[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 13: Bọn họ không muốn nhìn thấy cậu

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:20
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mở điện thoại , cuộc gọi nhỡ tin nhắn nào, Trần Thư Hồi vẻ chả quan tâm đến việc qua đêm bên ngoài. Về đến nhà, dì Phương thấy tiếng mở cửa liền hớt hải chạy khỏi phòng: "Nhiên Nhiên về đấy ! Làm dì lo sốt vó cả đêm. Dì bảo bà chủ gọi điện cho cháu, nhưng bà bảo . Ây da, may quá cháu bình an vô sự."

"Hôm qua chút việc muộn quá nên cháu về." Ôn Nhiên giải thích: "Lần cháu nhất định sẽ gọi điện báo cho nhà một tiếng, làm dì lo lắng ."

"Không , cháu ăn sáng ? Để dì nấu cho."

"Cháu mang đồ ăn sáng về ạ, dì cần làm , cảm ơn dì Phương. Cháu lên lầu tắm đây, dì nghỉ ngơi tiếp ạ."

"Được , thèm ăn món gì thì cứ bảo dì nhé."

"Dạ."

Tắm rửa gội đầu sạch sẽ từ đầu đến chân, Ôn Nhiên lau lớp sương mờ gương, chằm chằm cái cổ trống trơn đeo vòng của . Cậu cố gắng hít hít , nhưng vẫn chẳng ngửi mùi pheromone của bản .

Sấy khô tóc, xuống bàn học, Ôn Nhiên mở túi giấy . Lúc nãy xe ngại dám ăn, giờ bánh nguội ngắt nhưng mùi thơm bơ vẫn nức mũi, lớp vỏ ngoài giòn rụm, ruột bánh xốp mềm. Ôn Nhiên gặm sạch năm cái bánh sừng bò, sandwich thì nuốt nổi nữa nên xách xuống bỏ tủ lạnh.

Vừa lúc Trần Thư Hồi về, Ôn Nhiên lôi sandwich trong tủ lạnh : "Mẹ." Cậu chào bà: "Mẹ ăn sáng ạ?"

"Ăn ." Trần Thư Hồi vứt túi xách lên sô pha: "Đêm qua mày ngủ nhà Cố Quân Trì ?"

"Dạ, con vô tình ngủ quên mất, chuyện gì xảy cả."

Hai đứa Alpha và Omega độ tương thích lên đến 97.5% ở chung một phòng suốt đêm mà chẳng biến gì xảy , Trần Thư Hồi thấy đó là chuyện hết sức bình thường: "Đương nhiên , cái thứ dã tâm trèo cao như mày, tao cũng chả trông mong gì mày sẽ sượng trò trống gì với nó."

Sự thật là kể cả trèo cao thì cũng Cố Quân Trì đạp văng xuống thôi... Ôn Nhiên khẽ đáp: "Con ngửi thấy pheromone của Cố Quân Trì , cũng ngửi thấy của con. Hơn nữa, hình như pheromone của con thể giúp bệnh của khỏi nhanh hơn."

"Thật thế ?" Sắc mặt Trần Thư Hồi cuối cùng cũng ánh lên vẻ mừng rỡ và hài lòng: "Bên phía Chủ tịch Cố chuyện ?"

"Biết ạ. Ý của họ là... bảo con nếu Cố Quân Trì ốm thì cố gắng túc trực bên cạnh nhiều hơn."

Trần Thư Hồi bật vì quá bất ngờ: "Xem đồ thửa riêng với độ tương thích cao quả nhiên phát huy tác dụng thật." Bà tới bên cạnh Ôn Nhiên, lấy ngón tay chọc chọc : "Nhớ kỹ lời tao, mày bám chặt lấy Cố Quân Trì, nhất là làm cho nó thể rời xa mày, để nhà họ Cố mày là omega thích hợp với nó nhất, hiểu ?"

Nói xong, bà rót nước. Ôn Nhiên đưa mu bàn tay áp lên gò má chọc , tê rần. Cậu đáp: "Con hiểu ạ."

Ngày cuối tuần trôi qua. Sáng sớm thứ Hai, trường dự công bố điểm. Ôn Nhiên thi đỗ bài kiểm tra tay, chính thức giành vé nhập học, thứ Ba là thể xách cặp đến lớp. Do đó, hôm nay lẽ là ngày cuối cùng sang nhà Cố Quân Trì để học phụ đạo.

Việc ngủ chung giường đêm thứ Sáu tuần vẻ như để một nỗi ám ảnh kinh hoàng cho Cố Quân Trì. Buổi sáng học xong, xách m.ô.n.g thẳng, chứ còn nhẫn nại lỳ ở phòng sách giải đề như nữa. Trưa Ôn Nhiên xuống lầu, phát hiện ăn xong và đang đ.á.n.h game, chiều cũng . Tóm cực kỳ kỵ huý việc thở chung một bầu khí với Ôn Nhiên, sự chán ghét hằn rõ mồn một mặt.

Làm Ôn Nhiên cứ tưởng đêm đó mộng du cướp mất cái ngàn vàng của tên biến thái nghiện t.ì.n.h d.ụ.c cơ đấy.

"Đừng để ý làm gì, cũng ghét mỗi . Thực ghét cả thế giới , chỉ là do gần quá nên hứng trọn vùng tâm bão thôi..." 339 dỗ dành Ôn Nhiên.

Ôn Nhiên quỳ một gối mặt đất, cúi rạp cẩn thận lắp ráp phần cánh đuôi, vặn chặt đai ốc. Xong xuôi, ngẩng đầu lên, nét mặt chút phấn khởi, với 339: "Lắp xong ."

"Oa... Cậu siêu thật đấy. Cái máy bay to đùng như thế mà tháo tự tay ráp y xì đúc."

Lôi miếng vải lau trong hộp dụng cụ , Ôn Nhiên cẩn thận lau sạch bụi và dấu vân tay bám vỏ ngoài mô hình. Mặt trời ngả về tây, ráng chiều vàng rực rọi qua lớp cửa kính sát đất, bao bọc lấy cơ thể Ôn Nhiên, tạo thành một quầng sáng ấm áp mượt mà như ngọc sứ. 339 say sưa ngắm góc nghiêng của , nó lén lút lục tung dữ liệu mạng tìm ảnh mấy con búp bê sứ xinh xắn để so sánh, chốt là chẳng con búp bê nào bằng Ôn Nhiên cả.

Mô hình sáng bóng như mới. Ôn Nhiên lấy điện thoại chụp lia lịa, trong lòng dâng lên chút luyến tiếc. Dù Cố Quân Trì cực kỳ chào đón , nhưng trong chuyện hào phóng đến bất ngờ. Ôn Nhiên nhờ tạm thời thoát khỏi cái phòng ngủ phụ tối tăm, chật hẹp quanh năm thấy ánh mặt trời ở nhà họ Ôn. Cậu lén lút trốn Trần Thư Hồi để xem video bài giảng cơ khí và vẽ bản thiết kế nữa. Nhờ chút địa bàn mà Cố Quân Trì tiện tay bố thí, hẳn một khu vực an để tự tay thành một công trình mà trong mắt kẻ khác chỉ là trò trẻ con tẻ nhạt, nhưng đối với mang một ý nghĩa vô cùng lớn lao.

Chụp cả đống ảnh, Ôn Nhiên thậm chí còn nảy một ý tưởng khá là hoang đường: Rửa ảnh , photo thêm một bản vẽ tay nữa, đốt xuống cho Ôn Ninh Uyên xem.

"Sau sẽ trở thành kỹ sư chứ!" 339 đột nhiên thắc mắc.

Ôn Nhiên đang lúi húi thu dọn rác vụn thảm, thì khựng : "Chắc là ."

"Sao thế? Tôi thấy cực kỳ năng khiếu mà, với cũng đam mê mấy cái ."

"Không tại cả." Ôn Nhiên đáp. Chẳng tại cả, chỉ thể răm rắp theo sự sắp đặt của Trần Thư Hồi, từ đến nay vẫn luôn là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-13-bon-ho-khong-muon-nhin-thay-cau.html.]

"Vậy ! vẫn mong ước mơ của sẽ trở thành hiện thực." 339 an ủi: "Bảo vệ báo chuyển phát nhanh, cổng quét kiểm tra một chút nha."

"Ừ."

Dọn dẹp xong xuôi tất cả, Ôn Nhiên dậy, rủ mắt ngắm nghía mô hình vài giây. Cân nhắc một chút, bước về phía phòng chứa đồ chơi. Cái tủ kính trống hoác vẫn ở đó, món đồ mới nào điền .

Ôn Nhiên rõ liệu Cố Quân Trì sai dọn cái mô hình trực thăng tủ . nhớ lời rằng việc chung sở thích với chứng tỏ gu thẩm mỹ của quá tệ, thì chắc là thèm cất .

Đáng lẽ một cái là ngay, nhưng ánh mắt trượt đến góc rẽ ở tận cùng căn phòng, nơi kịp tham quan xong. Chần chừ một thoáng, Ôn Nhiên tiến tới, lách qua chiếc tủ trưng bày ngoài cùng, nghiêng đầu sang. Đó là một căn phòng nhỏ xíu, cửa.

Vừa bước gần, đèn cảm ứng tự động bật sáng. Ôn Nhiên khựng . Một bên vách là chiếc tủ kính khổng lồ bày la liệt những món đồ chơi và vật kỷ niệm nhuốm màu thời gian. Vách còn là cả một bức tường dán kín ảnh chụp: đủ quốc gia, đủ bốn mùa. Dưới mỗi bức ảnh đều chú thích địa điểm và ngày tháng bằng chính nét chữ của Cố Quân Trì.

Vịnh biển, núi tuyết, rừng rậm, thảo nguyên... Có cả ảnh phong cảnh đơn thuần, cả những tấm hình kỷ niệm lúc Cố Quân Trì trượt tuyết, leo núi ôm ấp động vật. Cách sắp xếp ảnh theo một quy luật nào, chỉ ghim tuỳ hứng lên mặt tường. dựa ngày tháng ghi bên , dễ dàng nhận thấy vòng ngoài cùng là ảnh mới nhất, càng thu trong tâm thì thời gian càng lùi xa về quá khứ, chuyển dần từ ảnh phong cảnh, ảnh chụp lẻ bóng của Cố Quân Trì thành ảnh chụp chung của một cặp vợ chồng và ảnh gia đình.

Nằm ngay ngắn ở chính giữa bức tường là một tấm ảnh gia đình cỡ mười bốn inch. Cậu bé alpha nhỏ tuổi một alpha tuấn tú và một omega với vẻ thanh tao. Đó là Cố Quân Trì và cha .

Khung ảnh bằng gỗ bám màu năm tháng, lủng lẳng treo một cây đinh qua một sợi dây đai gai mảnh sờn chỉ. Có vẻ như nó từng mới sửa sang , vẫn giữ nguyên hiện trạng nguyên bản nhất.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, Ôn Nhiên mải mê ngắm . Góc nhỏ trong căn biệt thự to lớn bỗng chốc trở nên vô cùng đặc biệt, giống hệt như một trái tim đang chậm rãi đập từng nhịp, Không ngờ gian do chính tay Cố Quân Trì cất công dàn dựng nên, đúng là khó tin thật.

Ôn Nhiên nhớ mang máng 339 kể rằng Cố Quân Trì ghét chụp ảnh lắm. Một ghét chụp ảnh đến thế mà chịu khó lưu giữ hình ảnh của chính trong những chuyến . Tựa như đang cố công gom góp đồ chơi, vật kỷ niệm và hình ảnh, chỉ để cha trong khung hình thể chứng kiến thế giới rộng lớn mà qua.

Tiến sát gần thêm chút nữa, Ôn Nhiên săm soi tấm ảnh gia đình . Nó rõ nét và trong trẻo đến mức ngỡ như mới chụp ngày hôm qua. Cố Quân Trì trong ảnh nắm c.h.ặ.t t.a.y , nép sát chân ba, khoé môi khẽ nở một nụ mỉm.

Xung quanh tĩnh lặng đến độ chỉ rõ từng tiếng hít thở của chính . Ánh mắt Ôn Nhiên từ bức ảnh trượt lên , dừng ở sợi dây đai gai đang căng cứng. Chẳng hiểu trong lòng bỗng dâng lên một sự lo âu, cảm thấy vẫn nên gia cố cho chắc chắn thì hơn. lúc ý nghĩ đó loé lên, thấy một tiếng cạch khẽ. Hệt như một tình tiết trong phim kinh dị, chẳng vì lý do gì, một đầu dây gai đột ngột đứt phăng khỏi móc treo. Tấm ảnh gia đình lộn nhào, đập thẳng mặt kính xuống sàn nhà. Tiếng thuỷ tinh vỡ nát vang lên chát chúa, đ.â.m thủng màng nhĩ.

Bức ảnh vô giá và trân quý dường ... Sự việc xảy quá chớp nhoáng, Ôn Nhiên vẫn trân trối lên bức tường trống . Mất một lúc lâu , mới cứng đờ cúi gằm mặt xuống. Mạch tư duy đứt đoạn , chỉ còn tiềm thức thôi thúc quỳ xuống, nhặt nhạnh tấm ảnh lên.

Một đôi chân bỗng xuất hiện ngay cửa . Ôn Nhiên hoang mang ngẩng phắt đầu lên. Sao ánh đèn chói loà đến ? Cậu Cố Quân Trì: "Tôi xin ... nó... tự nhiên nó rơi xuống." Từng câu từng chữ lọt tai rõ mồn một, nhưng chính cũng chẳng đang lảm nhảm cái gì, đầu óc là một trắng xoá.

Thấy Cố Quân Trì đưa tay về phía , còn tưởng sắp ăn tát, nhưng kể cả thế thì cũng chẳng buồn né tránh. Nào ngờ, những ngón tay của Cố Quân Trì chuẩn xác luồn qua chiếc vòng cổ, xách ngược cả lôi xềnh xệch lên.

Vòng cổ vốn thiết kế đo ni đóng giày theo vòng cổ của từng omega, ôm sát sạt da thịt. Một ngón, hai ngón, ba ngón tay của Cố Quân Trì chọc thẳng khe hở của chiếc vòng, ấn chặt cuống họng, đốt ngón tay tì nghiến lên yết hầu của . Tuyến thể đau nhói như xé toạc, huyệt thái dương giật nảy lên bần bật. Ôn Nhiên đến một tiếng la hét cũng phát nổi, chỉ thể nặn vài tiếng rít khàn đặc thê t.h.ả.m từ sâu trong yết hầu. Hai chân bủn rủn, vững, khụy gối quỳ rạp xuống sàn.

Cố Quân Trì mặc kệ bẹp chân , tay vẫn túm chặt vòng cổ, ép Ôn Nhiên ngửa cổ lên đối mặt với . Sắc mặt tĩnh lặng hơn bất kỳ lúc nào, phẫn nộ, càng hung tợn, giọng điệu bình thản đến rợn : "Bọn họ thấy ."

Chịu tác động lực quá mạnh, vòng cổ bắt đầu phát tiếng chuông cảnh báo "bíp bíp" inh ỏi. Sống lưng ướt đẫm mồ hôi, Ôn Nhiên nước mắt giàn giụa, tay bấu chặt lấy cánh tay Cố Quân Trì, miệng há hốc như một con cá mắc cạn thoi thóp thở từng ngụm khí khó nhọc. Lỗ tai ù , văng vẳng bên tai, hoang tưởng rằng chắc m.á.u từ tuyến thể đang ứa , rỉ dọc theo gáy xuống lưng .

"Tôi... xin ..." Chút thanh âm khàn đặc, Ôn Nhiên chỉ thể thều thào bật vài thở đứt quãng.

"Lần thứ hai ." Cố Quân Trì từ xuống, giọng vẫn bình thản lọt thỏm giữa tiếng chuông cảnh báo ầm ĩ: "Xúc phạm họ mang cho nhiều khoái cảm lắm ?"

Lần thứ hai... Đào thứ hai, Ôn Nhiên mù tịt. Cậu chỉ lấy sức lắc đầu nguầy nguậy để phủ nhận.

Cố Quân Trì chằm chằm chừng vài giây mới chịu rút tay về. Không khí tràn cuống họng. Ôn Nhiên dùng một tay chống xuống sàn, oặt ho khan sặc sụa. Tay tuyệt vọng ôm lấy gáy. Tuyến thể đau buốt đến tận tim gan. Còn kịp lấy nhịp thở, Cố Quân Trì bóp nghẹt phần gáy một nữa. Bàn tay của alpha to lớn, hổ khẩu kẹp chặt lấy hai bên má, ngón cái ấn mạnh phần ngay bọng mắt, cưỡng ép Ôn Nhiên ngước đầu lên thêm nữa.

Hắn xổm mặt Ôn Nhiên, thẳng đôi mắt đỏ ngầu đẫm lệ : "Mỗi giở cái bộ mặt ngây thơ giả ngu giả ngơ đều khiến khác kinh tởm tột độ. Tôi chẳng buồn xem diễn kịch, nên lười chẳng thèm chấp nhặt với . Biết điều mà tém tém khó thế ?"

Hoá những lời lạnh nhạt đay nghiến bấy lâu nay là sự nhượng bộ lớn nhất . Hoá việc vứt cho cái mô hình máy bay chẳng là sự hào phóng gì cho cam, chỉ là lấy một món đồ chơi rẻ mạt quăng cho kẻ đáng ghét việc mà làm, đặng bịt miệng và bắt kẻ đó ngoan một chỗ mà thôi. Cổ họng Ôn Nhiên khẽ động đậy, chút nước mắt còn vương trượt theo đầu ngón tay lăn xuống mu bàn tay Cố Quân Trì.

"Phát hiện pheromone của tác dụng với , đắc ý lắm đúng ." Cố Quân Trì buông tay, thẳng dậy, quệt giọt nước mắt dính tay, cúi mắt xuống với tư thế của một kẻ bề : "Lần mà còn dám giở trò phóng pheromone nhân lúc đang ốm, thì hình phạt chỉ là vứt khỏi phòng đơn giản như thế nữa ."

Ôn Nhiên lau sạch nước mắt, cất giọng khàn đặc "Vâng" một tiếng. Cậu lấy tư cách gì để phản bác đây? Cậu chỉ quyền cúi đầu thừa nhận tất cả. Lóp ngóp bò dậy từ đất, Ôn Nhiên rũ mắt xuống, lí nhí: "Tôi về đây."

Cậu lướt qua Cố Quân Trì, lầm lũi bước khỏi căn phòng nhỏ. Mặt trời vẫn lặn, Ôn Nhiên xách cặp lên, mô hình trực thăng vẫn yên lìm thảm. Thứ mà ngắm mãi chán, lúc đây chỉ dám liếc qua một cái vội vàng.

Đẩy cửa lớn bước , tiếng 339 vọng từ phía : "Cậu về đó hả? Cậu thế?"

Ôn Nhiên ngoảnh mặt , chỉ đáp: "Tôi về nhà đây."

339 hốt hoảng gọi với theo, nhưng Ôn Nhiên chỉ cắm cúi thẳng về phía . Một lát một chiếc xe chạy tới, là 339 liên lạc với tài xế. Cửa xe mở, Ôn Nhiên dùng tay áo lau quệt mặt , lời cảm ơn cúi chui tọt trong xe.

Loading...