(ABO) Beta Thành Thật Đáng Thương Mang Thai Bỏ Chạy - Chương 23: Tiểu Thúc "làm Nũng", Cháu Dâu Mủi Lòng
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:58:36
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đánh dấu?
Dụ Vi Bạch đối diện với ánh mắt tràn đầy khao khát của đàn ông, ngẩn , đó trái tim co thắt một trận: "Cháu, cháu giúp ngài."
Cậu chỉ là một Beta mà thôi.
Dụ Vi Bạch cúi mắt, buồn bã vô cớ, là vì là Beta, vì là Beta nên giúp đối phương...
Bỗng nhiên, đuôi mắt một bàn tay mang theo vết chai mỏng nhẹ nhàng lau qua, đầu ngón tay đó như lửa đốt, dường như nóng thẳng tim . Lông mi Dụ Vi Bạch run rẩy, một nữa ngước mắt.
Thích Chấp Thuật , câu khẳng định lọt tai .
"Em giúp ."
Giúp ?
Vậy giúp thế nào?
Biểu cảm của Dụ Vi Bạch mờ mịt.
"Em giúp..." Thích Chấp Thuật thở dốc một cái, đó tiếp tục: "Thì thể."
Tiếng thở dốc trầm thấp theo cách sát rạt của hai thổi vành tai Dụ Vi Bạch, mang theo một trận ngứa ngáy tê dại, khiến tim đập như trống đánh, cổ họng cũng khô khốc vô cớ. Cậu liên tưởng câu đó với câu ' đ.á.n.h dấu' nãy, chỉ theo bản năng lên tiếng: "Giúp thế nào ạ?"
Thích Chấp Thuật gì.
Dụ Vi Bạch sốt ruột dùng đầu ngón tay móc móc tay áo : "Tiểu thúc..."
Khắc , tiếng rên hừ hừ truyền đến.
Dụ Vi Bạch thấy Thích Chấp Thuật nhíu mày, đáy mắt phủ đầy nóng: "Đừng gọi nữa."
Giọng của Thích Chấp Thuật khàn đặc, thái dương rịn một lớp mồ hôi mịn, đôi môi mỏng mím .
Dường như nghiêm trọng hơn , Dụ Vi Bạch vẫn đang nọ.
Thích Chấp Thuật thở dài một tiếng, ánh mắt hạ thấp che t.ì.n.h d.ụ.c nồng đậm trong mắt, nhẹ nhàng một câu: "Cũng đừng ."
Dụ Vi Bạch tức khắc cảm thấy tim thắt , tâm trạng phức tạp khôn tả.
Cậu nghĩ đến cảnh tượng thấy lúc đối phương trong kỳ dễ cảm , thể giúp — là chỉ thể mượn quần áo cho đối phương làm tổ ...
Lòng Dụ Vi Bạch dâng lên sự khô nóng, định ' thì giúp ', nhưng lời đến cửa miệng .
Giả vờ thì thôi, nếu thật sự , chẳng nghĩa là đang thực thấy đối phương dùng quần áo của làm tổ, tại cứ giả vờ như chuyện gì xảy .
Dụ Vi Bạch: "Vậy cháu nấu cơm."
Người làm và chú Mục cửa tin tức tố của Alpha tấn công đến mức thể vững, ở đây chỉ là Beta, nấu cơm cũng chỉ thể là . Có lẽ vì sự xen ngang của kỳ dễ cảm của Thích Chấp Thuật, Dụ Vi Bạch quên mất sự bất lực khi nhận điện thoại của Dụ Nham Sơn nãy, đợi Thích Chấp Thuật uống nước xong, rót một ly đặt mặt mới bếp.
Lần , Thích Chấp Thuật ngăn cản nữa.
Dụ Vi Bạch nhanh chóng bếp làm ba món mặn một món canh, lúc ngoài phát hiện Thích Chấp Thuật ở phòng khách. Cậu quanh một lượt, cuối cùng men theo cầu thang, ánh mắt hướng về phía tầng ba.
Dụ Vi Bạch mím môi, tại chỗ do dự một lát, vẫn thẳng lên lầu.
Đầu tiên về phòng một chuyến, mở vali .
Cuối cùng, Dụ Vi Bạch cầm mấy bộ quần áo tìm , vành tai đỏ đến mức gần như nhỏ máu.
Nếu... đối phương thật sự khó chịu.
Thừa nhận một chút cũng , chỉ là mấy bộ quần áo thôi mà.
Dụ Vi Bạch cũng tại sẵn lòng làm như , chỉ là vô cùng thấy đối phương kỳ dễ cảm hành hạ.
Trên màn hình máy tính, Beta ôm quần áo từng bước từng bước lên tầng ba, giống như từng bước từng bước, lao vòng tay .
Tin tức tố Alpha sớm hân hoan nhảy nhót tuôn , lao thẳng về phía đang tới, hận thể in đầy dấu ấn lên nọ từ xuống , từ trong ngoài mới chịu thôi, vẫn cố gắng tìm kiếm điểm thể để nó rót , nhưng cuối cùng vẫn thu hoạch gì.
Thích Chấp Thuật để mặc tin tức tố trong cơ thể tản , đôi mắt nheo , mang theo từng tia vui vẻ, ánh mắt sắc bén phản chiếu bóng dáng của Beta.
Ngay đó, chút do dự đưa tay xuống .
Dụ Vi Bạch còn cửa thông qua khe cửa đóng chặt, thấy tiếng thở dốc kìm nén của đàn ông.
Bước chân đột ngột dừng , khó chịu đến mức ... Nghĩ đến đây, tay ôm quần áo của Dụ Vi Bạch siết chặt , đó chút do dự gõ cửa.
Hai tiếng vang giòn giã, gọi trong phòng: "Tiểu thúc."
Yết hầu Thích Chấp Thuật chuyển động, thu thở.
Không nhận phản hồi, cửa do dự, gõ thêm hai tiếng.
Tiếng động trong phòng dường như dừng , Dụ Vi Bạch đợi mãi thấy bên trong đáp , lòng bỗng thấy hoảng loạn.
"Tiểu thúc... Ngài chứ?" Khác với , âm thanh nãy khiến chắc chắn Thích Chấp Thuật đang ở trong phòng, nhưng dường như hề tiếng gọi của , Dụ Vi Bạch lập tức cảm thấy : "Nếu ngài lời nào, cháu đấy?"
Thích Chấp Thuật gì.
Dụ Vi Bạch chút do dự đẩy cửa .
Khe cửa từng chút một mở , lộ cảnh tượng bên trong phòng, chiếc giường lớn bên trái trống , ai ở đó. Dụ Vi Bạch về phía bên , cửa sổ sát đất đặt một chiếc bàn làm việc, đàn ông đang chiếc bàn đó, đôi mắt nhắm chặt, tiếng thở dốc thấy trở nên vô cùng rõ ràng khi cửa mở, hơn nữa còn liên tục dứt.
Dụ Vi Bạch đầu tiên là căng thẳng một lát, khi rõ bàn tay đối phương đặt bàn làm việc thì khựng .
Lúc lúc , bàn tay đó đang nhịp nhàng trượt lên trượt xuống.
Đầu óc Dụ Vi Bạch nổ vang một tiếng, như sét đ.á.n.h ngang tai, cả c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Tiểu thúc đang...
Dụ Vi Bạch cảm thấy giống như một bàn tay lớn bóp chặt cổ họng , nửa ngày phát âm thanh.
Dường như phát hiện sự xuất hiện của , đôi lông mày sâu sắc của đàn ông từ từ mở , đôi mắt như mực lập tức chằm chằm về phía , giống như một con mãnh thú làm phiền.
Dụ Vi Bạch giống như con mồi c.ắ.n gáy, tứ chi đông cứng, m.á.u xông thẳng lên đỉnh đầu, há miệng, nhưng phát âm thanh nào. Gọng kính mỏng manh che ánh mắt hoảng loạn bên , đôi mắt vốn dĩ tròn trịa đen láy , lúc mở to đến cực hạn, đồng t.ử giãn .
Thích Chấp Thuật: "Thấy hết ?"
Một câu quen thuộc lọt tai Dụ Vi Bạch, gọi chút thần trí đang bay tận chín tầng mây của , mạnh mẽ mặt , vội vàng xin và giải thích: "Xin ạ! Vừa nãy cháu thấy ngài chuyện, còn tưởng xảy chuyện gì."
là xảy chút chuyện.
Thích Chấp Thuật chằm chằm vành tai đỏ bừng của Dụ Vi Bạch, nhanh chậm rút tay , khàn giọng lên tiếng: "Cơm xong ?"
Dụ Vi Bạch lắc đầu, nhanh chóng gật đầu: "Xong, xong ạ." Cậu chính là làm xong phát hiện ở nhà hàng, tưởng đối phương kỳ dễ cảm phát tác dữ dội nên mới tới tìm, chỉ là cái sự dữ dội , giống với những gì nghĩ.
Cho dù hiện tại Dụ Vi Bạch đeo vòng tay đo tin tức tố, cũng , trong phòng chắc chắn tin tức tố của Alpha chiếm cứ, mà là một kẻ ngoại lai.
Alpha trong kỳ dễ cảm, sự bạo động của tin tức tố càng mãnh liệt hơn, hơn nữa đây còn là một Alpha cấp S.
, Beta là, tin tức tố của Alpha bao bọc lấy ngay từ giây đầu tiên, hận thể dùng tin tức tố tưới đẫm nọ từ xuống .
"Vậy thôi." Thích Chấp Thuật dậy từ bàn.
Dụ Vi Bạch ngẩn , thấy tiếng bước chân đối phương tới, đầu tiên là lùi một bước, lúc mới đầu, ngay đó giống như bỏng, mạnh mẽ thu hồi tầm mắt.
"Tiểu thúc..."
Chỗ đó của Alpha vốn dĩ kích thước to lớn, cấp S càng như .
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Dụ Vi Bạch nín thở, mắt nhắm chặt: "Ngài giải quyết một chút ?"
Thích Chấp Thuật chằm chằm đôi mắt nhắm chặt của , lúc ánh mắt chút do dự lướt qua lông mày của Beta, tham lam mà thu liễm: "Giải quyết ."
Dụ Vi Bạch hiểu, mắt mở một khe hở về phía nọ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-beta-thanh-that-dang-thuong-mang-thai-bo-chay/chuong-23-tieu-thuc-lam-nung-chau-dau-mui-long.html.]
Thích Chấp Thuật : "Kỳ dễ cảm qua, nó chính là như ."
Dụ Vi Bạch đầu tiên là ánh mắt của làm cho nóng mặt, tiếp đó phản ứng một chút, khóe mắt liếc thấy chỗ cao cao , bước chân liền tự chủ lùi về phía .
Mà đối diện cũng tiến gần.
Da đầu Dụ Vi Bạch tê dại, nhưng Thích Chấp Thuật chỉ lướt qua , xuống lầu.
Lúc lướt qua , Dụ Vi Bạch đột nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Khắc , đối phương hỏi: "Em cầm quần áo làm gì thế?"
Dụ Vi Bạch câu hỏi làm cho nghẹn lời, cúi đầu , ngón tay vô thức dùng lực đến mức đầu ngón tay trắng bệch, trả lời thế nào. cần trả lời, Thích Chấp Thuật tìm giúp lý do: "Là đồ cần giặt ?"
"Vâng ạ." Dụ Vi Bạch chút do dự gật đầu.
"Có thể đợi làm-" Thích Chấp Thuật dứt lời, dường như mới nhớ , : " mấy ngày chắc họ sẽ tới ."
Lý do tại tới quá rõ ràng.
Dụ Vi Bạch : "Cháu thể tự dùng máy giặt, tiểu thúc... Ngài quần áo thì cháu cũng mang xuống giặt cùng luôn ạ."
Thích Chấp Thuật một cái, đáy mắt chứa nụ : "Được."
Hai mỗi cầm quần áo xuống lầu, giống như nãy từng xảy chuyện gì.
cho đến khi họ ăn xong bữa tối, Dụ Vi Bạch phát hiện, vị trí đó của đối phương vẫn dấu hiệu tiêu tan.
Đây mới là Alpha trong kỳ dễ cảm, lẽ chỉ là triệu chứng, Thích Chấp Thuật ấn thái dương xuống sofa. Người đàn ông vai rộng chân dài hề vắt chéo chân như thường lệ, mà là mở rộng một cách tùy ý, giống như làm thì thể thoải mái hơn một chút.
Cho đến khi Dụ Vi Bạch cho bát đĩa máy rửa bát , vẫn giữ nguyên một tư thế, đôi môi mỏng mím chặt, để lộ một tia cảm xúc, mang theo sự giày vò, bất mãn...
Dụ Vi Bạch nhanh chóng dời mắt: "Cháu lên đây ạ."
Trong tình huống , cho rằng nên tiếp tục ở đây.
Thích Chấp Thuật ngước mắt , mấp máy môi: "Vất vả cho em ."
Dụ Vi Bạch lắc đầu, lên lầu vài bước: "Nếu thật sự khó chịu, ngài cần t.h.u.ố.c ức chế ạ?"
Trong phòng khách im lặng một lát.
Giọng của Thích Chấp Thuật truyền tới: "Lục Tấn sử dụng t.h.u.ố.c ức chế quá liều, hiện tại cấm dùng."
Dụ Vi Bạch kinh ngạc.
Lần đối phương sử dụng t.h.u.ố.c ức chế chắc là giải cứu từ nhà Thích Dịch Lăng, đó đưa trung tâm thương mại đó.
Dụ Vi Bạch tận mắt thấy t.h.u.ố.c ức chế tiêm cơ thể Alpha, liên tiếp hai mũi. Lúc Alpha trong kỳ dễ cảm mất kiểm soát nhất, quả thực sẽ xuất hiện tình huống tiêm liên tiếp hai mũi, nhưng điều trong phạm vi quá liều, chỉ là cần theo lời dặn của bác sĩ.
Có khả năng cơ thể Alpha thể tiêm nhiều t.h.u.ố.c ức chế như , cũng khả năng...
Đối phương cũng tiêm ở nơi thấy.
Lúc đó nếu đột nhiên , Thích Chấp Thuật cũng sẽ theo qua đó.
Dụ Vi Bạch cúi mắt, động tác lên lầu dừng , sự bất an trong lòng làm rối loạn suy nghĩ.
Cậu nhịn lầm bầm: "Vậy làm bây giờ ạ..."
Alpha sofa phòng khách ngũ quan nhạy bén, thấy lời tự lầm bầm của Dụ Vi Bạch, yết hầu chuyển động, tiếp lời : "Tôi với em mà."
Dụ Vi Bạch '' một tiếng, từ cầu thang xuống.
Thích Chấp Thuật : "Đánh dấu."
Dụ Vi Bạch ngẩn .
ở đây Omega.
Mà là Beta, giúp đối phương.
"Ồ," Dụ Vi Bạch ngơ ngác gật đầu, "Vậy cháu-" Lời của còn xong ngắt quãng.
"Vậy em giúp ?"
Giọng điệu đàn ông trầm thấp ôn hòa, nhưng khó để một tia d.a.o động trong đó, là chứa đựng sự bất mãn và nôn nóng khi kỳ dễ cảm xoa dịu, mang theo từng tiếng thở dốc, vô cớ toát một mùi vị dụ dỗ.
Dụ Vi Bạch ngẩn ngơ một chút, thuận theo lời : " cháu là Beta."
Thích Chấp Thuật: "Beta cũng thể."
Thứ chính là Beta.
Là Beta độc nhất vô nhị mắt .
Có lẽ là thật sự Alpha mê hoặc, giống như một luồng lực vô hình thúc đẩy Dụ Vi Bạch, vị trí gáy vốn bằng phẳng thuộc về Alpha và Omega mới tuyến thể, lúc bỗng nóng bừng lên một cách kỳ lạ.
Tin tức tố của Alpha mà ngửi thấy, đang ngừng va chạm vị trí đó.
Giống như làm thì thể khiến gáy Beta mọc tuyến thể, mọc một tuyến thể thể để Alpha đ.á.n.h dấu.
Thích Chấp Thuật lên tiếng với Beta đang lùi xuống một bước, giọng nhanh chậm: "Lại đây."
Dụ Vi Bạch chậm chạp, từng bước từng bước một, tới sofa.
Trước mắt là một mảnh cao vút, mắt là ánh mắt đen thẫm của đàn ông, Beta dường như cuối cùng cũng phản ứng , chân đột ngột lùi .
một giây khi Dụ Vi Bạch rời , cổ tay truyền đến một luồng lực kẹp chặt lấy một cách vững chãi.
"Chạy ?" Thích Chấp Thuật giọng ôn hòa.
Giọng Dụ Vi Bạch run rẩy: "Cháu về."
Ánh mắt Thích Chấp Thuật rủ xuống, vì họ một một , Dụ Vi Bạch thấy thần sắc của , chỉ thấy đối phương thấp giọng : "Không giúp nữa ?"
Trong ngữ khí mang theo sự trầm mặc mà Dụ Vi Bạch từng thấy.
Dụ Vi Bạch gần như thốt ngay lập tức: "Muốn ạ."
Thích Chấp Thuật cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt đen kịt tới, khóe môi hiếm khi nhếch lên: "Được."
Nhận gì, Dụ Vi Bạch chỉ thể cứng đờ , đối phương nhẹ nhàng kéo một cái, liền lên đùi đối phương.
Thích Chấp Thuật một chỉ thị: "Cúi đầu."
Dụ Vi Bạch liền ngoan ngoãn cúi đầu, chiếc cổ thon dài trắng nõn cứ thế lộ mắt Alpha mà chút phòng nào, cho đến khi gáy ngậm lấy, răng nanh nhọn đ.â.m , mới đột ngột ngửa đầu lên, bắt đầu vùng vẫy.
"Đau."
Tin tức tố của Alpha chui da thịt của Beta, nhưng nhanh tan biến, thể lưu một chút nào.
Thích Chấp Thuật nhíu mày.
Tin tức tố càng lúc càng nhiều, nồng độ tin tức tố trong khí cao đến đáng sợ.
Hai tay Dụ Vi Bạch quờ quạng loạn xạ trong trung, cuối cùng một bàn tay lớn dễ dàng khống chế, chỉ thể dừng , động để mặc Thích Chấp Thuật rót tin tức tố gáy một cách vô ích.
Không trôi qua bao lâu.
Cảm giác mềm mại ấm áp l.i.ế.m một cái ở vị trí gáy, hôn lên một cách vô cùng trân trọng, giọng nhẹ hỏi: "Đau lắm ?"
Đôi mắt tròng kính của Dụ Vi Bạch mất tiêu cự, căn bản nên lời.
Đặt đây từng nghĩ tới, sẽ Alpha đ.á.n.h dấu một Beta.
Đang lúc thẫn thờ, một câu rõ ràng kéo thần trí về: "Có kết hôn với ?"