(ABO) Beta Thành Thật Đáng Thương Mang Thai Bỏ Chạy - Chương 42: Kết Thúc Viên Mãn, Hạnh Phúc Mãi Về Sau

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:58:59
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dụ Trọng Cẩn tuy rằng chạm Dụ Vi Bạch, nhưng vẫn tạm giam vì tội gây rối.

Thích Chấp Thuật bảo Trương Thần theo dõi vụ việc, còn thì lái xe đưa Dụ Vi Bạch về nhà.

Vừa cửa, Dụ Vi Bạch bế lên định vị chiếc tủ ở lối .

Ánh mắt đàn ông di chuyển khắp , lông mày nhíu chặt: “Thật sự chứ?”

Dụ Vi Bạch lắc đầu, chạm ánh mắt của Thích Chấp Thuật, khựng một chút, chậm rãi cúi đầu trán chạm trán với đối phương. Cậu chớp chớp mắt, giọng điệu chậm rãi còn mang theo chút bẽn lẽn : “Thật nãy nếu đến, em dùng bình hoa đập vỡ đầu .”

Nghĩ tâm lý lúc đó, Dụ Vi Bạch đều thấy gan cũng quá lớn .

Thích Chấp Thuật nhận xét khách quan: “Rất lợi hại.”

Dụ Vi Bạch đến mức chút ngại ngùng, cuối cùng hỏi: “Hắn sẽ thế nào ạ.”

Thích Chấp Thuật: “Ước chừng sẽ tạm giam, lát nữa hỏi Trương Thần xem.”

Sau đó Trương Thần báo tin Dụ Trọng Cẩn tạm giam cho hai , còn về việc đó Lữ Ngọc Cầm dùng đủ cách bảo lãnh sớm, chỉ báo cho Thích Chấp Thuật.

Lữ Ngọc Cầm trong đó sự nhúng tay của Thích Chấp Thuật, tìm đến cửa cầu xin, nhưng tài nào tìm lối . Lữ lão gia t.ử con gái đắc tội với Thích gia, thậm chí còn gửi tin nhắn bảo bà vì cho gia đình, nhất đừng về.

Trong phút chốc, Lữ Ngọc Cầm ly hôn, đứa con trai cưng nhất sảy t.h.a.i trại tạm giam, cả bà như già mấy chục tuổi, đến nhà cũng về .

Ngay cả lúc , bà từ đầu đến cuối cũng hề nghĩ đến đứa con trai lớn bà phớt lờ, vẫn đang bôn ba vì đứa con trai nhỏ.

Dụ Trọng Cẩn ở bệnh viện thấy Thích Chấp Thuật dắt Dụ Vi Bạch rời , trong lòng nhất thời kinh ngạc đố kỵ, đồng thời, tận đáy lòng còn sinh một nỗi sợ hãi.

Hắn cuối cùng cũng , bao giờ thể giẫm nát trai của chân nữa. Hơn nữa rốt cuộc cũng hiểu tại Dụ gia nhắm , đáng thương cho tên Dụ Nham Sơn còn vì cái gì mà phá sản.

tất cả những điều Dụ Trọng Cẩn đều còn tâm trí để suy xét nữa, bởi vì tin sảy t.h.a.i giấu . Phía Trình Lãm vốn dĩ kết hôn với , mất đứa bé càng dây dưa với nữa, dứt khoát kéo đen , khiến Dụ Trọng Cẩn mất chẳng vớt vát chút lợi lộc nào.

Mấy ngày đó, do sảy thai, cộng thêm tin tức tố của Alpha tấn công, ở trong trại tạm giam suýt chút nữa thì tinh thần thất thường, lúc Lữ Ngọc Cầm đón về thì sợ hãi run rẩy thôi.

Lữ Ngọc Cầm lúc mới từ miệng Dụ Trọng Cẩn quan hệ của Thích Chấp Thuật và Dụ Vi Bạch, kinh ngạc khôn xiết, cộng thêm tấm gương Dụ Nham Sơn , cũng dám xuất hiện mặt họ. Chỉ là trong lòng tránh khỏi hối hận tại đối xử với đứa con trai lớn một chút, phớt lờ triệt để như ...

Những điều Dụ Vi Bạch .

Gần đây tần suất ốm nghén của dần giảm bớt, cân nặng sụt mất mấy ngày nhờ sự bồi bổ tiếc công sức của Thích Chấp Thuật mà tăng lên ít.

“Em béo lên .” Dụ Vi Bạch gương soi ngắm nghía bản , chỉ là béo lên, cái bụng mười sáu tuần thể thấy rõ độ nhô lên. Thích Chấp Thuật lưng ôm lấy , ngón tay vô tình vuốt ve vùng bụng nhô lên của : “Không béo.”

Dụ Vi Bạch: “Đã lộ bụng .”

Thích Chấp Thuật ‘ừm’ một tiếng: “Béo là nó, em.”

Dụ Vi Bạch lẳng lặng một cái.

Cậu phát hiện , Thích Chấp Thuật thích trẻ con, đúng hơn là ghét.

Dụ Vi Bạch cảm thấy, nếu giữ , Thích Chấp Thuật sẽ là đầu tiên tán thành việc phá thai.

Điều nghĩa là Thích Chấp Thuật yêu , ngược , là vì quá yêu.

Thích Chấp Thuật đứa trẻ chia sớt dù chỉ một chút xíu sự chú ý.

Không chỉ , Thích Chấp Thuật còn xuất hiện triệu chứng lo âu, do kỳ dễ cảm của Alpha mang , mà đơn thuần là vì Dụ Vi Bạch mang thai. Alpha bạn đời m.a.n.g t.h.a.i thể chấp nhận việc Beta của rời khỏi tầm mắt, ngay cả khi Dụ Vi Bạch đang ngủ trong phòng ngủ, Thích Chấp Thuật cũng sẽ dùng camera ngủ, còn thì chuẩn bữa sáng hoặc làm những việc khác.

Dụ Vi Bạch từng nghĩ cách giúp xoa dịu cảm xúc , cuối cùng chỉ thể ngầm cho phép hành động xem camera của , thậm chí thiết định vị cổ cũng đeo .

Thích Chấp Thuật cần nắm bắt động hướng của Dụ Vi Bạch lúc nơi.

Về việc , Dụ Vi Bạch chấp nhận khá .

chuyện quá đáng hơn của Thích Chấp Thuật cũng từng .

Lục Tấn nới lỏng miệng, liền giống như dã thú bỏ đói lâu ngày, tóm lấy là bắt đầu làm xằng làm bậy.

Mọi ngóc ngách trong nhà đều để dấu vết của hai ... Điều dẫn đến việc Dụ Vi Bạch sofa, bất kể là về phía tủ tivi cửa sổ sát đất, đều cảm giác nỡ thẳng.

Hôm qua, chính là đó, buộc đối mặt với Thích Chấp Thuật, đối phương nâng cái bụng lộ rõ của , nghiêm túc khai phá... Có thể tưởng tượng, mấy tháng tới, cảnh tượng như e là sẽ ít.

“Đi thôi.” Thích Chấp Thuật tới kéo dậy khỏi sofa.

Hôm nay hai họ định trung tâm thương mại chọn quần áo cho em bé, Thích Chấp Thuật lái xe, nhanh trung tâm thương mại.

Quần áo của trẻ sơ sinh vải vóc mềm mại, kiểu dáng đáng yêu, Dụ Vi Bạch thấy là rời chân .

Thích Chấp Thuật bên cạnh , cúi đầu liếc hai bộ quần áo trong tay , một xanh một hồng: “Thích ?”

Dụ Vi Bạch gật gật đầu: “Thích ạ.”

Thích Chấp Thuật: “Vậy mua hết.”

Dụ Vi Bạch giọng điệu của , vô thức nghĩ đến ‘văn học tổng tài bá đạo’ mà Tiểu Lâm thường nhắc đến, cảm thấy thú vị, tự chủ mà gán nó lên Thích Chấp Thuật.

“Vâng.” Dụ Vi Bạch mắt cong cong, đưa quần áo cho . Tiếp đó cứ thế tiếp, thấy cái nào thích là bảo Thích Chấp Thuật ôm giúp, bao lâu chọn một đống, xe đẩy cũng chứa hết.

Cậu đầu chằm chằm: “Có nhiều quá ?”

Trước đây Dụ Vi Bạch tự mua đồ đều là tiết kiệm bao nhiêu bấy nhiêu, đại khái là Thích Chấp Thuật làm hư . Quần áo trong nhà đều chuyên môn đưa tới, quần áo của bảo bảo cũng sẽ đặt may, chỉ là Dụ Vi Bạch trải nghiệm cảm giác tự tay chọn đồ cho con nên mới tự đến.

Thích Chấp Thuật xe đẩy: “Anh đẩy thêm một cái nữa.”

Dụ Vi Bạch vội giữ : “Được .”

Cậu mím môi, nghĩ đến điều gì đó, : “Lúc nên lấy thẻ , thẻ của em cứ quẹt thoải mái.”

Thích Chấp Thuật làm bộ định móc thẻ, Dụ Vi Bạch đến mắt cong cong. Khoảnh khắc tiếp theo, bên má liền đầu ngón tay thô ráp của đàn ông nhéo nhéo: “Vui ?”

Dụ Vi Bạch gật gật đầu, ú ớ : “Vui... ưm... vui.”

Yết hầu Thích Chấp Thuật trượt lên xuống hai cái, cuối cùng vẫn kiềm chế thu tay , đưa thanh toán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-beta-thanh-that-dang-thuong-mang-thai-bo-chay/chuong-42-ket-thuc-vien-man-hanh-phuc-mai-ve-sau.html.]

Vừa đến quầy, liền thấy phía lên tiếng: “Cậu là... Dụ Vi Bạch ?”

Dụ Vi Bạch đầu, chỉ thấy một phụ nữ ăn mặc giản dị nhưng trang điểm chỉnh tề đảm đang cách đó xa, định thần , một lát mới nhận là ai.

“Tôi là vợ của Vương Cường,” phụ nữ nhíu mày, “Không, chính xác mà là vợ cũ.”

Dụ Vi Bạch chút nhớ chuyện đây, cũng nguyên nhân đối phương gọi .

“Tôi tên là Mục Oánh, đây Vương Cường làm nhiều chuyện quá đáng với đúng ... Hắn vì phẩm hạnh đoan chính nên Phong Hành sa thải ngoài tìm việc làm, ngày nào cũng uống rượu, lúc say.” Mục Oánh vén lọn tóc vụn bên tai , “Tôi luôn lấy làm cái cớ để xử lý công việc của chính , cái thằng tiện... khụ, tra nam đó, thật sự đáng c.h.ế.t. Ở đây mặt chính với một tiếng xin , hy vọng cái rác rưởi đó ảnh hưởng.”

Mục Oánh thoáng thấy đàn ông bên cạnh Dụ Vi Bạch thần sắc lạnh lùng, cũng lâu, xong liền .

, Dụ Vi Bạch chút hồn.

Thích Chấp Thuật giơ tay vê vê dái tai , bỗng nhiên : “Không quẹt thẻ của nữa ?”

Dụ Vi Bạch từ trong lời của Mục Oánh hồn, nhanh chóng chỉnh đốn cảm xúc, còn là Dụ Vi Bạch đây sẽ vì những chuyện nhỏ nhặt đ.á.n.h gục nữa .

Nghĩ đoạn, Dụ Vi Bạch chủ động đẩy xe đẩy, sải bước về phía : “Quẹt!”

Hai thanh toán ở trung tâm thương mại.

“Ồ, đây chẳng là Thích tổng .”

Thích Chấp Thuật đầu, liền thấy nhị công t.ử của Phong Hành tiến lên.

Phong Tế ôm một phụ nữ dáng thướt tha tiến gần: “Thích tổng cũng đến đưa vợ dạo phố .”

Thích Chấp Thuật nhàn nhạt liếc qua.

“Trước đây mải mê chuyện hợp tác, đều quên mất cảm ơn , nhờ mà mấy con sâu mọt trong công ty mới nhổ sạch,” Phong Tế ‘tặc’ lưỡi, “Tên Lý Khoa đó trong , dám tham ô công quỹ, đủ cho nếm mùi...”

Anh hăng say, chú ý ánh mắt Thích Chấp Thuật hề đặt . Ngược là phu nhân của Phong Tế, nhéo cánh tay một cái, lúc mới ‘suýt’ một tiếng phản ứng , hì hì chào tạm biệt Thích Chấp Thuật: “Vậy làm phiền hai nữa.”

“Lý Khoa?” Dụ Vi Bạch thấy cái tên , mới muộn màng nhận nãy chút quen mắt.

Đối phương chính là tổng tài đương nhiệm của Phong Hành.

Thích Chấp Thuật: “Ừm.”

Phong Tế , cũng thói quen làm việc để danh tính, thế là : “Chuyện của Lý Khoa là cho Phong Tế .”

Dụ Vi Bạch lúc mới Thích Chấp Thuật còn làm những việc : “Sao chẳng gì với em hết ...”

Thích Chấp Thuật xoa xoa bàn tay đang nắm lấy : “Bây giờ cũng thôi.”

Dụ Vi Bạch sâu sắc.

Giống ?

Có lẽ là giống .

Nếu Thích Chấp Thuật sớm hơn, lẽ, sẽ hiểu rõ tâm ý của sớm hơn.

Sau khi họ mua xong quần áo ở trung tâm thương mại, Thích Chấp Thuật lái xe đưa thẳng về lão trạch.

Thích lão gia t.ử cưỡng ép hai lão trạch, nhưng hy vọng họ cứ cách hai ba tuần về một chuyến, cùng ăn một bữa cơm.

Thấy Dụ Vi Bạch và Thích Chấp Thuật cùng cửa, Thích lão gia t.ử mắt liếc ngang: “Tới .”

Ông đến một cái liếc mắt cũng thèm cho phía , cứ như thể Dụ Vi Bạch mới là con trai của ông .

“Ba.” Dụ Vi Bạch gọi.

Thích lão gia t.ử hớn hở: “Vất vả vất vả .” Vừa , nhét thứ gì đó tay .

Lần đối phương nhét là một bao lì xì lớn, bên trong là chi phiếu. Lần , Dụ Vi Bạch lén mở xem thử, thấy hai chữ ‘Quỹ’, còn mang tên của nữa — Thích lão gia t.ử cũng đang dùng cách của riêng để bày tỏ sự yêu mến của ông đối với Dụ Vi Bạch, rõ ràng là coi như con trai ruột mà thương.

Lại một bữa cơm đoàn viên ăn xong, Dụ Vi Bạch ăn nhiều. Thích lão gia t.ử thấy Thích Chấp Thuật cứ dính lấy buông, lúc tay thậm chí xoa lên bụng đối phương, bộ dạng nỡ dậy lên lầu.

Đợi rời , Thích Chấp Thuật càng thêm kiêng nể gì.

Dạo , khi phản ứng ốm nghén biến mất khiến cảm giác thèm ăn của Dụ Vi Bạch tăng lên ít.

Thích Chấp Thuật dắt ngoài dạo.

Vô tri vô giác, họ đến khu vườn nhỏ.

Quầng sáng vàng ấm áp chiếu lên hai , mặt đất là hai bóng hình chồng lên , Dụ Vi Bạch cái cây trụi lá đầu chống sự xâm thực của gió lạnh, ánh mắt chợt định hình, thấy một chiếc lá vẫn kiên cường vững.

Theo một cơn gió thổi qua, chiếc lá run rẩy xoay tròn rơi xuống từ cành cây.

Dụ Vi Bạch tâm niệm khẽ động định đưa tay đón.

Chiếc lá từ ngọn cây lướt xuống, cao, kiễng chân lên. Phía một bàn tay giơ qua đỉnh đầu , cùng hai tay đặt chồng lên , đón lấy chiếc lá mùa đông .

Thích Chấp Thuật ôm lấy : “Còn nhớ đó ?”

Dụ Vi Bạch đương nhiên nhớ.

Thích Chấp Thuật cúi đầu, một tay tháo kính của , cúi , môi chạm môi với , từng chữ từng chữ một nữa bày tỏ tình yêu chôn giấu bấy lâu của .

“Anh yêu em từ cái đầu tiên.”

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Dụ Vi Bạch ngẩn , chỉ thể ngửa đầu hôn đáp , giọng mơ hồ thoát từ kẽ môi: “Em cũng thích .”

Yêu từ cái đầu tiên là khởi đầu của câu chuyện.

Kết thúc cần hai cùng nên.

Kết cục của họ là.

Dụ Vi Bạch mãi mãi là ưu tiên hàng đầu của Thích Chấp Thuật.

Hoàn chính văn

Loading...