận , tiếp: “ cứ biệt tích thế , ông nội Cố sẽ lo lắng lắm. Ông chắc hiểu tâm tư của , chỉ là cháu đang mất tích thôi."
"Đã dặn Hách Dương , nó sẽ lo liệu thỏa."
"Vậy thì ." Ôn Nhiên thở phào nhẹ nhõm, thuận miệng thêm: “Cảm giác Lục Hách Dương đáng tin cậy."
Cố Quân Trì dội gáo nước lạnh: "Nó bạn trai , bớt mơ mộng hão huyền ."
Ôn Nhiên: ?
"Cậu tưởng Lục Hách Dương là chắc." Cố Quân Trì tiếp tục bóc phốt.
"Cậu mà vẫn kết bạn ." Ôn Nhiên vặn : “Cả Hạ Úy nữa, thấy cũng ."
Cố Quân Trì ngần ngại c.h.ử.i xéo luôn cả hội em: "Chẳng thằng nào t.ử tế hết."
"Vâng, lẽ do hiểu rõ về họ." Ôn Nhiên quyết định đình chiến, chuyển sang một chủ đề khác: “Làm phát hiện du thuyền nguy hiểm ?"
Nhớ đoạn hội thoại giữa Cố Quân Trì và thuyền trưởng, cùng với mệnh lệnh tắt đèn, Ôn Nhiên chắc chắn Cố Quân Trì chuyện.
"Vệ sĩ." Cố Quân Trì nhắm mắt : “Bình thường luôn chủ động xin theo , nhưng tối qua do dự."
Ôn Nhiên trợn tròn mắt, chống tay nhổm dậy: "Ý là vệ sĩ của cấu kết với ngoài? Hắn mới đến làm ?"
"Theo sáu năm ." Cố Quân Trì đáp vô cùng điềm tĩnh.
Ôn Nhiên nhất thời cạn lời. Sáu năm, lẽ chính vì gắn bó quá lâu nên tên vệ sĩ đó mới sinh lòng do dự, và cũng chính vì thế mới Cố Quân Trì thấu ngay tức khắc.
"Cậu buồn ?" Ôn Nhiên sấp xuống, chăm chú và hỏi.
"Không cần thiết, cũng đầu." Cố Quân Trì nhàn nhạt đáp: “Kẻ đáng buồn là mới đúng."
Đứng lợi ích, làm gì tồn tại thứ gọi là chân tình. Kẻ xu nịnh đếm xuể, kẻ lấy mạng cũng nhiều vô vàn. Ôn Nhiên thầm nghĩ, lẽ Cố Quân Trì quá quen thuộc với sự phản trắc của những kẻ xung quanh. Lòng trung thành dùng tiền mua quả thực quá đỗi mong manh. Nếu thể kéo dài trọn đời, thì vài năm cũng coi như đủ vốn.
"Vậy du thuyền còn kẻ nào khác ?"
"Không rõ, nhưng nếu tiếp tục tiến lên, chắc chắn sẽ những con tàu khác mai phục, chờ đến nửa đêm say giấc mới tay." Cố Quân Trì phân tích: “Vì thế rút lui , mục tiêu của chúng là mà."
Ôn Nhiên chỉ từng thấy những cảnh tượng phim truyền hình. Cũng giống như vụ t.a.i n.ạ.n xe đường đèo , dù vụ bắt cóc thực sự xảy , vẫn cảm thấy vô cùng lo lắng: "Liệu do nhóm dàn dựng vụ t.a.i n.ạ.n xe làm ? Bắt cóc để làm gì, uy h.i.ế.p ông nội Cố ?"
"Ai mà , cũng thể ném vùng biển quốc tế g.i.ế.c vứt xác cho cá mập ăn."
Không thể hiểu nổi tại thể thản nhiên thốt những lời đó, Ôn Nhiên cứ thế đăm đăm . Cố Quân Trì vẫn nhắm nghiền mắt, lên tiếng hỏi: "Sao, sợ c.h.ế.t nhà hết đường kiếm chác ."
Ôn Nhiên dậy, hạ giọng thì thầm: "Không ." Chính cũng chẳng hiểu rõ cảm xúc hiện tại của , chỉ rằng hễ nghĩ đến viễn cảnh Cố Quân Trì miêu tả, rùng ớn lạnh. Cậu : "Cho dù chẳng nhận lợi ích gì, vẫn mong bình an vô sự."
Cố Quân Trì mở mắt, ánh mắt giao với Ôn Nhiên. Ánh trăng bàng bạc chiếu lên khuôn mặt , mang theo vẻ lạnh lùng, vô cảm.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên x.é to.ạc màn đêm. Ôn Nhiên giật thon thót. Cố Quân Trì đưa tay day day thái dương, dáng vẻ trông vẻ khá mệt mỏi: "Bật loa ngoài ."
"Vâng." Ôn Nhiên trườn về phía cuối giường, nhoài về phía chiếc tủ, bấm nút loa ngoài.
"Ngủ đấy? Tao gọi phá đám chứ?" Hạ Úy dè dặt hỏi han.
Cố Quân Trì mệt mỏi bực bội: "Đang ngủ."
"À... ừm..." Hạ Úy lúng búng trong miệng ở đầu dây bên , kiểu "Cái từ 'ngủ' của mày là , đừng là như tao đang nghĩ nhé"... Lầm bầm vài giây, mới việc chính: “Tuy Hách Dương dặn tao đừng làm phiền mày, nhưng tao vẫn lo vãi đạn . Chúng mày cần tao giúp gì ? Tao làm liền."
Cố Quân Trì gắt gỏng: "Đừng gọi nữa."
"...Chỉ dặn dò mỗi câu đó thôi hả, ." Hạ Úy đ.á.n.h trống lảng: “Thế còn Ôn Nhiên thì ?"
Ôn Nhiên: "Chúc sinh nhật vui vẻ."
"...Ờ, cảm ơn nhé." Hạ Úy cạn lời: “Hai đứa bay đúng là thần kinh!"
Điện thoại cúp, căn phòng chìm tĩnh mịch. Ôn Nhiên ngả đầu xuống gối, cố gắng ép sát bức tường để tránh chạm Cố Quân Trì khiến khó chịu. Chẳng ai mở lời thêm, tiếng thở dần trở nên đều đặn và chậm rãi, hòa cùng bản hòa ca của tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài cửa sổ.
Chẳng rõ bao lâu, đến khi cả tiếng côn trùng cũng im bặt, Ôn Nhiên chợt choàng tỉnh vì nóng. đó sức nóng tỏa từ cơ thể , Cánh tay vô tình chạm cánh tay Cố Quân Trì, cảm nhận rõ luồng nhiệt hầm hập truyền sang.
Ôn Nhiên bật dậy, cúi sát mặt về phía Cố Quân Trì: "Cậu sốt ?"
Cố Quân Trì nhíu mày, từ từ hé mở mí mắt. Ôn Nhiên áp lòng bàn tay lên trán , nóng rực như lửa đốt. Cậu thốt lên: "Cậu sốt thật ."
"Giờ làm đây." Dưới ánh lờ mờ, tỉnh táo của Cố Quân Trì, Ôn Nhiên lo sốt vó: “Cậu tuyệt đối ốm đấy, ngày mai còn vác ngô cơ mà."
Cố Quân Trì: "..."