Đó là một đêm hoang đường và hỗn loạn.
Đến khi mơ hồ nhận trời gần sáng, Giang Du Bạch mới thật sự hối hận.
Quý Dã Châu vốn tiết chế, khi uống say càng dừng đúng lúc. Huống cố còn thúc sâu hơn, đẩy cũng chẳng sức.
Giang Du Bạch chỉ chợp mắt một lúc thì tỉnh vì thấy tiếng động ở hành lang.
Ánh mặt trời len qua khe rèm, chiếu một góc khiến khung cảnh hỗn độn càng trở nên rõ ràng, Giang Du Bạch mang kính nhưng vẫn thể rõ hình dáng chiếc nhẫn .
Là chiếc nhẫn mà Quý Dã Châu tối hôm qua đeo lên cho . Dường như dùng vật để giam cầm .
Cánh tay của Quý Dã Châu còn đang đặt nơi eo, ôm chặt trong ngực.
Giang Du Bạch ngẩng mặt . Nỗi buồn phiền của thiếu niên xua tan, khi lăn lộn xong, tác dụng của cơn say, ngủ say.
Đèn ngủ nhỏ đầu giường vẫn sáng, Giang Du Bạch mất ngủ nên ngủ yên .
Lúc Quý Dã Châu từng đề cập đến chuyện sống chung, nhưng quả thật Giang Du Bạch chút sợ hãi. Anh thể đem cuộc sống của hòa lẫn với một khác, từng chút một cởi bỏ phòng .
Mỗi cùng Quý Dã Châu ở bên , dù cởi sạch cũng tuyệt đối bật nhiều đèn. Mỗi khi hè đến nóng bức, vẫn bao giờ mặc áo ngắn tay, đôi khi còn khác thấy kỳ quái nhưng quen . Vốn dĩ chính là một kẻ lập dị.
Từ nhỏ tới lớn, từng thật sự hòa nhập với tập thể.
Mặt trong cánh tay là những vết sẹo để do việc dùng cảm giác đau để làm tê liệt cảm xúc đây, kéo dài đến tận khuỷu tay. Năm tháng nọ, màu sắc nhạt , nhưng sẽ biến mất.
Giang Du Bạch tháo nhẫn xuống, đặt đầu giường.
...
Khi Quý Dã Châu tỉnh , theo bản năng đưa tay nhưng chạm gì, trong n.g.ự.c biến mất.
Hắn lập tức mở mắt.
Tối qua uống đến mơ mơ hồ hồ, nhớ hết nhưng cũng chút ký ức. Sau khi khỏi quán, đến thẳng nhà Giang Du Bạch. Những mảnh ký ức vụn vặt chắp nối ...
Giang Du Bạch tối qua mà chủ động hôn ...
Đầu Quý Dã Châu nóng bừng, chỉ tiếc bản lúc đó tỉnh táo.
Hắn... thất thường quá ?
Dù đó lên diễn đàn, từng thấy chuyện tình cảm mà hợp chuyện giường chiếu thì khó duy trì. Chủ thớt còn đăng bài hỏi cách chia tay để làm tổn thương lòng tự trọng đối phương.
Quý Dã Châu tìm quanh phòng, phát hiện cánh cửa ngăn ban công khép hờ.
Hắn vội xuống giường, đẩy cửa , quả nhiên thấy Giang Du Bạch bên lan can.
Đây là dáng vẻ hiếm khi thấy. Đầu ngón tay Giang Du Bạch kẹp một điếu thuốc, phần cổ xương quai xanh còn hằn chi chít vết hôn.
Áo ngủ của rộng, cổ áo xộc xệch để lộ mảng da trắng với đủ dấu vết sâu cạn khác .
"Anh... cư nhiên còn hút thuốc?" Quý Dã Châu kinh ngạc. Trong ấn tượng của , Giang Du Bạch uống rượu, hút thuốc, chỉ lạnh lùng trong văn phòng làm việc.
đầu bọn họ gặp , chính là ở quán bar.
Giang Du Bạch hờ hững đáp: "Ừ."
Trong lòng Quý Dã Châu chùng xuống. Chẳng lẽ đây là kiểu "lên giường xong thì coi như từng quen "?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-40.html.]
Hắn cố tình cứng giọng: "Tôi tối hôm qua đến đây vì cùng làm gì. Anh rõ ràng thích , còn cố ý câu dẫn ."
"..."
"Tôi chỉ cho theo đuổi , đẩy lên giường. Anh như tính là gì? Nhân lúc uống say liền tranh cháy nhà hôi của."
"..."
"Nếu là Omega, tối qua chắc chắn m.a.n.g t.h.a.i . Anh chẳng lẽ lấy con cái ép cưới ?"
"Không ." Giang Du Bạch nhíu mày. Anh là một Beta, chuyện đó căn bản thể nào.
"Tôi uống say, cảm nhận gì cả. Nói công bằng, thiếu một đêm." Quý Dã Châu càng càng vô : "Hơn nữa, chính từng chỉ thể cùng thích mới làm. Vậy thích ?"
"..." Giang Du Bạch thầm hối hận, sớm thế chẳng thà đừng câu đó.
Ai ngờ Quý Dã Châu nhớ kỹ như , còn đem áp .
Ban công rộng, hơn nữa ban ngày dễ khác trông thấy, Giang Du Bạch dập t.h.u.ố.c gạt tàn, : "Vào phòng ."
Quý Dã Châu thói quen trở mặt chối bỏ, bèn chặn đường: "Anh rõ, thiếu một đêm. Tôi mới . Nếu khác thấy, cùng lắm công khai luôn."
"..."
Giang Du Bạch thật sự rốt cuộc tối qua ai là chịu thiệt. Anh còn tính toán chuyện Quý Dã Châu phá vỡ ước định, đem thể hôn đến bừa bãi. Cả phòng bừa bộn, dọn dẹp một lượt, từ sô pha, bệ cửa sổ đến tủ... Nếu diện tích hạn, chẳng còn đến mức nào.
Đứng ngoài là , thêm ban ngày nắng , ban công đối diện mở cửa phơi nắng.
"Đi ." Giang Du Bạch .
"Anh đồng ý ?" Quý Dã Châu dí sát buông.
"..." Giang Du Bạch đáp, chỉ khẽ gật đầu.
Quý Dã Châu thỏa mãn, cùng trở về phòng.
Mấy ngày nay còn học lỏm nấu ăn, giờ khoe tài mặt Giang Du Bạch.
"Anh cũng mới dậy lâu ? Tôi nấu cho ăn nhé?" Quý Dã Châu .
"... Cậu đừng quá đáng." Mặt Giang Du Bạch thoáng đỏ.
Quý Dã Châu bếp, nhớ siêu thị mua mấy gói mì, lấy xuống, hỏi: "Cái gì quá đáng?"
Giang Du Bạch: "..."
Đều tại khả năng diễn đạt của Quý Dã Châu vấn đề.
Quý Dã Châu bắc nửa nồi nước lên bếp, chuẩn đổ cả gói 500g mì .
"Để đó, ngoài ." Giang Du Bạch chịu nổi, thể yên tâm để một trong bếp chứ.
Anh cuối cùng phòng bếp bốc cháy, tốn thêm tiền sửa.
"Tôi thật sự nấu mà." Quý Dã Châu , vặn công tắc bếp gas hai cái nhưng vặn .
"…" Giang Du Bạch mệt mỏi, lập tức đuổi ngoài.