[ABO] Beta Lạnh Lùng Bị Alpha Điên Cuồng Cưỡng Chiếm - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-04 16:34:07
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Du Bạch vốn dĩ khó ngủ, dạo gần đây tình trạng càng tệ hơn.

Tựa như quen một bạn mạng, những chuyện tiện với bên cạnh thì dễ dàng tâm sự với đó. Vì đối phương hề liên quan đến vòng đời sống riêng tư của .

Cuối hạ đầu thu, bầu trời âm u như phủ một tầng sương mù nặng nề. Khoảng 5 giờ sáng, trời vẫn sáng hẳn, tiếng sấm dội vang, mưa rơi lộp bộp đập bậu cửa sổ.

Trong tiếng mưa rền vang , xen lẫn vài cơn ho trầm thấp của đàn ông. Có lẽ là do đêm qua hút quá nhiều thuốc, lồng n.g.ự.c đau nhói từng hồi, nhưng Giang Du Bạch mấy nhạy cảm với cơn đau.

Sốt cao khiến cơ thể mất nước, môi khô khốc khẽ hé mở, từng thở dồn dập bật .

Anh thói quen khi ngủ sẽ đặt sẵn một ly nước tủ đầu giường. Thế nhưng thứ nước vốn còn âm ấm tối qua giờ lạnh ngắt.

Giang Du Bạch còn sức để dậy rót thêm nước ấm. Anh gắng gượng nhấc cánh tay nặng nề, ánh đèn ngủ nhỏ đầu giường đủ sáng. Vì tầm mờ nhòe, trong phòng đột nhiên vang lên tiếng thủy tinh vỡ chói tai.

Anh nhắm mắt , một tiếng thở dài gần như thể thấy vang lên trong gian tĩnh lặng.

Đôi khi con vô cớ sinh chán ghét chính , đến mức ngay cả bản cũng đối diện.

Lúc trời hửng sáng chực tối, một giấc ngủ chập chờn gián đoạn, mở mắt mới nhận trong căn phòng chỉ một , nỗi cô đơn như phóng đại lên gấp bội.

Không từ lúc nào bên ngoài sáng trưng. Chuông điện thoại cũng vang lên theo.

Sau khi chuông reo hai , mới mở đôi mắt đỏ .

Thật hiếm lạ – là cuộc gọi từ Tần Phương.

Nếu là , sẽ bao giờ nghĩ ngợi thêm gì. giờ phút , trong đầu mơ hồ hiện lên cảnh Giang Nam Khê nháo, còn bà thì dịu dàng dỗ dành, hứa hẹn sẽ bù đắp bằng một món quà khác.

Mà bản lúc ê ẩm.

Điện thoại bắt máy, giọng phụ nữ vang lên: "Bao nhiêu năm , con vẫn chịu buông tha cho Tiểu Khê? Nó là Omega, cần yêu thương che chở. Nó rốt cuộc cũng là em trai con, con thể chỗ nào cũng nhằm nó."

"..." Dù ý thức còn mơ hồ, nhưng Giang Du Bạch cũng đại khái hiểu tình hình, là Giang Nam Khê về mách lẻo.

thì thể mách ai đây?

Người phụ nữ tiếp: "Giờ công ty gặp khó khăn, gia đình cũng cần Tiểu Khê liên hôn để gánh vác. Nhà họ Giang vốn đời chê bai, nếu nhờ Tiểu Khê, cái nhà sớm tan rã."

"..."

"Con ?" Giọng điệu bà trở nên chút thiếu kiên nhẫn, dù cũng hiếm khi dành thời gian cho đứa con .

Từ nhỏ đến lớn, Giang Du Bạch hiếm khi gặp mặt ba . Thời học còn bạn bè trêu chọc là "mồ côi", mà quả thực cũng chẳng khác biệt bao nhiêu.

Điện thoại tắt khi nào, còn nhớ rõ.

Chỉ co trong chăn, bọc kín đến mức gần như vùi cả gương mặt . Dẫu thở phần khó nhọc, nhưng ít nhất trong ấm mỏng manh , tìm một chút an ủi.

...

Quý Dã Châu cầm điện thoại, kìm nén cơn thôi thúc gọi cho Giang Du Bạch.

Còn về mấy lời giáo điều cổ hủ của ba , một chữ cũng lười . Hồi còn học, chỉ tụ tập cùng đám bạn như Kỳ Trì, quan tâm đến chuyện làm ăn.

dạo gần đây vì làm việc chung với Giang Du Bạch, để nghĩ là gã thiếu gia ăn chơi trác táng. Vậy nên cắm đầu học hỏi, bổ túc thêm đủ thứ kiến thức kinh doanh.

Thực , sản nghiệp lớn nhất của Quý gia là y tế, ngoài phần đó , các công ty khác đều quyền lên tiếng..

Lão tổng của Hối Lâu gần đây siêng năng như , trong lòng cũng lấy làm vui mừng.

Hắn từ thành phố bên trở về chuyến công tác. Vốn dĩ hai ngày, nhưng nghĩ tới thời gian trống Giang Du Bạch sẽ "tình mới", bèn rút ngắn một nửa, vội vã về.

Sáng đó ghé qua Vinh Tinh, mới hôm nay Giang Du Bạch nghỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-beta-lanh-lung-bi-alpha-dien-cuong-cuong-chiem/chuong-12.html.]

Trước , ngày nghỉ ý nghĩa gì. Hai sẽ hẹn gặp ở khách sạn, triền miên từ ngày sang đêm.

Còn hôm nay thì ?

đang ở cùng khác?

Nghĩ đến điều , vẻ mặt lập tức trở nên u ám.

Trần Tiểu Vũ thấy vẻ mặt đó của , càng tin chắc xu hướng bạo lực.

Trần Tiểu Vũ nhấn mạnh: "Hôm nay trưởng phòng Giang nghỉ, nếu ngài việc gấp, thể tìm trưởng phòng Chu."

Quý Dã Châu lời cô, xoay rời khỏi công ty.

Nơi thể tìm thấy , ngoài công ty chỉ còn căn hộ riêng.

Hắn gọi vài cuộc, ai bắt máy.

Đứng cửa nhà, rõ tiếng chuông điện thoại vang lên từ bên trong.

Lẽ nào... đưa ai về đây ?

Trước hỏi địa chỉ nhà, Giang Du Bạch luôn kín miệng, cũng bao giờ để đưa về. Vậy mà giờ như thế .

Hắn mang tâm trạng của một chồng bắt gặp vợ ngoại tình, nhớ thoáng qua mật mã cửa mà nhập.

14725836.

Là dãy từ xuống bàn phím, chỉ thiếu 9, đơn giản đến mức khỏi cần nhớ.

Giống như ảnh đại diện biệt danh của , nhạt nhòa vô vị, lưu chút ấn tượng.

Hắn đẩy cửa bước , nhưng mắt cảnh tượng tưởng tượng.

Trong gian yên tĩnh và tối tăm, gần như thở con .

Hắn bật đèn, ánh sáng chói lòa phơi bày tất cả: đàn ông đang cuộn trong chăn, giường.

Sàn nhà ẩm ướt, mảnh thủy tinh vỡ vương khắp chân giường.

Trong ấn tượng của , Giang Du Bạch lúc nào cũng chỉn chu, sạch sẽ, đến mức tìm chỗ bắt . giờ, khung cảnh lộn xộn lạ lẫm.

"Giang Du Bạch?" Hắn gọi.

Người đáp.

Quý Dã Châu lúc mới nhận điều . Hắn đến mép giường, vén một góc chăn lên.

Người đàn ông nhắm mắt, hàng mi dài và dày cụp xuống. Khuôn mặt vốn tái nhợt giờ đây ửng đỏ một cách bất thường. Nhìn kỹ, thực sự trẻ hơn so với tuổi thật, thậm chí còn chút vẻ ngoan ngoãn.

cơ thể nóng đến kinh ngạc, chăn cũng mồ hôi làm ướt sũng.

"...Mẹ tiệt!" Hắn hiếm khi buột miệng c.h.ử.i thề.

Quý Dã Châu vội khoác áo ngoài cho , bế thốc khỏi giường, lao thẳng đến bệnh viện.

Hắn nghĩ đến nhiều khả năng khi gặp Giang Du Bạch, thể là tiếp tục dùng giọng điệu công việc chuyện với , hoặc là đang phóng túng với khác.

Chỉ duy nhất ngờ, thấy một Giang Du Bạch bệnh tật, yếu ớt co ro trong chăn.

Dường như lớp vỏ bọc lạnh lùng tự chủ thường ngày nứt , để lộ phần yếu mềm tận sâu bên trong.

Nếu hôm nay về kịp... thì Giang Du Bạch trong tình trạng liệu ai chăm sóc ?

 

Loading...