Kỳ Trì bao giờ nghĩ đến phương diện .
Một Alpha mà thích ?
Tư duy cố hữu đột nhiên phá vỡ, quả thực làm sởn tóc gáy.
Hắn thể tin nổi, hỏi: "... Anh đang đùa đấy ?"
"Không , nghiêm túc."
Ánh mắt bình tĩnh mà u ám, bất kỳ dấu vết giả tạo nào.
"..."
Kỳ Trì như kim châm, đột ngột giằng khỏi sự kìm kẹp của đối phương.
Có lẽ do tính cách chiều hư quá mức, khi thật sự hiểu rõ , dường như ít chịu đựng tính tình của , huống hồ là còn thích .
Kỳ Trì thật sự như gặp ma, điên cuồng bỏ chạy.
Thấy ven đường chiếc taxi dừng , khách xuống xe, liền hoảng hốt kịp chọn đường mà leo tót lên.
Tài xế hỏi : "Cậu ?"
"..." Kỳ Trì như con ruồi đầu nhưng sợ đuổi theo, bèn bừa tên một khách sạn xa nơi nhất.
Trong tay còn mấy trăm tệ, ở một đêm chắc thành vấn đề.
Tài xế khởi động xe, cảm nhận ánh đèn ngoài cửa sổ lùi phía , mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn xuyên qua cửa sổ xe, thấy bóng dáng quen thuộc , vội vàng ngay ngắn , dám bừa.
Một Alpha cấp S mà thích . Người tinh mắt là là .
Chẳng lẽ một Alpha cấp A như bản lĩnh đè đối phương?
Kỳ Trì c.ắ.n móng tay đến nham nhở, nơm nớp lo sợ ở khách sạn qua đêm.
Hiếm thấy, ngủ bên ngoài bóng đè.
Hắn cũng quen suy nghĩ đơn giản, bao giờ nghĩ tại đây dù ở cũng đối phương tìm thấy.
Đêm nay ngủ cũng coi như .
Sáng sớm tỉnh dậy, bắt đầu suy nghĩ xem đó nên .
Alpha cấp cao áp chế tuyệt đối cấp thấp, cũng chỉ thể liên lạc Quý Dã Châu xin ở nhờ. Vừa lơ đãng thổ lộ hết . là lời tỏ tình của Alpha tối qua kích thích mà.
[Z]: Cậu ôm Alpha ngủ?
Quý Dã Châu làm sạch cá vược, xem lướt qua.
Mặc dù tin nhắn thu hồi, vẫn kịp thấy mấy từ khóa mấu chốt. Hắn khỏi nhíu mày, trả lời .
[Z]: Đi mà tìm khác.
Dạo Kỳ Trì lạ lắm, cũng loại trừ khả năng sở thích đặc biệt gì đó.
Quý Dã Châu "nam đức" đầy , sẽ để cho vợ một chút ấn tượng nào.
Làm sạch cá vược xong, bắt đầu băm gừng.
là thành thạo thật, thái cứ vấp váp.
Phòng ngủ rộng lớn rèm cửa che kín ánh mặt trời, Giang Du Bạch thấy tiếng lộc cộc lách cách gì đó lầu.
Anh mở mắt, cảm giác khó chịu cơ thể cũng nhanh chóng ập đến.
Hiện tại hai đang trong trạng thái hẹn hò. Huống hồ tối qua còn đổi "vị trí" mới.
Thể lực của đến mức kỳ quái, còn nhân lúc thất thần mà khẩn cầu hỏi thể chạm khoang sinh sản .
Chiếc áo ngủ lụa cũng là tối qua tắm rửa xong, Quý Dã Châu mặc giúp .
Giang Du Bạch mím chặt môi, chậm rãi bước xuống giường. May mà lường nên vịn cái tủ bên cạnh nhưng vẫn cảm thấy bụng đau nhức khó chịu.
Bảo là hai tiếng, cuối cùng kéo dài bao lâu.
Quả nhiên lời giường thể tin .
Anh kéo rèm , ánh mặt trời chói mắt. Hiếm khi ngủ một giấc đến gần trưa. Điện thoại còn nhận mấy tin nhắn Quý Dã Châu gửi cho .
Sáng 8:20.
[Z]: Bảo bối, em ngoài mua đồ ăn đây.
[Z]: Nửa tiếng nữa em về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-142.html.]
8:45.
[Z]: Em về vợ ơi.
[Z]: Định làm món thích ăn nhất.
...
Giang Du Bạch xem mấy tin nhắn , tiếng "lộc cộc" lầu.
"..."
Giang Du Bạch đặt điện thoại xuống.
Biệt thự thang máy, xuống tầng một, Kẹo Sữa liền vứt món đồ chơi nhỏ, "Gâu gâu ~" kêu lên.
Để ngăn nó lên lầu làm ồn Giang Du Bạch nghỉ ngơi, Quý Dã Châu tạo cho nó một công viên giải trí khép kín. Chỉ cần cửa bên trong mở, nó sẽ nhốt .
Giang Du Bạch mở hàng rào sắt, Kẹo Sữa tự do, cứ thế sấn cọ .
"Gâu ô ~ gâu ~!"
Quý Dã Châu đương nhiên cũng thấy động tĩnh.
Vừa chú ý, lúc đang băm gừng, lưỡi d.a.o sắc bén cứa ngón tay. Đau thì thật đau.
Giang Du Bạch bếp liền thấy cảnh . Huống hồ sàn bếp vì rửa rau mà ướt sũng, như thể ngập nước.
Anh vội vàng bước tới xem, nắm lấy ngón tay vẫn còn đặt thớt của em , vết thương sâu lắm, xử lý đơn giản là .
Máu tươi từ vết cắt trào , nhíu mày: "Lúc thái rau đừng phân tâm."
"Hít... Đau quá..." Quý Dã Châu hít hà một , như thể đau lắm.
"Anh tìm băng urgo."
"Nhà hình như , em bác sĩ Khuất nước bọt thể khử trùng, là... ngậm giúp em một chút ?"
"..."
Giang Du Bạch ngước mắt em đang voi đòi tiên mặt.
Sợ nhất là khí đột nhiên im lặng.
Kẹo Sữa vất vả lắm mới " tù", ngửi thấy mùi thịt trong bếp, liền nhảy tót , cứ quấn lấy Giang Du Bạch, rên rỉ như làm nũng. Lại còn lè lưỡi, lấy lòng l.i.ế.m mu bàn chân chủ nhân, mong cho thêm chút đồ ăn.
Tối qua Quý Dã Châu cũng l.i.ế.m nhưng Giang Du Bạch cho.
"Vậy... băng urgo cũng ..." Quý Dã Châu ghen đến chua lòm, đành lui một bước.
Đợi Giang Du Bạch ngoài tìm hộp thuốc, Kẹo Sữa vẫn luyến tiếc chịu rời khỏi bếp. Kẹo Sữa toe toét miệng, nước miếng rớt đầy chiếc yếm vàng bơ.
Quý Dã Châu hạ thấp giọng: "Con ch.ó ngang bướng , mày cấm túc ?"
"Gâu gâu ~!" Kẹo Sữa như hiểu , sủa vang về phía .
"Dựa cái gì vợ tao cho tao liếm, mà cho mày liếm?"
"Gâu ~ Gâu gâu!"
Hộp t.h.u.ố.c ở ngay ngăn tủ tầng một, tìm dễ, t.h.u.ố.c men bên trong cũng đầy đủ, Giang Du Bạch lấy povidone và băng urgo đến. Vừa đến cửa thấy Quý Dã Châu đang cầm một cục sườn đút cho Kẹo Sữa.
Quý Dã Châu : "Kẹo Sữa đáng yêu thật."
"... Đưa tay đây cho ."
Quý Dã Châu dậy, ngoan ngoãn đưa bàn tay thương qua.
Giang Du Bạch dùng tăm bông lau sạch vết m.á.u tràn dùng povidone cẩn thận khử trùng. Vẻ mặt mím môi nghiêm túc của khiến em nuốt nước bọt.
Đợi Giang Du Bạch dán băng urgo xong, xử lý gần như thỏa.
Quý Dã Châu đáng thương : "Vết thương chắc là đụng nước nhỉ, nếu sẽ nhiễm trùng, nghiêm trọng khi còn uốn ván."
"..." Giang Du Bạch im lặng .
Quý Dã Châu thở dài: "Mấy ngày nay, đành phiền tắm giúp em ."
Giang Du Bạch , chỉ rách da, vết thương dài tới 5mm.
Dạo Quý Dã Châu đòi bồi thường thường xuyên quá mức, lúc đường cũng thấy tự nhiên. Huống hồ bụng vẫn còn cảm giác trĩu nặng.
"Vậy đợi em uốn ván hẵng ." Giang Du Bạch chút nể nang.
Quý Dã Châu: ...
Vợ bây giờ thương nữa ! ꒦ິ^꒦ິ