(ABO) Beta Thành Thật Đáng Thương Mang Thai Bỏ Chạy - Chương 7: Cơn Thịnh Nộ Của S-class Alpha
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:58:17
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Alpha lưng, dáng cao lớn, rõ ràng chỉ lặng lẽ đó, nhưng dường như chặn đường lui của Dụ Vi Bạch. Nghĩ đến việc sắp đối mặt với chồng say rượu thể sẽ phát điên, Dụ Vi Bạch c.ắ.n môi.
Cơ thể Beta ngừng run rẩy, đôi môi tái nhợt đầu răng thò từ trong miệng c.ắ.n đến mức lõm sâu xuống, dường như giây tiếp theo sẽ chảy máu.
Đôi mắt gọng kính đen bất an run rẩy, bên trong đầy vẻ hoảng hốt, thậm chí thấp thoáng mang theo một tia sợ hãi.
"Thiếu phu nhân?" Người hầu nhịn gọi một tiếng, đồng thời, phía truyền đến một giọng nhạt nhẽo: "Nó phát điên vì rượu, thì cần quản."
Người hầu lúc mới chú ý tới Thích Chấp Thuật đang ở đằng , vội vàng khom , "Nhị gia."
Thích Chấp Thuật xua tay, khựng một giây, ánh mắt lướt qua bên cạnh, : "Dọn dẹp phòng khách một chút."
Người hầu hiểu tại , nhưng dám hỏi gì, nhanh chóng về phía phòng khách.
Đợi , Dụ Vi Bạch vẫn tại chỗ.
Đợi thêm chút nữa.
Đợi thêm chút nữa sẽ về chăm sóc Thích Dịch Lăng, nghĩ.
Đột nhiên, Dụ Vi Bạch thấy bên cạnh : "Tối nay ở phòng khách nhé?"
Cậu mờ mịt ngẩng mặt lên.
Phòng khách?
Hóa bảo hầu dọn dẹp phòng khách, là để cho ở ?
Giống như Thích Chấp Thuật sẽ mặt khi phát hiện cháu trai làm loạn ở ban công ngày hôm qua, lúc , ngài cũng thích phát điên vì rượu ở chỗ của , "Đợi hầu dọn dẹp xong, em ngủ , hôm nay vất vả ."
Thích Chấp Thuật xong bước lên một bước.
Phát hiện Beta còn cứng đờ tại chỗ đột nhiên run rẩy cơ thể một cái, ngài khựng , nhịn hỏi thêm một câu: "Dịch Lăng khi uống say sẽ đ.á.n.h ?"
Dụ Vi Bạch cuối cùng cũng hồn từ cuộc đối thoại , thấy câu , chậm nửa nhịp lắc lắc đầu.
Không đ.á.n.h , nhưng còn đáng sợ hơn cả đ.á.n.h .
Alpha vốn dĩ thể năng siêu phàm, Alpha cấp A khi ở kỳ dễ cảm càng giống như một con dã thú phát tình, chỉ làm, trong đầu d.ụ.c vọng khống chế, chất lỏng màu đỏ thể nhuộm đầy ga giường.
Mà thứ thể sánh ngang với kỳ dễ cảm, chính là lúc uống loại rượu đó.
Mỗi như , Dụ Vi Bạch đều yên , ngày hôm thậm chí đường cũng nổi, mỗi bước đều giống như giẫm lưỡi dao. Thích Dịch Lăng đối với bạn giường yêu cầu cao, khi kết hôn càng giống như tìm công cụ giải tỏa d.ụ.c vọng, thậm chí quên mất bạn đời của chỉ là một Beta.
Dụ Vi Bạch thể dùng tin tức tố an ủi đối phương, chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng qua .
Cho đến khi Thích Dịch Lăng tỉnh táo , chê bai rời khỏi , ý định giúp tẩy rửa.
Nhìn nọ lộ biểu cảm còn sợ hãi hơn cả khi ở xe, , ở xe đó là sợ hãi, lẽ lúc mới đúng là .
Thích Chấp Thuật cau mày, "Đi ngủ ."
Dụ Vi Bạch khựng một chút, lên lầu một cái.
Thích Chấp Thuật lạnh lùng mở miệng: "Không cần quản nó."
Đây vẫn là đầu tiên, thể cần đối mặt với Thích Dịch Lăng khi say rượu. Dụ Vi Bạch cứ như nhận lệnh ân xá, cơ thể đang căng cứng đột nhiên thả lỏng xuống, chỉ trong chốc lát, chân đều mềm nhũn, suýt chút nữa ngã quỵ.
nhanh chóng vững, nghiêm túc với Thích Chấp Thuật: "Cảm ơn tiểu thúc."
Đây là lời cảm ơn chân thành từ tận đáy lòng của Dụ Vi Bạch.
"Ừm."
Dụ Vi Bạch bóng lưng ngài biến mất ở đầu cầu thang, lúc mới chậm rãi về phía phòng khách. Phòng khách trong trang viên mỗi ngày đều hầu dọn dẹp, lúc qua hầu , "Cảm ơn ."
Người hầu một câu cảm ơn của làm cho lúng túng, cuối cùng cúi chào một cái, "Vậy thiếu phu nhân nghỉ ngơi ạ, xem nhị thiếu."
Đôi môi Dụ Vi Bạch mấp máy hai cái, dường như lời gì đó nuốt trong bụng, cuối cùng gì mà phòng khách.
Tuy nhiên khi lâu, Dụ Vi Bạch vẫn chịu nổi sự c.ắ.n rứt của lương tâm, về phía phòng ngủ ở tầng ba.
Quả nhiên, đến gần liền thấy bên trong truyền đến tiếng đồ sứ rơi xuống đất, kèm theo tiếng gầm thét của Thích Dịch Lăng, "Cút , mày là cái thá gì, gọi Dụ Vi Bạch đến đây."
"Nhị gia ..." Người hầu vội vàng giải thích, nhưng đợi xong, lời đột ngột im bặt, theo đó là một trận rên rỉ đau đớn.
Dụ Vi Bạch tăng nhanh bước chân.
"Nhanh lên," Thích Dịch Lăng quát mắng hầu đập vỡ đầu, "Gọi đến đây."
Người hầu ôm trán, lòng bàn tay đầy máu, "Xin, xin nhị thiếu..."
"Tôi đến ." Dụ Vi Bạch bước phòng ngủ, đồng thời với hầu một câu, "Tôi xin ."
Đây vốn dĩ nên là chuyện của chính .
Người hầu ngẩn .
Lúc , Thích Dịch Lăng lạnh lùng liếc một cái, ánh mắt đầy lệ khí của Alpha khiến phát run, "Còn mau cút."
Đợi cửa phòng khép , Thích Dịch Lăng Dụ Vi Bạch, bạn đời danh nghĩa của , một Beta, "Đã về tại đến gặp ngay lập tức? Lùi cái gì? Cậu sợ ?"
Giọng của Alpha càng đè càng thấp, đồng thời ép sát về phía Dụ Vi Bạch, vô thức lùi , cố gắng né tránh hành vi bạo lực sắp xảy . Cổ tay nhanh chóng truyền đến cơn đau dữ dội, Dụ Vi Bạch kéo mạnh về phía .
Cằm bóp chặt, Alpha phát tiết hung hãn để hai dấu ngón tay đó, giọng của Thích Dịch Lăng dán sát tai vang lên, "Cậu là Beta của , là Dụ gia đưa tới. Sao nào? Không nịnh bợ Thích gia ?
"Omega của Dụ gia các thật quý giá, dùng một Beta liền nịnh bợ ... Tôi còn tức giận, tại sợ hãi?"
Hơi thở của Thích Dịch Lăng nặng, cảm nhận cơ thể Beta đang run rẩy.
mà, thì chứ?
"Ba gần đây lấy đơn hàng từ chỗ , con ?"
Cũng giống như thứ đồ mà Dụ gia bọn họ vứt qua — một Beta vô vị và cứng nhắc, Thích Dịch Lăng bóp cằm Dụ Vi Bạch ép ngẩng đầu, kính của Beta va lệch, khóe mắt những giọt nước trong suốt lăn dài, nhưng khơi dậy ham bảo vệ của Alpha, "Hừ, nịnh bợ Thích gia như , thì đến lấy lòng . Đừng ở giường của , giống như một c.h.ế.t , chán ngắt."
Dụ Vi Bạch lắc lắc đầu.
"Không đơn hàng đó nữa ?" Lực tay Thích Dịch Lăng càng lúc càng lớn, "Hay là, căn bản lấy lòng ?"
Câu đó của Alpha gần như nghiến răng nghiến lợi, mang theo sự hung bạo. Một Beta mà thôi, cũng xứng chê bai .
Trong tất cả bạn giường của , một ai là hợp ý Thích Dịch Lăng. Ngay cả những mới cũng đều sẽ dùng đủ cách để lấy lòng , chỉ tên Beta vô dụng, mờ nhạt . Không hiểu trở thành bạn đời của , lệ khí Thích Dịch Lăng cuồn cuộn.
"Cậu gả cho , bây giờ chính là lúc phát huy tác dụng." Thích Dịch Lăng một tay vẫn bóp Dụ Vi Bạch, một tay sờ lên cạp quần, "Liếm cho —"
Hai chữ còn xong tiếng cửa phòng đập mạnh tường cắt đứt.
Người đàn ông dáng thẳng tắp lông mày lạnh lùng, ánh mắt lướt qua tư thế của hai , xoay định vị hai dấu vết xanh tím kinh tâm động phách cằm Beta.
"Tiểu, tiểu thúc?" Thích Dịch Lăng rượu bỗng nhiên tỉnh một nửa.
Cho đến khi quỳ xuống vị trí ngày hôm qua trong thư phòng, Thích Dịch Lăng tỉnh táo.
"Tiểu thúc, thực gì ạ," Hắn còn ngụy biện một chút, "Đây đều là chút tình thú giữa vợ chồng chúng con, Vi Bạch, em xem ."
Dụ Vi Bạch ở phía , phía là Thích Chấp Thuật.
"Tình thú?" Giọng trầm thấp của đàn ông chứa một chút gợn sóng nào thốt câu , ngài hề sang Beta bên cạnh đang như dọa đến ngây , mà ánh mắt sắc lạnh quét về phía đang quỳ giữa thư phòng.
"Tiểu thúc," Thích Dịch Lăng ngụy biện nổi nữa, thế là đổi chủ đề, "Có thể đừng cho ông nội và ba con ạ?" Hắn sợ đánh, vết thương do ba đ.á.n.h hôm qua lưng vẫn còn đau đây.
Thích Chấp Thuật: "Đây chính là những lời ?"
Thích Dịch Lăng cúi đầu, những chuyện khác chịu thêm một câu nào nữa, thể là kích động ...
Hơn nữa, Alpha đối với bạn đời của như là bình thường , Beta cũng là Omega.
Không quý giá như .
Trong đó điều khiến Thích Dịch Lăng thắc mắc nhất chính là, vị tiểu thúc luôn cao cao tại thượng của tại quản chuyện trong phòng .
"Không ?"
Bóng đen bao phủ xuống, Thích Dịch Lăng cảm nhận áp lực xung quanh đột ngột tăng mạnh. Thích Chấp Thuật ngang qua , giọng băng hàn, "Vậy thì quỳ ở đây mà suy nghĩ cho kỹ."
Thích Dịch Lăng há miệng, thấy tiểu thúc liếc mắt qua một cái, vội vàng cúi đầu xuống tiếp, "Vâng."
Cho đến khi Thích Chấp Thuật đến cửa, Thích Dịch Lăng mới sực nhớ điều gì đó, "Hay là, ngày mai con đưa Vi Bạch về ở?"
Dù bọn họ , dấu vết mặt Dụ Vi Bạch cũng giấu nổi, tinh mắt qua là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-beta-thanh-that-dang-thuong-mang-thai-bo-chay/chuong-7-con-thinh-no-cua-s-class-alpha.html.]
Thích Chấp Thuật giọng chút d.a.o động tình cảm vang lên: "Về để tiếp tục ?"
Thích Dịch Lăng nhất thời chút nản lòng, như , e là vẫn đánh.
"Người mang ." Thích Chấp Thuật .
Thích Dịch Lăng đột nhiên ngẩng đầu, "Tiểu thúc?"
Thích Chấp Thuật liếc , "Mang về chỗ ."
Như , lão gia t.ử phát hiện , đảm bảo an cho Dụ Vi Bạch.
"Cảm ơn tiểu thúc!" Thích Dịch Lăng suy nghĩ một chút liền đồng ý với đề nghị , đợi đến thọ yến của ông nội, dấu vết đó chắc cũng tan .
Để tỏ ý , bồi thêm một câu: "Thực đó là bản năng của Alpha... con sẽ kiềm chế."
Thích Chấp Thuật bao giờ nghĩ tới, Alpha d.ụ.c vọng chi phối là như thế nào.
Hôm nay thấy , đó còn là cháu trai của ngài .
Trên làn da tái nhợt của Beta, dấu vết đặc biệt rõ ràng, thấp thoáng còn chút đen tím. Kính lệch treo gò má — là do lúc Dụ Vi Bạch Thích Dịch Lăng bắt lấy vùng vẫy mà tạo thành.
Cậu đến mức chút tự nhiên, sang phía sofa bên , chứ bên cạnh Thích Chấp Thuật.
đây là nhà của đối phương, Dụ Vi Bạch thể sang phía bên , cũng mở lời thế nào mới quá đột ngột, làm mới thể nhận sự đồng ý của chủ nhân.
Giây tiếp theo, liền đối phương tiên phong một câu: "Không đ.á.n.h ?"
Dụ Vi Bạch ngơ ngác ngẩng mặt, hậu tri hậu giác nhận ngài đang về chuyện lắc đầu phủ nhận đó, thế là mím mím môi. Dụ Vi Bạch từng đánh, Dụ Nham Sơn từng chuẩn một cây roi mây ở nhà, lúc ngoan, cây roi mây đó sẽ rơi .
Trong mắt Dụ Vi Bạch.
Như mới là đánh.
Mà Thích Dịch Lăng...
Có lẽ Alpha khi phát tình đều là như chăng.
Dụ Vi Bạch từng thấy Alpha phát tình nào khác, rõ Alpha ở thời kỳ đó đều như thế nào. , Omega thể giải phóng tin tức tố an ủi Alpha đang phát điên, mà chỉ là một Beta.
"Con là Beta."
Người mới cúi đầu xuống đột nhiên thấp giọng một câu, giọng nhẹ đến mức Thích Chấp Thuật suýt chút nữa thấy, "Beta thì ?"
Môi Dụ Vi Bạch động đậy, nên mô tả với thế nào.
cần giải thích, Thích Chấp Thuật liền tự vận động : "Alpha thể tùy lúc khống chế cảm xúc của , chỉ là một loài động vật cấp thấp mà thôi."
Khoảnh khắc lời dứt, Dụ Vi Bạch một nữa ngẩng đầu lên.
Alpha trong kỳ dễ cảm chỉ thể d.ụ.c vọng chi phối, ngay cả Dụ Vi Bạch là Beta cũng điều . Bọn họ tin tức tố khống chế, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ đ.á.n.h dấu, thể bình tĩnh sự an ủi của tin tức tố Omega.
Tuy nhiên khi bình tĩnh , vẫn là đ.á.n.h dấu.
Dùng răng nanh c.ắ.n rách tuyến thể gáy Omega, rót tin tức tố của bọn họ , để d.ụ.c vọng giải tỏa khắp giải phóng.
Biểu hiện như , Alpha quả thực sẽ tỏ giống như loài thú, giống như Omega trong kỳ phát tình .
điều khiến Dụ Vi Bạch thế nào cũng ngờ tới chính là, câu thốt từ miệng Thích Chấp Thuật.
Mà ngài đ.á.n.h giá.
Là cháu trai của ngài .
Điểm quan trọng nhất là, ngài cũng đồng thời là Alpha.
Tin tức tố cấp bậc cao nhất, S-Class Alpha.
Ai cũng , kỳ dễ cảm và kỳ phát tình đều chịu ảnh hưởng của cấp bậc tin tức tố, Alpha cấp A trong kỳ dễ cảm thậm chí thể kéo dài đến một tuần.
S-Class là khái niệm gì, Dụ Vi Bạch thể tưởng tượng nổi, cũng cách nào .
Thích Chấp Thuật , Alpha như chỉ là một loài động vật cấp thấp.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Động vật cấp thấp, là .
Thích Dịch Lăng chỉ là một con dã thú cồn khống chế.
Dụ Vi Bạch nghĩ như , đầu óc hỗn loạn một mảnh, nhanh bên tai vang lên một giọng , là giọng điệu lạnh lùng từng qua, nhưng là đầu tiên hướng về phía .
"Nếu tiểu Lâm gọi , em nghĩ tới hậu quả sẽ như thế nào ?" Thích Chấp Thuật hỏi.
Tiểu Lâm là hầu Thích Dịch Lăng đập vỡ đầu đó.
Không thế nào .
Nghe thấy câu hỏi Dụ Vi Bạch nghĩ thầm, suy nghĩ về lời của Thích Chấp Thuật.
Chắc là sẽ tàn phế mất, hai ngày cuối tuần ước chừng đều liệt giường cử động nổi, thậm chí thể còn cần xin nghỉ thêm vài ngày nữa.
Cậu cụp mắt, trong ánh mắt lộ một tia bi thương, nhưng nhanh theo thói quen che giấu .
Bên tai vang lên một tiếng thở dài, "Bôi t.h.u.ố.c ."
Thích Chấp Thuật đưa t.h.u.ố.c đến mặt , "Có thể bảo chú Mục giúp em."
Dụ Vi Bạch tuýp t.h.u.ố.c nhỏ đưa đến mắt , đôi mắt vô cớ nóng lên, trong tầm kiểm soát của , thậm chí chóp mũi cũng hiểu chua xót, trong ký ức từng cảm giác .
Một nữa, những giọt nước nóng hổi lăn dài từ cằm xuống, lăn qua hai dấu vết đen tím dữ tợn đó, nhưng vì đau, mà là... một loại cảm xúc Dụ Vi Bạch nên lời.
Cậu nhận lấy tuýp thuốc, đầu ngón tay ở đầu nhanh chóng rút lui, chỉ để một chút dư ôn chạm .
"Hôm nay nghỉ ngơi cho ."
Tiếng bước chân vang lên, đối phương chỉ để câu liền rời khỏi phòng khách.
"Tiểu Dụ ." Chú Mục, cũng chính là quản gia của Thích Chấp Thuật tới khẽ gọi một tiếng.
Dụ Vi Bạch nhanh chóng ngẩng đầu lên, làm động tác dụi mắt, một mặt : "Cháu là bạn đời của Thích nhị thiếu..."
"Tiên sinh , là Dụ Vi Bạch." Chú Mục tuổi ngoài năm mươi, giọng hiền từ, mỉm Dụ Vi Bạch, cuối cùng, : "Phải ? Tiểu Dụ ?"
Nghe thấy lời của ông, Dụ Vi Bạch sững sờ.
Dụ Vi Bạch.
Cậu là Dụ Vi Bạch, chứ là ai khác của ai đó.
"Vâng," Dụ Vi Bạch gật đầu, "Cháu là Dụ Vi Bạch."
Nụ mặt chú Mục lập tức đậm thêm vài phần, "Tiểu Dụ , để giúp bôi t.h.u.ố.c nhé?"
"Không," Dụ Vi Bạch phản ứng nhanh từ chối, tiếp đó lắc lắc đầu, giọng nhỏ , "Không cần ạ, cảm ơn chú, cháu thể tự làm ."
Vết thương ở cằm, Dụ Vi Bạch tự thể bôi t.h.u.ố.c xong.
Chú Mục cũng nhiều, chỉ : "Phòng khách bảo trải ga giường , lát nữa đưa tiểu Dụ qua đó."
Dụ Vi Bạch nghĩ nghĩ, cầm lấy tuýp t.h.u.ố.c đó, "Có thể qua đó bây giờ luôn ạ?"
Chú Mục dẫn về phía phòng khách.
"Tiểu Dụ vẫn là đầu tiên ở đây đấy." Chú Mục híp mắt .
Cho nên ông phòng khách bảo trải ga giường , đó, phòng khách chắc là đồ đạc gì cả.
Dụ Vi Bạch gật đầu, "Cảm ơn chú."
"Tiểu Dụ nghỉ ngơi ." Chú Mục xong, tâm lý đóng cửa phòng cho .
Căn phòng sạch sẽ, cũng trống trải, ngoài tủ quần áo, giường, còn một cái bàn một cái ghế liền còn thứ gì khác nữa. Lúc trong gian chỉ một Dụ Vi Bạch, vô cùng an tâm.
Cùng lúc đó, cửa sổ tầng hai trượt lên, chú Mục cung kính cửa phòng, "Tiểu Dụ ở ạ."
Thích Chấp Thuật cửa sổ, đường nét khuôn mặt nghiêng phân minh, ánh đèn, đường nét rõ ràng và lập thể.
"Ngày mai, bảo đ.á.n.h gãy một chân của Dịch Lăng."
Là một Alpha, nếu thể trân trọng bạn đời của , cũng xứng làm Thích gia.
Đây coi như là lời khuyên của làm chú dành cho cháu trai.