[ABO] Beta Lạnh Lùng Bị Alpha Điên Cuồng Cưỡng Chiếm - CHương 139

Cập nhật lúc: 2026-03-11 03:06:19
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Alpha quá mức tự giác.

Có lẽ là vì đây Quý Dã Châu luôn nhắc đến tạp dề nên Giang Du Bạch bếp thấy nó đều sẽ mặc.

Biệt thự hệ thống điều hòa, trong phòng cũng oi bức.

Giang Du Bạch đang mặc chiếc áo sơ mi trắng mặc làm ở công ty, cổ tay áo cài khuy, để lộ một đoạn cánh tay trắng lạnh.

Thấy Quý Dã Châu bắt đầu giúp cởi cúc áo, Giang Du Bạch thật sự chịu nổi.

Giang Du Bạch : "... Anh tự mặc."

Anh cầm lấy tạp dề, chỉ nghĩ cứ thế buộc lên .

Quý Dã Châu nhắc nhở: "Bảo bối, là chỉ mặc tạp dề."

"..."

Sắc mặt Giang Du Bạch cứng đờ, thật sự hiểu Alpha trẻ tuổi sở thích đặc biệt gì.

Trong lúc do dự vài giây, Quý Dã Châu thật sự thể chờ nổi.

Giang Du Bạch cấn đến mức mặt đỏ bừng nhưng cũng rõ Alpha là ham mạnh mẽ đến mức nào. Mấy hôm phản ứng việc đòi "trừng phạt".

Nếu thật sự bắt một tháng hai , mỗi hai tiếng... Anh cũng rõ, là thể nào.

Quý Dã Châu đợi năm giây, đợi nổi nữa: "Em giúp nhé."

Nói xong liền định tay.

Mặc dù rõ cửa sổ là kính một chiều, xung quanh cũng hiếm qua nhưng Giang Du Bạch vẫn cảm thấy vô cùng hổ.

"... Quý Dã Châu!" Giang Du Bạch theo bản năng né, nào ngờ cúc áo sơ mi giật đứt tung.

Alpha đúng là từ thủ đoạn, còn giả vờ oan ức: "Em cố ý."

"..."

"Vợ ơi, cho em xem . Em thật sự nghĩ lâu , chỉ xem một thôi ?"

"..."

"Hơn nữa mật với thích là chuyện bình thường, một chút cũng thì chính là đủ thích... Chẳng lẽ ?"

"..."

"Em ngay mà, là vì thương hại em nên mới chấp nhận em, nếu bao giờ thích em, cũng gọi em là chồng."

Quý Dã Châu dùng đến bộ lý lẽ ngụy biện tự biên tự diễn của , cuối cùng, hàng loạt lý do thoái thác, Giang Du Bạch nhíu mày : "... Chỉ hai tiếng."

Đã đồng ý với Quý Dã Châu thì thể đổi ý. Nếu còn bắt nhịn nữa, thật sự là cái gì cũng thể lôi .

Được chấp thuận, Quý Dã Châu cuối cùng cũng vùi đầu "khổ làm", yên tĩnh trở .

Nút thắt lưng giật tung, Giang Du Bạch vững, dùng khuỷu tay chống lên mặt bàn đá cẩm thạch.

Làn da đàn ông trắng lạnh, bàn tay siết chặt bên hông , màu da rõ ràng sậm hơn một chút.

Giỏ thức ăn đặt bên cạnh hất đổ bồn rửa.

Giang Du Bạch vô tình thấy khung cảnh trống trải ngoài cửa sổ, hàng mi dài khẽ run, đỏ mặt rũ mắt xuống, dám ngoài cửa sổ nữa.

Alpha thật sự mong chờ ngày lâu , cũng may phòng bếp đủ rộng.

Ngón tay áp lên cửa sổ, thể cảm nhận rõ ràng chút nóng oi bức bên ngoài. Theo , một bàn tay to rộng hơn bao phủ lên, đè lấy ngón tay .

Mùa hè trời tối muộn hơn.

Lúc về nhà, mặt trời vẫn lặn hẳn.

Ánh chiều tà nghiêng dài, phủ lên hai dần dần tắt lịm.

Quý Dã Châu thật sự tính toán kỹ càng.

Để phòng Kẹo Sữa đói, lúc , còn cố ý bỏ bát inox của nó nhiều hơn một chút thức ăn so với lúc giảm béo, còn khui thêm một hộp pate. Thế nên Kẹo Sữa ăn uống no đủ, liền dễ dàng tha thứ cho .

Mãi đến khi phòng bếp bật đèn, ngón tay Giang Du Bạch đặt lên eo. Bụng Alpha: "... Được... . Mai còn công ty."

"Còn đến 8 giờ, vẫn còn sớm mà." Quý Dã Châu khàn giọng, ôm sát hơn một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-139.html.]

"... Đã hai tiếng ." Giang Du Bạch trán rịn mồ hôi mỏng, giọng yếu ớt vô lực.

Đến cơm tối còn kịp ăn "cứu tế" Alpha .

"Vừa nghỉ ngơi lâu như , thể tính ."

"..."

Kẹo Sữa ăn uống thỏa thuê, ngủ một giấc bên ngoài, tỉnh dậy phát hiện chủ nhân vẫn còn ở trong bếp.

Cuối cùng, Quý Dã Châu đặt bát cháo gà nấm hương nguội lò vi sóng hâm nóng, đút cho Giang Du Bạch ăn một lát.

Vì cúc áo sơ mi đứt, quần cũng bẩn nên vẫn kịp quần áo mới.

Quý Dã Châu nhịn nữa.

Quả nhiên, ngày hôm cả hai đều xin nghỉ.

Giang Du Bạch là dậy nổi, Quý Dã Châu là ở nhà hộ lý.

Hai tiếng đồng hồ đối với Alpha mà chỉ như món khai vị. Vừa mới cảm giác thèm ăn kết thúc, thể nào.

So với đây, giấc ngủ của Giang Du Bạch hơn nhiều, sẽ còn tỉnh giấc vì tiếng động nhỏ.

Tinh lực của Alpha hồi phục càng nhanh, tỉnh cũng sớm, Quý Dã Châu động tác nhẹ nhàng, rời giường, xuống lầu cho Kẹo Sữa ăn . Để tránh nó làm ồn Giang Du Bạch nghỉ ngơi.

Trước đây Úc Ngôn chuyện với khá thường xuyên nhưng dạo gần đây Úc Ngôn trả lời tin nhắn chậm. Hắn kể chuyện cuối tuần cho Úc Ngôn , mãi đến sáng nay mới nhận hồi âm.

Úc Ngôn hỏi , định khi nào kết hôn với A Bạch.

Lần đưa Giang Du Bạch về nhà cũ, Quý Tu Thừa hiếm khi còn quấy rầy tình cảm của bọn họ.

Sinh nhật Giang Du Bạch sắp tới, Quý Dã Châu định chọn ngày đó.

Bọn họ quen ngày sinh nhật của Giang Du Bạch. Hắn là quà sinh nhật của Giang Du Bạch.

Mà Giang Du Bạch, cũng là món quà tuyệt vời nhất mà ông trời ban tặng cho .

Úc Ngôn nhận tin nhắn của , bữa sáng hiếm hoi ăn một ít canh trứng. Ông hiện tại thể nuốt thức ăn đặc.

Quý Tu Thừa sáng sớm đến công ty, trong nhà hầu chuyên chăm sóc ông. Khóe miệng Úc Ngôn cong lên, dì giúp việc bên cạnh chăm sóc ông nhiều năm, ngày thường ông cũng đối xử với hòa nhã.

Dì hỏi ông: "Có chuyện gì vui ạ?"

"Ừm." Úc Ngôn khẽ đáp.

"Liên quan đến thiếu gia? Bạn đời của thiếu gia cũng là Beta, nếu lúc ngài ..." Dì giúp việc mới nhận lỡ lời.

Thân phận Beta của Úc Ngôn, bà là tình cờ bác sĩ nhắc tới mới . Trong mắt , Úc Ngôn vẫn luôn là Omega.

Nụ môi Úc Ngôn nhạt .

Dì giúp việc hiểu rõ con Úc Ngôn, mấy năm nhà bà bệnh nặng, lúc cùng đường bí lối, bà nảy sinh ý nghĩ trộm đồ. Úc Ngôn từ điện thoại của bà bà đang cần tiền gấp.

Người hầu ở nhà cũ họ Quý sở dĩ làm lâu dài cũng vì đãi ngộ cực , Úc Ngôn thông báo cho quản gia, thiết lập một khoản tiền an ủi. Bản bệnh, hoặc nhà bệnh đều sẽ nhận một khoản tiền. Bệnh nếu thể chữa khỏi, khẳng định là chữa trị kịp thời.

Úc Ngôn sự gian nan khi mang bệnh, con ai cũng khao khát khỏe mạnh.

Hốc mắt dì giúp việc phiếm hồng: "Người như ngài, thật nên mắc những căn bệnh ."

"... Sinh lão bệnh tử, ai cũng sẽ trải qua." Úc Ngôn trấn an bà.

" cũng nên giống như thiếu gia, họ đến, tình cảm cũng ." Nghĩ đến những đau đớn mà Úc Ngôn chịu đựng bao năm nay, nước mắt bà cũng cầm .

Để tránh bà tiếp tục đau buồn, Úc Ngôn khẽ : "Lâu ăn kẹo lạc."

"Vậy làm ngay đây." Nghe thấy Úc Ngôn ăn gì đó, dì vội vàng thu dọn cảm xúc, bà Úc Ngôn thích ăn đồ ngọt. Đặc biệt là đồ làm từ kẹo mạch nha.

thể khiến Úc Ngôn nhớ những chuyện xảy sâu thẳm trong ký ức. đó là chuyện từ lâu , Úc Ngôn cũng ít ăn.

Quý Dã Châu hỏi Úc Ngôn: "Dạo sức khỏe ba thế nào?"

Úc Ngôn trả lời vẫn như đây. Không làm khác lo lắng.

Có lẽ bậc cha nào cũng thấy con xây dựng gia đình, trở thành lớn ngày đó.

Dì giúp việc bếp làm kẹo lạc, Úc Ngôn vạt nắng rọi sàn nhà.

Ông chậm rãi vươn ngón tay, cổ tay khô gầy là chi chít vết kim.

Ông phát hiện thể nắm chặt nữa.

Loading...