[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 24: Đêm đính hôn thê thảm, suýt bị chồng sắp cưới mưu sát
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:34
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió núi lồng lộng thổi qua giữa hai , mang theo sương lạnh ngắt. Cố Quân Trì vẫn đều đặn vuốt ve đầu Dolu, đến một cái chớp mắt cũng chẳng thèm ban phát cho Ôn Nhiên, giọng điệu dửng dưng như : "Sớm muộn gì cũng đến nước thôi."
Ôn Nhiên lỳ lợm xoáy sâu trọng tâm: " mà giận ?"
"Thế nào, lỡ giận thật thì gan huỷ hôn chắc?"
"Tôi thì dám, nhưng thì thừa sức." Ôn Nhiên rành rọt đáp: "Tôi tư cách huỷ hôn, nhưng thì khác."
"Khác quái gì ." Cố Quân Trì lạnh nhạt: "Ăn miếng trả miếng, yếu đuối đến mức đó ."
Nhà họ Cố đắp lên núi vàng biển bạc, trải t.h.ả.m đỏ cho sống một đời vương giả, đội lên đầu chiếc vương miện quyền lực chói loà. Cố Bồi Văn trút cạn sự bao dung và cưng chiều xuống đầu đứa cháu đích tôn . Đổi , mang chính cuộc hôn nhân và sự nghiệp của làm vật tế thần, Ôn Nhiên cay đắng nhận , Cố Quân Trì hẳn thấu triệt cái chân lý nghiệt ngã từ thuở lọt lòng. Trong cái vòng xoáy quyền lực và lợi ích khốc liệt , chẳng ai phép liên tục bỏ túi mà cắt m.á.u trả giá.
Kẻ thì quằn quại, phẫn uất, vùng vẫy thoát ; kẻ thì ngoan ngoãn chui đầu rọ, tình nguyện làm tòng phạm. Còn Cố Quân Trì, chọn cách khoanh tay , lạnh lùng chứng kiến vở kịch hạ màn.
Dẫu , Ôn Nhiên vẫn cố vớt vát thêm một câu hỏi: "Vậy đến dự tiệc."
Cố Quân Trì đáp trả sắc lẹm: "Cái nết nhà mấy rành rành đấy, ai mà chả . Mấy đứt dây thần kinh hổ chứ thì ."
là thấu tình đạt lý, thực bụng Ôn Nhiên cũng cần thể diện lắm chứ, ngặt nỗi phận bọt bèo quyền định đoạt. Cậu lí nhí giải thích: "Tôi ý trách đến dự lễ đính hôn. Ý là, hôm nay là sinh nhật ông nội Cố, mất tăm mất tích như thế, nhỡ ông buồn thì ?"
"Liên quan gì đến , bớt lo chuyện bao đồng ."
"... Vâng." Ôn Nhiên đưa tay cấu cấu lòng bàn tay, ngẫm nghĩ một lát tò mò: "Sao là bốn năm nữa?"
Rốt cuộc Cố Quân Trì cũng chịu liếc một cái: "Cậu vã lắm ?"
"Không , chỉ hỏi bâng quơ thế thôi." Ôn Nhiên vội vàng chối bay chối biến.
"Rảnh rỗi sinh nông nổi thì lo mà giữ lấy cái mạng của , bận tâm mấy năm làm ch.ó gì, bớt hoang tưởng ." Cố Quân Trì tay vờn vờn đôi tai của Dolu, vẻ mặt nhạt nhẽo: "Nằm mơ cũng lấy ."
Rõ ràng đây là một lời phán quyết giúp rũ sạch gánh nặng và thở phào nhẹ nhõm, thế mà cõi lòng Ôn Nhiên chẳng le lói chút le lói nào. Cậu cay đắng ngộ , Cố Quân Trì chắc chắn thủ sẵn hàng tá mưu hèn kế bẩn để đào tẩu khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt . Ví dụ như rước về một omega nào đó độ tương thích cao hơn, hoặc một ngày trời nào đó chứng bệnh của đột nhiên cánh mà bay. Cho dù hiện tại cả hai đang cùng chung cảnh ngộ cá thớt, thì Cố Quân Trì vẫn sẽ là kẻ chắp cánh bay cao bay xa tiên. Còn cái kết dành cho thì mãi mãi chỉ một, một con thí mạng rẻ mạt, cả nhà họ Cố lẫn nhà họ Ôn ném sọt rác thương tiếc.
"Tôi mà." Ôn Nhiên lẩm bẩm: "Tôi rõ mà."
Dolu khẽ rung đôi tai, ngáp một cái rõ to hé mắt, uể oải dậy giũ giũ bộ lông. Nó đủng đỉnh bước về phía Ôn Nhiên, chun mũi hít hà mùi hương của , nũng nịu cọ cọ cái đầu to sụ bụng như để an ủi.
Ôn Nhiên vẫn còn rùng khi nhớ cú vồ sấp mặt , chả dại gì mà xổm xuống nữa, chỉ dám khom vuốt ve đỉnh đầu và cằm nó. Đôi mắt xanh biếc của Dolu lấp lánh ánh trăng khuya, trong vắt như những viên sỏi cuội im lìm đáy suối. Cậu cứ thế chằm chằm đôi mắt chớp, đầu óc bồng bềnh trôi dạt về một miền ký ức xa xăm nào đó.
Cố Quân Trì vẫn đang an tọa t.h.ả.m cỏ, móc điện thoại . Là Hạ Uý gọi.
"Đến đây." Cố Quân Trì nhổm dậy, chợt khựng : "Cậu mời ?"
Ôn Nhiên liền ngẩng phắt lên bắt lấy ánh mắt của . Đoán chừng Hạ Uý nhắc đến tên , lật đật lên tiếng: "Mọi cứ chơi vui vẻ , lát nữa tự bắt xe về nhà."
"Tuỳ ." Cố Quân Trì cúp máy cái rụp, sải bước ngoài.
"Chào mày nhé." Ôn Nhiên vẫy tay từ biệt Dolu, cúi thơm nhẹ một cái chóc lên chóp mũi ươn ướt của nó.
Lon ton chạy theo gót Cố Quân Trì đến sân toà nhà chính. Bảy tám chiếc siêu xe mui trần xếp hàng dài oai vệ cạnh đài phun nước. Lục Hách Dương đang nhàn nhã dựa cửa xe gọi điện thoại, còn Hạ Uý thì mới lột phăng chiếc áo khoác vest quẳng cái vèo trong xe. Mắt tinh như cú, Cố Quân Trì thò mặt tóm gọn: "Cố Quân Trì! Mày mà còn nhây nữa thì cứ liệu hồn!"
Cố Quân Trì lười chẳng buồn đấu võ mồm với , tiện tay chọn bừa một chiếc siêu xe nhảy tót lên ghế lái. Ôn Nhiên lò dò bước tới mặt Hạ Uý, đang định mở miệng xin vì vụ bùng kèo, chữ kịp vọt khỏi miệng thì Hạ Uý túm cổ áo lôi xềnh xệch về phía xe của Cố Quân Trì. Hạ Uý hùng hổ giật cửa phụ, nhét Ôn Nhiên trong, vươn tay kéo dây an cài cái "cạch" dứt khoát, đóng sầm cửa nhanh như chớp.
Tốc độ cứ gọi là nhanh như một phi vụ bắt cóc chuyên nghiệp. Ôn Nhiên còn kịp hồn, động cơ của dàn siêu xe gầm rú, mấy lớp cổng sắt kiên cố của trang viên tự động mở toang. Đoàn xe rồng rắn nối đuôi , vun vút lao thẳng xuống chân núi mà chẳng gặp chướng ngại vật nào.
"Tôi còn kịp chào ông nội Cố một tiếng." Xe chạy vòng vèo hết đường đèo Ôn Nhiên mới sực tỉnh, lí nhí lầm bầm.
"Giờ nhảy xuống xe, tự lết bộ về mà chào."
"..." Ôn Nhiên rụt rè đề xuất: "Lát nữa xe chạy qua trung tâm thành phố ? Tới chỗ nào tiện tiện thả xuống cũng , tự bắt xe buýt về nhà."
"Đi đường vành đai phóng thẳng bến cảng." Cố Quân Trì mắt dán chặt đường , tay xoay vô lăng điệu nghệ.
"Dạ , cứ ngó nghiêng dọc đường xem trạm nào xuống nhé."
Làm quái gì cái trạm nào.
Đoàn xe xé gió lao vun vút, lướt qua tuyến đường vành đai ở rìa thủ đô. Cảnh vật hai bên đường ngoài vùng ngoại ô hoang vắng thì chỉ rặt một màu nước biển xanh ngắt. Chỗ duy nhất sáng đèn là trạm xăng, tuyệt nhiên chẳng bói một cái bến xe buýt nào.
Ôn Nhiên hết hy vọng dán mắt cửa sổ, đầu cam chịu phận: "Hình như chả chỗ nào dừng ."
"Thế thì ngậm họng ."
Biết tỏng đêm nay Cố Quân Trì đang cực kỳ khó ở, Ôn Nhiên giờ đến thở mạnh cũng dám, chỉ răm rắp gật đầu lia lịa. Gật gù chán chê mới sực nhớ , từ ngày quen tới giờ hình như Cố Quân Trì ngày nào là dễ ở cả, thế là thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng cơ bắp.
Gần tới bến cảng, giữa một bến đỗ im lìm chật ních tàu thuyền, chiếc du thuyền hạng sang rực rỡ ánh đèn nổi bần bật như hạc giữa bầy gà. Mới cách đó cả trăm mét, mắt Ôn Nhiên thứ ánh sáng hào nhoáng đó làm cho chói loá. Cậu dán chặt mắt những đường cong thiết kế nuột nà của con tàu, buột miệng hỏi Cố Quân Trì: "Du thuyền của hả?"
"Không của thì của chắc?"
Chiếc du thuyền rõ ràng ăn đứt cái mớ tàu thuyền ọp ẹp mà đợt trại hè họ lặn biển, to bự chảng và sang chảnh hơn gấp bội. Ôn Nhiên nuốt nước bọt thèm thuồng: "Cho tò mò ngó vô buồng lái một xíu xiu ?"
"Đừng mơ giữa ban ngày."
"Vâng."
Bãi gửi xe chật kín đám bạn nhậu nhẹt của Hạ Uý kéo từ trung tâm . Cố Quân Trì tắt máy, Ôn Nhiên lóc cóc bám đuôi xuống xe, vặn thấy Hạ Uý hò hét đám bạn: "Tụi mày cứ lên , tao đợi ."
Cả hội í ới gọi rảo bước về phía sảnh đón khách. Một lát , một chiếc ô tô cá nhân đỗ xịch , Trì Gia Hàn uể oải bước xuống.
"Tiểu Trì..." Hạ Uý lao tới ôm chầm lấy : "Tao cứ tưởng mày cho tao leo cây chứ, bé cưng ngoan quá mất."
Trì Gia Hàn phũ phàng hất : "Cút mày !"
Sửa soạn lên du thuyền, Lục Hách Dương và Hạ Uý mỗi dắt theo một tên vệ sĩ. Cố Quân Trì thì sang dặn dò hai tay vệ sĩ của : "Lên một đứa là đủ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-24-dem-dinh-hon-the-tham-suyt-bi-chong-sap-cuoi-muu-sat.html.]
Thấy đồng nghiệp kịp mở miệng, gã vệ sĩ lùn hơn nhanh nhảu xí phần: "Tôi ."
Thế nhưng Cố Quân Trì hất hàm về phía gã vệ sĩ cao kều: "Anh theo lên tàu."
"Rõ." Gã vệ sĩ cao kều gật đầu cái rụp.
Chiếc du thuyền ba tầng lộng lẫy, khu vực boong thượng ở phía đuôi tàu hẳn một ban nhạc đang lúi húi chỉnh dây chuẩn chơi nhạc. Khách khứa đa tụ tập rôm rả ở phòng khách boong chính. Chẳng cần ai mồi chài kích động, hội tụi nó chia phe phái: bọn cày game, bọn sát phạt bài bạc, bọn nốc rượu ừng ực. Chẳng mấy chốc mà khí ồn ào như cái chợ vỡ. Hai bartender quầy bar pha chế thoăn thoắt nghỉ tay, còn đầu bếp thì bưng bê thịt nướng và bánh ngọt phòng khách liên tục.
Ôn Nhiên Hạ Uý lôi xềnh xệch sòng bài sát phạt mấy ván, mà ván nào cũng trắng tay. Mất mặt quá chẳng dám chơi tiếp, đành viện cớ ngoài hóng gió để đ.á.n.h bài chuồn, tót lên boong thượng một .
Cửa buồng lái đóng kín bưng, mộng tưởng ngó nghiêng một cái của Ôn Nhiên vỡ mộng. Cậu tiu nghỉu lùi thủi bước xuống cầu thang. Mới nửa đường, xui xẻo thế nào đụng mặt Cố Quân Trì đang lên. Cái cầu thang hẹp té, ngoằn ngoèo chẳng đủ chỗ cho hai lách qua . Cố Quân Trì chỉ hất mắt một cái, bước chân vẫn hề chững . Thấy sắp đ.â.m sầm tới nơi, Ôn Nhiên mới sực tỉnh, vội vàng túm lấy lan can lùi từng bậc, cho đến khi lùi hẳn về boong thượng.
"Cậu lên hóng gió ?" Ôn Nhiên hỏi. Chiếc du thuyền lướt mặt nước êm ru, nhưng chẳng hiểu thấy hồi hộp căng thẳng, một tay siết chặt lấy thanh lan can bên cạnh.
Cố Quân Trì chả thèm đáp, thẳng trong, ấn vân tay khóa điện t.ử của buồng lái. Cánh cửa chầm chậm trượt , nhưng Ôn Nhiên nhát gan chẳng dám le te bước theo.
Trao đổi dăm ba câu với thuyền trưởng xong, Cố Quân Trì đầu liếc Ôn Nhiên một cái: "Vào đây."
Lọt trong, Ôn Nhiên rụt rè hỏi: "Có việc gì ?"
"Không xem thì cút ngoài."
Hiểu ý ngay tắp lự, Ôn Nhiên gật đầu như gà mổ thóc: "Xem chứ xem chứ, xem ngay đây."
Hiện tại tàu đang chế độ lái tự động theo hải trình cài đặt sẵn. Ôn Nhiên chằm chằm bản đồ hải trình, mường tượng vòng lặp lộ trình, tò mò hỏi Cố Quân Trì: "Trưa mai cập bến ?"
Cố Quân Trì đáp: "Năm ."
Ông thuyền trưởng vẻ khá thiết với Cố Quân Trì, bèn phì , chen ngang: "Làm gì mà doạ nhóc khiếp thế." Rồi sang bảo Ôn Nhiên: " cháu, tầm mười hai rưỡi trưa mai."
Ôn Nhiên toe toét , tiếp tục hì hục nghiên cứu. Thuyền trưởng thì ngoảnh Cố Quân Trì, hạ giọng thì thầm: "Thực sự cần neo tàu chờ của Chủ tịch Cố phái tới đón ?"
"Không cần."
"Được , để báo cho em thuỷ thủ bên một tiếng, cứ yên tâm."
"Ừ."
Chẳng thèm màng tới cuộc chuyện bí ẩn của họ, Ôn Nhiên đắm chìm dàn thiết buồng lái xịn xò hết nấc. Cậu tíu tít hỏi thuyền trưởng hết cái đến cái nọ, nghiên cứu ngót nghét nửa tiếng đồng hồ. Trong suốt thời gian đó, Cố Quân Trì cứ khoanh tay tựa khung cửa sổ, trầm ngâm lặng lẽ thả ánh mắt mặt biển đen ngòm sâu thẳm.
Cạnh cửa buồng lái lắp một bảng điều khiển trung tâm, đó là một dãy núm xoay để thao tác nhanh. Ôn Nhiên mới qua mấy là lòng cách sử dụng. Đột nhiên, Cố Quân Trì lùi sát rạt lưng , bàn tay đè nhẹ lên vai, khiến Ôn Nhiên cứng đờ ngay lập tức.
Cố Quân Trì cúi sát xuống, giọng điệu nhàn nhạt cất lên: "Hệ thống điều khiển ánh sáng tổng ở ?"
Hơi thở và giọng của phả thẳng tai, cách chỉ tính bằng centimet. Cả nửa Ôn Nhiên tê rần, rụt cổ theo phản xạ, ngón tay run rẩy chỉ một khu vực: "Ở chỗ ."
"Giờ là mười một giờ hai mươi ba phút." Cố Quân Trì dặn dò: " mười hai giờ linh năm phút, lên buồng lái một chuyến, tắt sạch bộ hệ thống đèn du thuyền ."
Bấy giờ Ôn Nhiên mới lờ mờ nhận Cố Quân Trì đang giao phó cho một phi vụ tuyệt mật. Cậu toan ngoái đầu , nhưng lý trí kịp thời phanh . Ở cái cách sát sạt thế , chỉ ngửi thấy một chút hương nước hoa thoang thoảng. Nhớ lời Ôn Duệ , Cố Quân Trì hút là t.h.u.ố.c lá mà là t.h.u.ố.c chữa bệnh, Ôn Nhiên sực nhận , quả thật bao giờ ngửi thấy mùi khói t.h.u.ố.c nồng nặc . Cậu ngập ngừng hỏi: "Làm thế để tạo bất ngờ cho sinh nhật Hạ Uý đúng ?"
Ôn Nhiên gần như thể cảm nhận ánh mắt sắc lẹm của Cố Quân Trì đang dán chặt lên sườn mặt , nặng nề như chì. Một lát , hờ hững buông một câu: "Chắc thế."
"Sao để đúng mười hai giờ đêm luôn?"
"Thằng nào quy định sinh nhật bất ngờ thì cứ đúng boong mười hai giờ đêm?"
"Dạ , nhớ ."
Bàn tay vai nhấc , thở ấm nóng bên tai cũng biến mất, Cố Quân Trì sải bước khỏi buồng lái. Ôn Nhiên đực mặt chằm chằm bảng điều khiển một lúc lâu, mới hồn, lon ton chạy hỏi thuyền trưởng mấy cái câu hỏi tò mò.
Nán buồng lái thêm một tẹo, thuyền trưởng hào phóng dẫn Ôn Nhiên theo lối riêng xuống hầm máy tham quan. Thấy Ôn Nhiên cứ mải mê dán mắt mớ máy móc khô khan, thuyền trưởng bật trêu: "Bọn nhóc con thì đứa nào đứa nấy cắm đầu chơi bời, mỗi hứng thú với mấy cái thứ cồng kềnh thế."
"Cháu chơi với bọn họ lắm, sợ làm mất hứng ."
"Tôi chả thấy thằng nhóc Quân Trì làm mất hứng ai bao giờ." Thuyền trưởng tặc lưỡi.
Vừa nhắc đến tên Cố Quân Trì, Ôn Nhiên lập tức sực nhớ nhiệm vụ cao cả giao. Cậu móc điện thoại kiểm tra giờ, cũng sắp mười hai giờ . Ham tìm tòi khám phá thoả mãn, Ôn Nhiên lễ phép: "Thế cháu xin phép lên nhé, cảm ơn chú hướng dẫn cho cháu ạ."
"Có gì mà, lúc nào rảnh bảo thằng Quân Trì dắt đến đây nữa, chú dạy cho cách lái du thuyền."
Lái du thuyền thì đúng là thèm nhỏ dãi , nhưng cái viễn cảnh 'lúc nào rảnh' đó thì chắc mùa quýt năm cũng chả . Ôn Nhiên mỉm cay đắng: "Dạ ."
Cậu men theo mạn tàu mò lên boong chính, bắt gặp Cố Quân Trì và Lục Hách Dương đang hàn huyên bên mạn tàu. Du thuyền lướt khơi một quãng khá xa, ánh đèn hoa lệ của thủ đô giờ chỉ còn là một vệt sáng lờ mờ vắt ngang đường chân trời. Phòng khách ồn ào náo nhiệt, ánh sáng từ trong hắt ngoài, mơn man sườn mặt Cố Quân Trì. Ôn Nhiên chạm mắt một giây, lẳng lặng leo cầu thang lên boong thượng.
Ngoan ngoãn và mẫn cán chôn chân bảng điều khiển, Ôn Nhiên bật đồng hồ bấm giờ điện thoại, đếm ngược từng giây. boong mười hai giờ linh năm phút, sai lệch một tích tắc nào, vặn phăng mấy cái núm xoay, bộ hệ thống đèn phụt tắt ngóm.
Dưới boong chính vọng lên mấy tiếng la ó đầy hoang mang. Cứ nghĩ bụng Hạ Uý chuẩn nhận món quà siêu to khổng lồ, trong lòng Ôn Nhiên thấy nhẹ nhõm hẳn. Có điều, Cố Quân Trì quên xừ mất dặn dò lúc nào thì bật đèn lên ... Đang vắt óc suy nghĩ, du thuyền bỗng nhiên rộn lên những tiếng bước chân dồn dập, xen lẫn những tràng la hét thất thanh. Ôn Nhiên luống cuống tay chân, cuống cuồng định thò tay vặn công tắc bật đèn sáng bừng lên, ĐOÀNG! Một tiếng nổ chát chúa vang lên, tấm kính buồng lái rung bần bật.
Mất đến hai giây , Ôn Nhiên mới sực tỉnh, đó... là tiếng s.ú.n.g nổ.
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc quánh đến rợn tóc gáy, mặt biển đen ngòm, bầu trời cũng một màu đen kịt, chỉ còn sót thứ ánh trăng mờ nhạt le lói. Có bóng xông buồng lái, mượn chút ánh sáng hắt từ mấy màn hình điều khiển, Ôn Nhiên nhận khuôn mặt Cố Quân Trì, lắp bắp hỏi: "Có làm sai..."
Sắc mặt Cố Quân Trì vẫn bình thản như chuyện gì xảy , túm lấy cổ tay Ôn Nhiên lôi tuột ngoài, tiện tay đóng chặt cửa buồng lái . Lôi xềnh xệch xuống cầu thang, tiến mũi tàu, Cố Quân Trì xách cổ Ôn Nhiên bắt giẫm lên sô pha, ấn cả bệt xuống rìa mạn tàu.
"Biết bơi ." Giữa tiếng la hét hoảng loạn ầm ĩ, giọng Cố Quân Trì vẫn điềm tĩnh và lạnh lùng như đang hỏi "Hôm nay mang não ".
Bộ não của Ôn Nhiên đình công tập, theo phản xạ đáp: "Biết."
Dưới ánh trăng mờ ảo, thấy Cố Quân Trì nhếch mép một cái, điệu mang theo chút xảo quyệt.
Ôn Nhiên hình tập, Cái tình thế ngàn cân treo sợi tóc, hỗn loạn tột độ thế , mà thằng cha , thế mà dám .
Gió biển quất mặt lồng lộng từ tứ phía. Cố Quân Trì buông tay, vớ lấy một cái phao cứu sinh tròng thẳng cổ Ôn Nhiên. Trước ánh mắt ngơ ngác, thẫn thờ và chả hiểu mô tê gì của , dứt khoát đẩy thẳng rơi tỏm xuống biển.