[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 25: Chết chùm × Bỏ trốn [Check]

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:35
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảnh khắc cơ thể rơi tự do giữa trung, Ôn Nhiên mới vỡ lẽ, ném xuống biển để phóng sinh . Quăng một sống sờ sờ xuống biển, gì thì , đây đích thị là một vụ mưu sát trắng trợn.

Ngoài miệng thì Cố Quân Trì cứ leo lẻo bảo đính hôn cũng chả , thế mà lưng ngấm ngầm tay thủ tiêu . Giỏi, giỏi lắm.

Nước biển giữa đêm khuya lạnh buốt thấu xương, một màu đen đặc quánh như mực. Tim Ôn Nhiên đập thình thịch như nhảy văng khỏi lồng ngực, lồng n.g.ự.c và bụng co thắt . Trong cơn hoảng loạn tột độ, cố hết sức đạp nước trồi lên. Cái đầu nhô khỏi mặt nước, còn kịp vuốt nước cay xè mắt, thì qua tầm mờ mịt, thấy, Cố Quân Trì cũng lao thẳng xuống biển, rớt cái ùm cách độ ba bốn mét.

Ôn Nhiên: ?

Một cảm giác an tâm bỗng dưng ùa về, bấu chặt lấy cái phao cứu sinh, sức bơi gần. Cố Quân Trì thoắt cái ngoi lên mặt nước. Ôn Nhiên lạnh run bần bật, hai hàm răng đ.á.n.h lập cập: "Kể cả ưng vụ đính hôn, thì cũng cần thiết lôi đây c.h.ế.t chùm thế ..."

"Đồ mù chữ." Cố Quân Trì thở dốc.

Chiếc du thuyền giờ chỉ còn hệ thống đèn khẩn cấp leo lét, hắt những vệt sáng lờ mờ giữa màn đêm u ám, đang rẽ sóng chạy dần xa. Ôn Nhiên vuốt nước mặt: "Có kẻ nhắm , định bắt cóc đúng ?"

"Chả quan tâm, miễn là còn du thuyền, thì tối nay bọn chúng sẽ chẳng sơ múi gì thêm ."

" mà, tự nhảy xuống là mà." Ôn Nhiên ho sặc sụa mấy tiếng: "Kéo theo xuống đây làm cái gì?"

Cố Quân Trì vặn : "Thế thì thế nào , một thì làm gọi là c.h.ế.t chùm?"

Lại chính cái lý lẽ cùn của đập mặt, Ôn Nhiên đành bẻ lái sang chủ đề khác: "Chắc chắn là lát nữa sẽ đến cứu chúng đúng ?"

"Không ." Cố Quân Trì sải tay bơi về phía : "Chẳng ai nhảy khỏi tàu."

"Thế tụi tự bơi bờ ?" Ôn Nhiên cuống cuồng bơi theo: "Chỗ cách bờ xa lắc xa lơ, mà hình như trôi dạt sang địa phận thành phố khác còn gì."

"Thế thì cứ việc cắm trại đáy biển đêm nay ."

"Không , sợ nước lắm." Ôn Nhiên bám riết lấy như đỉa đói, chỉ sợ vứt một giữa biển khơi.

Bơi vài chục mét, Cố Quân Trì khựng , lột phăng chiếc áo vest đang mặc. Ôn Nhiên tưởng định quăng , lật đật giật , gỡ cái ghim cài áo nạm kim cương lấp lánh cổ áo : "Sao vứt thế, cái chắc chắn là đắt tiền lắm."

Cố Quân Trì liếc xéo một cái: "Cậu cứ giữ lấy, lúc nào c.h.ế.t đuối thì đem theo làm đồ tuỳ táng." Nói giật phắt cái áo khoác .

"Tôi cứ tưởng định quăng áo xuống biển."

"Cậu ý thức bảo vệ môi trường đấy." Cố Quân Trì sải tay bơi tiếp về phía .

Hoá cởi áo chỉ để bơi cho đỡ vướng víu. Ôn Nhiên lẳng lặng nhét cái ghim cài áo túi quần, cũng lột luôn áo khoác của , ôm khư khư cái phao cứu sinh, lóp ngóp bơi từng chút một về phía bờ.

Cũng may là đêm nay sóng yên biển lặng, đến nỗi sóng đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá. bơi lội quả thực là một môn thể thao rút cạn thể lực. Bơi liên tục ròng rã hơn hai mươi phút, Ôn Nhiên cạn kiệt năng lượng : "Chắc bỏ mạng ở đây thật ."

Cố Quân Trì ngoái đầu . Ôn Nhiên đẩy cái phao cứu sinh của sang: "Cho , cứ bơi tiếp , mạng đắt giá hơn mạng nhiều."

"Rồi nữa." Cố Quân Trì hỏi.

"Rồi sẽ nổi ở đây chờ . Lúc nào bơi bờ an thì gọi vớt ." Sắc mặt Ôn Nhiên tái mét nhợt nhạt, cả run rẩy bần bật vì lạnh lẽo và sợ hãi: "Nhỡ mà vớt , thì thôi cũng đành chịu."

Khuôn mặt Cố Quân Trì nước biển xối cho ướt sũng, ánh trăng mờ ảo trông hệt như một khối ngọc bích nhẵn nhụi. Hắn chằm chằm Ôn Nhiên mất mấy giây, cuối cùng nhả hai chữ "Đồ điên", giật phăng cái áo khoác của Ôn Nhiên . Hắn lấy áo của và áo của Ôn Nhiên, tóm lấy bốn cái tay áo buộc thắt nút với thành một vòng tròn, luồn chéo qua vai và nách trái của : "Bám chắc ."

"... Ờ." Ôn Nhiên ngoan ngoãn thò tay nắm chặt lấy vòng áo.

Cả hai tiếp tục hành trình bơi bờ. Ôn Nhiên sấp phao cứu sinh, để mặc Cố Quân Trì kéo xềnh xệch, gần như chẳng tốn tẹo sức lực nào, chỉ cần đạp chân bình bịch nước là xong. Tiếng sóng biển vỗ ì oạp làm ù tai nhức óc, xung quanh tối đen như mực. Ôn Nhiên co rúm , chẳng dám he hé mắt lung tung. Vậy mà phương hướng của Cố Quân Trì cực kỳ nhạy bén, cứ cắm cúi bơi thẳng tắp về một hướng trệch một ly.

Khoảnh khắc mũi chân chạm lớp cát mềm, cảm giác chơi vơi biến mất quá đột ngột khiến Ôn Nhiên vấp ngã sõng soài, cả chúi nhủi về phía . Cố Quân Trì vội vã đỡ lấy , lôi xềnh xệch lên bờ, đặt lên bãi cỏ khô ráo an . Hắn buông tay, Ôn Nhiên nhũn đổ ập xuống như bún, thở hồng hộc từng nặng nhọc. Nằm sấp mặt ngắm những vì nhấp nháy bầu trời, Ôn Nhiên thều thào ngắt quãng: "Thực ... ... cần ... tự hành xác... đến mức thê thảm... như thế ."

"Thê t.h.ả.m chỗ nào." Cố Quân Trì phịch xuống bên cạnh .

"Cứng họng." Ôn Nhiên lầm bầm, nhắm tịt mắt . Cậu mệt rã rời, cứ thế lịm trong cơn mê man.

cái gì đó vỗ vỗ nhè nhẹ. Ôn Nhiên mơ màng hé nửa con mắt, mới nhận là Cố Quân Trì đang lấy mu bàn tay vỗ pạch pạch mặt . Mắt lờ đờ chuyển động, Ôn Nhiên ngước lên , bầu trời chuyển sang màu xám ngoét, mặt trời còn buồn ló dạng. Cậu đưa cánh tay lên che trán, buồn ngủ rũ rượi, giọng khàn đặc như vịt đực: "Cậu ngủ , thể lực trâu bò thế."

"Dậy, thôi."

Toàn đau nhức rã rời, bụng đói meo khát khô cổ họng. Ôn Nhiên suy sụp tinh thần, loạng choạng dậy. Liếm l.i.ế.m môi, nếm vị mằn mặn tanh tưởi của nước biển, nhăn nhó mặt mày: "Tôi kiệt sức thật đấy."

Cố Quân Trì làm như điếc, thẳng dậy tự bao giờ. Ôn Nhiên đành c.ắ.n răng lết tấm tàn tạ lên, hai chân run rẩy lẩy bẩy như khụy xuống. Hắt xì một cái rõ to, hỏi: "Cậu thức dậy sớm lắm hả?"

"Có ngủ quái gì mà thức."

"..." Ôn Nhiên rũ đầu xuống, lề mề lết bộ lạch bạch lưng : "Chịu thua cái hội cấp S nhà luôn đấy."

Hồi rạng sáng lúc tắt đèn du thuyền, Ôn Nhiên tiện tay quăng luôn cái điện thoại lên bệ cửa sổ buồng lái . Giờ thì cả hai đều tay trắng, chẳng cục gạch nào để liên lạc, đành ngó quanh xem cái nóc nhà nào để tá túc . Băng qua một khu rừng rậm rạp, Ôn Nhiên tưởng chừng như sắp đứt tắt thở, bụng thì réo ùng ục biểu tình. Cuối cùng cũng lết tới nơi, cái con dốc cao cỡ một mét rưỡi là một con đường trải nhựa. Đằng xa xa, một ông cụ đang hì hục đạp chiếc xe ba gác tiến tới.

Hai thanh niên mặc quần tây áo sơ mi trắng nước biển ngâm cho nhăn nhúm, sừng sững đỉnh dốc, trông cứ như hai hồn ma bóng quế, làm ông cụ giật khựng , đôi chân đạp xe cũng tự động chậm rì. Cuối cùng ông cụ cũng lấy hết dũng khí đạp tới tận nơi, bóp phanh cái két, ngước cổ lên hỏi: "Hai trai trẻ, chụp ảnh cưới đấy ?"

"Dạ ." Cố Quân Trì chống tay nhảy phốc xuống: "Thuyền lật, bọn cháu lạc đường."

"Ái chà chà, xui xẻo gớm nhỉ, may mà ngợm sứt mẻ gì. Chứ ai đời sáng tinh mơ thế ..." Ông cụ lia mắt sang Ôn Nhiên, thằng nhóc đang bò lổm ngổm như một con rùa con từ dốc xuống, bèn nhắc Cố Quân Trì: "Cậu định giúp thằng nhỏ một tay kìa."

Cố Quân Trì đưa tay túm lấy Ôn Nhiên một phát kéo xuống, sang ông cụ hỏi: "Bọn cháu thể ghé nhà ông xin ngụm nước ạ."

"Được chứ, chứ, ông cũng thu lưới ngoài về, tiện thể mót túi nghêu trắng." Ông cụ nhiệt tình: "Hai đứa leo lên xe , ông đèo về."

"Cháu cảm ơn ông ạ, cháu gọi ông là gì nhỉ?"

"Cứ gọi ông là ông Lưu là ."

"Dạ chú Lưu." Ôn Nhiên thều thào rặn một nụ héo hon: "Làm phiền chú quá ạ."

Cố Quân Trì vỗ cái bốp lưng : "Lên xe."

Ôn Nhiên, cái đứa giờ đang ngáp ngáp như con cá mắc cạn, chẳng còn tâm trí mà từ chối. Cậu gật gù leo tót lên xe ba gác, co ro cúi gập ôm gối thu lu cạnh cái thùng nước. Cố Quân Trì chạy le te bên hông xe, phụ đẩy giúp ông Lưu một tay.

Đường rải đá lởm chởm, chiếc xe nảy tưng tưng làm m.ô.n.g Ôn Nhiên ê ẩm, não bộ rung lắc như rớt ngoài. Thế mà con mắt tinh ranh của vẫn lia thấy cổ tay Cố Quân Trì trống . Cậu hỏi: "Vòng tay của ?"

"Quăng du thuyền ." Cố Quân Trì cúi đẩy xe, hờ hững đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-25-chet-chum-bo-tron-check.html.]

Chiếc vòng tay đó gắn thiết định vị. Nếu mang theo, nhà họ Cố sẽ dò tung tích của họ trong vòng một nốt nhạc. Một món đồ quan trọng như sinh mệnh thế , mà Cố Quân Trì lạnh lùng tháo phăng nó khi lao xuống biển.

"Cậu cố tình làm đúng ?" Ôn Nhiên hỏi.

Cố Quân Trì liếc một cái xéo xắt: "Cố tình cái gì mà cố tình."

Ôn Nhiên gãi gãi cằm, lẳng lặng ngậm họng. Mặc kệ là cố tình vô ý, thì sự , giờ hỏi dồn hỏi dập cũng chả giải quyết vấn đề gì. Cậu đưa mắt Cố Quân Trì. Vừa cõng bơi ròng rã biển ngót nghét cả tiếng đồng hồ, thêm một đêm thức trắng thao láo, bảo là tinh thần rạng rỡ thì điêu, nhưng thật là cũng chả thấy dấu hiệu kiệt sức nào. Mặc cho tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch, cái bản mặt cực phẩm của vẫn sức sát thương cực cao.

Dưới những tia nắng bình minh đầu tiên rọi chiếu, bọn họ đến nhà ông Lưu. Một ngôi nhà trệt cũ kỹ lùn tịt. Thấy lạ, con ch.ó mực đang oài giữa sân chồm dậy sủa ầm ĩ. Ông Lưu quát một tiếng "Mực con!", thế là nó cụp đuôi cun cút lủi một xó.

Ông Lưu gọi vợ , dăm ba câu tóm tắt cảnh bi đát của hai thanh niên tội nghiệp . Bà lấy cho họ hai bát nước, ông Lưu uống ực cái nhảy lên ba gác phóng thẳng đầu làng, đang thu gom cá, ông mang bán kiếm chút tiền.

Ôn Nhiên súc miệng bằng ngụm nước đầu tiên, nhổ cái toẹt ngửa cổ uống cạn sạch sành sanh bát nước. Bà Lưu bếp đang tất bật hấp bánh bao lót cho họ. Bánh chín tới thì ông Lưu cũng vặn về nhà.

"Khổ ghê cơ." Bà Lưu xót xa Ôn Nhiên đang cắm mặt cạp nhồm nhoàm cái bánh bao nhân thịt to chà bá: "Trông mặt búng sữa thế , tự dưng dắt tàu chi cho chuốc hoạ ."

Cố Quân Trì phán xanh rờn: "Tụi cháu trốn."

Một miếng bánh bao nóng hổi mắc kẹt trong họng, nghẹn ứ trôi xuống cũng chả trớ . Ôn Nhiên suýt thì ngạt thở tắc tử, vội vàng tu ừng ực ngụm cháo loãng tống cổ miếng bánh trôi tuột xuống. Cậu trợn tròn mắt, đờ đẫn Cố Quân Trì.

Ông Lưu phì sảng khoái: "Trẻ non tính chuyện bỏ trốn , chứng tỏ tình yêu mặn nồng lắm đây."

"Gia đình cấm cản." Cố Quân Trì ngỏ lời: "Hai bác cho tụi cháu tá túc tạm mấy hôm ạ, giờ tụi cháu về nhà."

"Được chứ chứ." Bà Lưu gật đầu cái rụp: "Làng hẻo lánh thế , hai đứa cứ nấp ở đây là an nhất. Cứ bao giờ thông suốt , về thì bốc điện thoại gọi nhà đón."

"Vâng ạ, cháu cảm ơn bác."

Bà Lưu rảo bước phòng tìm mớ quần áo cũ, còn ông Lưu lúi húi ngoài. Ôn Nhiên tọng nguyên bảy cái bánh bao nhân thịt siêu to khổng lồ bụng mới thấy no căng rốn. Cậu vét nốt ngụm cháo cuối cùng, mới lí nhí thì thầm: "Thực sự vùng ở đây , thế?"

"Đã bảo là về nhà." Cố Quân Trì liếc cái bát nhẵn thín mặt Ôn Nhiên: "Cậu ăn cũng khoẻ gớm nhỉ."

Ôn Nhiên: ?

"Chỉ còn sót mấy bộ quần áo cũ thằng con để ở nhà, hai đứa mặc tạm nhé, đừng chê." Bà Lưu bưng một xấp quần áo sạch sẽ: "Tụi cháu tắm rửa , bác lau sạch cái chiếu trải lên giường cho."

Bà dắt Cố Quân Trì và Ôn Nhiên căn phòng ngủ bé tí teo: "Cái phòng , đợt vợ chồng thằng út nhà bác mới cưới, tụi nó sửa sang trang trí đấy. Chịu khó ngủ mấy đêm kéo lên thành phố kiếm ăn tiếp."

Căn phòng chật chội bằng một phần ba cái nhà vệ sinh trong phòng ngủ của Cố Quân Trì. Một chiếc giường gỗ nhỏ kê sát cửa sổ, kế bên là cái tủ đầu giường. Khắp nơi dán kín mít những chữ "hỷ" đỏ chót to nhỏ đủ cỡ.

Cố Quân Trì lướt một vòng, trông vẻ khá là bằng lòng, hỏi bà Lưu: "Trong nhà điện thoại bàn bác?"

"Đó, điện thoại ngay trong phòng đấy, cái tủ kìa. Tụi cháu cần gọi thì cứ tự nhiên." Bà Lưu đặt xấp quần áo lên giường, chợt sực nhớ : "À mà quên, hai đứa tên gì nhỉ?"

"Cứ gọi cháu là Tiểu Cố."

"À, Tiểu Cố." Bà Lưu sang Ôn Nhiên.

Chưa kịp há miệng, Cố Quân Trì cướp lời: "Cậu là Tiểu Trư."

Bà Lưu gật gù: "Tiểu Chu."

"Dạ , ạ." Ôn Nhiên lườm Cố Quân Trì một cú xé rách mặt nhưng nhát gan chẳng dám, đành vội vàng đính chính: "Bác cứ gọi cháu là Tiểu Ôn là ạ."

"Được , hai đứa tắm rửa , bác trải chiếu cho. Phòng tắm ở tít ngoài sân ."

Đợi bà Lưu khuất bóng cửa, Cố Quân Trì thong dong gần xuống mép giường, giật tung mảnh vải trùm chiếc điện thoại bàn, bấm một dãy . Điện thoại đổ chuông nhanh. Ôn Nhiên thính tai loáng thoáng giọng trả lời phía bên vẻ là của 339.

"Tao đây." Cố Quân Trì áp điện thoại lên tai, tay thì vô vị gấp gấp mảnh vải trùm bụi: "Điều tra rõ ràng ?"

"Tao vẫn , mày cần bận tâm tao đang rúc ở xó nào, cũng chả cần tra cái điện thoại làm khỉ gì. Mấy ngày tới để cho tao yên."

"Nó vẫn còn sống nhăn răng đây, nhét bụng bảy cái bánh bao với hai bát cháo xong... Mày tìm nó buôn dưa lê cái con khỉ gì, cước điện thoại chua lắm đấy."

Ôn Nhiên khó hiểu cau mày nhăn mặt.

"Hạ Uý? Báo nó tí nữa hãy gọi , tao tắm cái ." Cố Quân Trì dập máy cái rụp, tiện tay vớ bừa hai món đồ trong xấp quần áo, dậy.

Ôn Nhiên vẫn đang lấp ló ngoài cửa. Căn phòng bé tẹo, Cố Quân Trì mới bước hai bước sừng sững mặt , rủ rèm mi xuống: "Tránh ."

"... Ờ." Ôn Nhiên mới tọng một đống đồ ăn bụng, giờ não đang thiếu m.á.u trầm trọng, load mất một nhịp mới lóng ngóng lùi một bước ngoài.

Cao quá khổ nên lúc Cố Quân Trì chui khỏi phòng khom lưng cúi đầu. Vừa bước ngoài, ông Lưu cũng xách một cái túi nilon từ ngoài cổng : "Ra cái tiệm tạp hoá đầu làng mua cho hai đứa mấy món đồ lặt vặt."

Mở túi xem thì thấy nào là quần lót, khăn mặt, bàn chải, dép lê: “Mấy cái thứ dùng đồ mới cho nó sạch sẽ, thế nên bác mua hết." Ông Lưu hiền hậu: "Hai đứa cứ coi như nhà , thiếu thốn cái gì thì cứ bảo bác một câu."

"Cháu cảm ơn bác ạ, phiền bác quá." Ôn Nhiên sờ sờ túi quần, trong đó vẫn còn chừng hơn hai trăm tệ. Cậu định bụng lúc nào rời sẽ để bộ tiền .

"Khách sáo cái gì, tắm . Tắm xong đ.á.n.h một giấc cho , chắc là mệt rã rời ."

Cố Quân Trì nhặt đồ của khỏi túi nilon, lững thững bước sân tắm. Ôn Nhiên thơ thẩn dạo vài vòng quanh sân, buôn dưa lê bán dưa chuột với bà Lưu một lúc, Vận động tiêu hoá coi như cũng thoả , chui căn phòng nhỏ, phịch xuống mép giường. Tiện tay móc mớ tiền giấy ướt sũng trong túi quần , dàn phẳng phiu lên phản giường phơi cho khô.

Chiếc giường tuy bé tẹo nhưng khá cao, lùi trong một tí thì tha hồ đung đưa bắp chân. Ôn Nhiên khẽ đung đưa đôi chân trần vài cái, chợt khựng , xoay đầu trân trân cái giường.

Đợi ... Có vẻ như sắp chen chúc chung một cái giường bé tí với Cố Quân Trì .

Da đầu tê rần rần. Ôn Nhiên nhảy phóc khỏi giường đáp thẳng xuống đất, đực như khúc gỗ mất mấy giây. Cậu đảo mắt quét một vòng quanh phòng, chật chội đến t.h.ả.m thương, móc chỗ nhét thêm cái giường thứ hai, mà khi trong cái nhà cũng chả còn dư cái giường nào khác nữa.

Tiếng bước chân lộp cộp vang lên. Ôn Nhiên ngoái đầu . Cố Quân Trì tắm xong, tay vò vò mái tóc ướt sũng lững thững bước . Khoác cái áo sơ mi xám xanh cũ mèm bạc phếch, thế mà toát cái khí chất cao ngạo thanh tao đến lạ. Vừa bước qua cửa, đập mắt là mớ tiền giấy lẻ tẻ Ôn Nhiên phơi giường. Hắn hất hàm: "Cậu phô trương sự giàu cho ai xem đấy?"

Ôn Nhiên chẳng buồn đáp lời, chỉ trân trối bước gần. Cố Quân Trì khựng , rũ mớ tóc ướt lòa xòa trán: "Nhìn cái gì mà ."

"Thuốc... t.h.u.ố.c lá của , hình như quên mang theo đúng ?" Ôn Nhiên cẩn thận dò hỏi, tuyệt đối để Cố Quân Trì đ.á.n.h chuyện tỏng mấy điếu t.h.u.ố.c thực chất là t.h.u.ố.c chữa bệnh: "Lỡ lúc thèm hút mà thì làm ?"

Cố Quân Trì ném cho một cái sắc lẹm, trả lời cộc lốc: "Hút m.á.u ."

Ôn Nhiên sợ rụt cổ, lỡ trớn đắc tội thì ngậm miệng cho lành. Cậu vơ vội bộ quần áo, lách qua Cố Quân Trì, chạy biến khỏi phòng.

Loading...