[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 10: "Ngu thật hay giả ngu?" "Hay"
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:16
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ vỏn vẹn ba chữ "Nghiện tình dục", làm Ôn Nhiên thức trắng cả một đêm. Cậu cứ tưởng Cố Quân Trì mắc chứng lãnh cảm nên mới tìm tới những thú vui kích thích. Nào ngờ sự thật theo một hướng trái ngược.
Nói một cách chính xác, chứng nghiện t.ì.n.h d.ụ.c xếp dạng bệnh lý tâm lý. Nghe đồn từ nhiều năm , Cố Quân Trì duy trì thói quen khám sức khỏe định kỳ mỗi tháng. Dựa theo tình hình hiện tại, lẽ hàng tháng chỉ đơn thuần là khám sức khỏe, mà còn tiếp nhận đ.á.n.h giá và điều trị tâm lý.
Những mang gene cấp S vốn cấu trúc gene cực kỳ định. Alpha cấp S thậm chí còn khả năng tự kiểm soát và tránh chu kỳ mẫn cảm, duy trì một trạng thái sinh lý vững vàng trong thời gian dài. Với cấu trúc sinh học của ABO, vấn đề sinh lý hầu như đều thể tìm nguồn gốc từ pheromone. Chắc hẳn pheromone tuyến thể của Cố Quân Trì gặp một biến cố nào đó, dẫn đến chứng đau đầu, phát sốt thường xuyên, và cả cái gọi là "nghiện tình dục" từ miệng Ôn Duệ. Đối với một Alpha cấp S, đây quả thực là một sự mất kiểm soát khủng khiếp.
Bây giờ Ôn Nhiên phần nào hiểu tại Cố Quân Trì là một tên biến thái dâm loạn hạng nặng. Thứ nhất, quá giàu. Thứ hai, nguyên nhân xuất phát từ chính cơ thể . Cả điều kiện chủ quan lẫn khách quan đều hội đủ, đổi là , cũng biến thái nốt. Thậm chí Cố Quân Trì còn chẳng lo vác hậu quả làm ễnh bụng Omega nào đó.
Mà bản cũng chẳng việc gì lo lắng. Dù Cố Quân Trì căn bản thèm ngó ngàng tới . Với giường chắc chắn bao giờ thiếu vắng bóng . Về bản chất, chuyện vốn hề dính dáng gì tới .
Vừa xuống lầu, Ôn Nhiên thấy Trần Thư Hồi sẵn ở bàn ăn. Cậu gần như chẳng còn nhớ nổi cuối cùng ăn sáng cùng bà là khi nào.
"Mẹ."
Trần Thư Hồi thèm ngẩng lên: "Ăn sáng ." Nhìn bà để mặt mộc vẻ khá mệt mỏi, mái tóc dài búi lỏng lẻo, vận bộ đồ ngủ bằng lụa màu xanh rêu. Bà nhâm nhi đồ ăn dán mắt mớ tài liệu điện thoại.
"Anh hai bảo bữa tiệc tối nay con cũng đúng ạ?" Tối qua Ôn Duệ tiện miệng nhắc tới, Ôn Nhiên vẫn dám chắc, mà bản cũng chẳng mặn mà gì. Trước đây, từng tháp tùng Trần Thư Hồi bất kỳ ai trong nhà tới mấy buổi tiệc tùng kiểu . Cậu giống như con thú cưng nhà họ Ôn nuôi nhốt trong lồng, chẳng cần giao lưu tiếp khách mở mang tầm mắt. Tác dụng duy nhất của là nhào nặn thành một Omega hảo, chờ đến thời cơ chín muồi sẽ lôi làm vật trao đổi lợi ích.
"Cố Quân Trì sẽ , nên con cũng ." Lúc Trần Thư Hồi mới chịu liếc một cái: “Dù chuyện của hai đứa vẫn đang trong giai đoạn giữ bí mật, nhưng thường xuyên lấp ló chung ở những nơi đông cũng cái lợi của nó. Dần dà sẽ kẻ tinh ý bắt đầu để mắt đến mối quan hệ giữa nhà và nhà họ Cố thôi."
"Vâng." Chuyện thể trốn tránh, Ôn Nhiên đành gật đầu chấp thuận. Nhớ một việc khác, hỏi thêm: “Có thứ sáu tuần con sẽ làm bài kiểm tra đầu của trường dự ạ?"
"Ừ, báo cáo khám sức khỏe của con nộp qua đó , vấn đề gì, cứ lo ôn thi cho đàng hoàng là ."
Cậu hiểu bằng cách thức vi diệu nào mà một tờ giấy khám sức khỏe của Omega nhân tạo thể phù phép thành Omega cấp A bẩm sinh và dễ dàng lọt qua vòng kiểm duyệt gắt gao của trường dự . Cũng giống hệt như việc cách nào đoán làm thế nào Ôn Duệ thể mò căn bệnh thầm kín của Cố Quân Trì. chung quy , phép hỏi nhiều.
Cậu chỉ là một quân cờ bé mọn. Một quân cờ thì chỉ cần im chờ sắp đặt vị trí, tư cách nhòm ngó tâm tư thủ đoạn của kẻ cầm cờ.
Chủ đề của bữa tiệc tối nay là gì, Ôn Nhiên đến giờ vẫn mù tịt. điều đó cũng chẳng gì quan trọng. Trần Thư Hồi và Ôn Duệ sớm về nhà đồ từ lâu. Trợ lý của Ôn Duệ cũng cùng, là một Beta ngoại hình thanh tú tên là Phương Dĩ Sâm. Trên đường đến khách sạn, Ôn Nhiên và Phương Dĩ Sâm chung một xe.
"Chào Ôn thiếu gia." Vừa lên xe, nhẹ nhàng lên tiếng chào hỏi.
"Chào trợ lý Phương."
Phương Dĩ Sâm mỉm , để lộ một lúm đồng tiền nhỏ xíu bên khóe miệng. Khí chất của lạ, hề giống dân công sở điển hình. Ôn Nhiên khỏi tò mò làm thế nào mà làm việc trướng của một kẻ như Ôn Duệ. Cặp cấp - cấp quả thực trông cực kỳ cọc cạch.
Suốt dọc đường cả hai chẳng ai với ai câu nào. Tới khách sạn, Ôn Nhiên và Phương Dĩ Sâm xuống xe . Một lát , cửa chiếc xe đằng mở , Ôn Duệ mang khuôn mặt cau bước xuống. Chắc mẩm cãi với Trần Thư Hồi đường . Trông hai họ giống hai đối tác làm ăn bằng mặt bằng lòng hơn là con, ý kiến trái chiều đủ mặt, nhưng vì lợi ích mà buộc trói buộc .
Vào tới hội trường, Trần Thư Hồi rạng rỡ chào hỏi vài vị khách quen mặt bước . Thế nhưng khi phát hiện đại diện nhà họ Cố đến dự tiệc hôm nay là Cố Sùng Trạch chứ Cố Bồi Văn, nụ môi bà lập tức phai nhạt đôi phần. Dẫu , bà vẫn giữ phép lịch sự chìa tay : "Chào Cố tổng."
"Cháu chào bác Cố." Ôn Nhiên cũng nối gót chào hỏi.
"Ừ." Cố Sùng Trạch khẽ gật đầu, điềm nhiên bảo: “Quân Trì chắc đang ở khu vực ban công ngoài đấy."
Trần Thư Hồi lập tức đ.á.n.h mắt sang, Ôn Nhiên đành ý : "Vậy cháu qua đó tìm đây. Cảm ơn bác Cố. Hai cứ chuyện ạ."
Nói thì , Ôn Nhiên chẳng hề phi thẳng ban công ngay. Cậu giống như những kẻ khác, chỉ cần uống rượu xã giao là bụng tự no. Cậu nhón vài miếng bánh ngọt ở bàn tiệc gần nhất, lẩn một góc khuất ít ai chú ý, lặng lẽ lót . Vừa nhai tóp tép, mới thời gian đảo mắt quan sát cảnh hội trường. Hóa mấy ngôi giải trí nổi tiếng cũng đến dự tiệc.
Ăn no , giờ thì đến lúc vác mặt tìm Cố Quân Trì để ăn chửi. Ôn Nhiên lau miệng, men theo hành lang dài bên cánh hội trường hướng ban công. Cả dãy hành lang tối om, chẳng bật đèn. Hai bên hành lang là các phòng tiếp khách nhỏ, hầu như đều mở tung cửa, chỉ duy nhất một phòng khép hờ. Lúc ngang qua căn phòng đó, Ôn Nhiên bất chợt thấy tiếng hừ hừ khe khẽ, ngắn. Khi dỏng tai lên cố thì âm thanh biến mất. Cậu liền mặc kệ, tiếp tục rảo bước.
Cửa ban công đang mở sẵn, điều Ôn Nhiên thấy. sàn ban công thấp hơn hành lang nửa bậc thang, chi tiết c.h.ế.t để ý. Thế là khi sải bước , giẫm hụt, chao đảo loạng choạng mấy bước, làm rơi luôn đĩa bánh kem tay xuống đất.
Lấy thăng bằng, Ôn Nhiên nhếch nhác ngẩng đầu lên. Ôi chao, xui xẻo , cách đó vài mét, Cố Quân Trì và một Omega đang nép sát đều đang trân trân .
Phản ứng đầu tiên của là thấy Omega mặc bộ váy hội màu xanh nhạt quen mắt cực kỳ. Trong những tháng ngày viện, chiếc TV trong phòng bệnh, một bộ phim truyền hình nổi đình nổi đám năm nay mà Ôn Nhiên từng xem bập bõm vì quá chán đời. Vị Omega chính là một trong những diễn viên chính của bộ phim đó, một gương mặt mới của Học viện Điện ảnh đầy hai mươi tuổi, giờ vươn lên thành ngôi hạng A thế hệ mới.
Phản ứng thứ hai là: Cậu phá bĩnh khoảnh khắc mây mưa ân ái của Cố Quân Trì. Tiêu đời .
Gã t.ử tù Ôn Nhiên cầm chiếc đĩa ngây như phỗng. Cố Quân Trì và vị Omega cũng chẳng buồn lãng phí thời gian ném cái về phía . Rất nhanh, họ làm như thấy mà chỗ khác. Ôn Nhiên thấy Omega nũng nịu hỏi Cố Quân Trì: "Anh định từ chối em thật đấy ?"
Cố Quân Trì đáp gọn lỏn: "Sau cũng khỏi cần hỏi nữa."
"Xí, cứ hỏi đấy. Gặp nào hỏi đấy." Omega ngửa mặt lên, tiện tay vuốt ve một cái cực kỳ mật bên eo Cố Quân Trì: “Cứ tưởng mượn rượu làm càn cơ, chán thật."
Cái vuốt ve của cô nàng khiến Ôn Nhiên toát mồ hôi hột, nơm nớp lo sợ nhỡ tay săn ảnh nào nấp gần đây chộp khoảnh khắc , tha hồ thêu dệt scandal.
Nói đoạn, Omega ngoắt về phía cửa. Lúc sượt qua Ôn Nhiên, cô dùng chất giọng như kiểu đang vuốt ve đám ch.ó mèo lạc bên đường, chút dễ thương, phán: "Ngốc nghếch thế."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-10-ngu-that-hay-gia-ngu-hay.html.]
Tiếng trách yêu đầy mê hoặc. Không hiểu mặt Ôn Nhiên bỗng nhiên đỏ bừng. Đợi Omega khỏi, còn kìm mà ngóng theo bóng lưng cô.
Khi ngoảnh , cái bộ mặt hắc ám của Cố Quân Trì tức khắc kéo bầu khí tuột dốc phanh. Hôm nay diện một bộ âu phục, đúng chuẩn với hình ảnh đêm đó ở Hồ Nham Công Quán. Bộ lễ phục đen tuyền tôn lên vóc dáng cao ngất, hệt như một thanh gươm tra vỏ. Chỉ khác là chiếc ghim cài áo chọn mang hình cánh bướm.
"Tôi lấy bánh kem cho ." Vừa dứt lời mới sực nhớ chiếc bánh an tọa đất. Ôn Nhiên cúi xuống nhặt lên, sợ Cố Quân Trì hiểu lầm nên lật đật thanh minh: " bất cẩn làm rơi mất , ăn nữa."
Cố Quân Trì lạnh nhạt hỏi: "Tôi sai lấy bánh kem cho ?"
"Dạ ." Ôn Nhiên toát mồ hôi: “Thật ngại quá, làm phiền hai ."
"Cậu là cái miếng cao dán ch.ó thế." Cố Quân Trì nhấp một ngụm rượu Tequila, hỏi tiếp.
"Chắc ." mà hình như cũng xêm xêm thế... Ôn Nhiên nhận bao Cố Quân Trì xỉa xói, dây thần kinh hổ của vẻ đứt phăng , mặt dày lên trông thấy. Coi như cũng là một loại tiến bộ. Cậu lấy mu bàn tay quệt cằm: “Thế... đây."
Cố Quân Trì lệnh: "Lại đây."
Ngẩn một thoáng, Ôn Nhiên do dự nhưng vẫn ngoan ngoãn bước tới, khựng cách đúng một mét. Đôi mắt Cố Quân Trì đen láy và sâu thẳm. Bị chằm chằm bằng ánh mắt , ai cũng vô cớ nảy sinh cảm giác run sợ. Ôn Nhiên căng thẳng và cẩn trọng giữ im lặng, sợ lỡ miệng sai chọc điên . hôm nay Cố Quân Trì men rượu trong , tâm trạng sẽ dễ chịu hơn đôi chút.
Cố Quân Trì Ôn Nhiên đăm đăm một lúc, đột ngột hạ ly rượu xuống, sải bước gần . Ôn Nhiên c.h.ế.t trân tại chỗ. Đến khi tay của Cố Quân Trì siết chặt lấy bả vai , da đầu gần như tê rần, mồ hôi lạnh túa ướt đẫm lưng, sợ Cố Quân Trì đẩy xuống . Đây là tầng hăm ba đấy!
Không đẩy xuống lầu, Ôn Nhiên chỉ Cố Quân Trì nắm vai xoay sang một bên. Cố Quân Trì áp sát lưng , vươn cánh tay còn chỉ về một hướng: "Cửa sổ."
Trên ban công dựng một chiếc ô che nắng trụ giữa, đang khẽ đung đưa trong gió. Nhìn theo hướng tay Cố Quân Trì chỉ, xuyên qua tán ô, Ôn Nhiên thấy ở khung cửa sổ cuối hành lang cùng tầng, hai bóng đang , là Ôn Duệ và Phương Dĩ Sâm.
Mùi rượu Tequila thoang thoảng quẩn quanh. Bàn tay Cố Quân Trì vẫn đè nặng vai, Ôn Nhiên chẳng dám ho he nhúc nhích, chỉ trừng trừng dán mắt khung cửa sổ nọ. Cậu cứ ngỡ Ôn Duệ và Phương Dĩ Sâm đang bàn công việc. Thế nhưng sự đời luôn vượt xa trí tưởng tượng. Chưa đầy nửa phút , Ôn Duệ vòng tay ôm eo Phương Dĩ Sâm, ép sát tường. Gã tháo phăng chiếc kính gọng sống mũi Phương Dĩ Sâm, cúi đầu cuồng nhiệt hôn xuống.
Từ góc độ của Ôn Nhiên, chỉ thấy bóng lưng của Ôn Duệ. Phương Dĩ Sâm gã che lấp , chỉ lộ một chút cằm. Ban đầu, vẻ kháng cự, hai tay đẩy vai Ôn Duệ. cũng buông xuôi, thuận theo vòng tay ôm lấy cổ Ôn Duệ, những ngón tay khẽ túm chặt cổ áo gã.
Sự tò mò đó của Ôn Nhiên bỗng chốc lời giải. Hóa đây mới là cách Ôn Duệ và Phương Dĩ Sâm "làm việc".
Gánh nặng vai biến mất, Cố Quân Trì rút tay . Ôn Nhiên hiểu cố tình bắt chứng kiến cảnh để làm gì, bèn hoang mang ngoái đầu . Ánh mắt chạm đôi môi với đường nét tuyệt của Cố Quân Trì, tự dưng Ôn Nhiên lơ đễnh suy nghĩ một chuyện: Chẳng hiểu nổi cái miệng thế thốt những lời khó đến ?
Vừa nghĩ xong thì vớ ngay một lời khó nữa. Cố Quân Trì nhả chữ: "Nhà bình thường ?"
Quả thực là . Ôn Nhiên vẫn ngơ ngác hỏi: "Yêu đương với trợ lý ạ?"
"Trước đây Phương Dĩ Sâm từng là nhà thiết kế ngoại thất cho một hãng xe , tiền đồ xán lạn." Cố Quân Trì lười dài dòng, tóm gọn chuyện: “Thế nhắm trúng, bắt về nhà giam lỏng nửa năm trời."
Não bộ ngắn mạch mất vài giây, Ôn Nhiên há hốc miệng, nhưng cổ họng nghẹn đắng chẳng thốt nên lời. Sau đó, Cố Quân Trì tiếp tục bóc trần sự thật: "Thế thành trợ lý, ngày ngày hầu hạ trai ."
Hồi lâu , Ôn Nhiên mới khó nhọc nặn vài chữ: "Tôi ..." Có quá nhiều thứ . Bản lớn lên trong một cái kén bao bọc. Cậu thậm chí còn chẳng lường nhà họ Cố thể điều tra tường tận gốc gác những chuyện khuất tất của nhà họ Ôn đến mức , tường tận từng li từng tí.
"Bây giờ đấy." Cố Quân Trì ngửa cổ nốc cạn ly Tequila: “Không từ thủ đoạn để đạt mục đích, chắc là gene di truyền của nhà ."
Thế mà Ôn Duệ dám mặt dày chỉ trỏ chê bai Cố Quân Trì ở lưng. Rõ ràng bản gã mới là một kẻ thối nát cùng cực, Nhà họ Ôn quả thực vô cùng xứng đáng nhận định kiến của Cố Quân Trì. Ôn Nhiên đăm đăm khung cửa sổ nọ. Mãi đến khi Ôn Duệ và Phương Dĩ Sâm rời , mới rũ rượi đáp: "Anh đúng lắm."
Trong mắt Cố Quân Trì, cái bộ dạng trông hệt như lợn c.h.ế.t sợ nước sôi. Hắn ném cho Ôn Nhiên một cái khinh miệt, xoay gót trở cửa ban công. Ôn Nhiên cúi gằm mặt, chậm chạp lê bước theo .
Đoạn hành lang tối mịt. Khi ngang qua căn phòng cánh cửa khép hờ ban nãy, Ôn Nhiên rõ mồn một tiếng kêu khẽ phát từ bên trong. Cậu khựng , hỏi nhỏ Cố Quân Trì: "Anh thấy ?"
Cố Quân Trì đầu , với ánh mắt bình thản vô cảm. Ôn Nhiên tiếp lời: "Hình như đang kêu."
Trong đầu xẹt qua vô giả thiết, và giả thiết cuối cùng là ai đó say rượu dẫn đến khỏe. Ôn Nhiên ngẫm nghĩ một chút, tiến đến gần cánh cửa, đẩy nhẹ , nhoài trong, đối diện với bóng tối đen đặc mà lên tiếng hỏi thăm: "Cần..."
Ba chữ "giúp đỡ " còn kịp vọt khỏi miệng, một bàn tay lành lạnh lặng lẽ nhưng cực kỳ nhanh nhẹn vòng qua từ phía , bịt chặt lấy miệng , lôi xệch khỏi phòng. Trong lúc hoảng loạn, chiếc đĩa bánh kem tay Ôn Nhiên rơi phịch xuống t.h.ả.m sàn, phát một tiếng vang rền rĩ. Cùng lúc đó, âm thanh trong phòng vang lên, đứt quãng, rõ ràng là những tiếng rên rỉ hoan ái.
Tỉnh ngộ chuyện, đầu óc Ôn Nhiên nóng ran như bốc hỏa. Bàn tay của Cố Quân Trì vẫn bịt kín cả miệng lẫn mũi, gây cảm giác nghẹt thở tột độ. Ôn Nhiên cuống cuồng cào cấu cổ tay . Lưng áp sát lồng n.g.ự.c Cố Quân Trì. Do chênh lệch chiều cao quá lớn, cảm nhận rõ rệt thở của Cố Quân Trì phả xuống từ đỉnh đầu. Ôn Nhiên chớp mắt liên hồi, thể hiểu nổi làm kẻ to gan lớn mật đến mức dám lén lút mây mưa ngay trong phòng với cánh cửa khép hờ, khi mà ngoài hội trường vẫn đang chật ních khách khứa. Cậu càng hiểu vì Cố Quân Trì chỉ tùy ý lôi nhẹ một cái mà lực đạo mạnh đến , bản gọn trong tay chẳng khác gì một cái túi ni lông mỏng tang xách nhẹ tênh.
Một tay Cố Quân Trì đỡ chiếc ly , tay bịt miệng Ôn Nhiên. Khuôn mặt quá nhỏ bé, dễ dàng dùng lòng bàn tay ôm trọn lấy. Xen giữa các kẽ ngón tay là thở ẩm ướt, gấp gáp của Ôn Nhiên. Cố Quân Trì nghiêng đầu, từ cao liếc Ôn Nhiên, gằn giọng hỏi: "Ngu thật giả ngu thế?"
Ôn Nhiên khó nhọc gỡ tay , thở dốc hồng hộc, yết hầu lớp vòng cổ chokker chuyển động liên hồi. Tốc chiến tốc thắng tự kiểm điểm bản , Ôn Nhiên thấy cũng ngu thật, nhưng cũng đến mức hết t.h.u.ố.c chữa, lẽ đó ở mức lưng chừng. Thế là cũng chọn luôn một phương án lấp lửng từ câu hỏi của Cố Quân Trì, trả lời trong bối rối: "...Hay."
"Đầu óc vấn đề." Cố Quân Trì buông lời đ.á.n.h giá, dúi cái ly tay Ôn Nhiên, buông . tiếp tục khỏi hành lang, mà khu ban công ban nãy.
"Anh thế?" Ôn Nhiên khó hiểu hỏi.
Cố Quân Trì ngoảnh đầu : "Hút thuốc."