[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 19: Cậu thử làm tôi buồn nôn thêm lần nữa xem
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:27
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Suốt hai ngày ròng rã tiếp theo, lịch trình hoạt động nhồi nhét dày đặc. Bộ ba Cố Quân Trì áp dụng chiến thuật "xuất quỷ nhập thần". Trong lòng Ôn Nhiên nóng như lửa đốt. Cậu vắt óc suy nghĩ xem nên mua quà sinh nhật cho Lục Hách Dương , và nếu mua thì nên mua thứ gì cho phép. Đứng bài toán hóc búa , Cố Quân Trì, em xương m.á.u của Lục Hách Dương, dường như là chiếc phao cứu sinh duy nhất thể chỉ đường dẫn lối cho .
Cuối cùng, ngày cả đoàn tham quan triển lãm nghệ thuật, Ôn Nhiên thành công chặn đường Cố Quân Trì ngay cửa nhà vệ sinh. Cố Quân Trì đang cúi đầu rửa tay, liếc qua chiếc gương mặt. Ôn Nhiên đực lưng , ấp úng mở lời: "Tôi chuyện hỏi ."
Hộp giấy cảm ứng bên cạnh hết sạch giấy. Cố Quân Trì tặc lưỡi một cái, vẩy vẩy cho ráo nước, xoay Ôn Nhiên. Vẻ mặt hằn rõ sự khó chịu vì làm phiền: "Tốt nhất là việc thật."
"Việc thật mà." Ôn Nhiên vội : “Tôi thỉnh giáo chút kinh nghiệm, nên tặng quà gì cho Lục Hách Dương thì phù hợp nhất? Từ đến giờ, từng tặng quà cho ai cả."
Vừa dứt lời, Cố Quân Trì bất thình lình đặt tay trái lên vai . Bị đ.á.n.h úp bất ngờ, Ôn Nhiên giật b.ắ.n , sợ xanh mắt mèo dám nhúc nhích. Cậu cứ trân trân . Thế nhưng, Cố Quân Trì tỉnh bơ như thể chỉ đang vắt tay lên lan can, lạnh lùng thẳng vấn đề: "Ngân sách."
"Chưa tới mười vạn." Ôn Nhiên mím môi, hạ giọng nhí nhí: “Tầm năm trăm tệ."
Cậu hề đùa. Hiện tại trong túi chỉ còn đúng hơn năm trăm tệ lẻ. Nếu thể giải quyết êm thấm trong giới hạn thì tuyệt cú mèo. Còn nếu thiếu thốn quá, chắc đành ngửa tay xin xỏ Trần Thư Hồi hoặc Ôn Duệ.
"Sao mạnh miệng bảo tới một trăm triệu luôn ." Cố Quân Trì đổi tay, đặt lên bờ vai bên của Ôn Nhiên: “Đồng hồ của Hách Dương bèo nhất cũng từ một triệu trở lên. Với năm trăm tệ, mua cho nó cái khăn lau mặt đồng hồ chắc là miếng đấy."
Gợi ý chừng quá đỗi thiết thực và phù hợp. Ôn Nhiên tưởng thật, hỏi : "Thế mua ở ? Trong trung tâm thương mại bán ?"
Thái độ chân thành của khiến Cố Quân Trì đăm đăm trong hai giây, buông lời nhận xét phũ phàng: "Nghèo thì đành một nhẽ, đằng não cũng vấn đề." Nói xong, rụt tay , thong dong đút hai tay túi quần: “Khỏi cần tặng quà cáp gì hết. Cứ coi như nó rủ ăn một bữa cơm bình thường là xong."
"Thật á? Liệu đến lúc đó mỗi là mang quà ?"
Cố Quân Trì: "Thế thì liên quan gì đến ." Dứt lời, phẩy m.ô.n.g bỏ một nước, thái độ vô cùng dứt khoát.
"..." Ôn Nhiên chôn chân tại chỗ, câm nín. Nghĩ nghĩ , vẫn hiểu nổi hành động đặt tay lên vai ban nãy của Cố Quân Trì mang ngụ ý gì. Cậu cúi đầu ngó hai vai áo của , mỗi bên đều in rõ mồn một một dấu tay ươn ướt.
Giờ thì hiểu đấy.
Mang theo chút niềm tin le lói lời tư vấn của Cố Quân Trì và sự ngượng ngùng của một kẻ rỗng túi, sáu giờ rưỡi tối hôm đó, Ôn Nhiên vác hai bàn tay trắng lững thững bước sảnh tiệc tầng thượng.
Vừa bước qua cửa, ngay lập tức nhận vấn đề cốt lõi ở món quà, Toàn bộ khách khứa đều xúng xính trong những bộ lễ phục sang trọng, lộng lẫy. Chắc chỉ duy nhất là diện chiếc áo phông cũ kỹ, cái áo Cố Quân Trì lôi làm giẻ lau tay hồi chiều. Bộ dạng lúc chẳng khác nào một con chuột nhắt hôi hám lọt thỏm giữa buổi tiệc vương giả của giới thượng lưu.
Đảo mắt một vòng, chẳng thấy mống bạn bè đồng trang lứa nào. Khắp nơi chỉ những gương mặt quyền quý, tai to mặt lớn đang tay bắt mặt mừng, nâng ly chúc tụng. Cảm giác lạc lõng tột độ, Ôn Nhiên chực gót chuồn thẳng để xác minh xem nhầm phòng . Chợt, ánh mắt va một nhân vật nhẵn mặt các bản tin thời sự, Viện trưởng Viện Hội đồng Chính phủ tối cao Liên minh, Lục Thừa Dự.
Ôn Nhiên c.h.ế.t trân. Giờ mới vỡ lẽ phận khủng khiếp của Lục Hách Dương, chính là quý t.ử của Viện trưởng.
Bên cạnh Lục Thừa Dự là Ngụy Lăng Châu. Xâu chuỗi các mối quan hệ, Ôn Nhiên phen giật . Trước đây chỉ hóng hớt chuyện Ngụy Lăng Châu mèo mả gà đồng, nào ngờ gã là rể của Lục Hách Dương.
Đưa mắt dáo dác tìm kiếm, Ôn Nhiên mật báo với Cố Quân Trì rằng rể của bạn đang cắm sừng chị gái bạn kìa. Khốn nỗi khách khứa quá đông, tìm mỏi mắt vẫn bặt vô âm tín. Cũng thể đến, bởi đó từng hùng hồn tuyên bố nếu vác mặt đến thì sẽ ở nhà.
Giữa lúc đầu óc đang bấn loạn, bầu khí ồn ào trong sảnh tiệc bỗng chốc lắng xuống. Ôn Nhiên nương theo ánh của đám đông hướng phía cửa, Cố Bồi Văn mà cũng đích giá lâm. Tháp tùng ngay bên cạnh là Cố Quân Trì, diện nguyên cây vest đen tuyền quen thuộc.
Lục Thừa Dự đon đả bước tới bắt tay Cố Bồi Văn. Cố Bồi Văn trò chuyện dăm ba câu, tiện tay vỗ vai Lục Hách Dương. Đám quyền lực tập trung ngay tâm điểm chú ý của cả sảnh tiệc, vui vẻ, hàn huyên rôm rả.
Sợ Cố Bồi Văn phát hiện, Ôn Nhiên rón rén định lủi một góc khuất tăm tối hơn. Vừa ngẩng đầu lên, thấy Cố Bồi Văn đang tươi vẫy tay gọi . Sợ hãi nhưng dám trái lệnh, đầu óc trống rỗng, Ôn Nhiên đành lẽo đẽo chạy tới: "Cháu chào ông Cố ạ."
"Lâu gặp, cháu vẻ mập một chút đấy." Cố Bồi Văn chẳng hề để tâm đến bộ dạng áo phông quần jeans xuề xòa của Ôn Nhiên, vẫn ân cần hỏi han chuyện thường ngày: “Hai ngày nay chơi vui cháu?"
"Dạ vui ạ. Cháu cảm ơn ông."
Khung cảnh lúc chẳng khác nào Cố Bồi Văn mở nắp một chiếc hộp tinh xảo sang trọng ngay bàn dân thiên hạ, nhưng thứ chình ình bên trong là một cục sắt vụn rỉ sét, lấm lem bùn đất. Chẳng cần soi gương, Ôn Nhiên cũng thừa nụ mặt lúc gượng gạo và méo mó đến mức nào. Những gì thể làm chỉ là cố sống cố c.h.ế.t lờ hàng tá ánh mắt tò mò, dò xét, soi mói xung quanh để duy trì vẻ ngoài lịch sự, nhã nhặn nhất thể.
Cậu tự thôi miên bản , chỉ coi là một thằng sinh viên nghèo kiết xác Cố Bồi Văn dang tay cưu mang. Trong cơn hoảng loạn, mơ màng nghĩ, nếu Trần Thư Hồi mặt ở đây, chắc chắn bà sẽ sướng rơn.
"Thôi , cháu chơi với bạn . Lát nữa đến giờ ăn thì qua cạnh Quân Trì nhé."
Dù sợ đến mức chẳng dám lén liếc Cố Quân Trì lấy một cái, Ôn Nhiên vẫn như một con rối ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."
Ngước mắt lên, Ôn Nhiên tình cờ bắt gặp một ánh hướng về phía từ góc chếch bên trái. Cậu men theo ánh đó và tìm thấy chủ nhân của nó, một vị trưởng bối Alpha trạc tuổi Cố Bồi Văn. Ánh mắt ông mang theo sự soi mói phán xét như những khác, mà chứa đựng một sự chú tâm và chân thành khó tả.
Lòng đầy thắc mắc, Ôn Nhiên lùi khỏi đám đông, về với cái xó xỉnh quen thuộc của . Nửa đường, bắt gặp Tống Thư Ngang. Nhìn vẻ mặt như thể thế giới quan sụp đổ, chẳng nên bắt đầu hỏi từ của bạn, Ôn Nhiên chọn cách im lặng.
Bữa tiệc điểm xuyết bằng tiếng nhạc du dương của dàn nhạc giao hưởng cổ điển. Bên cạnh Ôn Nhiên là tảng băng trôi Cố Quân Trì thèm hé răng lấy nửa lời, đối diện là Lục Hách Dương, chủ nhân của bữa tiệc sinh nhật biến tướng thành một buổi tọa đàm chính trị, thương mại, và Hạ Úy, kẻ dường như khả năng tự chọc bản ở bất cứ cảnh nào.
Động đũa vài miếng, Cố Quân Trì dậy bỏ . Chẳng bao lâu , Lục Hách Dương và Hạ Úy cũng rút lui. Ôn Nhiên thui thủi ăn nốt phần vài phút, cầm ly nước trái cây lên và bắt đầu hành trình tìm kiếm một góc tường vắng vẻ.
Chưa bao xa, đụng độ vị trưởng bối ban nãy. Ông đang chuyện với khác, nhưng thấy xuất hiện bèn giơ tay xin phép ngừng cuộc trò chuyện, rảo bước tiến về phía .
"Cháu là Ôn Nhiên đúng ?"
"Dạ . Xin hỏi bác là ai ạ?"
"Bác là Chương Phưởng Ý, bạn cũ của Bồi Văn." Ông mỉm : “Quân Trì và Hách Dương đều do bác dạy kéo violin đấy."
"Cháu chào bác ạ." Ôn Nhiên vẫn hiểu mục đích của ông là gì: “Bác tìm cháu việc gì ạ?"
"Chắc làm cháu giật . Quả thực là đường đột." Nụ môi Chương Phưởng Ý nhạt dần. Ông Ôn Nhiên với ánh mắt xa xăm như đang hồi tưởng về quá khứ: “Cháu trông giống một quen cũ của bác."
Chẳng hiểu Ôn Nhiên cảm thấy căng thẳng. Cậu cố gắng nặn một nụ tự nhiên nhất thể: "Giống bố cháu ạ?"
"Không. Trước đây bác cũng làm việc ở Dàn nhạc Giao hưởng Thủ đô. Thư Hồi là một nghệ sĩ cello xuất sắc, nhưng cháu giống cô ." Chương Phưởng Ý chầm chậm : “Cháu cũng chẳng giống bố cháu."
Điều chứng tỏ ông hề xa lạ với Trần Thư Hồi và Ôn Ninh Uyên. Lòng bàn tay Ôn Nhiên rịn mồ hôi: "Vậy chắc chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi ạ. Người xa lạ đôi khi cũng nét giống mà."
"À... Thật ngại quá, đường đột mất . Làm gì chuyện con cái mà chẳng giống bố chút nào." Chương Phưởng Ý tự thấy lẩm cẩm, xua tay xòa: “Chắc tại hôm nay uống nhiều rượu. Già lảm nhảm sảng."
"Dạ ạ. Chắc là do cháu giống quen của bác thật đấy ạ."
"Ừ, giống lắm, chắc là duyên phận tình cờ thôi." Chương Phưởng Ý lấy nụ : “Thôi, làm phiền cháu nữa. Hy vọng cháu đừng để bụng những lời thầy hôm nay."
"Không ạ. Vậy cháu xin phép . Cháu chào bác."
Đi một đoạn, tim Ôn Nhiên vẫn đập thình thịch liên hồi. Ngoảnh đầu , Chương Phưởng Ý vẫn chôn chân tại chỗ, cúi đầu suy tư điều gì đó.
Mang theo tâm trạng bất an, Ôn Nhiên tìm một chỗ nấp lý tưởng, một căn phòng nhỏ ở phía Tây sảnh tiệc. Căn phòng trống rỗng và yên tĩnh. Ở vị trí trung tâm sân khấu đặt một cây đàn piano grand. Ôn Nhiên lò dò mò mẫm bảng điều khiển trung tâm, ngắm nghía một hồi nhấn nút. Khu vực sân khấu từ từ bừng sáng bằng ánh đèn dịu nhẹ, một luồng sáng tập trung chiếu rọi thẳng xuống phím đàn.
Tiếng ồn ào náo nhiệt bên ngoài vọng chỉ còn là những âm thanh mờ nhạt. Ôn Nhiên ghế, nhẹ nhàng nâng nắp đàn, thả một tay thử vài nốt. Âm sắc khá trong trẻo, nhưng tất nhiên là chẳng thể sánh bằng bảo vật nhà Cố Quân Trì. Cậu đặt hai tay lên phím đàn, và ngay khi những ngón tay hạ xuống, giai điệu của bản Đêm Trắng Ngày 19 vang lên.
Trước đây, chơi bản nhạc đơn thuần vì sự yêu thích giai điệu. Nào ngờ ẩn đằng nó là một món quà sinh nhật bao giờ gửi trao cho Cố Quân Trì. Lần , Ôn Nhiên chơi một mạch từ đầu đến cuối sai một nốt nào.
Âm thanh cuối cùng ngân lên, một giọng bất chợt vang lên từ phía : "Cậu chỉ gảy mỗi bài thôi ."
Ôn Nhiên giật thót , nghiêng . Ở một góc khuất tăm tối, Cố Quân Trì đang dựa tường, tay đút túi quần, tay hờ hững cầm ly vang đỏ, thờ ơ .
"Tôi thích bài , nên đ.á.n.h thuộc lòng thôi." Ôn Nhiên chống một tay lên ghế đàn, lên tiếng giải thích: “Xin , ông Cố cũng đến. Nếu , tới ."
"Dù ông tới, tới thể nào cũng gọi ." Cố Quân Trì nhếch môi: “Hách Dương thấy thà gọi tới còn hơn để nửa chừng sai lôi , tránh khỏi khó xử."
"Hóa là ." Ôn Nhiên ngớ mất một nhịp mới hiểu: “Cậu tính chu thật. Tôi cứ tưởng giận thật."
Cố Quân Trì thẳng , từ trong bóng tối lững thững bước lên sân khấu. Ánh đèn đổi liên tục phác họa những đường nét khuôn mặt . Cuối cùng, dừng bên cạnh cây đàn, nhả từng chữ: "Tôi quả thực thấy bản mặt ."
"Thế ạ." Cất công một quãng đường từ xa tới chỉ để tạt một gáo nước lạnh, Ôn Nhiên cứng họng phản bác . Sực nhớ chuyện quan trọng, vội hỏi: “Cậu chắc cũng chút ít về Ngụy Lăng Châu nhỉ?"
Dù cũng là rể của bạn , cùng trong giới thượng lưu ở thủ đô. Tuy gia thế nhà họ Ngụy đủ tầm để trở thành đối thủ cạnh tranh với nhà họ Cố, nhưng chí ít cũng đến mức mù tịt thông tin.
"Tôi đéo rảnh để tìm hiểu về một thằng c.h.ế.t trôi." Cố Quân Trì c.h.ử.i rủa cay độc.
Lời sắc như d.a.o cạo khiến Ôn Nhiên ngẩn , một lúc mới tiếp lời: "Lần , còn nhớ , lúc chúng ngoài hành lang, thấy tiếng động trong phòng khách... ừm, chuyện đó ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-19-cau-thu-lam-toi-buon-non-them-lan-nua-xem.html.]
Cố Quân Trì nhíu mày: "Chuyện gì?"
"Ngoại tình." Ôn Nhiên hạ giọng thì thầm: “Tôi suýt nữa bước , may mà kéo ."
"Rồi ."
"Sau đó thấy gã Alpha , chính là Ngụy Lăng Châu. ở cùng lúc đó chị gái của Lục Hách Dương."
"Không thế thì gọi là ngoại tình."
Quá sốc thái độ dửng dưng của Cố Quân Trì, Ôn Nhiên thắc mắc: "Hắn làm ba cái trò đó lắm ?"
"Ra ngoài túm bừa một thằng nào đó cũng tỏng chiến tích tình trường của ."
Ôn Nhiên càng thêm ngỡ ngàng: "Viện trưởng can thiệp ?"
Cố Quân Trì nhấp một ngụm rượu, chống một tay lên thành đàn: "Cậu liên hôn chính trị là thế nào ."
"Tôi hiểu ." Ôn Nhiên gõ nhẹ ngón trỏ lên phím đàn: “Chỉ là thấy tội cho chị của Lục Hách Dương quá."
"Chị chẳng tình cảm gì với Ngụy Lăng Châu, nên chả thèm bận tâm ." Cố Quân Trì rủ mắt Ôn Nhiên: “Cậu thử quyến rũ thằng Ngụy Lăng Châu xem . Nó ăn tạp lắm, khéo câu con cá lớn đấy."
Tức giận trào dâng, nhưng cũng chỉ thoáng qua trong một giây ngắn ngủi. Ôn Nhiên ngẩng đầu : "Tôi chỉ một lòng một với thôi."
Chuyên tâm nịnh nọt, một lòng leo cao, cho đến ngày Trần Thư Hồi tuyên bố kết thúc nhiệm vụ.
Cố Quân Trì hất hàm: "Cậu thử làm buồn nôn thêm nữa xem."
"Vâng, nữa." Thấy uống rượu nên tâm trạng vẻ dễ chịu hơn, Ôn Nhiên do dự một lát hỏi: “Dạo còn sốt ?"
Chủ đề luôn là ngòi nổ châm ngòi sự khó chịu của Cố Quân Trì. Hắn lạnh lùng hỏi vặn : "Cậu ăn c.h.ử.i là ăn ngon ngủ yên ?"
"Đâu , chỉ quan tâm một chút thôi mà." Ôn Nhiên rũ mắt xuống, tầm rơi những ngón tay thon dài của Cố Quân Trì: “Tôi thích ngửi mùi pheromone của , giống hệt như việc ghét phụ thuộc những loại t.h.u.ố.c đáng ghét . Tôi hứa sẽ làm thế nữa, cũng sẽ rời khỏi phòng khách nửa bước."
Cố Quân Trì chẳng mảy may động lòng, đ.â.m thẳng một nhát vạch trần suy nghĩ của : "Mục đích."
"Tôi còn thể đến nhà nữa ?" Bị bắt bài, Ôn Nhiên ngượng ngùng hỏi .
Cậu cũng hết cách . Trước lúc nước ngoài, Trần Thư Hồi bóng gió mấy , thậm chí còn chất vấn xem làm căng thẳng mối quan hệ với Cố Quân Trì .
Không gian chìm tĩnh lặng. Âm thanh ồn ào lúc nãy tắt lịm giờ mơ hồ vang lên. Vệt sáng rọi thẳng xuống hai và cây đàn, vẽ thành một vòng tròn nhạt nhòa mặt đất.
Cố Quân Trì làm như thấy câu hỏi của Ôn Nhiên. Bàn tay đang chống thành đàn từ từ nhấc lên hạ xuống phím đàn. Với tư thế đối diện với , đ.á.n.h ngược một đoạn giai điệu.
Đó chính là đoạn điệp khúc của Đêm Trắng Ngày 19. Từng nốt, từng nhịp đều chuẩn xác trượt phát nào. Ôn Nhiên ngẩn những ngón tay lướt phím đàn của Cố Quân Trì, chuyển ánh sang tay cầm ly rượu của . Cuối cùng, ánh mắt chậm rãi trượt dọc theo cổ tay, cánh tay, bờ vai, dừng khuôn mặt .
Chỉ chơi một đoạn ngắn dừng , Cố Quân Trì đặt ly rượu lên nắp đàn, xoay gót bước xuống sân khấu. Ánh mắt Ôn Nhiên vô thức bám theo bóng lưng đang dần chìm góc khuất. Cậu lờ mờ thấy rút một điếu t.h.u.ố.c ngậm lên miệng, thoắt cái biến mất cánh cửa.
Ngồi thừ thêm nửa tiếng đồng hồ, Ôn Nhiên quyết định trở về phòng. Vừa bước khỏi phòng nhỏ thì tình cờ chạm mặt Cố Bồi Văn đang rời khỏi sảnh tiệc, một đám đông vây quanh ông để chào tạm biệt. Ôn Nhiên đợi ở cửa, chờ Cố Bồi Văn thoát khỏi đám đông mới tiến gần: "Cháu chào ông Cố ạ."
"Quân Trì mất tiêu ." Cố Bồi Văn mỉm : “Sáng mai ông bay về nước sớm, kịp cùng mấy đứa ăn một bữa cơm. Đợi khi nào trại hè kết thúc, mấy đứa về chúng tụ họp nhé."
"Vâng ạ, ông đường cẩn thận, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."
Cố Bồi Văn gật đầu : "Được ."
Buổi tiệc vẫn tàn. Ôn Nhiên đưa mắt trong, bắt gặp Lục Hách Dương đang cùng một Omega xa lạ bên cạnh Lục Thừa Dự. Qua dáng điệu xa cách của họ, Ôn Nhiên như thấy hình ảnh của chính và Cố Quân Trì trong đầu gặp gỡ bàn ăn, cái sự miễn cưỡng, lạnh nhạt khi ép gán ghép .
Lại sang Hạ Úy, trông vui vẻ hơn nhiều, đang cứ ríu rít đùa bên cạnh một Omega xinh nhưng vẻ mặt thì lạnh như băng. Nói ba câu thì Omega lườm cho một cái. Thế mà Hạ Úy vẫn cứ tưng tửng vui sướng, đuôi như vẫy tít lên.
Xâu chuỗi với cuộc điện thoại lỏm ở phòng dụng cụ hôm , Ôn Nhiên chắc mẩm Omega đó chính là Trì Gia Hàn.
Lát , Lục Hách Dương tách khỏi vòng vây của các khách khứa quan trọng, bước tới tháp champagne lấy một ly. Lúc Ôn Nhiên mới tiến đến gần, lễ phép : "Tôi xin phép về phòng . Chúc sinh nhật vui vẻ. Cảm ơn vì mời ... Lần nước ngoài mang theo lễ phục, cố ý ăn mặc thế , xin nhé."
Lục Hách Dương khẽ cụp mắt , nở một nụ nhạt nhòa: "Không ."
Chào hỏi xong xuôi, Ôn Nhiên yên tâm rời . Đứng đợi thang máy mãi chẳng thấy tới, chắc do đông khách tham dự tiệc sinh nhật quá. Phòng ở ngay ba tầng, Ôn Nhiên quyết định thang bộ.
Cánh cửa thoát hiểm vốn dĩ nặng nề, nhưng khi kéo trơn tru phát tiếng động. Vừa he hé mở vài phân, Ôn Nhiên bỗng thấy tiếng cố kìm nén cơn giận vẳng lên từ cầu thang bộ. Đó là giọng của Ngụy Lăng Châu.
"Rút dây động rừng thì cái tích sự gì? Tao bảo tụi bay tém tém , đừng làm loạn lên để tao chịu tiếng thơm lây!"
"Bọn cớm nghi thì cũng nghi tụi tao . Phi Dịch còn chả thèm để tâm, bọn mày sợ cái quái gì."
"Làm càng nhiều thì càng dễ để lộ sơ hở. Thiệu Bằng, mày quên thằng Đường Hoa c.h.ế.t t.h.ả.m thế nào ? Tụi bay hành sự bốc đồng thế mà đòi báo thù cho nó á?"
Nghe đến cái tên , Ôn Nhiên sững . Năm đó, khi bố Cố Quân Trì t.ử nạn trong vụ t.a.i n.ạ.n máy bay, nhà họ Cố và cảnh sát trầy trật suốt gần một năm trời mới tóm kẻ chủ mưu, Đường Hoa.
Gã là một tên trùm xã hội đen khét tiếng, phất lên nhờ buôn lậu vũ khí và ma túy. Khi kết án t.ử hình, những cơ ngơi làm ăn phi pháp của gã mới tẩy trắng vỏn vẹn vài năm. Báo chí đưa tin rầm rộ, trong lúc cảnh sát áp giải Đường Hoa đến pháp trường thi hành án, một toán cướp phục kích định giải cứu gã. Trong lúc đấu s.ú.n.g ác liệt, Đường Hoa cảnh sát tiêu diệt tại chỗ.
Đèn cảm biến trong cầu thang vẫn sáng trưng do cuộc tranh cãi của họ. Dựa âm thanh, Ôn Nhiên phán đoán hai đang ở chiếu nghỉ phía . Gã Alpha tên Thiệu Bằng im bặt một hồi lâu. Phải đến khi ánh đèn phụt tắt, gã mới gầm gừ một cách lạnh lẽo: "Bốc đồng? Nếu bốc đồng thì tao đéo đợi mấy năm nay. Anh tao tụi nó b.ắ.n hơn hai mươi phát đạn đến c.h.ế.t. Mối thù , tao nhất định bắt tụi nó trả giá."
Hơn hai mươi phát đạn... Ôn Nhiên trợn tròn mắt. Hóa chẳng hề vụ cướp ngục nào sất. Chẳng qua là nhà họ Cố để Đường Hoa c.h.ế.t quá dễ dàng, nên mới ghim hơn hai mươi viên kẹo đồng tiễn gã xuống chầu diêm vương.
Hoảng hồn bạt vía, Ôn Nhiên rón rén khép cánh cửa đến mức hẹp nhất thể.
"Tụi bay báo thù, chúng nó còn mạng tụi bay hơn! Năm đó nếu mày một gánh hết tội, tụi bay liệu sống thọ đến hôm nay ? Nếu đéo lịch sử lặp , thì ngoan ngoãn chui rúc chờ đợi thời cơ !"
Thiệu Bằng thở phì phò trong im lặng, lên tiếng phản bác. Ngụy Lăng Châu dịu giọng xuống một chút: "Anh Thiệu , tao hiểu tụi bay trả thù. kẻ địch hạng tép riu, chuyện cần tính toán kỹ lưỡng, mày thấy đúng ? Mày ngang nhiên xuất hiện ở Vân Loan thế , nhỡ ai bắt gặp, rước họa . Chuyện vốn dĩ thể tránh mà, ?"
"Hôm nay tao đến đây là để bàn chuyện làm ăn." Thiệu Bằng hừ lạnh một tiếng: “Toàn là làm ăn đàng hoàng, Ngụy thiếu gia cứ yên tâm."
"Tất nhiên , ý tao là khi ngoài chúng nên cố gắng tránh mặt một chút, nhỡ ..."
"Cậu thế?"
Một giọng bất thình lình vang lên bên tai, đồng thời vai của Ôn Nhiên cũng ai đó vỗ mạnh một cái. Đang tập trung cao độ để hóng chuyện, Ôn Nhiên giật nảy , cố sống cố c.h.ế.t kìm nén phát tiếng thét, đồng thời nhanh tay đóng sập cửa thoát hiểm .
Cầu thang bộ bỗng chốc im ắng như tờ. Ngay đó là tiếng bước chân dồn dập, một xa dần, một đang tiến gần. Ôn Nhiên ngoắt , đẩy Tống Thư Ngang góc tường cửa sổ, dùng giọng thì thào dặn dò: "Không để phát hiện."
Bị đẩy mạnh, Tống Thư Ngang chới với suýt ngã, theo bản năng đưa tay bám chặt eo Ôn Nhiên để giữ thăng bằng. Vừa lúc đó, cánh cửa thoát hiểm bật mở, Ngụy Lăng Châu một bước ngoài.
Nhìn cái dáng vẻ mọt sách của Tống Thư Ngang thế mà phản xạ nhanh nhạy phết. Cậu khéo léo phối hợp với Ôn Nhiên: "Muốn nôn thì chạy nhà vệ sinh , bên là cầu thang bộ mà."
Bắt sóng, Ôn Nhiên nhún vai cúi gằm mặt, giả vờ như sắp nôn oẹ đến nơi. Cậu đưa tay ôm bụng, rên rỉ: "Dạ dày khó chịu quá." Khẽ liếc mắt sang bên cạnh, bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc của Ngụy Lăng Châu đang ghim chặt , Ôn Nhiên nhăn mặt mím môi: “Chú Ngụy?"
Mấy giây trôi qua, Ngụy Lăng Châu vẫn bất động, ánh mắt rời. Tống Thư Ngang đưa tay vuốt vuốt lưng Ôn Nhiên: "Ngại quá nha, tớ cũng ngờ tửu lượng của kém thế."
Ôn Nhiên lắc đầu với vẻ mặt vô cùng đau khổ.
Lúc , Ngụy Lăng Châu mới từ từ buông tay khỏi tay nắm cửa, buông một câu: "Trẻ con trẻ ranh thì uống rượu làm gì."
"Dạ." Ôn Nhiên xoa xoa mũi.
Lén liếc qua khóe mắt, thấy Ngụy Lăng Châu về phía sảnh tiệc, Ôn Nhiên nhỏ giọng lời cảm ơn với Tống Thư Ngang. Vì vẫn yên tâm, ngoái đầu định xem Ngụy Lăng Châu khuất .
May mắn , Ngụy Lăng Châu khuất dạng. xui xẻo , Cố Quân Trì đang lù lù cửa thang máy cách đó chừng hai mét.
Hạ Úy bên cạnh , trố mắt bàn tay Tống Thư Ngang vẫn đang đặt eo Ôn Nhiên, buột miệng thốt lên một tiếng “Ái chà” đầy ẩn ý.