[ABO] Bé Omega ngọt ngào ngốc nghếch biết đọc tâm - Chương 14.2
Cập nhật lúc: 2025-02-02 15:37:01
Lượt xem: 27
Khúc Ngọc nhướng mày, không chút khách khí nói: “Đừng chặn đường, cút ngay.”
Nói xong, y đẩy Văn Điềm ra định rời đi . Văn Điềm có chút sốt ruột, sợ rằng nếu Khúc Ngọc đi mất, sẽ không có cơ hội tìm lại được người, vội vã bước lên trước, giữ chặt cánh tay y.
Khúc Ngọc liền gạt tay cậu ra, mặt đỏ bừng, giọng nói giận dữ như thể không tin được: “Đừng chạm vào tôi! Cậu lúc nào cũng thích sờ soạng nam nhân à? Thật ghê tởm!”
Văn Điềm: “?”
Văn Điềm không hiểu vì sao chỉ là chạm vào y một chút mà Khúc Ngọc lại tức giận như vậy. Cậu nhìn lại tay mình, thực sự rất sạch sẽ, chẳng có gì dơ bẩn.
Có vẻ như Khúc Ngọc thật sự ghét cậu đến mức chỉ cần có chút tiếp xúc cơ thể là đã nổi giận.
Văn Điềm không biết mình đã làm gì để đắc tội Khúc Ngọc, nhưng hiện tại cậu cũng không quá quan tâm điều đó.
Cậu lùi lại một bước, ngước mắt nhìn Khúc Ngọc, mím môi nói: “Tủ của tôi bị mở ra, chiếc lắc tay tôi để trong đó không thấy đâu. Chỉ có cậu có chìa khóa tủ dự phòng, có phải cậu lấy rồi không?”
Khúc Ngọc mất kiên nhẫn đáp: “Đầu óc cậu có vấn đề không? Sao tôi phải lấy đồ của cậu? Tôi có quen cậu à?”
Nói xong, y lạnh lùng ném lại một câu rồi quay lưng muốn đi. Văn Điềm vội vàng lên tiếng: “Chỉ có cậu thôi…”
Câu nói chưa dứt, nhưng ai cũng có thể đoán được rằng chỉ có Khúc Ngọc mới có chìa khóa dự phòng. Nếu đồ vật mất, chỉ có thể là y lấy đi.
Khúc Ngọc nhếch mép cười, không hề giữ thể diện như thể muốn xem Văn Điềm khó xử ra sao. Y kiêu ngạo nói: “Đúng vậy, tôi chính là người lấy. Tôi đã ném nó đi rồi, chẳng ai biết đâu.”
Y nhớ lại lúc vào học, khi mọi người đều vắng mặt, y tự ý mở tủ của Văn Điềm vốn định xem thử trong đó có phải đồ vật gì Giang Cảnh để lại không. Nhưng khi nhìn thấy chiếc lắc tay, y lập tức nhận ra đó là kiểu dáng chỉ con gái mới dùng.
Lúc ấy, t có cảm giác khó tả. Một mặt, y cảm thấy làn da Văn Điềm trắng mịn, đeo lắc tay này rất hợp, một mặt lại cảm thấy ghê tởm vì đây là món đồ của con gái, nên hắn ném đi mà không thèm nhìn lại.
Văn Điềm lập tức nóng nảy: “Cậu sao lại tùy tiện ném đồ của người khác? Mau trả lại cho tôi, tôi xin cậu đấy.”
Khúc Ngọc mặt mày cau có đáp: “Cầu xin cũng vô ích, tôi đã ném rồi, chẳng còn gì để trả lại.”
Văn Điềm cắn môi: “Vậy nói cho tôi biết cậu ném ở đâu, tôi sẽ đi tìm.”
“Vì sao tôi phải nói cho cậu? Tôi không muốn cậu biết.” Khúc Ngọc nói xong không thèm nhìn thêm một cái, quay người đi về phía phòng thay đồ.
Văn Điềm mặt tái nhợt, định vươn tay chặn y lại, nhưng nhớ lại việc Khúc Ngọc vừa mới hất tay ra, cậu đành thu tay.
Khúc Ngọc đi được một đoạn, bỗng nhiên dừng lại, ngoái đầu nhìn, thấy nước mắt của Văn Điềm không ngừng rơi. Gương mặt nhỏ nhắn, đẹp đẽ trong sáng của cậu giờ đã ướt đẫm, khiến Khúc Ngọc cảm thấy khó chịu.
Khúc Ngọc không thể không lên tiếng: “Cậu sao thế? Có phải vì tôi ném chiếc lắc tay của cậu không? Đó chỉ là món đồ mà có thể mua ở bất cứ đâu, nhiều ít gì cũng chẳng sao.”
Khúc Ngọc dừng lại, cảm thấy có hơi phiền, gãi đầu: “Một nam nhân như cậu, sao lại cứ mang đồ của con gái bên mình thế?”
Văn Điềm không quan tâm đến lời nói của y, chỉ nhìn biểu cảm thờ ơ của Khúc Ngọc. Cậu hiểu rằng Khúc Ngọc sẽ không nói ra chiếc lắc tay đó ở đâu.
Nhưng cậu không còn cách nào khác. Nếu như có thể biết được Khúc Ngọc hiện đang nghĩ gì, cậu sẽ biết nơi chiếc lắc tay rơi.
Văn Điềm đột nhiên nhớ ra lần trước ở văn phòng, cậu đã nghe thấy tiếng lòng của Alpha...
…Lần đó sao lại nghe được?
Văn Điềm nhíu mày hồi tưởng, bỗng nhiên mặt đỏ lên, vội vã đi vào phòng thay đồ.
Khúc Ngọc đứng ngoài, mắt lạnh nhìn theo bóng Văn Điềm.
Chờ cho Văn Điềm đi xa, Khúc Ngọc mới nhếch miệng, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào cánh tay mình, nơi vừa bị Văn Điềm chạm vào.
Lẽ ra, y phải cảm thấy ghê tởm vì bị Văn Điềm đụng phải, nhưng không hiểu sao y lại không ngừng nhớ lại cảm giác đó, cảm giác mềm mại và ấm áp, thậm chí còn thoải mái hơn cả khi tiếp xúc với con gái.
“Đm, ghê c.h.ế.t đi được.” Khúc Ngọc tức giận nghĩ.
Khúc Ngọc bỗng nhận ra mình đang nghĩ gì, giật mình vội vàng dùng tay chà xát cánh tay. Y mắng một câu thô tục trong miệng rồi giậm chân, có vẻ như tức đến mức muốn đạp vỡ một hòn đá trên mặt đất.
Văn Điềm ra khỏi trường học nhanh chóng đến công ty Giang Cảnh.
Công ty Giang Cảnh cách trường học không xa, chỉ khoảng mười phút là đến.
Khi Văn Điềm bước vào văn phòng, Giang Cảnh đang ngồi trên sô pha xem tin tức qua quang não. Anh nhìn thấy Văn Điềm đi vào, nhíu mày hỏi: “Tan học rồi à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/abo-be-omega-ngot-ngao-ngoc-nghech-biet-doc-tam/chuong-14-2.html.]
Văn Điềm gật đầu chậm rãi bước tới trước mặt Giang Cảnh.
Giang Cảnh nhìn thấy động tác nhỏ của cậu , nhẹ nhàng nói: “Có chuyện gì thì nói đi.”
Văn Điềm nghe vậy, lấy hết can đảm, mở miệng: “Thượng tướng, tôi có thể… thân cận ngài một chút được không?”
Giang Cảnh: “?”
Văn Điềm mặt đỏ bừng.
Cậu cảm thấy mình đột nhiên muốn thân cận với người khác thật sự là hành động quá mạo phạm và không lễ phép, nhưng hiện giờ cậu thực sự rất sốt ruột.
Văn Điềm vươn tay, vô lực nắm lấy góc áo Giang Cảnh, khẩn cầu: “Có được không? sẽ không lâu đâu.”
Lúc nói những lời này, đôi mắt cậu ướt đẫm, môi đỏ mọng như thể muốn dụ dỗ.
Giang Cảnh nhìn cậu vài giây, hít một hơi thật sâu, tất cả sự nghi ngờ bỗng chốc biến thành câu nói: “Được, tôi đồng ý.”
Giang Cảnh nói xong hơi ngẩng đầu, không tránh cũng không né, để Văn Điềm có thể đến gần hơn.
Văn Điềm lên sô pha, quỳ xuống bên chân Giang Cảnh, tay run run nâng mặt Giang Cảnh lên, rồi hôn một cái. Cậu không biết phải làm sao, chỉ khẽ chạm vào môi Giang Cảnh, thậm chí chỉ l.i.ế.m nhẹ.
Vài phút sau, Văn Điềm cảm thấy mệt mỏi, thở hổn hển, ngả người lên sô pha.
Giang Cảnh hạ mí mắt, không có biểu cảm gì, hỏi một cách bình thản: “Em gọi đây là thân cận sao?”
Văn Điềm vốn dĩ đã đỏ mặt, giờ lại càng đỏ hơn. Cậu lắp bắp: “Tôi, tôi không biết…”
Giang Cảnh không nói thêm gì, chỉ dùng giấy lau đi chất lỏng trên môi rồi lạnh nhạt hỏi: “Em ở trường học có làm gì sai trái không?”
Văn Điềm ngạc nhiên: “Tôi không có làm chuyện xấu.”
Giang Cảnh nhìn cậu một cách sắc bén: “Vậy là em chỉ đơn giản muốn thân thiết với tôi thôi à?”
Văn Điềm không tìm ra lý do nào khác, chỉ có thể ngượng ngùng đáp: “Vâng…”
Chưa dứt lời, hơi lạnh của không khí đột ngột tràn đến, thân thể nóng bỏng của Giang Cảnh đè lên, khiến cậu ngạc nhiên.
“Mở miệng ra.”
Văn Điềm run lên, vừa định phản ứng thì đã bị hôn lấy.
Cậu cảm thấy mình khẽ run rẩy, đầu óc mơ màng cho đến khi cảm nhận được lưỡi Giang Cảnh, ban đầu không chịu nhưng rồi lại dần dần theo bản năng mà làm theo.
Giang Cảnh biết rõ giới hạn của Văn Điềm, nên khi cậu thở không nổi Giang Cảnh mới buông ra.
Văn Điềm thở dốc, nhìn Giang Cảnh một lúc.
Đôi môi của anh giờ đây hơi sưng lên, là do Văn Điềm mới cắn vào, khiến mặt cậu đỏ rực, cảm giác như muốn tan biến ngay tại chỗ. Tuy vậy, Giang Cảnh vẫn bình thản như không có gì, không hề có biểu hiện khác.
Văn Điềm mơ màng đứng dậy: “Cảm ơn thượng tướng, tôi đi trước.”
Giang Cảnh: “…”
Văn Điềm trở lại trường học, không thể chờ đợi nổi, muốn tìm Khúc Ngọc để xem liệu cậu có thể nghe được thanh âm khác của y. Cậu hỏi quanh một vòng, cuối cùng tìm thấy Khúc Ngọc ở cửa khu dạy học.
Khúc Ngọc đang đi cùng mấy cậu thiếu gia nhà giàu, một trong số đó nhận ra Văn Điềm, nở nụ cười đẩy Khúc Ngọc một cái, ồn ào nói: “Khúc Ngọc, tiểu mỹ nhân kia đang đến kìa.”
“Có bệnh à, sao tôi phải để ý đến mỹ nhân?” Khúc Ngọc thấy bạn bè trêu chọc mình, không kiên nhẫn quay người thì nhìn thấy Văn Điềm đang tiến tới.
Khúc Ngọc ngây người định mở miệng mắng, nhưng chưa kịp nói gì thì thấy ánh mắt của mình bỗng dưng ngừng lại.
Văn Điềm mặt đỏ, môi ướt mềm, vẻ mặt như thể vừa bị ai đó “bắt nạt”. Và người đó là ai, ai mà không biết?
Khúc Ngọc không hiểu sao cả người nóng ran, bật thốt lên: “Đm, cậu có bệnh à?”
Tới đây để khoe chuyện bị tình cảm hả?