[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 2: Đối tượng xem mắt mặt sưng mày xỉa
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:06
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bầu khí trong chốc lát trở nên gượng gạo. Ôn Nhiên ngẩn hai giây, nuốt nước bọt, lí nhí giải thích: "Xin , tưởng cửa mở từ bên ."
Đứng gần mới thấy rõ gã alpha cao đến mức nào, cao tới độ bóng của gã bao trùm lên bộ cơ thể . Dù ngăn cách bởi chiếc mặt nạ, Ôn Nhiên vẫn cảm nhận rõ đối phương đang xuống bằng ánh mắt chẳng khác gì một con chó. Sau đó, alpha buông tay nắm cửa, lạnh lùng lưng bước .
Ôn Nhiên vội đưa tay chắn cánh cửa đang chực khép kín, đội gió lách chui . Đây đúng là một khu ban công sân thượng lộ thiên. Xung quanh rải rác vài bộ ghế sô pha và bàn nhỏ. Qua dải lan can bằng kính, thể bao quát bộ khuôn viên của Hồ Nham Công Quán: những hàng cây, ánh đèn hắt sân, t.h.ả.m cỏ và cả hồ nước nhân tạo lấp lánh màn đêm rõ hình thù.
Alpha nọ ung dung xuống chiếc sô pha sát lan can, duỗi dài một bên chân, hút t.h.u.ố.c bấm điện thoại. Ôn Nhiên cách đó hai mét, ở vị trí xuôi chiều gió, nhưng hề ngửi thấy mùi khói khét của nicotine, mà đó là một mùi hương nhàn nhạt, tươi mát xen lẫn chút vị đắng quyến rũ.
Cửa đẩy , Ôn Nhiên đầu . Một nhân viên phục vụ bưng theo ly nước bước đến: "Chào quý khách, ban nãy thấy ngài vẻ khỏe, đây là một ly nước ấm ạ." Đặt nước lên bàn bên cạnh, thu dọn khay: "Nếu ngài cần thêm gì xin cứ gọi, xin phép làm phiền nữa."
Ban công lúc chỉ còn hai . Ôn Nhiên cầm ly nước lên. Cổ họng đang khô rát cực độ, uống nhưng dám. Tần ngần một hồi lâu, đành lấy hết dũng khí đ.á.n.h tiếng hỏi gã alpha cách đó xa: "Nước ở đây... uống ?"
Trôi qua mấy giây vẫn nhận lời đáp, Ôn Nhiên điều định cầm ly nước lăn chỗ khác, thì gã alpha cuối cùng cũng mở miệng, đầu thèm ngẩng lên lấy một cái: "Dù cũng c.h.ế.t ."
Giọng thì rõ là , mà mở mồm câu nào câu nấy chói tai khó chịu.
Thực thì c.h.ế.t cũng chẳng , Ôn Nhiên lịch sự đáp: "Cảm ơn." ngửa cổ uống cạn nửa ly nước.
Cậu xuống chiếc sô pha bên cạnh, móc điện thoại nhắn tin hỏi Ôn Duệ xem bao giờ thì về. Đợi một lúc thấy hồi âm, đành thả hồn bóng đêm mắt.
Chẳng alpha xem thứ gì ngứa mắt, gã khẽ tặc lưỡi, ném toẹt điện thoại lên bàn đưa tay rít một thuốc. Ôn Nhiên liếc sang. Xuyên qua làn khói mờ ảo, chiếc mặt nạ ren đen đính hoa văn ôm lấy làn da ánh trăng nhuộm thành màu bàng bạc, phác họa góc nghiêng với những đường nét mỹ đến khó tin.
Điện thoại rung bần bật. Là Ôn Duệ gọi. Ôn Nhiên nhấn nút , đầu dây bên ồn ào tiếng nhạc và hò hét. Giọng Ôn Duệ say khướt: "Mày xem xong ?"
"Chưa." Ôn Nhiên tỏng Ôn Duệ cố tình làm , đáp thẳng: "Không chút nào."
Quả nhiên Ôn Duệ khoái trá: "Sao thế?"
"Kinh tởm lắm." Ôn Nhiên : “Em về nhà."
Vừa thốt câu đó, bắt gặp alpha mặt liếc một cái.
"Tuỳ mày, tao gửi tài xế cho mày tự liên lạc mà về."
Cúp máy, Ôn Duệ gửi đến một dãy . Ôn Nhiên gọi điện, hẹn tài xế năm phút đợi ở sảnh. Cậu dậy cầm ly nước, alpha nọ thêm nữa, xoay bước vài bước đến định đẩy cửa ban công.
Không ngờ từ bên trong cũng đang đẩy cửa , chính là gã alpha lúc nãy còn đang ngủ gà ngủ gật. Thấy Ôn Nhiên, nọ ga-lăng mà kéo rộng cửa thêm chút nữa, lùi nửa bước nhường đường cho .
"Cảm ơn." Ôn Nhiên lách qua. Trở hành lang, trả ly nước cho phục vụ và nhờ đưa tới tận cửa thang máy.
Nhà họ Ôn im ắng lạ thường. Trần Thư Hồi về, còn dì Phương nghỉ. Ôn Nhiên lên lầu về phòng, khi tắm rửa sạch sẽ, cúi đầu ngửi ngửi cơ thể. Cái mùi hương quỷ dị bám theo từ công quán biến mất sạch.
Cậu kéo ghế bàn học. Trên bàn chất đống mấy cuốn sách giáo khoa và sách bài tập. Sắp đến kỳ nhập học , mấy tháng viện phẫu thuật ít nhiều cũng khiến hụt một lượng kiến thức. Dạo gần đây vẻ Trần Thư Hồi đang gấp rút tìm gia sư cho nhưng thấy động tĩnh gì.
Chẳng thể nào tập trung làm bài . Trước mắt cứ liên tục hiện cảnh tượng trong Hồ Nham Công Quán: trụy lạc, tàn nhẫn và bệnh hoạn. Người bình thường tìm kiếm niềm vui theo những cách giản đơn, ít tốn kém. Ngược , tầng lớp càng thượng lưu, họ quá nhẵn mặt với những thú vui kích thích tầm thường. Ngưỡng chịu đựng của họ ngừng đẩy lên cao, tìm đến những trò giật gân, rùng rợn đến cực điểm thì mới đủ sức làm mạt dây thần kinh của họ rung lên đôi chút.
Ôn Nhiên lúc mới nhận , điều đáng sợ nhất trong phòng tiệc tối nay là những kẻ đang hưng phấn vì màn biểu diễn , mà chính là hai gã alpha cấp S đó, chứng kiến cảnh tượng khốn nạn nhiều đến mức nào mới thể ung dung ngủ gật và hờ hững đến .
Kinh hoàng. Ôn Nhiên nghĩ đến việc còn lỡ lời chuyện, riêng với một trong hai tên đó, mà cả lạnh toát.
Đứt hẳn mạch học hành, Ôn Nhiên mở điện thoại, truy cập trình duyệt. Màn hình load vài giây hiện trang web truy cập cuối: một trang chủ chính thức bán mô hình cơ khí. Banner trang chủ đập mắt là poster mô hình trực thăng dài một mét rưỡi với tone màu trắng xanh, là mô hình máy bay vận tải mô phỏng tỷ lệ 1:1 Bộ quân sự Liên minh cấp phép sản xuất. Giá bán: 186 nghìn tệ. Số lượng giới hạn: 100 chiếc. Trạng thái hiện tại: Đã bán hết.
Mang theo lòng ngưỡng mộ sâu sắc đối với những tiền, Ôn Nhiên bấm trang chi tiết, xem xem mấy bức hình và dòng chú giải. Mô hình theo dõi từ lúc mở bán, ngắm nó từ lúc bản xem , lên kệ, sold out.
Tiện tay xé một tờ giấy nháp, Ôn Nhiên lấy thước bắt đầu vẽ phối cảnh. Chữ tài chữ mệnh mấy nét, tầng bỗng vang lên một tiếng rầm chát chúa, nét bút giấy lập tức trượt một đường thẳng băng chệch hướng. Ôn Nhiên rón rén đến cửa, hé một khe nhỏ, thấy tiếng Trần Thư Hồi và Ôn Duệ đang cãi .
"Mày tưởng tao về nước là mày rảnh nợ đúng ? Báo cáo, hợp đồng đang xếp đống đợi mày duyệt, mà mày chạy uống rượu?"
Ôn Duệ gắt : "Mấy cái công ty quèn sắp phá sản đến nơi, ngày nào cũng làm vẻ bận rộn hơn cả tập đoàn lớn, ý nghĩa gì ?"
Lời thì khó , nhưng là sự thật. Vài năm , Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Điển - Ôn Ninh Uyên - qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe . Trần Thư Hồi lúc đó chỉ là một nghệ sĩ Cello chính trong dàn nhạc trưởng chẳng mù tịt gì về kinh doanh. Ôn Duệ thì sống hai mươi mấy năm đời chỉ duy nhất cái nghề phá gia chi tử, ăn chơi trác táng. Thịnh Điển thể tránh khỏi bờ vực lụn bại, thoi thóp sống qua ngày đắp đổi qua đêm đến tận hôm nay.
"Không mấy cái công ty quèn đó nuôi mày, mày lấy vốn liếng mà ngoài huênh hoang làm đại thiếu gia?" Trần Thư Hồi lạnh lùng vặn .
Ôn Duệ cứng họng chẳng buồn phản bác, cứ thế dậm chân bình bịch bước lên cầu thang. Hai con kẻ lên lầu, Ôn Nhiên đẩy hẳn cửa , ngoan ngoãn gọi một tiếng "Mẹ".
Sắc mặt Trần Thư Hồi vẫn còn vương đầy sự băng giá. Bà chỉ liếc Ôn Nhiên một cái lệnh: "Ngày mai đến Vân Vịnh ăn tối. Ăn mặc cho đàng hoàng, lịch sự ."
"Dạ." Ôn Nhiên dòm xuống lầu. Dì Phương cũng đ.á.n.h thức, đang cạnh ghế sô pha. Thấy , bà an ủi nở một nụ , như thể quá quen với cảnh tượng cơm bữa .
Buổi chiều hôm , Trần Thư Hồi làm về từ sớm để dặm trang điểm và đồ. Ôn Nhiên lôi bộ vest mặc tối qua ngửi thử, vẫn còn dính chút mùi hương lạ, bèn một bộ khác. Đứng gương chỉnh trang, một nữa cay đắng nhận và vest âu chẳng tí tẹo duyên nợ nào, quá mỏng, thể chống lên nổi phom dáng áo.
Ký ức về hai gã alpha cấp S đêm qua ùa về, buộc thừa nhận đó mới là hình thể sinh để mặc vest: cao lớn, thẳng tắp, từng thớ cơ bắp phát triển hảo, toát lên dáng vóc thiếu niên thon dài, mạnh mẽ.
Sửa soạn xong xuôi, Ôn Nhiên ngốc ghế sô pha phòng khách suốt nửa tiếng. Thợ trang điểm của Trần Thư Hồi xuống lầu . Đây là đầu cô thấy Ôn Nhiên, bèn lịch sự chào hỏi giới thiệu. Ngắm một lát, cô mỉm xởi lởi: "Bà chủ Trần dặn tút tát cho một chút, nhưng thấy vẻ cần thiết ." Vừa , cô lôi chai gôm xịt tóc , chỉ vuốt keo tạo kiểu qua loa cho Ôn Nhiên, chào tạm biệt về.
Phản ứng đầu tiên của Ôn Nhiên là: Cái bản mặt hết t.h.u.ố.c chữa . nghĩ , từ đến nay lúc Trần Thư Hồi bới móc khuyết điểm của , hình như từng xài đến chữ "". Vậy nên quyết định làm khó tế bào não nữa.
Mười phút , Trần Thư Hồi sửa soạn xong xuôi xuống lầu, tài xế cũng vặn tấp xe tới cửa. Cả hai con lên xe, Ôn Nhiên rúm ró ở góc, dỏng tai Trần Thư Hồi cảnh cáo.
"Người hỏi thì lo mà mở miệng, đừng ngậm hột thị như thằng câm, cũng đừng giả c.h.ế.t."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-2-doi-tuong-xem-mat-mat-sung-may-xia.html.]
Thế tóm là thằng câm thằng c.h.ế.t trôi? Ôn Nhiên cũng chẳng rõ nữa. Cậu chỉ thấp thỏm yên. Về thủ đô mới hai ba ngày, còn kịp đăng ký học kỹ năng giao tiếp thì cơ hội "nghìn năm một" vã thẳng mặt . là đợi .
Ánh chiều tà dần buông, khu trung tâm thủ đô lên đèn rực rỡ. Xe chuẩn đến nơi, lượn một vòng qua đài phun nước hoành tráng. Trên tảng đá trắng khổng lồ làm tiểu cảnh, hai chữ "Vân Vịnh" mạ vàng sáng chói. Trong 24 quốc gia thuộc Liên minh, Vân Vịnh giống như một biểu tượng quyền lực: chỉ những đô thị phát triển bậc nhất mới đủ tư cách chào đón sự hiện diện của nó.
Một sản nghiệp đỉnh kim tự tháp như mà cũng chỉ là một góc nhỏ bé, khuất lấp trong đế chế thương mại của Tập đoàn Bách Thanh. Và chủ nhân của đế chế đó, cánh cửa căn hộ Penthouse tầng cao nhất của Vân Vịnh mở . Dưới sự dẫn đường của quản lý, bước qua sảnh chính, Ôn Nhiên thấy một alpha đang sô pha cửa kính sát đất, vây quanh bởi trợ lý và dàn vệ sĩ. Cậu cung kính cất lời: "Chào Chủ tịch Cố ạ."
Cố Bồi Văn mặc một chiếc áo sơ mi lụa crepe giản dị. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo mà trầm tĩnh tròng kính toát lên nụ hờ hững dành cho bậc con cháu: "Ôn Nhiên đấy ?"
"Dạ." Nhớ kỹ lời răn dạy của Trần Thư Hồi, Ôn Nhiên lặp nữa: "Cháu chào ông ạ."
"Không cần khách sáo thế." Cố Bồi Văn giơ tay hiệu: “Ngồi ."
Ngồi xuống chiếc sô pha bên cạnh, mặt nhanh bày sẵn hai tách . Ôn Nhiên Cố Bồi Văn : "Sùng Trạch công tác về kịp, hôm nay đành vắng mặt, để bữa nó tạ bù ."
Trần Thư Hồi đoan trang: "Chủ tịch Cố bận rộn trăm công nghìn việc, ngài đừng chuyện bù đắp làm gì cho khách sáo."
"Lễ tiết thì vẫn giữ chứ." Cố Bồi Văn chợt thở dài đầy bất lực: "Thằng nhỏ thì chiều nay chạy cưỡi ngựa , chắc sẽ đến muộn một chút. Lát nữa cứ dọn cơm, cần chờ nó ."
Nói thì là thế, nhưng giọng điệu đậm chất cưng chiều.
"Đang tuổi ăn tuổi chơi mà, cưỡi ngựa rèn luyện sức khoẻ cũng ." Trần Thư Hồi hùa theo: “Tôi cũng Ôn Nhiên ngoan ngoãn, im lìm quá, ngoài vận động nhiều mới ."
"Nếu dịp, hai đứa thể rủ chơi chung." Cố Bồi Văn sang Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên cố gắng vứt bỏ cái mác "giả c.h.ế.t", nặn một nụ trông vẻ rạng rỡ hết mức thể: "Dạ ."
"Chủ tịch, rút m.á.u làm xét nghiệm bữa ăn nhé?" Một alpha mặc áo blouse trắng từ phía hàng rào vệ sĩ bước lên, dò hỏi Cố Bồi Văn.
"Ừ đúng , suýt nữa thì quên." Cố Bồi Văn gật đầu.
Trần Thư Hồi cũng lật đật giục theo: " ." Bà sang nhắc nhở Ôn Nhiên: "Cởi áo khoác , xắn tay áo sơ mi lên."
Ôn Nhiên ngoan ngoãn cởi áo khoác, xắn ống tay lên, đặt thẳng cánh tay lên tay vịn sô pha. Bác sĩ bước tới chỗ , lấy hai ống m.á.u cẩn thận cất hộp bảo quản lạnh. Đứng dậy, gật đầu với Cố Bồi Văn: "Chủ tịch, xin phép mang xử lý ."
"Được."
Một lúc , nhân viên phục vụ tấp nập dọn món, Cố Bồi Văn dậy: "Thôi, dùng bữa tối ."
Trong lúc ăn, Ôn Nhiên dần hiện nguyên hình thành thằng câm, may mà Trần Thư Hồi ứng phó với tình huống trơn tru như bôi mỡ. Tầm hơn mười phút , ngoài cửa tiếng động, một trợ lý bước báo cáo: "Chủ tịch, thiếu gia đến ạ."
Cố Bồi Văn ừ hữ: "Bảo nó ăn cơm nhanh lên."
Nghe , Ôn Nhiên buông nĩa, căng thẳng ngẩng đầu lên.
Chưa đợi trợ lý truyền đạt lời, một bóng dáng cao lớn xuất hiện ngay khúc cua phòng khách. Gã alpha mặc áo thun đen, quần jeans đủng đỉnh bước . Rõ ràng là gã mới tắm xong, tóc còn sấy khô hẳn, những lọn tóc mái rủ loà xoà trán. Tay trái cầm điện thoại lấp ló chiếc vòng cổ tay màu đen, trừ khuôn mặt trai đến mức mang tính sát thương cao , thì từ đầu đến chân gã ăn mặc tuềnh toàng cứ như thể đang chuẩn ngõ đổ rác.
"Ông nội." Alpha bước tới chiếc ghế cạnh Cố Bồi Văn, kéo ghế .
Chất giọng quen quen một cách kỳ lạ, nhưng trong lúc hoảng loạn Ôn Nhiên thể nhớ ở . Cậu trầm ngâm suy nghĩ vài giây nhưng não bộ vẫn load xong dữ liệu.
"Đến muộn." Cố Bồi Văn trách cứ: “Quân Trì, giải thích với khách một câu con."
Cố Quân Trì ý định giải thích gì sất, chỉ thờ ơ buông một câu: "Xin bà Trần."
"Có , con mau xuống ăn ." Giọng Trần Thư Hồi ngọt xớt.
Giữa hương thơm ngào ngạt của các món ăn, Ôn Nhiên ngửi thấy mùi sữa tắm thoang thoảng từ Cố Quân Trì phía đối diện. Ngẫm việc cẩn thận, rụt rè tròng bộ vest ngột ngạt chỉ để thể hiện sự tôn trọng với bữa tối , đặt lên bàn cân so sánh thì Ôn Nhiên trông khác gì thằng hề đội bô dát vàng cơ chứ. May mắn , từ lúc bước cửa cho đến khi xuống, đối phương chẳng thèm liếc lấy một cái. Ôn Nhiên thực sự tận hưởng sự phớt lờ , một trong những ước nguyện của là cả thế giới đừng ai chú ý đến .
Đương nhiên đó là chuyện hoang đường. Cơm kịp và vài miếng thì Cố Bồi Văn chĩa mũi dùi : "Nghe đó cháu bệnh, bây giờ bắt đầu học phụ đạo ?"
Đường đường là Chủ tịch họ Cố, đời nào rảnh rỗi quan tâm đến dăm ba cái chuyện nhỏ nhặt . Rõ ràng câu hỏi mang một ngụ ý sâu xa nào đó. Ôn Nhiên cẩn trọng lựa lời: "Cháu mới về nước lâu nên tìm gia sư phù hợp ạ. Mấy ngày nay cháu vẫn đang tự ôn tập sách giáo khoa ở nhà."
Chắc là trả lời đúng ý , vì Trần Thư Hồi hề mở mồm bổ sung thêm câu nào. Cố Bồi Văn mỉm : "Gia sư giỏi đúng là khó tìm thật."
Trần Thư Hồi lúc mới bồi thêm: " ạ. Tôi cũng liên hệ với mấy thầy cô tiếng, nhưng họ đều bảo học kỳ kín lịch kèm 1-1 mất , thời gian quả thực nhét thêm nữa."
"Vậy thì sang chỗ Quân Trì học chung luôn , dạo nó cũng chỉ ở trong nước." Cố Bồi Văn bình thản kết luận.
Ôn Nhiên hình. Trong cơn bàng hoàng, thấy Cố Quân Trì rốt cuộc cũng chịu nhấc mí mắt lên , khuôn mặt chút biểu cảm. Đôi mắt đen kịt và sâu thẳm. Ôn Nhiên lập tức né tránh ánh đó. Nếu sớm Cố Bồi Văn ý đồ nhét học chung với Cố Quân Trì, thà mạo hiểm chọc điên Trần Thư Hồi để dối rằng định tự học thành tài còn hơn.
"Nếu học chung thì quá ." Tiến triển quá đỗi thuận lợi khiến nụ của Trần Thư Hồi tươi rói từ tận đáy lòng: “Ôn Nhiên, mau cảm ơn Chủ tịch Cố con."
Đâm lao thì theo lao, Ôn Nhiên rặn từng chữ: "Cháu cảm ơn Chủ tịch Cố ạ."
Cố Bồi Văn : "Cứ gọi ông như Quân Trì là ."
Ôn Nhiên ngoan ngoãn đổi giọng: "Cháu cảm ơn ông Cố ạ."
"Chủ tịch Cố, ngài đúng là giúp giải quyết một nỗi lo lớn trong lòng." Trần Thư Hồi nâng ly rượu lên: “Thật sự cảm ơn ngài nhiều, xin kính ngài một ly."
Tiếng ly rượu cụng lanh canh. Giữa âm thanh giòn giã đó, Ôn Nhiên sợ bóng sợ gió liếc trộm Cố Quân Trì một cái. Nhìn cái bản mặt sưng sỉa lồi lõm của , dường như lờ mờ dự cảm vô tấn bi kịch sắp giáng xuống đầu .