Có lẽ là vì nghỉ ngơi đầy đủ, Giang Du Bạch tựa ghế, nhắm mắt chợp mắt một phút.
Vốn dĩ dự án một tuần để chuẩn chút gấp gáp, việc xác nhận nộp bản thảo là ngày mai, mà đột nhiên đẩy lên hôm nay.
Hậu quả của việc phóng túng, cơ thể mệt mỏi đến cực điểm.
Sức lực của Beta đương nhiên thể so sánh với Alpha cấp S, càng đến Quý Dã Châu, chỉ vóc dáng thôi thấy là một dễ đối phó. Thường thì khi mệt rã rời thì Alpha vẫn tràn đầy năng lượng.
Đêm qua, lẽ nên để Quý Dã Châu bước nhà.
Không từ lúc nào, mỗi khi một cảm xúc trống rỗng xuất hiện, khao khát lấp đầy nó bằng một thứ khác.
Cuộc sống trôi qua chút gợn sóng, bình lặng như một chương trình lập trình sẵn, sở thích điều gì hứng thú.
Ngoài công việc , cũng thể dùng gì để g.i.ế.c thời gian.
Có lẽ chỉ t.ì.n.h d.ụ.c mới hiếm hoi cho cảm giác còn tồn tại, sản sinh những khoái cảm mà con .
Và nó cũng dễ gây nghiện.
quen giao tiếp với ngoài, khi tỉnh táo luôn vài phần hổ khó tả.
Một Beta vốn đủ coi thường, cũng trải nghiệm thêm ánh mắt khinh miệt của khác. Nếu vì sự cố ở quán bar đó thì thật sự khó để thể xảy quan hệ mật với khác.
Anh uống cà phê nước để tỉnh táo, cùng với trong phòng ban ngừng đẩy nhanh tiến độ, thiện phương án dự án đến lúc kết thúc.
Đến trưa, trong công ty đều xuống nhà ăn dùng cơm.
Cửa văn phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ.
"Trưởng phòng Giang." Trần Tiểu Vũ gọi từ bên ngoài, họ thường quen thêm từ "phó" phía .
"Vào ."
Trần Tiểu Vũ ôm một hộp thiếc đựng bánh quy, chút căng thẳng bước đến bàn làm việc của Giang Du Bạch, : "Tôi tự làm, ... khi nào rảnh thì thể nếm thử."
Trần Tiểu Vũ chỉ dám làm thế khi thấy trong công ty ít .
Qua những tiếp xúc thường ngày, Giang Du Bạch chỉ trai mà còn đối xử với họ . Rất nhiều đãi ngộ và tiền thưởng của công ty đều là Giang Du Bạch đấu tranh cho họ, vì Beta luôn dễ dàng bỏ qua.
Khi mới công ty, cô cũng từng phỏng vấn cố tình gây khó dễ, cô rụt rè dám ngẩng đầu. Lúc đó cô mới nghiệp, nộp hồ sơ nhiều công ty, trong khi những bạn học Alpha của cô hầu như nộp hồ sơ đầu tiên là nhận. Cô chạy vạy phỏng vấn mấy công ty, nghĩ rằng công việc cũng sẽ thất bại.
Nghe phỏng vấn ngừng chê bai, cô kinh nghiệm, lý lịch cũng bình thường, đạt tiêu chuẩn tuyển dụng. làm việc thì lấy kinh nghiệm?
Chỉ là cô ngờ sẽ lên tiếng giúp cô.
Người ở vị trí ngoài cùng bên , vẫn luôn im lặng, trông gầy gò thanh tú, : "Tôi cảm thấy cô kém hơn khác."
Người phỏng vấn bên cạnh mặt mày khó chịu, đáp : "Dù cũng nhận, nếu nhận thì cứ để cô theo , hậu quả tự gánh vác."
"Được."
Từ đó, cô liền làm việc ở phòng ban của Giang Du Bạch hai năm.
Công ty thường yêu cầu mặc trang phục công sở, mà đồ công sở ôm sát dễ để lộ khuyết điểm hình thể nhưng Giang Du Bạch luôn mặc nổi bật.
Trần Tiểu Vũ ngước mắt Beta gần như hảo mặt.
Nếu là Alpha, chắc chắn thành tựu sẽ cao hơn bây giờ nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-5.html.]
Giang Du Bạch : "Cảm ơn, cần mang những thứ cho nữa."
"Tuy là tự làm, nhưng bạn bè ăn đều ngon. Với làm đồ ngọt, dạy từ sớm. Khi thời gian cũng làm những thứ ." Trần Tiểu Vũ vội vàng giải thích, sợ Giang Du Bạch nghĩ là cô tự làm sẽ khó ăn.
Ngón tay Giang Du Bạch đang gõ chuột dừng , ôn hòa : "Tôi nếm thử một miếng ."
"Vâng, ." Trần Tiểu Vũ mở hộp thiếc, bên trong những chiếc bánh quy tạo hình tinh xảo, là thành quả của việc cô làm hỏng ít khuôn mẫu mới thể tạo .
Lúc cô phần nào hiểu vì khác Giang Du Bạch tính cách chút kỳ lạ.
Anh luôn nắm giữ sự chừng mực một cách hảo, ai thể gần hơn dù chỉ một chút. Dù chỉ là đồng nghiệp, nhưng ở chung lâu cũng sẽ trở thành quen, còn Giang Du Bạch luôn mang đến cảm giác xa lạ.
"Ăn ngon lắm, còn chuyện gì nữa ?" Giang Du Bạch hỏi.
"Không ạ." Trần Tiểu Vũ lắc đầu, buồn bã rời khỏi văn phòng.
Cánh cửa văn phòng đóng .
Trên tay cầm một chiếc bánh quy hình gấu nhỏ đáng yêu. Từ lúc hộp thiếc mở , cách bày trí và thiết kế bên trong đều cho thấy làm dụng tâm.
Giang Du Bạch quen đón nhận lòng của khác.
Tất cả đều là sự trao đổi ngang bằng, đón nhận cũng nghĩa là trả .
Trước đây khác đối xử với một phần, luôn đáp mười phần. Cuối cùng suýt chút nữa đ.á.n.h đổi cả tính mạng.
Khi còn học đại học, từng nghỉ học một năm.
Nhờ thầy hướng dẫn cảm thấy tiếc nuối nên mới giúp giữ học bạ.
Lúc đó, tình trạng của thực sự tồi tệ. Trên diễn đàn của trường, chỉ cần bước đường, hễ thấy là họ chỉ trỏ và thì thầm, là Beta tự lượng sức, mặt dày nên mới cứ quấn lấy khác, chẳng qua chỉ là một Beta soi gương mà bộ dạng của .
Và điều tổn thương nhất thường là những lời đàm tiếu.
thể trách ai đây?
Chỉ trách bản quá ngu ngốc. Khi còn trẻ luôn cho rằng vĩnh viễn là cả đời, kỳ thật vĩnh viễn cũng chỉ là một giây lời đó mà thôi.
Anh tự nhốt trong căn phòng tối tăm, nghiện dùng rượu để làm tê liệt bản , sống lay lắt như một cái xác hồn. Anh cầm gương lên, thấy đàn ông trong đó với gương mặt tái nhợt, quầng thâm mắt, má hóp sâu và dáng vẻ luộm thuộm, thực sự khó coi.
Chiếc gương rơi xuống vỡ tan, ngay cả cảm giác đau đớn cũng trở nên trì trệ.
Đó thực sự là những ngày địa ngục.
Giang Du Bạch kịp ăn trưa hoặc lẽ cảm thấy đói.
2 giờ chiều, Chu Minh gửi tin nhắn trong nhóm công việc giục, rằng của bên đầu tư mặt ở phòng họp.
Mấy phụ trách chính cũng phòng họp.
Giang Du Bạch gửi dự án thiện nhóm, những ý kiến sửa đổi mà Chu Minh đưa buổi sáng đủ thời gian để thành, vẫn tiếp tục chỉnh sửa theo phương án ban đầu.
Sau khi chuẩn xong tài liệu dự án, đến cửa phòng họp, hiếm hoi thấy bên trong truyền lời nịnh hót của Chu Minh.
"Mấy phụ trách chính cũng phòng họp.
Hóa Hối Lâu Quý thị chống lưng, nếu thể hợp tác với Quý Thị đó sẽ là vinh dự lớn nhất của chúng !"
Giang Du Bạch nghĩ nhiều, khi bước phòng họp, ánh mắt lạnh lùng, u ám của Alpha đang gần cửa lập tức khóa chặt lấy .
Anh theo bản năng qua, vẻ mặt bình tĩnh xuất hiện một vết nứt.