[ABO] Bé Omega ngọt ngào ngốc nghếch biết đọc tâm - Chương 15.2
Cập nhật lúc: 2025-02-07 13:58:05
Lượt xem: 17
"Cậu đã lâu chưa về ký túc xá, chúng tôi trước đây đều rất tò mò về cậu."
Vương Lâm vốn là người nói nhiều, dù biết Văn Điềm không quá thích trò chuyện, nhưng hắn cũng chẳng ngại mà tiếp tục nói: "À, đúng rồi, bọn tôi đã tắm rửa xong, lát nữa cậu cứ vào phòng tắm là được."
Văn Điềm lễ phép đáp lại: "Cảm ơn," rồi bước vào phòng.
Trong phòng có giường ngủ trống, có lẽ là của cậu. Vì lâu không ai quét dọn nên chiếc giường có một lớp bụi mỏng, chăn nhăn nhúm.
Văn Điềm phủi khăn trải giường một chút rồi ngồi lên.
Cậu lấy quần áo để tắm ra rồi bước vào phòng tắm. Vừa tắm xong bước ra đã bị Vương Lâm đang nằm trên giường gọi lại.
Vương Lâm chắp tay trước ngực, vẻ mặt cầu xin: "Văn Điềm giúp tôi lấy quần áo ở cửa sổ đi, chiếc áo màu đen có chữ tiếng Anh đó. Hôm nay tôi đi học mệt quá không muốn cử động, làm ơn giúp tôi đi."
Văn Điềm chớp mắt, nhẹ nhàng trả lời: "... Được."
Trong ký túc xá của họ có một ban công nhỏ, bình thường người ta hay phơi đồ hoặc hóng gió ở đó.
Văn Điềm kéo cửa ban công ra, bước vào.
Ban công tối om, cửa sổ cũ kỹ thiếu sự bảo trì, những cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt, gió lạnh thổi vào, khiến mặt Văn Điềm lạnh buốt.
Cậu đưa tay lau mặt, rồi tìm chiếc áo của Vương Lâm. Nhưng tìm mãi không thấy chiếc áo mà hắn yêu cầu.
Văn Điềm hơi bối rối, quay lại nói: "Vương đồng học, tôi hình như không tìm thấy chiếc áo đó...?"
Vừa nói xong, cậu thấy Vương Lâm không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa tay ôm một chậu nước. Vương Lâm đổ hết nước trong chậu lên người Văn Điềm, khiến cậu ướt đẫm từ đầu đến chân.
Lúc này, Vương Lâm không còn vẻ mặt hiền hòa nữa, mà thay vào đó là vẻ đắc ý, mặt hắn lạnh lùng giống hệt Thẩm Chi Tự.
Hắn không có vẻ gì là ngượng ngùng, mà còn vui mừng nói: "Ai bảo mi chọc giận Thẩm bí thư, đáng đời. Đừng mong tỉnh lại được đâu."
Văn Điềm không hề đoán được tình huống này, nước từ mũi và miệng cậu tràn ra khiến cậu ho khan, mặt mày nhăn nhó.
Cậu không hiểu Vương Lâm đang nói gì, vừa định mở miệng hỏi thì Vương Lâm đã nhanh chóng đóng cửa ban công lại, khóa trái.
Văn Điềm ngơ ngác một chút, bước lại thử kéo cửa, nhưng không sao mở được.
Cậu hoàn toàn nhốt bên ngoài ký túc xá.
Xung quanh tối tăm, bốn bề là những bức tường gạch kín mít, chẳng có lối thoát.
Văn Điềm sững sờ, không biết phải làm sao, ngón tay cuộn lại, nhìn quanh cũng không biết nhờ vả ai.
Văn Điềm mím chặt cánh môi, thực muốn khóc.
—
Lúc này, ở một ký túc xá khác.
Khúc Ngọc vừa bước ra từ phòng tắm, hơi nước vẫn còn vây quanh người y, y lê đôi giày bước về hướng ban công. Khi vừa lấy đồ lót thì từ bên ban công có tiếng ho khan yếu ớt vọng tới.
Ánh mắt Khúc Ngọc thoáng qua một sắc lạnh, y lạnh lùng nhìn qua và thấy một Omega đang đứng bên ban công, chỉ mặc bộ quần áo mỏng manh.
"Ai đó ?" Khúc Ngọc hỏi, giọng lạnh lùng.
Văn Điềm bỗng dưng nghe thấy có người lên tiếng, giật mình rụt người lại quay đầu nhìn thấy Khúc Ngọc. Trên gương mặt cậu dần hiện lên vẻ vui mừng.
"Khúc Ngọc." Cậu khẽ gọi, mắt ánh lên vẻ mong đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/abo-be-omega-ngot-ngao-ngoc-nghech-biet-doc-tam/chuong-15-2.html.]
Khúc Ngọc nghe thấy tiếng gọi, cảm giác như hơi thở mình cũng ngừng lại.
Sao lại nhìn thấy mình lại ui đến vậy? Sáng nay cậu ấy chẳng phải đã rất tức giận sao?
Khúc Ngọc giữ vẻ mặt lạnh lùng, bình thản giấu chiếc quần lót nhăn nhúm ra sau lưng, lạnh lùng hỏi: "Sao cậu lại ở đây?"
Bình thường cậu ấy luôn đi cùng Giang Cảnh, hôm nay sao lại chạy đến ký túc xá?
Văn Điềm khẽ mím môi dưới, cậu sợ Vương Lâm nghe thấy, đành bất đắc dĩ bước gần cửa sổ, đối diện với Khúc Ngọc mà nói chuyện.
Khúc Ngọc nhướng mày, lúc này mới để ý đến dáng vẻ của Văn Điềm.
Văn Điềm mặc bộ quần áo ướt, vì hơi nước mà chúng trượt xuống một chút, để lộ phần vai mượt mà, làn da trắng sáng. Ánh sáng từ các đèn tuần tra chớp qua, khiến không thể phân biệt rõ ràng là do cậu ta trắng hơn hay là ánh đèn quá sáng.
Bộ quần áo không dài cũng không ngắn, chiếc áo và quần đùi che đi đường cong thân thể, chỉ để lộ một chút phần đùi hơi nhô lên, nhìn kỹ sẽ thấy hơi run.
Ánh mắt Khúc Ngọc từ từ di chuyển xuống.
Y thấy đôi mắt Văn Điềm đỏ bừng, gương mặt trắng như giấy, tóc ướt đẫm còn vương lại vài giọt nước. Bộ quần áo dính sát vào người, để lộ ra vóc dáng mảnh mai, yếu ớt khiến người khác phải rùng mình. Hầu hết quần áo trên người cậu đã khô do nhiệt độ cơ thể, nhưng góc áo vẫn còn ướt, nước nhỏ xuống từ phần chân, lăn dài xuống chân trắng nõn.
Khúc Ngọc nhìn không rõ, trong giây lát, y cũng không biết nước đó từ đâu mà ra.
Y vẫn giữ im lặng, nhưng rồi nghe thấy Văn Điềm lên tiếng: "Khúc Ngọc, có thể cho tôi mượn điện thoại của cậu được không? Tôi muốn gọi điện."
Khúc Ngọc im lặng.
"Khúc Ngọc?"
Khúc Ngọc cảm thấy có chút mất tự nhiên, y mới hỏi: "Cậu vừa tắm xong sao?"
Lúc này, rõ ràng không phải là thời điểm thích hợp, nhưng Văn Điềm vẫn ngây ngô đáp lại một cách thành thật: "Tắm rồi."
Khúc Ngọc nhíu mày, lộ vẻ nghi hoặc.
Văn Điềm đang dùng loại xà phòng mà ký túc xá phát cho, mùi rất khó ngửi. Mỗi lần dùng, y đều thấy khó chịu, vậy mà sao khi đến chỗ của Văn Điềm, lại thấy mùi đó trở nên dễ chịu đến thế?
Khúc Ngọc cảm thấy kỳ lạ trong lòng, nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi. Y chỉ buông một tiếng "Ờ", rồi vứt cái sọt đồ bẩn sang một bên và quay người đi.
Văn Điềm không thể tin nổi, không thể hiểu được phản ứng của Khúc Ngọc. Cậu vừa mới cầu cứu y mà sao lại chỉ đáp lại bằng một tiếng "Ờ"? Cái đó có ý gì?
Văn Điềm run rẩy nói: "Đừng đ mà, có thể cho tôi mượn một chút được không? Xin cậu đó.”
Đây là lần thứ hai Văn Điềm nói với hắn "Cầu xin cậu ..."
Không giống như lần trước, khi y đang bực bội tìm cách trừng phạt, lần này Văn Điềm mang theo giọng điệu cầu xin, như thể đang coi Khúc Ngọc là cứu cánh của mình. Cậu như muốn nói rằng chỉ cần Khúc Ngọc đồng ý, cậu sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Khúc Ngọc không nhận ra, nhưng tâm trạng đang muốn rời đi bỗng nhiên biến mất. Tuy nhiên, miệng y vẫn lạnh lùng nói: "Tại sao tôi phải cho cậu mượn? Cậu c.h.ế.t ở đây cũng chẳng liên quan gì đến tôi."
Văn Điềm mặt tái nhợt, khẩn cầu run rẩy: "Chỉ cần cậu cho tôi mượn, tôi sẽ đáp ứng cậu mọi thứ, thật đó."
Khúc Ngọc dừng lại.
Nếu là người khác, có lẽ họ đã mắng một câu rồi bỏ đi, nhưng Văn Điềm lại không giống vậy. Cậu thật sự làm Khúc Ngọc cảm thấy có chút không nỡ, như thể nếu bỏ đi, y sẽ là kẻ phụ lòng.
Khúc Ngọc trầm mặc một lúc lâu, không biết là vì câu hứa hẹn của Văn Điềm mà bỗng cảm thấy hứng thú, hay chỉ đơn giản là vì một chút thiện tâm trong lòng. Cuối cùng y thở dài, nói một câu: "Chờ."