Đi khỏi quán ăn.
Thấy Úc Ngôn trả lời, Thư Ưng đột nhiên hỏi: "Cậu từng cái ?"
Bước chân Úc Ngôn chợt dừng .
Thư Ưng vỗ đầu: "Tôi đúng là hồ đồ, dạo bận làm thêm, về nhà muộn như , lấy thời gian mà chơi."
"..."
Chợ đêm càng về khuya càng náo nhiệt.
Úc Ngôn thấy ăn gì, bèn ăn tạm gì đó cùng Thư Ưng.
Thời gian còn sớm.
Úc Ngôn về nhà nghỉ ngơi, nơi cách chỗ họ ở cũng xa.
Một căn chung cư cũ hai phòng một sảnh, dạng thang bộ. Hai thuê chung, giá cả cũng trong khả năng của , sáng mai 6 giờ còn đến cửa hàng tiện lợi làm thêm. Chỉ là ven đường bán kẹo kéo. Có lẽ là vì thể vẽ hình, trông mới lạ nên ít vây quanh xem.
Úc Ngôn vốn định về nhà nhưng Thư Ưng thu hút.
Thư Ưng qua đó, vui vẻ : "Hình như còn vẽ cả con giáp nữa!"
Úc Ngôn tới, lúc thấy chủ quán đang vẽ hình con thỏ, sống động như thật, y như đúc. Người xung quanh càng ngày càng đông.
Úc Ngôn như hoảng thần, đẩy dạt sang một bên.
... Có lẽ chuyện định sẵn hướng ?
Kể cả và Quý Tu Thừa liên hệ thì những chuyện từng xảy vẫn sẽ xuất hiện trong cuộc sống của ông theo một hình thức khác?
Nếu , trong trạng thái xa lạ, Quý Tu Thừa thể làm quen , cứ luôn xuất hiện trong cuộc sống của .
Úc Ngôn rõ ở thế giới chuyện sẽ thế nào. Cậu cũng còn là trở ngại ngăn Alpha tìm kiếm Omega.
Quý Tu Thừa nhỏ hơn vài tháng, ở độ tuổi đến 45. Nhìn đổi gì nhiều so với hiện tại, năm tháng lắng đọng ngược càng vẻ trầm .
Chỉ là bọn họ con quá sớm.
Cậu nghĩ, nên cảm thấy may mắn vì làm lỡ dở cả đời đối phương.
Alpha vẫn còn thời gian tìm kiếm thích. Bên cạnh còn là một kẻ bệnh tật ốm yếu như , cũng cần lạnh lùng trách cứ đủ pheromone để trấn an. Bọn họ ở bên hơn hai mươi năm mà dường như từng tình cảm.
Úc Ngôn tự giễu.
Thư Ưng hỏi Úc Ngôn: "Cậu cầm tinh con gì?"
Úc Ngôn kịp trả lời.
Hình con thỏ là do khách hàng chỉ định, vì vây xem quá đông, Úc Ngôn ban đầu chú ý đến bên cạnh.
Quý Tu Thừa cầm lấy cây kẹo kéo vẽ xong, chen khỏi đám đông.
Vóc dáng cao, liếc mắt một cái liền thấy Úc Ngôn.
"Cho ." Hắn đến mặt Úc Ngôn, đưa cây kẹo hình con thỏ qua.
Úc Ngôn : "Tôi thích ăn đường."
"..."
Thư Ưng xen : "Thảo nào đây mua kẹo râu rồng cũng ăn, trong nhà một ăn."
Úc Ngôn chỉ là tiếp tục đắm chìm trong ký ức quá khứ.
Thấy ăn mấy thứ , Thư Ưng cũng xếp hàng nữa.
"Trong nhà".
Từ lọt tai Alpha thật sự quá chói tai.
Úc Ngôn về nhà nhưng còn là ngôi nhà bọn họ từng ở chung.
Người quầy hàng rong ngày càng đông, chen lên, làm rơi cây kẹo kéo tay Quý Tu Thừa xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-154-uc-ngon-7.html.]
"Cạch" một tiếng, vỡ tan tành.
Không ai chú ý đến vật rơi đất, phía cứ thế giẫm lên.
Phảng phất như một tình cảm muộn màng, ai để ý.
Nếu... lúc Úc Ngôn cấy ghép tuyến thể.
Lúc Úc Ngôn nhận nuôi mèo, cản trở.
Hoặc là, ở công viên giải trí cùng Úc Ngôn vòng đu đó.
Cho dù lúc dành thêm một chút tâm tư cho Úc Ngôn, dùng vẻ lạnh lùng để che giấu sự yếu đuối của .
Quý Tu Thừa nhặt cây kẹo kéo vỡ nát lên.
Hiện thực là khi Úc Ngôn ở bên , chỉ chịu đựng nỗi đau thể xác, mà ngay cả sự an ủi về tinh thần y cũng bao giờ trao.
Úc Ngôn về nhà tắm rửa xong, cuối cùng cũng chiếc giường ván gỗ cứng nhắc trong căn nhà thuê. Có cấn xương nhưng ngủ quen cũng chấp nhận .
Ngày hôm , chủ quán đến quán ăn tìm Úc Ngôn.
Hai gã Alpha tối qua thể là khét tiếng ở con phố . Ngày thường chuyên các quán tìm cớ gây sự, ăn quỵt còn thể vòi thêm một khoản. Những tiểu thương nhỏ thể dây dưa lâu với loại ác bá , chỉ thể bỏ tiền miễn tai, một sự nhịn chín sự lành.
Vì tối qua Úc Ngôn xử lý chuyện thỏa, chủ quán thưởng cho hai ngàn đồng.
Lương làm thêm một tháng ở quán của Úc Ngôn cũng nhiều như .
Úc Ngôn định nhận nhưng chủ quán cứ nhất quyết nhét tay. Chỉ bảo cố gắng làm việc là .
Người quầy món cùng Úc Ngôn đỏ mắt ghen tị, lẩm bẩm: "Tối qua công lao của ."
Beta làm ở bếp : "Tối qua gần nhất, qua giúp?"
Người quầy nhất thời nên lời.
Chủ quán : "Nếu ý kiến, gặp chuyện như đừng chỉ trốn! Mệt cho vẫn là Alpha."
Úc Ngôn , chuyện thật là Quý Tu Thừa xử lý.
Sau khi làm, lương nên cũng thiếu tiền đến . Cậu nghĩ đối phương xuất hiện, sẽ đem ân tình trả hết.
Quán ăn vì chủ quán cần chấn chỉnh nên hôm nay tan làm sớm hơn một chút.
Úc Ngôn qua con hẻm nhỏ, thấy một con mèo lông xoăn cực đang giữa đường. Thoạt còn tưởng là thú nhồi bông.
Cậu tiến lên xổm xuống, bế con mèo nhỏ từ đất lên, bé xíu, còn đang kêu meo meo.
Úc Ngôn dịu dàng hỏi: "Chủ của mày ?"
"Meo~"
Con mèo trông sạch sẽ, bộ lông xoăn cũng chăm sóc kỹ. Chắc là đắt tiền.
Úc Ngôn tìm xung quanh một chút, thấy ai, bèn đợi chủ nhân con mèo tại chỗ.
Thời tiết mùa hè luôn thất thường.
Mây đen kéo đến hồi lâu, chợt đổ một trận mưa rào.
Cậu đợi chủ nhân con mèo, mà đợi một chiếc ô đen che đỉnh đầu.
Úc Ngôn đầu , thấy phía , ngây phản ứng kịp.
Quý Tu Thừa : "Nếu thích thì mang về nhà nuôi ."
Úc Ngôn cúi đầu trả lời: "Chắc là của khác làm mất."
"Là của ."
Úc Ngôn ôm mèo lòng khẽ vuốt, theo bản năng hỏi: "Sao... cũng nuôi mèo?"
Chờ phản ứng lời , ngón tay bỗng dưng cứng đờ.