Đây là đang ở bên ngoài...
Ngay bên cạnh đường lớn...
Hơn nữa trời còn tối hẳn...
Mấy yếu tố mà đây Giang Du Bạch dùng để từ chối giờ đây chồng chất lên .
Bọn họ ăn tối hề uống rượu, Giang Du Bạch đang ở trạng thái tỉnh táo.
Đại não Quý Dã Châu gần như đơ máy.
Giang Du Bạch những lời đó, nhưng chịu dùng hành động để chứng minh, Giang Du Bạch buông , hỏi: "Em ?"
"Chưa !" Quý Dã Châu hồn, vội vàng : "Em chuẩn xong! Anh hôn em thêm nữa , chừng em sẽ ."
"..."
Mai ngày nghỉ. Mặc dù khu biệt thự mấy ở nhưng ai liệu ai khác qua .
Quả nhiên vì nụ hôn , tối đó Quý Dã Châu cũng quấn lấy đủ tàn nhẫn.
Vì thế Giang Du Bạch bổ sung một câu: "Sau một tháng nhiều nhất hai ."
Tâm trạng Quý Dã Châu quả thực như tàu lượn siêu tốc, một tháng hai , thà nửa tháng một cho .
"Anh 'luyện tập' với em nhiều hơn, làm em tiến bộ ." Quý Dã Châu thật sự "tiến bộ".
"..."
"Một tuần bốn , làm một nghỉ một, sắp xếp hợp lý như cũng giúp tăng tiến tình cảm."
"..."
Giang Du Bạch bật dậy, ôm chăn gối định ngủ riêng phòng với . Quý Dã Châu ngăn thành công.
Cuối cùng, sự cọ xát ngừng của Alpha, việc hôn môi thì giới hạn .
Vì thế ngày hôm đến công ty, Giang Du Bạch nhân viên cấp xì xào bàn tán.
Vốn dĩ khi cửa cố ý xịt bình xịt phân giải pheromone, còn kiểm tra xem dấu vết gì , cảm thấy gì bại lộ mới đến công ty. Kết quả là cái cửa văn phòng , cách âm thật sự lắm.
"Trương Lộ, lúc nãy cô đưa văn kiện thấy ? Môi trưởng phòng hình như rách thì ?"
Trương Lộ : "Chắc chắn là hôn rách ."
"Tôi còn tưởng Quý tổng cấm d.ụ.c lắm chứ, ngờ..."
"Alpha cấp S mà cấm d.ụ.c ? Còn do trưởng phòng của chúng mị lực quá lớn , bộ vest hôm nay tôn eo quá, mà cũng ôm."
"Chậc chậc."
Trương Lộ cảm thán: "Dáng của trưởng phòng, đôi chân dài đó, ai mà mê? Haizz, Quý tổng đúng là lộc ăn, đổi là , cũng nhịn ."
...
Trương Lộ ngày thường trông là một cô gái nhỏ thanh tú, đơn thuần, Giang Du Bạch còn tưởng nhầm.
Rèm cửa văn phòng kéo kín, cửa phòng cũng đóng chặt, Giang Du Bạch văn kiện Trương Lộ đưa tới, hai tai đỏ bừng. Kể cả chỉ là hôn môi, cũng thể tiết chế như tối qua .
Quý Dã Châu gửi tin nhắn cho , thèm trả lời.
Thế là Quý Dã Châu gửi tiếp.
[Z]: Bảo bối đang làm gì?
[Z]: Bảo bảo
[Z]: Vợ ơi
[Z]: Cục cưng
[]: [Hình ảnh]
Quý Dã Châu hứng khởi bấm mở tin nhắn, thấy đó là ảnh chụp màn hình giao diện làm việc máy tính.
Quý Dã Châu: ...
Hồi đáp thật là ngắn gọn.
Giờ nghỉ trưa, Giang Du Bạch nhận tin nhắn của Trần Ngạn.
Từ lúc rời thị trấn Hoài, tần suất liên lạc của bọn họ ít.
Trần Ngạn mấy ngày nay theo bạn bè đến Tinh Thành chơi, đây cũng là đầu tiên đến thành phố lớn.
Ở thị trấn Hoài hai năm, Trần Ngạn quả thực giúp Giang Du Bạch ít.
Sau khi tan làm, Quý Dã Châu vì chuyện sản phẩm mới nên sẽ bận muộn hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-125.html.]
[]: Trần Ngạn đến Tinh Thành
[]: Lát nữa mời họ ăn một bữa cơm
Để tránh Quý Dã Châu hiểu lầm, Giang Du Bạch nhắn tin báo .
Địa điểm nhà hàng là quán mà và Quý Dã Châu từng thử, hương vị cũng tệ.
Tính , và Trần Ngạn hơn một tháng gặp. Từ khi Giang Du Bạch về Tinh Thành, Trần Ngạn theo dõi tin tức mạng. Đương nhiên cũng tình cảm giữa bọn họ.
Để làm tròn bổn phận chủ nhà, Giang Du Bạch gọi hết các món đặc sắc của quán.
Trần Ngạn để Giang Du Bạch mời, chỉ là đến Tinh Thành. Vì vẫn gặp mặt, dù cũng là từng thích.
Mấy bạn của cũng cùng, chính là mấy gặp lúc sinh nhật Trần Ngạn.
Trần Ngạn : "... Kẹo Sữa chắc béo lên nhỉ? Xem ảnh cái yếm đều quàng ."
"Giờ chắc cũng hơn 40 cân ."
Liên lạc qua tin nhắn ít nhiều vẫn chút bất tiện, Trần Ngạn thỉnh thoảng sẽ cho Giang Du Bạch tình hình gần đây của hiệu sách, ít học sinh hỏi .
Sau khi thêm WeChat, Giang Du Bạch gần đây đăng một bài vòng bạn bè.
Bạn của Trần Ngạn bỗng nhiên : "Tiếc thật đấy, nếu như hai ..."
Lời còn hết, Trần Ngạn đá một cái gầm bàn.
Bây giờ chủ đề , ít nhiều đều sẽ khó xử.
Mặc dù đây Trần Ngạn thật sự cũng từng nghĩ, sẽ cùng Giang Du Bạch sống ở thị trấn Hoài.
Trước khi tỏ tình, ngờ tới sẽ xuất hiện biến .
Trần Ngạn ăn mà lơ đãng, thỉnh thoảng trộm hơn một tháng gặp, đây vẻ mặt luôn bình tĩnh, lạnh nhạt. Giờ đây đang điện thoại đặt bàn, lẽ là nhận tin nhắn.
Khóe miệng khẽ nhúc nhích.
Bữa cơm ăn hơn nửa tiếng, tối thứ Sáu là giờ cao điểm, phía còn nhiều xếp hàng chờ bàn.
Giang Du Bạch cùng Trần Ngạn khỏi quán. Người bên cạnh qua quá vội vàng, như sợ cướp mất chỗ.
Giang Du Bạch đang bước xuống bậc thang, đụng vai, lảo đảo suýt nữa thì ngã.
Trần Ngạn vươn tay đỡ , trong mắt ngoài liền trông như một cái ôm.
Thế là, mấy bạn hiểu chuyện của Trần Ngạn ồn ào.
"Đã bảo đến sớm bằng đến đúng lúc mà."
"Trần Ngạn, đây là duyên phận đến cản ."
Trần Ngạn chút khó xử hỏi: "Anh trẹo chân chứ?"
"... Không ."
Quý Dã Châu Giang Du Bạch mời Trần Ngạn ăn cơm nên tăng ca làm cho xong việc.
Hắn vội vàng lái xe chạy tới, đúng lúc gặp ngay cảnh .
"Duyên phận gì?" Quý Dã Châu sa sầm mặt.
Mấy bạn thấy chính chủ, sợ hãi dám lên tiếng.
Trần Ngạn hổ rụt tay về.
Trên đường về nhà, Quý Dã Châu hiếm khi im lặng.
Phó Lẫm, thể giả vờ cả, thậm chí những Giang Du Bạch gặp trong quá khứ, đều thể để ý, dù cũng là chuyện xảy khi quen . Trần Ngạn, thật sự thể dễ dàng bỏ qua như .
Vào lúc tình cảm của nồng nhiệt nhất, Giang Du Bạch rời xa , gặp Trần Ngạn.
Dù trong lòng thật sự tức tối, cũng nỡ trút giận lên Giang Du Bạch, chỉ đành tự chịu đựng, sợ mở miệng sẽ lời làm tổn thương .
Về đến biệt thự, Quý Dã Châu một lên lầu, bắt đầu dội nước lạnh để dập lửa giận.
Dội hơn một tiếng, mới từ phòng tắm nhưng vẫn cảm thấy chút bức bối.
Giang Du Bạch trong phòng đợi , thấy tiếng cửa phòng tắm kéo , ánh mắt liền về phía .
Giang Du Bạch hiếm khi chủ động giải thích: "Anh chỉ suýt ngã, đỡ một chút."
"... Em bây giờ hai gì nhưng em vẫn khó chịu." Giọng Quý Dã Châu nghèn nghẹn: "Lần đầu tiên của em là với , mối tình đầu của em cũng là , ngoài ai thể khiến em thích như , nhưng em chỉ sợ rằng ngoài em , cũng từng cân nhắc khác."
"..."
"Xin , là vấn đề của em... Em tự ngoài hóng gió một vòng là ."
"... Anh khác." Giang Du Bạch : "Anh cũng chỉ từng em."