[ABO] Beta Lạnh Lùng Bị Alpha Điên Cuồng Cưỡng Chiếm - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:52:00
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

từ chối quá nhiều , Quý Dã Châu còn tưởng nhầm.

Trước đây, lúc ở khách sạn cùng , Giang Du Bạch đều sẽ mang theo chai xịt khử mùi pheromone, dường như hễ rời còn liên quan gì đến nữa.

Sau càng như thế, một nào cam tâm tình nguyện mang theo pheromone của , nào cũng dùng t.h.u.ố.c xịt khử mùi để khác ngửi thấy .

Ra ngoài với cơ thể đẫm mùi pheromone của Alpha, chẳng khác nào ngầm thông báo với rằng bạn đời.

"... Anh gì cơ???" Quý Dã Châu hỏi , chút thể tin nổi.

Giọng của Giang Du Bạch quá nhỏ, hệt như đang với một chủ đề vô cùng bình thường.

Giống như hỏi ăn bánh bao chiên lầu ? Anh chỉ đáp "Ừ" một tiếng hết sức bình thản.

Có những câu trả lời, từ miệng Giang Du Bạch một khó, hiển nhiên tiếp tục chủ đề nữa. Hàng mi dài đen nhánh cụp xuống: "Đừng ôm chặt thế."

"..."

Lúc Quý Dã Châu mới nhận gần như đang siết chặt Giang Du Bạch trong lòng... Chắc là vì một câu trả lời ngoài mong đợi.

Gò má ửng hồng, đôi mắt tựa như nước phủ một lớp sương mờ ẩm ướt.

Hắn vội vàng nới lỏng tay, sợ làm thương.

Hắn luống cuống mở bữa sáng đặt bàn ăn, kết quả nắp hộp đậy quá chặt khiến canh sườn củ mài mang đến văng một ít bàn.

Biết Giang Du Bạch thích món , còn đặc biệt tìm xem quán nào ở Tinh Thành nấu canh sườn củ mài ngon nhất, đó lái xe đến đó mua.

"Anh nếm thử xem ngon ? Quán ở Tinh Thành nổi tiếng lắm đấy, nhiều mua." Quý Dã Châu đặt bát canh mở nắp sang phía .

"..."

Hiển nhiên Quý Dã Châu mua luôn cả bộ đồ ăn của quán mang về. Thường thì món sẽ đựng trong hộp dùng một nhưng hộp nhựa luôn cho cảm giác thiếu gì đó, hơn nữa cũng giữ ấm .

Canh hầm trong thố sành, thể so với loại nấu vội ở nhà hàng . Canh hầm bằng thố sành ngon hơn, thơm và mềm hơn.

Ánh mắt Quý Dã Châu cứ chằm chằm, hệt như một chú ch.ó lớn đang chờ khen ngợi.

Giang Du Bạch cầm chiếc thìa sứ bên cạnh, canh vẫn còn nóng hổi nhưng vặn ở nhiệt độ thể dùng ngay, giữ trọn vị tươi ngon.

Tựa như trái tim rực lửa của thiếu niên. Có chút bỏng rát nhưng vẫn trong phạm vi thể chấp nhận.

Sau khi lời chia tay, dù tìm đến nữa, bao lời tàn nhẫn nhưng rốt cuộc vẫn thực sự làm tổn thương điều gì.

Quý Dã Châu hỏi: "Thế nào?"

Giang Du Bạch đáp: "... Ngon."

Nhận lời khen, Quý Dã Châu thỏa mãn : "Vậy ngày nào em cũng mang cho , còn vị khác nữa, đến lúc đó em mang cho nếm thử."

"..."

Giang Du Bạch rũ mắt, im lặng gì.

Có lẽ bình thường cũng cố ý Quý Dã Châu nhưng lúc càng giống như đang cố tình lảng tránh.

Ăn sáng gần xong, Quý Dã Châu hỏi: "Anh từng câu cá ?"

"Chưa."

"Lát nữa em dạy ."

Giang Du Bạch ít khi hoạt động giải trí nào, thậm chí đến Tinh Thành bao nhiêu năm như , cũng từng tham quan mấy địa điểm du lịch.

Nói lẽ khó tin,nhưng ký ức nhiều nhất của khi đến Tinh Thành, là công ty thì chính là ở nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-62.html.]

Thậm chí cả thời gian ở trường Đại học Tinh Thành cũng cố tình cho quên lãng.

Trước đây Giang Du Bạch làm đều mặc vest, ở nhà về cơ bản là mặc đồ ngủ, Quý Dã Châu hiếm khi thấy mặc kiểu quần áo khác.

Cũng từng một là ngày Giang Du Bạch tham gia họp lớp. hôm đó chỉ mải "bắt gian", mà để ý đến thứ khác.

Chiếc áo len dệt kim màu sáng tôn lên vẻ ngoài dịu dàng của , khác hẳn với dáng vẻ lạnh lùng thường ngày, tựa như thêm vài phần ấm của con .

Chỉ là chiếc áo len mặc Giang Du Bạch trông rộng, đúng là quá gầy.

Đến lúc đó, tẩm bổ cho thật mới .

Chuẩn gần xong, hai mới cùng xuống thang máy.

Đây vẫn là đầu tiên họ cùng ngoài ban ngày.

Khu nghỉ dưỡng ở vùng ngoại ô hẻo lánh của Tinh Thành, họ chỉ cần lái một chiếc xe là đủ.

Vốn dĩ Giang Du Bạch định ở ghế nhưng Quý Dã Châu quấn lấy bắt ở ghế phụ.

Vì buổi hẹn hò , thể Quý Dã Châu chuẩn vô cùng đầy đủ.

Hắn học cách g.i.ế.c thời gian, cố ý chuẩn hai gói hạt dưa trong xe, thêm cả đồ ăn vặt và trái cây. Thậm chí còn treo cả cặp óc ch.ó ghế phụ, để thể lấy xoay chơi bất cứ lúc nào.

Mặc dù quãng đường nhiều nhất cũng quá hai tiếng.

Quý Dã Châu còn cố ý mở radio kể chuyện trong xe, loại mà đàn ông tầm 30 tuổi khoái nhất.

Giang Du Bạch chăm chú ngoài cửa sổ, nhiệt độ , cần bật điều hòa. Khi xe chạy khỏi khu vực thành phố, hai bên đường rợp bóng cây xanh.

Anh hạ cửa sổ xe xuống một nửa, gió lập tức lùa thổi tung tóc . Hiển nhiên là quen với dáng vẻ bù xù , Giang Du Bạch lặng lẽ kéo cửa sổ xe lên.

Trong xe rõ ràng vang lên tiếng khẽ của ai đó.

"..." Giang Du Bạch nhíu mày: "Cậu lái xe cần đường ?"

"Có chứ, nhưng mắt chỉ để thẳng phía ." Quý Dã Châu : "Em lái chậm một chút, mở cửa sổ gió sẽ lớn nữa ."

Giang Du Bạch : "Không cần."

Quý Dã Châu giảm tốc độ, con đường xe cộ qua nhiều, lái chậm một chút cũng . Hắn hạ cửa sổ xe xuống, gió dịu dàng, thổi mạnh như .

Những cánh đồng lúa mì ven đường dập dờn trong gió thu tạo thành từng đợt sóng lúa, tựa như một đại dương vàng rực rỡ. Hồi nhỏ khi còn ở thị trấn, mỗi khi mùa gặt kết thúc, bà ngoại dẫn đồng mót những bông lúa mì còn sót khi máy gặt qua.

Sau khi học, bà ngoại còn dẫn nữa.

"Anh xuống xem ?" Quý Dã Châu quan sát biểu cảm của .

"... Ở trong xe là ."

Vì giảm tốc độ xe, quãng đường hai tiếng mà họ mất ba bốn tiếng mới đến nơi nhưng họ cũng vội.

Bên cạnh khu nghỉ dưỡng là một cái hồ tự nhiên, lúc họ đến thì ven hồ ít đang câu cá, phần lớn đều là đàn ông ngoài 30.

Quả nhiên dữ liệu đề xuất sai.

Tiết trời mùa thu se lạnh, cá thích hoạt động ở khu vực râm mát hơn.

Quý Dã Châu cầm cần câu quanh, tìm một chỗ bóng cây ai. Sau đó định lấy mồi nhử mang theo đổ xuống hồ để đ.á.n.h ổ.

Ông chú bên cạnh thấy liền cau mày, vội vàng lớn tiếng ngăn : "Người trẻ tuổi bây giờ đúng là làm bậy, làm thế thì câu kéo cái gì nữa?"

Quý Dã Châu nghiên cứu hướng dẫn câu cá lâu như , đương nhiên thấy sai chỗ nào, chỉ thấy ông chú quá nhiều chuyện.

Ông chú giơ tay chỉ sang Giang Du Bạch, : "Cậu là bạn vợ của đúng ? Mau quản , coi chừng cho cá của ăn no hết bây giờ."

Loading...