[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 17: Trông nhà cậu cứ như có ma ấy
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:25
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trận trong phòng dụng cụ làm cơn sốt của Ôn Nhiên hạ nhiệt. Trái , khi học xong tiết Thể dục, trở về lớp học và điều hòa phả thẳng , ốm hẳn.
Không dám uống t.h.u.ố.c bừa bãi, đành gọi điện thoại cho Trần Thư Hồi để xin điện thoại của bác sĩ chủ trị. Trần Thư Hồi rảnh hỏi han cặn kẽ, chỉ một câu "Biết " cúp máy rụp, đó nhắn điện thoại qua.
Gần đây bà và Ôn Duệ bận rộn. Cụ thể bận việc gì thì Ôn Nhiên mù tịt, chỉ phong thanh rằng mấy dự án mới của công ty Thịnh Điển hiện nay đều đang hợp tác với chính phủ. Chỉ cần nhà họ Cố động ngón tay ở phía , một công ty bờ vực phá sản thể vực dậy nhanh chóng đến mức . Thế mới thấy nước cờ mạo hiểm của nhà họ Ôn thành công mỹ mãn .
"Hôm nay cứ theo dõi tình hình xem , tối uống một viên t.h.u.ố.c hạ sốt chuyên dụng ngủ. Nhớ đeo vòng cổ chokker cẩn thận khi ngoài đấy." Trong điện thoại, bác sĩ dặn dò xong liền hỏi thêm: “Nghe bảo cháu ngửi pheromone của Alpha ?"
Ôn Nhiên vốn cấm tiếp xúc quá nhiều với bác sĩ và y tá. Chuyện chắc chắn là do Trần Thư Hồi kể . Ôn Nhiên thành thật đáp: "Dạ , nhưng cháu ngửi pheromone của chính ."
"Giữa hai AO độ tương thích cao, việc nhạy cảm hơn với pheromone của đối phương là chuyện bình thường. Cháu ngửi pheromone của , chứng tỏ tuyến thể của cháu bắt đầu hoạt động. Tuy nhiên, chung cháu vẫn ít ảnh hưởng bởi pheromone của khác. Có điều bác nhắc nhở , khả năng một thời gian ngắn nữa cháu sẽ xuất hiện các triệu chứng phát tình đấy."
Cơn sốt làm cơ thể lúc nóng lúc lạnh, Ôn Nhiên rùng một cái, lo lắng hỏi: "Thế ạ?"
"Sẽ khó chịu hơn bây giờ nhiều. hiện tại cháu thể dùng t.h.u.ố.c ức chế. Dù thì theo dự đoán, kỳ phát tình của cháu sẽ nhẹ hơn Omega bình thường nhiều. Kể cả dùng t.h.u.ố.c ức chế, cháu cũng cần dựa việc quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c Alpha đ.á.n.h dấu để vượt qua. Cách nhất đối với cháu là nhờ một Alpha độ tương thích cao tiết một ít pheromone để xoa dịu. Việc đó sẽ giúp cháu nhanh khỏe hơn."
Ôn Nhiên Bác sĩ đùa cháu , nhưng ngẫm bác sĩ cũng chỉ lập trường ngoài để đưa lời khuyên chuyên môn mà thôi. Cậu đành lời cảm ơn.
"Được , vấn đề gì cháu cứ gọi cho bác bất cứ lúc nào nhé."
Giờ chơi, Ôn Nhiên gục đầu xuống bàn, mơ màng giải bài tập. Tống Thư Ngang ngang qua, dừng bước hỏi: "Chuyện giải quyết xong ?"
Ôn Nhiên uể oải ngẩng đầu lên: "Tớ thực sự bạo lực học đường ."
"Thôi ." Tống Thư Ngang bỏ với vẻ mặt mấy tin tưởng.
Ăn trưa xong, Ôn Nhiên xuống phòng y tế. Bác sĩ trực ở đó yêu cầu tháo vòng cổ chokker để kiểm tra tuyến thể. Sợ lộ phận, Ôn Nhiên liên tục từ chối, vội vàng cầm vỉ t.h.u.ố.c hạ sốt dành riêng cho Omega ù té chạy.
Tan học, ở lớp học một muộn nhất. Đầu óc lơ mơ làm xong một tờ đề thi, định chợp mắt một lát mới về. Ngờ gục xuống bàn, ngủ lúc nào .
Đến khi bác bảo vệ kiểm tra cửa nẻo mới phát hiện . Ông lay lay vai : "Cháu ơi?"
Ôn Nhiên hé mắt, ngơ ngác bác bảo vệ một hồi lâu giật b.ắ.n thẳng dậy: "Cháu vô ý ngủ quên mất."
"Bác cũng đang thắc mắc giờ vẫn còn học sinh ở đây. Trời tối , mau về cháu."
"Dạ ." Ôn Nhiên vội vã thu dọn sách vở nhét balo, khoác thêm chiếc áo khoác mũ trùm đầu: “Cháu cảm ơn bác, cháu về đây ạ."
Tuyến xe buýt ở cổng trường là tuyến dành riêng cho trường dự . Do trễ quá lâu so với giờ tan học nên xe buýt ngừng chạy. Ôn Nhiên đành cuốc bộ thêm một đoạn để tàu điện ngầm.
Đi qua ngã rẽ góc phố, rẽ một con hẻm nhỏ, ánh sáng xung quanh đột ngột tối . Con hẻm dài hơn trăm mét. Một bên là khu chung cư và vài ngõ nhỏ chằng chịt, bên là một bức tường thấp le te trồng nguyên một hàng cây hoa mộc tê.
Ban ngày khu vực cũng tấp nập qua . khi màn đêm buông xuống, nó bỗng trở nên vắng lặng đến rợn . Ôn Nhiên chỉ thấy tiếng bước chân dồn dập của chính , cùng với những âm thanh ồn ào mờ nhạt vẳng từ cuối con đường, Đó là con phố sầm uất tập trung nhiều quán bar, hộp đêm lớn nhất thủ đô. Trước đây, khi ngang qua, thường bắt gặp cảnh học sinh mặc đồng phục trường dự bước xuống từ những chiếc siêu xe, bá vai bá cổ .
Cơn sốt vẫn hạ, cảm giác hoa mắt chóng mặt ngày một dữ dội. Đi kèm với đó là chứng ù tai nhẹ. Thậm chí mỗi hít thở, còn cảm nhận rõ luồng khí nóng rực phả từ mũi. Ôn Nhiên lắc lắc đầu.
Khi ngang qua một ngõ rẽ, khóe mắt bất chợt lia thấy một bóng . Cậu cuống cuồng rảo bước. Ngay lập tức, tiếng bước chân đuổi theo sát nút vang lên, loạng choạng và đều nhịp, Kẻ đó say rượu. Nhận điều , Ôn Nhiên gần như co cẳng bỏ chạy.
kịp nữa . Một mùi rượu nồng nặc xộc tới từ phía khiến Ôn Nhiên buồn nôn. Balo của một bàn tay tóm chặt, tay giật mạnh vai : “Omega..." Giọng gã Alpha khàn đặc vì men say, lè nhè, lúng búng rõ chữ: “Một lảng vảng ở đây làm gì thế?"
Dưới ánh sáng chập chờn, đôi mắt đỏ ngầu vẩn đục của gã Alpha lóe lên. Tim đập thình thịch liên hồi, Ôn Nhiên sức vùng vẫy đôi vai hòng thoát khỏi sự kìm kẹp của đối phương.
"Học sinh cấp ba ... trông ngon nghẻ phết. Đi chơi với tí ?" Alpha cợt thiếu tỉnh táo, dí sát mặt . Mùi rượu phả thẳng mặt Ôn Nhiên: “Còn đeo cả vòng cổ chokker cơ , cấm d.ụ.c gớm..."
Ôn Nhiên nghiến răng im lặng, co gối húc mạnh một cú bụng gã. Alpha kêu ré lên một tiếng ôm bụng gập xuống. Ôn Nhiên vùng , đầu cắm cổ chạy. Đầu ngã tư huyên náo chỉ còn cách một đoạn ngắn. Vừa chạy, lột cái balo lưng . Cơ thể đang sốt cao chịu nổi cường độ vận động mạnh, hai chân bủn rủn. lúc gã Alpha c.h.ử.i rủa đuổi kịp, túm lấy mũ áo khoác của , Ôn Nhiên dùng hết sức bình sinh ném phăng chiếc balo ngoài, gào lớn: "Cứu với...""
Tiếng động cơ xe mô tô gầm rú vang dội át luôn cả tiếng kêu của . Lời cầu cứu và chiếc balo rơi tóm xuống đường tựa như viên sỏi ném xuống biển sâu, chẳng hề mảy may khuấy động bầu khí ồn ào náo nhiệt đường phố. Ôn Nhiên kéo ngược , đè nghiến tường. Gã Alpha gập cánh tay , chẹn ngang cổ , ép chặt đến mức thể nhúc nhích.
Ánh sáng rực rỡ hắt từ ngã tư đường chia ranh giới rõ rệt với bóng tối bủa vây xung quanh. Hơi thở ngày một khó nhọc, cảnh vật mắt cuồng đảo lộn. Khi thấy một bóng dáng cao ráo nhưng mờ ảo tiến gần, Ôn Nhiên cứ đinh ninh đó là ảo giác.
Một tiếng bịch vang lên. Gã Alpha hừ đục một tiếng đổ gục xuống đất. Ôn Nhiên chỉ kịp thấy một đôi chân dài miên man thu . Sức ép n.g.ự.c đột ngột biến mất. Không khí ùa miệng, tựa lưng tường thở hổn hển. Ngước mắt lên , mặt mặc chiếc áo phông đen, mờ ảo để lộ một nửa khuôn mặt trắng trẻo lạnh lùng.
"Mẹ kiếp..." Gã Alpha đất ôm hông, quằn quại c.h.ử.i rủa: “Tao đ* mày..."
Cố Quân Trì giẫm một chân lên n.g.ự.c gã. Hắn cao, khi cúi xuống mang áp lực cực lớn. Kẻ chẳng hề tự lượng sức , cứ mở miệng là phun những lời c.h.ử.i rủa thô tục. Nghe vài ba câu, Cố Quân Trì bắt đầu thấy phiền phức. Hắn vung chân đá thẳng một cú đầu gã. Gã Alpha lập tức ngất lịm , chẳng còn phát tiếng động nào nữa.
Cuối cùng cũng lấy tinh thần, Ôn Nhiên thẳng lên một chút, cất giọng khàn khàn: "Cảm ơn ."
Cố Quân Trì đ.á.n.h giá từ đầu đến chân một lượt: "Cậu làm cái gì ở đây."
"Tôi mới từ trường về." Ôn Nhiên đưa tay quệt mắt: “Tình cờ ngang qua thôi."
Cậu thực sự cảm tạ cái sở thích lui tới các quán bar của Cố Quân Trì. Nếu , hôm nay sẽ chẳng thể xuất hiện ở đây, và cũng sẽ tiện tay cứu một mạng. Người ắt gặp bình an. Chúc Cố Quân Trì năng tới chơi, thường xuyên tới chơi, chơi đùa thật vui vẻ, chơi cho đến khi nào thỏa mãn thì thôi.
"Tôi còn tưởng quen ." Cố Quân Trì liếc gã Alpha đang sóng soài mặt đất.
"Làm mà quen ." Ôn Nhiên cảm thấy khó hiểu: “Hắn đè tường luôn cơ mà."
"Tranh chấp tình cảm." Cố Quân Trì phán xanh rờn một câu: “Xung quanh quán bar đầy rẫy mấy chuyện thế ."
Rõ ràng là mới tay cứu , thế mà mở miệng câu nào cũng khó c.h.ế.t . Đầu Ôn Nhiên lúc như một đống lửa đang hừng hực cháy, tuyến thể cũng nóng bừng, tai thì ù . Cậu lí nhí phản bác: "Tôi lấy tranh chấp tình cảm."
Cơ thể lâng lâng, rõ ràng là đang sốt cao ngùn ngụt nhưng cảm thấy lạnh. Ôn Nhiên bất giác rùng một cái. Trạng thái của khác thường đến mức Cố Quân Trì lùi một bước: "Cậu đến kỳ phát tình ?"
"Không , sốt." Giọng yếu ớt, Ôn Nhiên dường như chẳng còn chút sức lực nào để lên tiếng. Mỗi âm tiết phát đều kéo dài lê thê, như đang nũng nịu, Cố Quân Trì nhíu mày.
"Dù cũng cảm ơn . Tôi về đây." Ôn Nhiên kéo vạt áo khoác, bước loạng choạng ngoài. Nửa chừng, lỡ chân vấp một hòn đá, lảo đảo vài bước, vặn ngã ngay mặt hai vệ sĩ đang chờ ở đầu ngõ. Cậu nhận chiếc balo của đang gọn trong tay một trong họ.
Ôn Nhiên đưa tay đón lấy chiếc balo, lên tiếng: "Cảm ơn các ."
Tiếng bước chân vang lên phía . Cố Quân Trì sải bước tới, kéo mũ áo khoác của Ôn Nhiên trùm kín lên đầu . Trong lúc Ôn Nhiên còn đang ngơ ngác hiểu chuyện gì xảy , đưa tay chỉ về phía bên trái con phố: "Đi hướng đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-17-trong-nha-cau-cu-nhu-co-ma-ay.html.]
Chẳng còn sức để suy nghĩ, Ôn Nhiên tự động làm theo lời Cố Quân Trì, mặc dù đó vốn dĩ hướng định . Cậu ôm khư khư balo lầm lũi về phía bên trái. Đi bao xa, thấy tiếng gọi: "Quân Trì! Mày về luôn đấy ?"
Ngoái đầu , thấy Cố Quân Trì gật đầu chào đám bạn, đó chui tọt chiếc siêu xe thể thao màu đen. Vị trí đỗ xe ngay sát lối của con ngõ hẹp. Chắc hẳn lúc lùi xe đỗ chỗ trống, Cố Quân Trì tinh mắt thấy chiếc balo vứt chỏng chơ nên mới tiện tay tay nghĩa hiệp.
Chiếc xe thể thao đầu , đỗ xịch ngay bên cạnh Ôn Nhiên. Cửa xe bật mở. Cố Quân Trì gác tay lên vô lăng, chẳng buồn liếc mắt lấy một : "Lên xe."
Tuyệt đối đừng bao giờ ép một kẻ nóng tính nhắc lời thứ hai, đặc biệt là kẻ mang tên Cố Quân Trì.
Câu châm ngôn xẹt qua trong đầu Ôn Nhiên nhanh như chớp. Chẳng dám hó hé thắc mắc, vội vàng phủi phủi lớp bụi bẩn bám rón rén trèo lên ghế phụ lái.
Vừa an tọa xong xuôi, ngẩng mặt lên, bắt gặp một chiếc ô tô cá nhân đang tới từ làn đường đối diện. Cửa kính xe hạ xuống, Tống Thư Ngang đang chễm chệ bên trong. Khi thấy bộ dạng tơi tả của Ôn Nhiên, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Khi tầm mắt lia sang ghế lái là Cố Quân Trì, biểu cảm của lập tức chuyển sang trạng thái bàng hoàng. Cuối cùng, Tống Thư Ngang chỉ ném cho một ánh mang ý nghĩa "tự cầu phúc cho " lặng lẽ rời khỏi hiện trường.
Cửa xe từ từ đóng . Cùng lúc đó, Ôn Nhiên thấy tiếng gào thét của Hạ Úy vọng : "Mẹ kiếp! Cố Quân Trì, mày mới đến mà chuồn là ? Trên xe mày chở ai thế? Cho tao xem mặt với! Mở cửa cho tao xem là ai nào!"
Cố Quân Trì thèm ngoảnh đầu , giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, nhấn ga lao vút .
Bên trong xe tối mờ và tĩnh mịch. Ôn Nhiên thi thoảng rùng vì ớn lạnh, hai hàm răng đ.á.n.h lập cập . Nhìn thứ xung quanh cứ lảo đảo nghiêng ngả. Cậu cẩn thận kiểm tra bàn tay trái vẫn đang quấn băng gạc, may mắn là va đập đè nén gì, nếu vết thương chắc chắn sẽ toác .
Chờ đến khi xe thoát khỏi đoạn đường tắc nghẽn, Ôn Nhiên mới kéo mũ trùm đầu xuống, để lộ mái tóc bù xù rối bời. Ngơ ngẩn một chốc, dường như sực nhớ điều gì đó quan trọng, vội vàng luồn tay túi quần đồng phục, lôi chiếc điện thoại do Cố Quân Trì tặng kiểm tra. Lật qua lật mấy vòng, xác nhận sứt mẻ góc nào, mới thở phào nhẹ nhõm.
Cậu nghiêng đầu, lén góc nghiêng khuôn mặt Cố Quân Trì, rụt rè hỏi: "Cậu bằng lái xe thế?"
Làm gì chuyện bằng lái, Luật Liên minh quy định đủ 16 tuổi là phép thi lấy bằng lái xe .
Cố Quân Trì vặn một câu: "Cậu não ?"
"Hôm nay thì ." Ôn Nhiên thành thật đáp: “Từ nay trở thề sẽ bao giờ mò con đường đó nữa."
Vài giây trôi qua, lên tiếng thắc mắc: "Sao bật định vị dẫn đường?" Thấy Cố Quân Trì thèm đáp, Ôn Nhiên bèn tự động chuyển chủ đề: “Cậu lái xe êm phết đấy."
Cuối cùng Cố Quân Trì cũng chịu mở miệng: "Nói nhảm ít thôi."
"Bây giờ vẫn còn rùng sợ hãi đây ." Nếu c.h.ế.t ngay lập tức thì lẽ cũng chẳng đến mức sợ bóng sợ gió như . lọt tay gã bợm nhậu , chắc chắn sẽ những chuyện kinh tởm xảy . Ôn Nhiên cẩn thận thăm dò: "Tôi chuyện để bớt căng thẳng, ?"
"Đừng mấy lời nhảm nhí."
"Được ." Ôn Nhiên rặn một câu vẻ bớt nhảm nhí hơn: “Cậu định tham gia trại hè của trường dự ?"
"Không ."
"Trại hè vui ?"
"Nhạt nhẽo." Cố Quân Trì liếc một cái: “ thích hợp với cái ngữ thích bám đuôi kẻ khác như ."
"Tôi thích bám đuôi, là gia đình bắt..." Ôn Nhiên bỏ lửng câu , đưa tay vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo: “Từ tới nay mới bám đuôi mỗi một thôi, mà còn thất bại t.h.ả.m hại nữa."
"Coi như xui xẻo." Cố Quân Trì : “Thất bại thì nhà cũng vơ vét khối lợi lộc ."
Ôn Nhiên hổ cúi gằm mặt xuống, buông xuôi thừa nhận: " , cảm ơn nhà ."
Im lặng vài giây, sực nhớ một chuyện khác, thái độ lập tức trở nên hào hứng: "Tôi cũng cảm ơn vì chiếc máy tính nữa. Trước đây vẽ giấy, giờ thì thể học cách dùng phần mềm thiết kế . Có điều cấu hình máy tính cao quá, đưa cho dùng vẻ phí."
Chẳng mảy may để tâm đến lòng ơn của , Cố Quân Trì tiện miệng hỏi: "Bộ đây máy tính ."
"Không ." Ôn Nhiên thành thật: “Ở trường hễ tài liệu gì cần in ấn, chạy phòng làm việc mượn máy của hai. Tôi máy tính riêng."
Dẫu bây giờ , cũng chẳng dám hiên ngang bày bàn học. Dùng xong là cất giấu kỹ trong tủ quần áo, sợ khác phát hiện.
Sống đời mười bảy năm trời mà nổi một chiếc máy tính cá nhân. Thậm chí điện thoại di động cũng xài thứ đồ cổ lỗ sĩ thời từ đời thuở nào. Dù nhà họ Ôn sa sút đến thì nền tảng vẫn còn đó, đến mức để đứa con trai út chịu cảnh nghèo túng tới nhường . Huống hồ hiện tại bọn họ nhận sự hậu thuẫn từ nhà họ Cố. Vậy mà Ôn Nhiên vẻ coi đó là chuyện hiển nhiên, chẳng oán thán cũng tỏ ấm ức, cứ như thể từ đến nay vẫn luôn quen với cuộc sống như .
Và cả chiếc balo sờn cũ đang ngoan ngoãn trong lòng nữa. Lần vì cú nhảy khỏi xe mà nó lấm lem bùn đất, dơ bẩn vô cùng. Bình thường vứt nó sọt rác từ lâu . Thế nhưng vẫn ngang nhiên xách nó học mỗi ngày, thậm chí bây giờ lải nhải chuyện, tay vẫn cặm cụi gảy từng hạt bụi bám đó.
Nét mặt Cố Quân Trì cuối cùng cũng xuất hiện chút gợn sóng: "Cậu con ruột của đấy."
Người vô tình nhưng hữu ý, cả Ôn Nhiên cứng đờ. Một lúc lâu , mới gượng gạo mỉm : "Chắc sợ ảnh hưởng đến việc học của chăng."
Cố Quân Trì chăm chú một lát, thêm lời nào nữa.
Xe chạy với tốc độ . Khoảng hơn hai mươi phút thì về đến nơi. Ôn Nhiên mò mẫm tháo dây an : "Cảm ơn đưa về." Cảm thấy phép lịch sự như vẫn đủ, đ.á.n.h bạo hỏi: "Cậu nhà uống ngụm nước ?"
Sợ Cố Quân Trì hiểu lầm dắt về nhà để khoe khoang, Ôn Nhiên vội vàng bổ sung thêm: "Mẹ và hai đều nhà ."
Cố Quân Trì cứ chằm chằm thẳng mà thèm đáp. Bị đến mức đ.â.m lo lắng, Ôn Nhiên đ.á.n.h bạo lên tiếng: “Hả?"
"Không uống." Cố Quân Trì thu hồi ánh mắt, chăm chú cánh cổng sắt rỉ sét đang chiếu sáng bởi ánh đèn pha: “Trông nhà cứ như ma ."
Tối nay Ôn Nhiên chịu đủ cú sốc, chẳng thể chịu đựng thêm bất kỳ sự kích thích nào nữa. Cậu hốt hoảng: "Á? Thật hả?"
Mặc dù ngày thường cũng lờ mờ cảm giác đó, nhưng nay lời thốt từ chính miệng Cố Quân Trì, mức độ đáng tin cậy bỗng chốc tăng vọt.
"Ai mà , cái căn nhà xập xệ thế ." Cố Quân Trì ấn nút mở cửa xe phía ghế phụ lái: “Xuống ."
Ôn Nhiên run rẩy bước xuống xe. Gió đêm thổi thốc , rùng mấy cái. Cậu ngửa cổ lên căn biệt thự của nhà . Càng càng thấy âm u mờ ám, nhưng cũng chỉ đành nhắm mắt nhắm mũi mà thẳng về phía cổng.
Trùng hợp thế nào, cái đèn cảm biến ngoài cổng hỏng. May Cố Quân Trì vẫn lái xe ngay, lẽ đang mải xem điện thoại. Ôn Nhiên nương theo ánh sáng hắt từ đèn pha của xe để mở cánh cổng nhỏ bên hông. Xong xuôi, ngoái đầu . Lớp kính chắn gió của chiếc siêu xe tối đen như mực. Ôn Nhiên chẳng thể đoán Cố Quân Trì đang , nhưng dẫu vẫn vẫy tay chào tạm biệt.
Cánh tay kịp hạ xuống, chiếc xe lập tức đầu, lao mất hút.
Về đến nhà, trông thấy dì Phương, nỗi sợ hãi trong lòng Ôn Nhiên bay biến quá nửa. Cậu lấy cớ mải mê làm bài thi ở trường nên mới về muộn. Dì Phương càu nhàu xót xa học hành vất vả, lục đục xuống bếp nấu mì cho ăn lót .
Ăn xong bát mì, trở về phòng tắm rửa qua loa. Tâm trạng phập phồng suốt cả một buổi tối cuối cùng cũng dần lắng xuống. Ôn Nhiên nuốt một viên t.h.u.ố.c hạ sốt, rúc trong chăn bông, nhắm nghiền mắt .