(ABO) Beta Thành Thật Đáng Thương Mang Thai Bỏ Chạy - Chương 22: Sau Này Sẽ Biết, Alpha "đánh Dấu" Beta
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:58:35
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau sẽ .
Biết cái gì chứ...
Dụ Vi Bạch lướt qua cuộc đối thoại trong đầu, nhanh chóng thu suy nghĩ nghĩ nhiều nữa, giục nọ mau xuống lầu ăn mì: "Để lâu là mì nát đấy ạ."
Thích Chấp Thuật cúi mắt, ánh mắt rơi đỉnh đầu , đáp lời xuống lầu.
Dụ Vi Bạch vẫn tiếp tục : "Lát nữa ngoài mua nguyên liệu cho bữa tối."
Thực thể bảo mang tới, nhưng Thích Chấp Thuật nhắc, Dụ Vi Bạch cũng .
Hai ăn xong bữa trưa liền ngoài mua thức ăn.
Thích Chấp Thuật lái xe đưa đến siêu thị thực phẩm tươi sống gần đó, Dụ Vi Bạch phía , Thích Chấp Thuật đẩy xe đẩy theo : "Tiểu thúc ăn gì ạ?"
"Gì cũng ." Thích Chấp Thuật .
"Vậy để cháu chọn." Dụ Vi Bạch nhếch khóe môi, tự nhiên lộ một nụ , ánh đèn trong siêu thị phản chiếu mặt , đáy mắt như chứa cả dải ngân hà, chậm rãi lưu động những điểm sáng tinh tú.
Dụ Vi Bạch cảm thấy chút vui vẻ.
Cậu hiếm khi ở bên ai đó yên tĩnh và hòa bình như , huống hồ là cùng mua thức ăn, chuyện đây Dụ Vi Bạch căn bản dám nghĩ tới. Mà hiện tại, cũng chút kinh ngạc vì Thích Chấp Thuật thật sự cùng .
Hai sống chung cũng một thời gian ngắn, Dụ Vi Bạch hiểu rõ một chút khẩu vị của Thích Chấp Thuật, những món chọn đều là món thích ăn.
Thích Chấp Thuật giỏ thức ăn đầy ắp: "Có nhiều ."
Dụ Vi Bạch: "Còn của ngày mai nữa ạ, bây giờ trời lạnh , để một chút cũng ."
Nói xong, nhận phận của đối phương cần làm như , thế là im bặt.
Thích Chấp Thuật để ý chuyện , chỉ lên tiếng hỏi: "Của ngày mai ?"
Dụ Vi Bạch khựng vài giây, trong lòng chút thấp thỏm gật đầu: "Vâng."
"Vậy còn ngày thì ?" Thích Chấp Thuật hỏi.
"Ngày ..." Dụ Vi Bạch , ngập ngừng : "Ngày mua ạ?"
Thích Chấp Thuật hài lòng gật đầu, nhưng tận sâu trong lòng rốt cuộc vẫn là d.ụ.c vọng khó lấp đầy.
Ngày mai, ngày , đều là thứ . Hay cách khác, thứ chỉ dừng ở đó.
Dụ Vi Bạch hề suy nghĩ của , thấy gật đầu, nụ bên môi sâu thêm một chút, dẫn về phía quầy thu ngân.
Trên đường về, Thích Chấp Thuật hỏi : "Khi nào thì nộp sơ yếu lý lịch?"
Chuyện bên Phong Hành xử lý xong , Dụ Vi Bạch thực định tối nay sẽ nộp.
Nếu bên Hoàn Vũ thông qua, cũng sắp tìm nhà dọn ngoài .
Lông mi Dụ Vi Bạch rủ xuống, khẽ run rẩy, bỗng nhiên nảy ý nghĩ hy vọng Hoàn Vũ đừng thông qua, như thể ở đây thêm một chút. Nhận đang nghĩ gì, Dụ Vi Bạch đột nhiên mím chặt môi, cảm thấy hổ vì sự ích kỷ của .
Cậu lấy tư cách gì mà cứ ở lỳ trong nhà khác chứ.
Đối phương cuộc sống riêng của , giúp nhiều ...
"Đang nghĩ gì thế?"
Giọng của Thích Chấp Thuật cắt đứt dòng suy nghĩ của Dụ Vi Bạch, lắc đầu: "Không gì ạ, cháu chỉ đang nghĩ tôm mua nên làm món gì, tôm rang muối tôm luộc..." Hai món Thích Chấp Thuật đều thích ăn, làm mỗi thứ một ít .
Nói dối.
Thích Chấp Thuật gì.
Dụ Vi Bạch dường như cũng cần câu trả lời của , chuyển sang chuyện khác.
Rất nhanh hai về đến nhà, Dụ Vi Bạch từ chối yêu cầu bếp giúp rửa rau của Thích Chấp Thuật: "Tiểu thúc nên gọi điện thoại cho tổ phụ ạ? Dù hôm nay cũng là thọ yến của ngài ." Mặc dù đuổi ngoài.
Thích Chấp Thuật: "Chuyện đó quan trọng."
Dụ Vi Bạch cuối cùng vẫn kiên trì bảo bận việc.
Cho đến khi đối phương rời , mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ lồng n.g.ự.c nãy căng thẳng một cách kỳ lạ.
Không tại , Dụ Vi Bạch cảm thấy nếu Thích Chấp Thuật ở đây nấu cơm, sẽ khiến tinh thần căng thẳng cao độ. Loại căng thẳng khác với cảm giác khi ở công ty những khác bên cạnh, giống như hiện tại đối phương rời , trong lòng vô thức dâng lên một luồng thất lạc, rõ ràng từ chối đối phương ở là .
Không Thích Chấp Thuật bên cạnh, Dụ Vi Bạch thở hắt , bắt đầu xử lý nguyên liệu.
Ở ngăn của tủ lạnh mà thấy, một điểm sáng đỏ nhấp nháy, đem hình ảnh trong bếp hiển thị máy tính trong thư phòng tầng ba, Thích Chấp Thuật bàn, chằm chằm bóng dáng bận rộn trong bếp. Tin tức tố thuộc về Alpha cấp S lặng lẽ bay đến phòng bếp, dán chặt quanh Beta, bao trùm lấy , khăng khít rời.
Thích Chấp Thuật chằm chằm máy tính, với ở đầu dây bên điện thoại: "Đồ đạc nhanh chóng đặt làm xong gửi qua đây."
Trương Thần hỏi tại Nhị gia đặt làm dây xích sắt và xiềng xích, bản năng mách bảo đây chuyện nên : "Nhanh nhất là ngày chắc sẽ gửi tới."
Ngày , đủ .
Chỉ cần kịp khi Beta rời ...
Thích Chấp Thuật ấn nhẹ thái dương đang trướng đau vì tin tức tố đột nhiên xao động, nhắm mắt , màn hình, bên trong để an ủi bản , đó cúp điện thoại.
Điện thoại vang lên, Dụ Vi Bạch dừng động tác thái rau, hai tay tùy ý lau lên tạp dề , lấy điện thoại từ trong túi , hiển thị cuộc gọi là 'Ba'.
Cuộc gọi kết nối, đối phương truyền đến lời chất vấn của Dụ Nham Sơn: "Mày và Thích Dịch Lăng ly hôn !?"
Cổ họng Dụ Vi Bạch thắt , vẫn thừa nhận: "Vâng."
Giọng giận dữ của Dụ Nham Sơn xộc thẳng màng nhĩ: "Ai cho phép mày ly hôn với nó? Đã qua sự đồng ý của tao ? Những năm qua tao dạy mày thế nào? Mày dùng cái để báo đáp tao ? Mày nhất định làm tao tức c.h.ế.t mới cam tâm đúng ?"
Những câu hỏi liên tiếp của ông khiến Dụ Vi Bạch chút ngơ ngác: "Con ..."
Dụ Nham Sơn ngắt lời : "Ngày mai cút về gặp tao! Còn nữa, tại mày Phong Hành sa thải? Em trai mày Thích Dịch Lăng còn giúp mày dàn xếp, tại mày đồng ý?" Dụ Nham Sơn tin lời đứa con trai út từ chối là đứa con trai cả của , chỉ thể hỏi chính chủ.
Dụ Vi Bạch khựng một lát, : "Con ."
Đầu dây bên im lặng hồi lâu.
Dụ Nham Sơn ngẩn , ngờ thật sự từ chối khác , đứa con trai cả luôn khúm núm nhu nhược , thế mà thật sự học cách từ chối. Ông im lặng một lúc, lát : "Nếu như , mày về công ty gia đình làm việc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-beta-thanh-that-dang-thuong-mang-thai-bo-chay/chuong-22-sau-nay-se-biet-alpha-danh-dau-beta.html.]
Dụ Vi Bạch còn kịp gì.
Dụ Nham Sơn liền tiếp tục: "Mày và Thích Nhị gia quan hệ khá ?"
Nghe con trai út , trong bữa tiệc hôm nay truyền tai rầm rộ — Thích Chấp Thuật, nắm quyền của Hoàn Vũ hiện nay, hôm nay dắt tay một Thích gia lão trạch, mà đó chính là đứa con trai cả của ông .
Dụ Nham Sơn ý thử lòng một chút.
Nếu Dụ Vi Bạch thật sự ly hôn với Thích Dịch Lăng, nhưng bám Thích Chấp Thuật, thì đối với Dụ gia mà , thể gọi là một bước lên mây.
Dụ Vi Bạch ban đầu còn tưởng cha cuối cùng cũng bằng lòng cho tiếp xúc với công ty, bấy lâu nay, Dụ Nham Sơn luôn sợ Dụ Vi Bạch sẽ ảnh hưởng đến địa vị của Dụ Trọng Cẩn ở công ty. Đứa con trai út luôn ông nâng niu trong lòng bàn tay , luôn xếp vị trí thứ nhất trong lòng Dụ Nham Sơn.
Không ngờ câu đó của đối phương trực tiếp để lộ suy nghĩ thật sự của ông .
Hóa vì nâng đỡ .
Mà là vì mối quan hệ giữa và Thích Chấp Thuật.
Hơi thở của Dụ Vi Bạch ngưng trệ.
"Không ạ." Cậu .
"Thật ?" Dụ Nham Sơn tin, "Không mày đang ở chỗ nó ?"
Dụ Vi Bạch ngờ Dụ Nham Sơn ngay cả chuyện cũng ngóng , tinh thần lập tức căng cứng, im lặng vài nhịp, hít sâu một : "Con sẽ công ty gia đình, hơn nữa... Con ở nhà tiểu... Thích , con tự thuê phòng ."
Lời giả, Dụ Vi Bạch hạ quyết tâm ngay khi Dụ Nham Sơn những lời đó. Không cần đợi nộp xong sơ yếu lý lịch nữa, định tối nay sẽ bắt đầu tìm nhà luôn, tìm điện thoại , ngày mai xem một chút, nếu hợp thì ký hợp đồng thuê nhà luôn.
Chỉ là, khi Dụ Vi Bạch xong câu , cảm thấy gáy lạnh lẽo vô cớ, tiếp đó dường như thứ gì đó nóng bỏng l.i.ế.m qua, mang theo một trận lửa đốt.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Dụ Vi Bạch sờ sờ cổ.
Dụ Nham Sơn ở đầu dây bên lời của làm cho tức lộn ruột: "Mày-"
Dụ Vi Bạch: "Con nấu cơm , ba chào ba."
Lần đầu tiên, chủ động cúp điện thoại của Dụ Nham Sơn.
Dụ Vi Bạch tức khắc như mất hết sức lực chống tay lên mặt bàn mặt, sắc mặt trắng bệch. Cậu hòa hoãn một chút, định tiếp tục thái rau, ngoài bếp truyền đến giọng của Thích Chấp Thuật: "Đừng làm nữa."
Dụ Vi Bạch đầu.
Thích Chấp Thuật bước bếp, nhận lấy con d.a.o trong tay .
"Tiểu thúc..."
"Tôi bảo tới làm."
Thích Chấp Thuật ấn ấn đỉnh đầu : "Đi nghỉ ngơi ."
Dụ Vi Bạch chỉ cảm thấy đỉnh đầu một mảnh ấm áp bao phủ, mang theo một luồng ấm: "Cháu làm mà."
Bàn tay lớn ấn đầu lực đạo nặng thêm một chút, nhanh buông , chuyển thành nhẹ nhàng xoa nắn, động tác gần như dịu dàng , khiến luyến tiếc một cách kỳ lạ, giọng trầm thấp của đàn ông lọt tai: "Ngoan."
Thích Chấp Thuật đặt d.a.o xuống, đưa rời khỏi bếp.
Rất nhanh, chú Mục dẫn làm tới, cửa, chú Mục bước chân khựng , mặt lộ vẻ đau đớn: "Nhị gia..."
Dụ Vi Bạch đang tựa sofa phòng khách song song với Thích Chấp Thuật, thấy chú Mục cửa biểu cảm đúng, thần sắc dường như cơn đau hành hạ đến mức chút dữ tợn, vội vàng dậy: "Chú Mục, chú thế ạ?"
Chú Mục lùi gấp , làm phía nhũn chân ngã xuống đất, hai họ trông đều khó chịu: "Tin, tin tức tố của Nhị gia."
Dụ Vi Bạch lập tức về phía vẫn đang sofa.
Thích Chấp Thuật thần sắc như thường, vấn đề gì.
"Tin tức tố của tiểu thúc thế ạ?" Dụ Vi Bạch lùi về bên cạnh đàn ông, biểu cảm còn lo lắng hơn lúc nãy.
Thích Chấp Thuật thần sắc bình tĩnh: "Ước chừng là kỳ dễ cảm."
Dụ Vi Bạch nghĩ đến lúc đối phương trong kỳ dễ cảm, thái dương mỗi đều vì khó chịu mà rịn mồ hôi lạnh, lúc đó quả nhiên phủ một lớp mồ hôi mỏng, khả năng nhẫn nại của Alpha quá mạnh, khiến thể nhận sự khó chịu của .
Thấy , Dụ Vi Bạch bỗng nhiên tự trách: "Có vì vấn đề t.h.u.ố.c ức chế nên kỳ dễ cảm lặp ạ."
Chú Mục là Alpha, làm theo là một Omega mất Alpha, vì cắt bỏ tuyến thể nên mong manh hơn Omega bình thường.
"Ở đây chỉ Dụ là Beta, Nhị gia đành nhờ chăm sóc ." Chú Mục dìu Omega dậy, hai nhanh chóng rời .
Cánh cửa lớn đóng lưng, Omega nãy còn vững lùi khỏi chú Mục, theo : "Quản gia Mục, diễn xuất của cháu cũng chứ ạ?"
"Tạm ." Chú Mục đ.á.n.h giá một câu, thấy Omega lập tức vui vẻ hẳn lên, liền : "Chuyện hôm nay tiết lộ ngoài."
Omega liên tục gật đầu, vui vẻ ôm điện thoại, chờ chú Mục chuyển tiền cho .
"Tại Nhị gia ..." Cuối cùng vẫn nhịn .
Chú Mục cảnh cáo một cái, lập tức ngậm miệng, đối phương bình thường là kín miệng, chẳng qua vì đối mặt với ông nên mới tò mò hỏi một câu: "Chuyện của Nhị gia, ít quản thôi."
Nói thì , nhưng thực ông cũng tại Nhị gia giả vờ như kỳ dễ cảm rối loạn.
Chú Mục hồi tưởng một chút, nãy tin tức tố cấp S hề tấn công họ, nhưng...
Trên Beta, phủ một lớp tin tức tố Alpha nồng đậm.
Đặc biệt là vị trí gáy.
Giống như là...
Alpha đang cố gắng đ.á.n.h dấu Beta, hung hăng rót tin tức tố của .
Tiếc là, Beta gì về chuyện , thậm chí còn đang lo lắng cho kỳ dễ cảm đột ngột của Thích Chấp Thuật.
Dụ Vi Bạch cau mày, về phía đang , rót một ly nước ấm đưa qua: "Khó chịu lắm ạ?"
Thích Chấp Thuật nhận lấy, nhướng mày khẽ đáp một tiếng: "Ừm."
Dụ Vi Bạch: "Ở ạ?"
Hỏi xong, chỉ thấy ánh mắt đen thẫm của Alpha đối diện với , đôi mắt thâm thúy. Bên trong như giấu một đốm lửa, tràn đầy d.ụ.c niệm, răng nanh lộ một chút, ánh mắt đầy tính xâm lược khóa chặt lấy , từng chữ từng chữ : "Muốn đ.á.n.h dấu."