[ABO] Beta Lạnh Lùng Bị Alpha Điên Cuồng Cưỡng Chiếm - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:52:16
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"..." Giang Du Bạch ông chú đến mức vành tai trắng cũng ửng hồng, trông vô cùng căng thẳng.

Anh bao giờ khác nhận là bạn đời một cách trực tiếp như .

Quý Dã Châu cũng giận, kiên nhẫn hỏi ông chú: "Vậy làm thế nào? Chú kinh nghiệm hơn, thể dạy ?"

Không ai là thích hỏi, ông chú thấy Alpha mắt cấp bậc cao thế mà vẫn lễ phép như cũng cảm thấy ban nãy nặng lời, bèn ho khan hai tiếng : "Cậu thể đổ hết xuống một , tiên rắc một nắm ổ, nếu đủ thì từ từ thêm ."

Quý Dã Châu nhanh nhảu đáp: "Vâng ."

Sau đó làm theo cách ông chú dạy, bốc một nắm mồi nhử ném xuống hồ, lấy một cây cần câu trong túi đưa cho Giang Du Bạch.

Tiếp đó, lôi hai chiếc ghế gấp trong túi đặt cạnh . Còn lôi một cái bàn nhỏ, bày lên đĩa trái cây cắt sẵn thành miếng nhỏ mua ở tiệm hoa quả từ sáng sớm.

"..." Giang Du Bạch chằm chằm cái túi mặt đất, cảm thấy cái túi cũng chứa nhiều đồ thật đấy.

Cuối cùng, Quý Dã Châu lôi một chiếc máy ảnh Polaroid. Hôm nay chắc chắn sẽ quên chụp thật nhiều ảnh chung, đợi về sẽ đem lồng khung hết.

Giang Du Bạch còn kịp phản ứng, Quý Dã Châu dậy, ghé sát bên cạnh , ngay đó chiếc máy ảnh hướng về phía họ kêu "Tách" một tiếng.

Giang Du Bạch hỏi: "... Cậu đang làm gì thế?"

Quý Dã Châu lấy tấm ảnh . Trong ảnh, đàn ông trưởng thành mặc áo len dệt kim màu sáng, mái tóc đen nhánh ngoan ngoãn rũ xuống che mi mắt, khoảnh khắc cánh tay ôm lấy vai, vẻ mặt thoáng chút kinh ngạc.

Cậu trai cao lớn hơn bên cạnh mặc áo khoác gió màu đen, môi mỏng khẽ nhếch. Bối cảnh phía là rừng phong đỏ, lá rơi xào xạc, ánh nắng thu mỏng manh rọi lên gò má nghiêng của họ. Bức ảnh tông màu ấm áp lưu giữ , trông vô cùng xứng đôi.

Quý Dã Châu bắt đầu tự khen : "Có hôn nhiều thì trông sẽ tướng phu thê ?"

"..."

Vừa nhắc đến hôn, Quý Dã Châu mới nhớ mấy ngày và Giang Du Bạch hôn t.ử tế.

Cúi mắt xuống là đôi môi mỏng nhạt màu của , yết hầu Quý Dã Châu trượt lên xuống.

Bàn tay to rộng theo bản năng siết , kéo Giang Du Bạch lòng.

Ông chú bên cạnh vội ho khan hai tiếng. Ông chỉ đang tập trung câu cá, chứ c.h.ế.t .

Giới trẻ bây giờ yêu đương, đúng là thèm để ý đến sống c.h.ế.t của khác mà.

Đây là đầu tiên khác bắt gặp cảnh tượng , Giang Du Bạch vội đẩy Alpha đang rục rịch mắt , nhíu mày : "Đây là ở bên ngoài."

"Vậy lát nữa về phòng là hôn chứ?"

"..."

Quý Dã Châu xưa nay luôn giỏi cùn, nên đành chọn cách im lặng.

Có hai Omega trẻ tuổi tới, chắc là cháu gái của ông chú, rảnh rỗi nên chạy qua xem ông câu bao nhiêu cá.

Chỉ là ngoại hình của Quý Dã Châu quá mức nổi bật, một trong hai Omega dường như nhận , bỗng nhiên kinh ngạc : "Anh... là blogger phối đồ đang hot Âm Lãng dạo gần đây ?"

Quý Dã Châu : "Chắc là trông giống thôi."

"... Giống thật đấy." Omega , cũng thèm sang phía ông chú nữa, mà tới gần , e thẹn : "Anh cũng thích câu cá ? Chúng add WeChat nhé, thể hẹn câu chung."

"Vợ thích câu cá, cùng thôi."

"... Hả???" Omega sững sờ, đó khỏi cảm thán, Alpha chất lượng như "lấy vợ" sớm thế, trông còn trẻ măng.

Trong lúc họ chuyện, Giang Du Bạch cầm cần câu dời ghế sang một bên khác.

Anh Quý Dã Châu chào đón, việc Omega bày tỏ tình cảm thực quá đỗi bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-63.html.]

Thời đại học là hot boy của Đại học Tinh Thành, mạng cũng nổi tiếng. Có hơn mười triệu hâm mộ, tương đương với việc bấy nhiêu thích .

Anh chằm chằm mặt hồ tĩnh lặng, ngón tay nắm chặt cần câu đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

Một chiếc ghế bỗng đặt xuống bên cạnh, Quý Dã Châu cũng dời qua theo.

Quý Dã Châu oán giận: "Ngồi xa thế, sợ chồng cướp mất ?"

Giang Du Bạch đ.á.n.h trống lảng: "... Cậu còn câu cá nữa ?"

Quý Dã Châu mở cần câu , : "Vừa nãy em với họ là em vợ ."

"..." Anh hỏi , cũng Quý Dã Châu mấy lời để làm gì.

Chỉ là những ngón tay đang nắm chặt cần câu từ từ thả lỏng .

Cô Omega thất vọng về chỗ ông chú.

Khó khăn lắm mới gặp một Alpha giống hệt blogger thích, ai ngờ là "hoa chủ".

Ông chú : "Tình cảm bọn nó thật đấy, cháu mà đến sớm chút nữa thì tối nay khỏi cần ăn cơm."

Cô Omega hiểu ý ông chú, là cô ăn "cẩu lương" no luôn .

Cô Omega về phía cặp đôi cách đó xa, Quý Dã Châu dáng , cả thiếu điều dán dính Giang Du Bạch.

kỹ , khỏi sửng sốt nữa, đàn ông bên cạnh hình như là Beta. Thường thì Omega sẽ che tuyến thể của chứ để lộ ngoài. Chỉ Beta tuyến thể mới dám để hở gáy như . trông vẻ dễ cắn.

Cô chụp mấy tấm ảnh, cả hai đều ăn ảnh, bối cảnh núi rừng ven hồ cũng thơ mộng. Cô nhịn đăng ảnh lên diễn đàn chia sẻ tình yêu.

Câu cá đúng là cần kiên nhẫn, Quý Dã Châu chờ nửa ngày trời mà chẳng động tĩnh gì, nhưng phao câu bên phía Giang Du Bạch bắt đầu gợn sóng mặt nước.

Vốn Quý Dã Châu còn định trổ tài, ai ngờ "tuyển thủ hệ nỗ lực" với "tuyển thủ hệ thiên phú".

Có lẽ đúng là "tay mới" ưu ái, Giang Du Bạch liên tục câu mấy con cá.

Giá trị cảm xúc của việc câu cá chính là ở đây, Quý Dã Châu thấy dáng vẻ mà từng thấy ở Giang Du Bạch, khóe môi nhếch lên. Đôi mắt vốn xa cách lạnh lùng thường ngày cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều.

Khoảnh khắc hiếm nhường , Quý Dã Châu lấy máy ảnh chụp thêm mấy tấm nữa.

Quý Dã Châu : "Anh lên lắm, vui vẻ nhiều hơn, đừng cứ ru rú ở nhà một ."

Mình... ?

Giang Du Bạch bao giờ gắn từ "" với bản .

"Hơn nữa, nghỉ ngơi là ngoài phơi nắng nhiều, nếu cứ buồn bực mãi sẽ mốc meo mất."

"..."

Thế là, Giang Du Bạch "mốc meo" cuối cùng hôm nay cũng lôi ngoài phơi nắng cả ngày, vẻ mặt cũng còn nặng nề cứng nhắc như nữa.

Thời gian còn sớm, những câu cá lượt thu cần, ven hồ vắng nhiều.

Mặt trời lặn về phía tây, ráng chiều nhuộm sáng chân trời. Thời gian dường như lắng đọng trong khoảnh khắc , Giang Du Bạch bất chợt nghĩ: Giá như ngày hôm nay thể dài thêm một chút, giá như thời gian thể ngừng trôi.

Đời dài đằng đẵng nhưng thực chỉ một vài khoảnh khắc mới cảm thấy đang thực sự tồn tại. Phần còn đều ném dòng chảy thời gian, chẳng để gợn sóng nào trong ký ức.

Giang Du Bạch bỗng nhiên gọi một tiếng: "Quý Dã Châu."

"Ừm." Quý Dã Châu đáp , đồng thời sang bằng ánh mắt sáng rực.

"..." Giang Du Bạch mím môi: "... Tấm ảnh... thể cho một tấm ?"

Loading...