Một tiếng. Đó vốn là thời gian Kỳ Trì dùng để uy h.i.ế.p đối phương.
Không ngờ vòng vòng , cuối cùng rơi xuống chính .
Lúc rời khỏi, còn nghĩ chỉ cần về đến nơi an là thể thoát khỏi. thực tế như kéo ngược trở về.
Hiệu quả còn khó chịu hơn cả việc trói .
Kỳ Trì siết chặt khớp ngón tay, tin nhắn mà dám trả lời.
Hắn ném điện thoại sang bên, giường im lặng lâu. Trông vẻ như sợ uy hiếp. ánh mắt liếc ngoài cửa sổ, trời tối đen như mực.
Đột nhiên với lấy điện thoại xem giờ. Từ lúc nhận tin nhắn đến giờ gần 10 phút.
Khu biệt thự vốn khó gọi xe, mà bọn họ ở cùng một khu vực. Nhà Quý Dã Châu còn xa.
Kỳ Trì lập tức bật dậy khỏi giường, mở cửa phòng.
lúc Phương Đằng từ cửa ngoài bước , tay xách một đống túi lớn.
"Kỳ tổng, đây là vài món đồ dùng cá nhân. Đây là mấy bộ đồ ngủ, với cả mấy bộ đồ mặc hằng ngày và giày. Anh xem còn thiếu gì ?"
Làm trợ lý suốt hai năm, Phương Đằng quá hiểu thói quen của Kỳ Trì. Nhìn phong cách thường ngày của mà mua sắm cũng nhanh.
"Không cần xem. Đưa về ngay."
"…Hả???" Phương Đằng ngẩn : "Vậy còn đống đồ mang theo ạ?"
Kỳ Trì chẳng còn tâm trí mà bận tâm, càu nhàu: "Cho hết."
Quý Dã Châu vẫn đang ở lầu huấn luyện Kẹo Sữa. Hôm nay nó chỉ ăn một hũ pate, khổ cực từ trại cứu hộ về, thành cả ngày cứ chạy theo Giang Du Bạch làm nũng.
Liếm ngón tay, l.i.ế.m cổ chân, còn nhảy lên l.i.ế.m mặt .
Quý Dã Châu nhíu mày: ''Mày vợ ? Suốt ngày chỉ dính vợ khác."
Gâu ~ gâu gâu ~!"
Không ăn đồ hộp, con ch.ó cũng gan to phết.
"Kêu cái gì? Mày mà còn béo nữa thì con nào thèm ."
"Gâu ~ gâu gâu ~!"
Một một ch.ó đôi co mãi, Giang Du Bạch cản cũng nổi.
Lúc Kỳ Trì từ phòng như định rời khỏi, hỏi: "Cậu ?"
"Ừm…" Kỳ Trì đáp qua loa.
Quý Dã Châu cũng tiếng, đầu : "Muộn thế còn về?"
"Thì… Tiểu Ưu với mấy gọi qua chơi. Tôi làm phiền hai nữa." Kỳ Trì tìm bừa một lý do cho đỡ lộ.
Tính kiêu ngạo, đời nào chịu cúi đầu ai dù trong cảnh nào.
Phương Đằng suýt buột miệng: Không bảo về nhà ?
ánh mắt cảnh cáo từ Kỳ Trì, đành nuốt .
Dù Kỳ tổng cho mười vạn, quần áo cũng tặng sạch.
Cũng may đường kẹt xe.
Kỳ Trì đồng hồ. Còn 20 phút nữa đến hạn một giờ, nhưng bản đồ chỉ còn… 23 phút.
"Chạy nhanh hơn ?"
"…Tôi cố hết sức."
Đây là đầu Phương Đằng thấy Kỳ tổng về nhà gấp như .
Trước đây tan làm ở JY chẳng về, nán chuyện với mấy mẫu. Lâu lâu hỏi lịch công tác nào . Trông chẳng giống thích về nhà mấy.
May đèn đỏ ít, Phương Đằng đạp ga, gỡ ba phút.
Kỳ Trì chằm chằm điện thoại suốt quãng đường. Móng tay c.ắ.n đến sứt mẻ.
Lúc điện thoại nhận tin nhắn từ Omega .
Kỳ Trì giật nảy , sợ là cái gì đó "đáng hổ".
Trình Dữ nhóm chat trong công ty. Nếu những bức ảnh chịu nổi phát nhóm…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-120.html.]
Hắn dám nghĩ nữa.
Omega gửi tin.
[Tiểu Ưu]: [Hình ảnh]
[Tiểu Ưu]: Bạn em cũng gặp . Anh bận thật hả?
Tiểu Ưu - Omega chuyện với khá nhiều gần đây. Sau khi từ Tinh Thành về, mua mấy món đồ đối phương thích nên bám luôn. lúc còn tâm trạng nhắn nhủ ai.
Kỳ Trì thoát khỏi giao diện, bản đồ nữa.
Còn hơn 10 phút.
Phương Đằng hỏi: "Kỳ tổng, hết dị ứng . Có cần sắp lịch làm việc sắp tới ?"
"…"
Ai cũng tưởng dị ứng. Ngay cả bản đây cũng nghĩ .
Mặt Kỳ Trì sầm xuống: "Không cần."
Hắn tắm ở nhà Quý Dã Châu xong, dù quần áo còn mùi cũ nhưng chịu nổi chút thở Alpha khác .
Mùi pheromone của là hương vải. Một mùi hương tương đối ôn hòa, nên thường mấy khi để lộ pheromone ngoài.
Xe dừng cổng nhà họ Kỳ.
Kỳ Trì mở cửa cái rầm, gần như chạy ào nhà.
Trong đại sảnh chỉ bật mỗi một đèn treo thủy tinh.
Giờ thường sẽ nhiều hầu. lúc … chỉ hai bọn họ.
Khoảng cách từ cửa phòng khách cũng ngắn. Kỳ Trì chạy đến mức thở hổn hển.
Trình Dữ nhàn nhã : "Chậm một phút."
"…Mẹ nó!"
Kỳ Trì đầy uất hận, sợ đối phương gửi ảnh nhóm, vội quát: "Mau xóa mấy tấm ảnh ! Như còn thể coi như so đo với !"
Một tiếng nhẹ vang lên.
"Em đây, xóa."
"…"
Kỳ Trì dám đến gần. Sợ pheromone của đối phương phả lên .
Chỉ nghĩ đến cảm giác áp chế lúc khiến run lẩy bẩy.
"Rốt cuộc là Alpha thật S cấp ?"
"Không . Muốn thử ?"
"Tôi ngu."
Thấy Trình Dữ mở điện thoại album, Kỳ Trì liếc một cái - suýt té xỉu.
Trong album gần như tất cả là ảnh của ! Hơn nữa còn là chụp lén lúc hề !
Hắn lao tới giật điện thoại nhưng Trình Dữ giờ kiềm chế khí tức nữa, nhường, cũng né.
Khoảng cách giữa hai giờ xa một trời một vực. Hắn thể nào thắng nổi một Alpha cấp S.
"Đưa điện thoại cho ! Anh là đồ đê tiện!!!" Mặt Kỳ Trì đỏ bừng.
Sau đó Trình Dữ đưa một lựa chọn tàn nhẫn: "Tôi gửi ảnh nhóm. Hoặc là em lời , để em tự xóa."
"…"
Để , chỉ ?
Nếu để ngoài … mặt mũi coi như xong. chỉ … chịu khổ xong vẫn giữ danh tiếng Kỳ tổng.
Người mặt quá hiểu , như nắm hết điểm yếu trong tay.
Kỳ Trì rơi thế tiến thoái lưỡng nan. Cả hai lựa chọn đều chọn. trốn thì trốn .
Những tấm ảnh , thực sự để chúng tồn tại thêm một giây nào.
Kỳ Trì nhăn mày, cuối cùng vẫn mở miệng: "Đưa điện thoại đây."