[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 14: Chủ tịch Cố ra mặt se duyên (nhưng thất bại)

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:21
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuyến thể vòng cổ chèn ép đến sưng tấy, vẫn còn đau buốt. Ôn Nhiên lục lọi tìm chút t.h.u.ố.c mỡ bôi lên. Cậu thể đến các bệnh viện trong nước kiểm tra , vì một khi phát hiện tuyến thể là đồ nhân tạo, chắc chắn sẽ c.h.ế.t thây. Trần Thư Hồi sẽ là đầu tiên bóp c.h.ế.t , đó nhà họ Ôn cũng sẽ nhà họ Cố diệt trừ tận gốc.

Ôn Nhiên chằm chằm gương, vùng da bọng mắt chỗ ngón tay cái của Cố Quân Trì tì nghiến vẫn còn đau râm rỉ. Chắc chỉ là trùng hợp thôi, vị trí đó vặn là nơi nốt ruồi lệ. Cậu lê bước khỏi phòng tắm, sấp xuống giường. Tháo vòng cổ nhưng vẫn chẳng ngửi thấy mùi pheromone của , thế mà mùi hương từ Cố Quân Trì in hằn sâu sắc ký ức.

Trông chẳng khác gì một con quái vật dị dạng cũng chẳng ngợm. Ôn Nhiên vùi mặt sâu lớp chăn.

Kể từ lúc bước khỏi cửa nhà Cố Quân Trì, ngừng tự kiểm điểm bản . Là do ngu ngốc ngộ nhận sự khách sáo lạnh nhạt của là sự ngầm cho phép, nên mới buông lỏng cảnh giác, quên béng mất việc luôn giữ thái độ cẩn trọng lúc nơi.

Sự việc ngủ qua đêm tuần là ngòi nổ châm lửa, ngọn lửa đang xèo xèo cháy mà vẫn hồn nhiên , để cuối cùng thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g phát nổ, đó chính là bức ảnh gia đình .

Bức ảnh trân quý nhất tan tành gót chân của kẻ căm ghét nhất. Những gì Cố Quân Trì và làm chẳng chỗ nào để mà trách cứ . Ôn Nhiên mảy may oán thán, mà thực cũng chẳng tư cách để oán thán.

Điện thoại "ting" một tiếng báo tin nhắn. Ôn Nhiên cầm lên xem, gửi là 339.

339: Cậu chứ? Tôi chuyện bức ảnh gia đình rơi xuống sàn , Cố Quân Trì tức giận lắm ? Bởi vì mấy tấm ảnh cũ đó quan trọng lắm, nào Chủ tịch đến cũng ngắm nghía lâu.

Ôn Nhiên cụp mắt xuống, gõ phím phản hồi: Bức ảnh thực sự do làm hỏng , là do nó tự rơi xuống đấy, nhưng mà phiền lời xin với giúp nữa nhé.

339: Tôi tin , sẽ tuỳ tiện đụng chạm đồ . Chắc là do treo lâu quá nên sợi dây mòn đứt , tại Cố Quân Trì cứ khăng khăng chịu khung mới cơ. Cậu cũng cấm lắp camera trong phòng nhỏ đó, thành chẳng bằng chứng để minh oan. đừng lo, chỉ vỡ kính thôi, ảnh cả, lồng khung khác là ngay.

Ôn Nhiên: Thế thì quá, cảm ơn báo tin cho .

339: Tôi lên án hành động của Cố Quân Trì đấy! Cậu đang bực nên bơ luôn. Cậu đừng suy nghĩ nhiều nhé, cũng đừng buồn nha.

Ôn Nhiên: Cảm ơn , ngày mai học , chắc sẽ ghé qua nữa, mong tụi duyên gặp nhé.

339: Tôi sẽ nhớ lắm, Ôn Nhiên, bạn nhất đời của .

Càng càng thấy giống như đang điếu văn. Ôn Nhiên thấy buồn một cách kỳ quặc. Cậu tắt điện thoại. Để tránh đè tuyến thể, hệt như thời gian phẫu thuật xong, đêm nay đành sấp để ngủ.

Cậu mơ thấy phụ nữ đó.

Không nhớ từ bao giờ giấc mơ bắt đầu xuất hiện. Bầu trời trong mơ luôn u ám, một phụ nữ với gương mặt mờ ảo cứ liên tục gặng hỏi : "Cháu tên là gì ?"

Ôn Nhiên đáp: "Cháu tên Tiểu Thụ."

Tiểu Thụ là cái tên hồi ở cô nhi viện của . Nhớ nhầm thì lúc đó mới lên bảy. Vào một buổi chiều muộn âm u, chồm hổm góc sân dùng đá xây nhà. Bên ngoài bức tường gần, cách một lớp hàng rào lưới, đó gọi : "Bé ơi, cháu đây một chút ?"

Ôn Nhiên xoay . Người phụ nữ cột tóc đuôi ngựa gọn gàng. Ngay khi rõ khuôn mặt , cả cô run lên bần bật. Cô thụp xuống, vội vã lặp : "Lại đây với cô một lát nhé?"

Tiếng đám trẻ con chơi đùa ầm ĩ văng vẳng gần đó. Ôn Nhiên lên, tay trái vẫn nắm chặt một hòn đá, dò dẫm bước về phía chân tường.

Chỉ còn cách một bước chân, phụ nữ thò tay qua khe hàng rào, suýt chút nữa là chạm vai Ôn Nhiên, nhưng cô khựng , cuộn tròn ngón tay rụt về. Đôi môi mấp máy, cô khe khẽ hỏi: "Cháu tên là gì ?"

Ôn Nhiên trả lời: "Cháu tên Tiểu Thụ."

Giọng cô giáo cất lên từ phía : "Tiểu Thụ, em đang chuyện với ai đấy? Xin hỏi cô là ai ạ?"

Người phụ nữ hốt hoảng phắt dậy, vội vã quấn chặt chiếc áo khoác măng tô, lầm lũi rời .

Một ký ức quá xa vời. Một tình cờ chạm mặt chẳng đủ sức để dấu ấn quá đậm nét trong tâm trí một đứa trẻ. Lúc đó còn quá nhỏ để nhận đối phương là beta omega. Ôn Nhiên chỉ nhớ mang máng chỏm tóc đuôi ngựa và chiếc áo măng tô màu đen. Về , những ký ức biến dị thành những cơn ác mộng. Mỗi năm chúng ghé thăm vài , nhiều đến mức Ôn Nhiên bắt đầu sinh nghi, cuộc gặp gỡ thời thơ ấu chỉ là một giấc mơ do vô tình ngủ gật giữa sân trường mà tưởng tượng .

Giọng của phụ nữ trong mơ vẫn vẹn nguyên như ngày đầu, còn giọng điệu của Ôn Nhiên lúc trả lời thì ngày càng trong trẻo, thoát khỏi cái vẻ non nớt thuở nào. Cậu nhóc trong mơ cứ thế lớn lên theo năm tháng.

Mỗi choàng tỉnh khỏi giấc mơ , tay trái Ôn Nhiên đều nắm chặt , y như cảm giác vẫn đang siết chặt hòn đá năm lên bảy trong lòng bàn tay.

Sự xuất hiện của Ôn Nhiên trong lớp chẳng tạo một gợn sóng nào. Một thằng omega con nhà phá sản thì lấy bối cảnh gia thế bằng cái vẻ ngoài hút mắt của . lảng tránh cuộc sống tập thể quá lâu, Ôn Nhiên cảm thấy quen cho lắm. Ngoài việc tham gia mấy hoạt động bắt buộc, thời gian còn cứ lì một chỗ chẳng buồn nhúc nhích. Ôn Duệ phán cấm sai, đích thị là một con chuột cống rúc trong hầm tối.

sự bất thường ở tuyến thể vẫn bại lộ. Sáng thứ Năm, lúc Ôn Nhiên đang ăn sáng, Ôn Duệ lướt qua lưng , lên giọng châm chọc: "Tuyến thể mày thế ? Đừng bảo là đứa nào c.ắ.n đấy nhé."

Trần Thư Hồi chuẩn bước cửa liền khựng . Ôn Nhiên giấu cũng xong, thẳng lên đáp: "Bị va đập thôi ạ."

"Đưa tao xem nào." Trần Thư Hồi quẳng túi xách xuống.

Ôn Nhiên đành ngoan ngoãn dậy, đến mặt bà tháo vòng cổ . Trần Thư Hồi tì tay gáy ngắm nghía vài giây, cất giọng lạnh lùng: "Cái đồ bất cẩn. Mày tưởng tao dư dả thời gian và rảnh rỗi lắm để hầu hạ mày nước ngoài khám bệnh chắc?"

"Sau con sẽ cẩn thận hơn ạ." Ôn Nhiên cài vòng cổ, thái độ răm rắp lời.

"Mày tự ý thức cái tuyến thể của mày quan trọng đến mức nào đấy. Lỡ nó xảy chuyện gì, mày tự vắt tay lên trán mà xem giải quyết hậu quả ."

Giải quyết hậu quả á? Dễ ẹc. Ôn Nhiên thầm nghĩ trong sự thanh thản tận cùng: Đi c.h.ế.t là xong ngay.

"Mày nhà họ Cố vẫn từ bỏ việc săn lùng những omega khác độ tương thích cao ? Mày là sự lựa chọn duy nhất của bọn họ , cái tuyến thể tuyệt đối phép xảy bất kỳ sai sót nào." Trần Thư Hồi xách túi lên, hỏi tiếp: "Mấy nay học thế nào, đến nhà Cố Quân Trì ?"

Câu hỏi thứ hai mới là ý đồ chính. Ôn Nhiên đáp: "Dạ bình thường, con đang làm quen với trường lớp... học nên thời gian sang nhà nữa."

Y như rằng Trần Thư Hồi lập tức cau mày gắt: "Mày..."

"Thôi ." Ôn Duệ cắt ngang lời bà : "Đi học thì cứ để nó lo học cho t.ử tế, thì bà ném nó trường dự làm cái quái gì? Hơn nữa, bà tưởng Cố Quân Trì là cái loại alpha cứ ngửi thấy mùi pheromone là chân nam đá chân chiêu rớt cả não chắc? Tôi thấy nó chướng mắt cái khúc gỗ từ lâu ."

Ngẫm nghĩ một hồi mới ngộ "khúc gỗ" ở đây là đang ám chỉ , Ôn Nhiên tự nhủ cái đ.á.n.h giá cũng chuẩn xác và trúng phóc phết đấy chứ.

"Tất nhiên." Trần Thư Hồi khẩy đầy mỉa mai: " vẫn đỡ hơn đám alpha ăn tạp, đối tượng pheromone cũng cắm đầu lao ."

Mũi dùi chĩa thẳng mặt, Ôn Duệ trừ cho qua chuyện, thèm đôi co. Trần Thư Hồi lườm gã một cái vọt lẹ ngoài.

"Là thằng đó làm đúng ?"

Ôn Nhiên m.ô.n.g xuống ghế, chợt Ôn Duệ hỏi. Cậu khựng một nhịp, khẽ: "Bị túm vòng cổ lôi lên."

"Thảm thế." Ôn Duệ chép miệng: "Cái đám luồn cúi bợ đỡ Cố Quân Trì đếm xuể, nhưng chắc mày là đứa xui xẻo nhất hội."

" , Omega ân cần chu đáo, lả lơi gọi mời đến cỡ nào mà độ tương thích đủ thì trong mắt lão gia họ Cố cũng chả bằng một góc của cái khúc gỗ là mày. Mày mà cách nào tạo bước tiến triển khả quan với Cố Quân Trì, thì cứ gắng giữ nguyên hiện trạng. Níu kéo ngày nào ngày đó, một ngày trời đổi tính đổi nết, thấy mày mắt thì ."

"Có khi là cái ngày em xuống cũng nên." Ôn Nhiên c.ắ.n một miếng bánh mì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-14-chu-tich-co-ra-mat-se-duyen-nhung-that-bai.html.]

Ôn Duệ bật : "Vậy thì khó phai lắm đấy, nhỡ Cố thiếu gia khắc cốt ghi tâm đến cuối đời thì ."

Thứ Sáu, trong tiết tự học cuối cùng, Ôn Nhiên nhận một tin nhắn văn bản: Xin chào, lúc tan học sẽ đợi ở cổng trường, Chủ tịch Cố mời đến Loan Sơn dùng bữa tối.

Ôn Nhiên dòng tin nhắn mấy , bước khỏi lớp, dọc theo hành lang nối giữa các dãy nhà để gọi điện cho Trần Thư Hồi.

"Mẹ ơi, con nhận tin nhắn, ông nội Cố bảo con đến ăn tối."

"Bên phía thấy ai mời mọc gì cả, chắc là chỉ gọi mỗi mày thôi." Trần Thư Hồi cũng khá bất ngờ, liền căn dặn: "Liệu bề mà thể hiện cho , câu nào khó quá thì cứ giả ngu, tuyệt đối để xảy sai sót."

"Vâng, con nhớ ạ."

Tới Loan Sơn thì trời xâm xẩm tối. Bữa ăn tối tổ chức ở biệt thự nơi Cố Bồi Văn cư trú hàng ngày. Ôn Nhiên dẫn phòng sách. Cố Bồi Văn đang luyện thư pháp, thấy liền ngẩng đầu lên. Ôn Nhiên vội vàng gập cung kính chào: "Cháu chào ông ạ."

"Tới đấy ." Cố Bồi Văn mỉm với .

Phòng sách gọn gàng, ngập tràn ánh sáng, nhưng Ôn Nhiên cảm thấy ngột ngạt sắp nghẹt thở vì nỗi sợ hãi bủa vây. Bọn họ mới chỉ gặp đúng hai , dù thái độ Cố Bồi Văn luôn hoà nhã, nhưng Ôn Nhiên tài nào thả lỏng nổi dù chỉ một giây. Người mặt là một tượng đài quyền lực ngụp lặn trong chốn thương trường danh lợi suốt nửa thế kỷ qua, còn chỉ là một tên lừa đảo nghiệp dư mang trong một lời dối động trời. Tim đập thình thịch, tinh thần rệu rã.

Cố Bồi Văn vòng vo hàn huyên, thẳng vấn đề: "Dạo gần đây đầu bếp mới nghĩ vài món mới, nên ông định gọi cháu và Quân Trì đến nếm thử."

Vừa tới cái tên , Ôn Nhiên vô thức cuộn tròn mấy ngón tay , nhưng mặt vẫn nặn nụ : "Cháu cảm ơn ông Cố ạ."

"Quân Trì đang chơi với sư t.ử con ở ngoài kìa, cháu xem ?"

Giọng điệu dò hỏi, chứ kiểu sai bảo như 'cháu cũng đó xem '. Ôn Nhiên lập tức chột , Cố Bồi Văn chắc chắn nắm vụ Cố Quân Trì nổi trận lôi đình với .

Tuy rằng vuốt ve Dolu thêm một nữa, nhưng Ôn Nhiên đành lắc đầu: "Dạ thôi ạ, cháu làm phiền ."

"Cái thằng Quân Trì ..." Cố Bồi Văn chấm mực, nhưng cây bút vẫn lửng lơ trung: "Từ nhỏ nó tiếp xúc với đủ hạng , trải qua đủ chuyện. Dù ông là bậc trưởng bối, châm chước cho nó, cũng thể mượn cớ nó hiểu sự đời để bao biện ."

"Nó tôn trọng ông. Nhìn bề ngoài thì vẻ nó cũng chịu lời ông đấy, nhưng thực tình ông chẳng cách nào trị nó." Cố Bồi Văn khẽ , lúc hạ bút xuống buông tiếng thở dài: "Ông hết cách với nó ."

Chủ tịch Hội đồng Quản trị Ngân hàng Trung ương Liên minh, Chủ tịch Tập đoàn Bách Thanh. Trong đầu Ôn Nhiên lúc chợt loé lên những bản tin thời sự chụp cảnh Tổng thống Liên minh niềm nở bước tới bắt tay chào hỏi Cố Bồi Văn. Một nhân vật tầm cỡ sức ảnh hưởng bao trùm vạn vật như , ngậm ngùi than vãn rằng trị nổi đứa cháu đích tôn mười bảy tuổi.

Ôn Nhiên thừa hiểu Cố Bồi Văn đang cố tình đỡ cho Cố Quân Trì, ổng đời nào rảnh rỗi cất công giải thích dăm ba chuyện vặt vãnh cho một kẻ làm công cụ như . Khả năng cao là giữa hai ông cháu đang xích mích hiểu lầm gì đó.

Ôn Nhiên vắt óc cũng nghĩ nổi, ngay cả chuyện nhà họ Ôn lợi dụng vụ độ tương thích để chen chân nhà họ Cố mà Cố Quân Trì còn chả thèm cự tuyệt mặt, thì còn cớ gì để ngang ngạnh chống đối Cố Bồi Văn nữa?

Ôm tâm lý dai dài dại, Ôn Nhiên dám mở miệng bình luận, chỉ trừ hùa theo.

Hơn mười phút , quản gia bước lên báo cáo bữa tối sẵn sàng. Ôn Nhiên theo chân Cố Bồi Văn xuống nhà. Cố Quân Trì cũng bước phòng ăn. Hắn kéo ghế cho Cố Bồi Văn, đợi ông xuống mới chịu an toạ.

Sợ chạm ánh mắt Cố Quân Trì, Ôn Nhiên cụp mắt dám liếc lấy một cái, dò dẫm bước đến bàn ăn.

Ăn cơm mà đối diện là Cố Quân Trì, cả Ôn Nhiên cứng đơ như khúc gỗ, bứt rứt yên. May bữa cơm trôi qua cũng khá suôn sẻ. Cố Bồi Văn chỉ hỏi thăm vài chuyện học hành, tuyệt nhiên đả động gì tới những chuyện khác. Sau đó ông sang nhắc nhở Cố Quân Trì chịu khó tới trường thường xuyên hơn.

"Ông Tiểu Uý từ lúc về nước ngoan ngoãn học lắm."

Cố Quân Trì chẳng những nể mặt kẻ thù, mà đến mặt mũi em cây khế cũng tước sạch: "Nó đến trường để tán tỉnh omega."

Cố Bồi Văn phì : "Thế thì Hách Dương chắc chắn như ."

"Cậu đến trường là để yêu đương." Cố Quân Trì ác đến cùng, khai toẹt kiêng dè.

"Ra là đứa nào cũng bận rộn cả." Cố Bồi Văn vẫn giữ nụ môi: "Bạn bè con đều ở trường, con chăm chỉ đến đó học cùng chúng nó cũng . Tranh thủ , lớn lên , cơ hội như thế cũng khó đấy."

"Vâng, con ."

"Nghỉ hè định du lịch ở ?"

"Đi chán ." Cố Quân Trì lạnh nhạt đáp: "Tạm thời kế hoạch gì."

"Cũng , đến lúc thu tâm ." Cố Bồi Văn sang Ôn Nhiên: "Cháu hứng thú tham gia trại hè đợt ?"

Yêu cầu tham gia trại hè của trường dự cực kỳ khắt khe, thiếu điều bắt nộp luôn báo cáo chứng minh tài sản. Với cái tầm của nhà họ Ôn thì rõ ràng là cửa. Hơn nữa, quan trọng nhất là Ôn Nhiên mắc chứng sợ giao tiếp xã hội, chứ chẳng tẹo thiết tha gì mấy hoạt động kiểu . Cậu khéo léo từ chối: "Cháu nghĩ đủ điều kiện tham gia ạ, nên thôi cháu xin phép ạ."

"Nếu cháu thích, ông sẽ bảo trợ lý lấy một tấm thiệp mời cho cháu. Ra ngoài trải nghiệm giao lưu nhiều một chút vẫn hơn."

Nghe xong câu , tim Ôn Nhiên rơi cái bộp, Cố Quân Trì kiểu gì cũng nghĩ đang cố tình giở trò lạt mềm buộc chặt cho xem. Cố Bồi Văn ngỏ lời đến tận nước , chỉ đành c.ắ.n răng đồng ý: "Dạ , cháu cảm ơn ông ạ."

Bữa tối sắp kết thúc thì trợ lý bước thông báo sắp một cuộc họp trực tuyến. Cố Bồi Văn lau tay, dậy: "Vậy ông họp nhé, hai đứa cứ tiếp tục dùng bữa . Quân Trì, tối nay con ngủ Loan Sơn ?"

"Vâng, con hẹn bạn ."

"Vậy con cùng Ôn Nhiên về trung tâm thành phố , đường cẩn thận nhé."

Cố Quân Trì ừ hử gì. Ôn Nhiên cứng đờ lên, : "Ông làm việc ạ."

"Được, hẹn gặp ."

Phòng ăn chìm tĩnh lặng. Ôn Nhiên chỉ kết thúc cảnh hai ở riêng với Cố Quân Trì ngay lập tức, và kết thúc luôn cả sự bối rối tột độ của chính . Cậu đăm đăm khay bát đĩa mặt, lí nhí: "Tôi xe của vệ sĩ cũng ."

"Không cần thiết." Giọng Cố Quân Trì đều đều, lạnh lẽo.

Chắc mẩm là nghĩ đang giở trò lạt mềm buộc chặt nữa . Ôn Nhiên vẫn cố tránh ánh mắt của , lẳng lặng xốc cặp lên vai, rảo bước cửa. Trong lúc bước , cúi đầu để lộ phần gáy. Tuyến thể vẫn xẹp hẳn, một vòng đỏ ửng lan rộng ngoài viền chiếc vòng cổ.

Ba chiếc xe của vệ sĩ hộ tống họ xuống núi, một chiếc mở đường, hai chiếc bám sát phía . Ôn Nhiên nép sát cửa xe, bấm điện thoại cũng chẳng buồn ngắm cảnh, cắm mặt xuống chằm chằm đầu gối .

Lần rời khỏi Loan Sơn, còn gan cãi lúc Cố Quân Trì mỉa mai là diễn kịch giỏi. hôm nay, cho Cố Quân Trì tẩn một trận tơi bời hoa lá ngay trong xe, cũng thề sẽ c.ắ.n răng chịu đựng ho he nửa lời.

Thế nhưng Cố Quân Trì chỉ mải miết lướt điện thoại, chẳng thèm mắng mỏ cũng chẳng buồn động thủ. Hắn phớt lờ triệt để, lạnh lùng đến mức vô tình.

Chiếc xe lao khỏi khu thắng cảnh, len lỏi qua những cung đường đèo ngoằn ngoèo để xuống núi. Khi qua đoạn ngang lưng chừng núi, tốc độ xe bỗng dưng tăng vọt. Ôn Nhiên để ý thấy tài xế ấn tay tai , liếc liên tục qua kính chiếu hậu.

Cố Quân Trì cũng tinh ý phát hiện điều bất thường, ngẩng lên hỏi: "Có chuyện gì thế?"

"Phía ba chiếc xe tải nhỏ đang bám theo." Tài xế hạ giọng: "Hai thắt dây an cẩn thận ."

Loading...