[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 86
Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:23:26
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Bởi vì chiếc nhẫn tay Tần Mục Dã, Dung Thu trở về liền trằn trọc cả đêm ngủ.
Cậu một chiếc hộp gỗ, bên trong đặt mười chiếc nhẫn do chế tạo cho Tần Mục Dã. Tần Mục Dã vẫn luôn cho rằng đây là những chiếc nhẫn làm khi xóa ký ức dành cho beta “A Dã”, rằng ngay từ đầu chúng là dành cho .
Nhìn mười chiếc vòng bạc lấp lánh , trong lòng Dung Thu bỗng dưng phiền muộn.
Cậu đóng chiếc hộp , giống như đem bộ những nỗi lòng phức tạp cũng khóa chặt bên trong.
Dung Thu tranh thủ thời gian tự cắt tóc cho . Ngày hôm trở về, vẫn luôn bàn bạc với Triệu Nam Thần về cách tìm Dung Khâm. Bọn họ phái nhiều quân tình nguyện tìm, nhưng rừng mưa quá rộng, đến giờ vẫn tung tích của Dung Khâm.
Dung Thu nghỉ một ngày bên cạnh tinh hạm y tế. Vốn dĩ định khi thăm Tần Mục Dã xong sẽ tìm , nhưng Triệu Nam Thần đồng ý.
“Anh Tiểu Thu tìm cũng chắc tìm , bằng nghỉ ngơi , hoặc là chăm sóc Tần tổng chỉ huy một chút.”
“Không , …”
“Anh Tiểu Thu!”
Thái độ của Triệu Nam Thần nghiêm túc, thậm chí phần nghiêm khắc. Sau trận diệt phỉ quy mô lớn , Triệu Nam Thần trưởng thành nhanh.
“Trong hơn một tháng qua Tiểu Thu quá vất vả . Không chỉ họp với tam quân, còn tự lái cơ giáp tham gia hành động. Một ngày Tiểu Thu ngủ nổi bốn tiếng. Em giống Tiểu Thu, em vẫn luôn ở hậu phương điều phối, thể lực vốn dồi dào hơn.”
Dung Thu còn định gì đó, nhưng Triệu Nam Thần vẫn yên tâm để : “Chẳng lẽ Tiểu Thu quên ? Sau khi đại thắng, Tiểu Thu bước xuống khỏi khoang cơ giáp mà chân còn mềm nhũn, suýt nữa ngã sấp xuống. Cho dù , thì cũng bảy ngày hãy !”
“……”
Dung Thu chỉ thể ở .
nghỉ ngơi thì là chuyện thể.
Những ngày vẫn ở bên cạnh Tần Mục Dã. Bảy ngày trôi qua, tình trạng của Tần Mục Dã cuối cùng cũng chuyển biến , thậm chí tâm tư của Alpha cũng bắt đầu d.a.o động.
Một ngày nọ, phòng bên cạnh bỗng trở nên đặc biệt ồn ào, là bệnh nhân mới nhập viện.
Dung Thu ngang qua xem thử, mà thấy Dung Khâm.
“Anh!”
Dung Khâm vô cùng chật vật. Trên đầy vết thương, khuôn mặt trắng trẻo cũng dính đầy bùn đất và vết bẩn, thậm chí tóc còn vướng cả rơm khô.
Dung Khâm đang cùng hộ công của tinh hạm y tế khiêng cáng đặt Tần Trạch Tây lên giường.
Tần Trạch Tây thê t.h.ả.m hơn Dung Khâm nhiều. Không chỉ mặt mũi bầm dập, cả còn dính đầy máu. Khuôn mặt vốn gầy giờ chỉ còn bộ xương gầy guộc.
Dung Thu che chắn Dung Khâm, để chạm Tần Trạch Tây giường bệnh.
“Anh! Anh chứ!”
Dung Khâm ù tai, nên tiếng gọi đầu tiên của Dung Thu thấy. Đến khi Dung Thu tới nắm tay , Dung Khâm mới nhận Dung Thu cũng ở đây.
“Thu Thu!”
“Anh, thế nào? Có thương ?”
Dung Thu từ xuống Dung Khâm, còn Dung Khâm cũng đảo mắt quan sát Dung Thu.
“Anh . May mà Thu Thu cũng . Anh thấy trong video là em lái cơ giáp, lúc đó mới yên tâm.”
Trong lúc hai chuyện, bác sĩ cấp cứu nhanh chóng chạy tới.
Tinh hạm y tế giống bệnh viện, mỗi phòng bệnh đều nhỏ. Dung Thu đưa Dung Khâm bên ngoài.
Dung Khâm mệt mỏi kể tình hình lúc đó, cũng như sự quyết đoán sát phạt của Tần Mục Dã. Nghe mấy ngày qua vẫn , Dung Thu cuối cùng cũng yên tâm.
“Anh Dung Khâm làm thoát ?”
“……”
Tần Trạch Tây sẽ làm hại Dung Khâm. Lần Dung Khâm thoát là vì khi Tần Trạch Tây ngủ, đ.á.n.h ngất mở cơ giáp chạy ngoài.
Dung Khâm thật sự ngờ Tần Trạch Tây tháo mất linh kiện của cơ giáp. Khi bay nửa đường, cơ giáp rơi từ cao xuống.
Chiếc túi khí an duy nhất bảo vệ Dung Khâm, còn Tần Trạch Tây thì rơi xuống thành bộ dạng trọng thương .
“ . Ngược Tần Trạch Tây ngã thảm.”
Hiện tại độ thiện cảm của Dung Khâm với Tần Trạch Tây tụt xuống cực thấp.
Thậm chí còn chẳng nhắc đến.
“Không chuyện nữa. Thu Thu, em thế nào? Sao em ở trong tinh hạm y tế?”
“Đến thăm Tần Mục Dã.”
Giống như Dung Khâm, Dung Thu cũng ngắn gọn về tình huống đó.
Nghe xong, Dung Khâm thở dài nặng nề. Trên cổ tay đến giờ vẫn còn khóa bằng một bộ còng bạc.
“Tất cả còng tay của Tần Trạch Tây đều dùng cùng một ổ khóa và cùng một chìa khóa. Tần Mục Dã làm mở còng tay của em?”
Bỏ qua chuyện Tần Mục Dã trong kỳ mẫn cảm dùng còng tay khóa , Dung Thu : “Có lẽ còng tay của họ đều do cùng một hãng sản xuất.”
Lời chút buồn , nhưng kỳ lạ mà lý.
Dung Khâm bất đắc dĩ : “Em . Lúc Tần Mục Dã xác định đến tìm em thì vẫn đang trong kỳ mẫn cảm. Một Alpha trong kỳ mẫn cảm mà còn lái cơ giáp, thật sự chuyện dễ. may mà đến tìm em, nếu …”
Nhớ tình cảnh khi nổ tung, Dung Khâm bây giờ hận thể cầm d.a.o đ.â.m Tần Trạch Tây đang giường.
.
Tần Trạch Tây thể động .
Thậm chí một khi Tần Trạch Tây tỉnh , Alpha sẽ giao cho tòa án quân sự của Liên Bang xét xử.
Mà thứ chờ đợi chỉ cái c.h.ế.t.
—
Việc Tần Trạch Tây bắt cũng truyền đến tai Tần Mục Dã ở phòng bên cạnh.
Tần Mục Dã bày tỏ cảm xúc gì.
Từ khi Tần Trạch Tây và trở mặt, tình em giữa hai cũng theo đó tan vỡ.
Dù , vẫn lơ đãng hỏi một câu.
“Tần Trạch Tây hiện giờ trọng thương, cũng đang ICU, tình trạng còn tệ hơn lúc của .”
Dung Thu trả lời giúp thu dọn đồ trong tinh hạm y tế.
Mấy ngày nay tinh hạm y tế nhờ chiến hạm chủ của quân khu, nhanh chóng về chủ tinh của quân khu mười ba — U tinh.
Bên ngoài ánh lấp lánh, dải ngân hà rực rỡ. Lúc rời khỏi tinh hạm y tế trời còn lạnh. Sân bay của tinh hạm quân dụng trong quân khu, mà tinh hạm y tế của họ hạ xuống , nên Dung Thu và Dung Khâm cùng đưa Tần Mục Dã .
Không ai nghĩ rằng Dung Khâm và Tần Mục Dã vốn ghét như ch.ó với mèo, giờ thể hòa bình ở chung.
Còn Tần Trạch Tây thì nhân viên quân khu tiếp quản.
Trước khi xuống tinh hạm, Dung Khâm tùy ý : “Tôi bạn … quân khu mười ba phụ trách mới.”
Dung Khâm mở đầu câu chuyện, Tần Mục Dã lập tức tiếp lời: “ là nên tới. Thật khi đến đây sắp xếp .”
Dung Thu hỏi: “Anh rút lui như sẽ ảnh hưởng đến ?”
“Không.”
Sợ Dung Thu hiểu, Tần Mục Dã giải thích: “Cục diện chính trị luôn đổi khó lường. Quan hệ giữa và Liên Bang giống như hợp tác cùng lợi.”
“À…”
Dung Thu hiểu mà hiểu.
Giờ đây hợp tác giữa hai bên kết thúc. Khi Tần Mục Dã trở về chủ tinh, quân khu vẫn cử đến thăm hỏi an ủi. Dung Thu cũng cùng.
suốt quá trình, Tần Mục Dã đều tỏ lạnh nhạt.
Hai bên vốn chỉ là quan hệ lợi dụng lẫn .
Trước đây khi Tần Trạch Tây sụp đổ, buộc .
bây giờ Tần Trạch Tây chắc chắn sẽ đưa tòa án Liên Bang, hải tặc cũng tiêu diệt.
Tần Mục Dã đơn giản quyết định rời khỏi Liên Bang .
Thẳng thắn mà , thắng lợi phần lớn nhờ Tần Mục Dã đó mời quân đội Liên Bang.
Không lợi thì ai chịu hành động.
Trước đây, cao tầng quân khu mười ba nhiều thỉnh cầu Liên Bang phái đến hỗ trợ nhưng đều kết quả. Lần , Tần Mục Dã dùng hơn mười hành tinh khoáng sản thuộc quyền của để trao đổi, mới đổi những đội quân .
Đây cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến Tần Mục Dã nguội lạnh với Liên Bang.
Quân đội vốn dĩ tồn tại để bảo vệ nhân dân, mà dùng lợi ích cá nhân để đổi lấy sự hợp tác… điều thật quá châm biếm.
Những chuyện Dung Thu đều .
Dung Thu chỉ cảm thấy của Liên Bang đến đây thái độ , đến mức làm nổi bật lên việc Tần Mục Dã vẻ hùng hổ.
Tần Mục Dã càng tỏ lạnh lùng, phía Liên Bang càng nhã nhặn.
“Tôi sẽ Liên Bang nữa. Khi đơn từ chức nộp lên, chuyện rời là điều định.”
Người phụ trách khẽ thở dài: “Vậy thì Tần , xin ngài yên tâm. Công lao tiêu diệt hải tặc vẫn sẽ tính cho ngài. Phần thưởng và vinh danh của quân bộ sẽ chính thức công bố một tháng.”
Trước đó còn gọi là Tần tổng chỉ huy, đầu thành Tần . Dù họ sẽ khen thưởng Tần Mục Dã, Dung Thu vẫn thấy trong lòng khó chịu.
Khi của Liên Bang rời , tâm trạng Dung Thu vẫn nặng nề.
Tần Mục Dã bật : “Thu Thu, em đang giận cái gì?”
“Không giận, chỉ là trong lòng khó chịu.”
“Không cần khó chịu. Là tự nguyện.”
Khi họ bước ngoài, Dung Khâm và trợ lý của lái xe chờ sẵn.
“Liên Bang gì với các em mà lâu ?”
Dung Khâm chỉ hỏi thuận miệng, cũng mong trả lời.
Tần Mục Dã thẳng thắn: “Họ đến an ủi một chút.”
“Cũng nên an ủi. cứ mà rời chức ? Không cần họp thông báo gì ? Công lao nhiệm vụ tính thế nào? Hải tặc giải quyết , họ biểu hiện gì khác ?”
“Có lẽ sẽ một buổi tuyên dương.”
lấy cớ vết thương để xin từ chức, nên cần xuất hiện.
Sau khi lên xe, Dung Khâm đưa Tần Mục Dã về nhà , mà chở cả hai đến biệt thự của Dung Thu. Dung Thu vì trong lòng còn nhiều suy nghĩ, đến cửa nhà mới phát hiện Tần Mục Dã đang xe lăn cùng họ xuống xe.
Dung Khâm : “Cậu về nhà cũng chẳng ai chăm sóc, hơn nữa nhà chắc cũng dọn dẹp. Hay là ở tạm chỗ chúng ?”
Ánh mắt Tần Mục Dã lặng lẽ Dung Thu, trong mắt mang theo mong đợi.
Dung Khâm và Tần Mục Dã đều đang chờ câu trả lời của Dung Thu.
Dung Thu Tần Mục Dã gầy nhiều. Alpha vẻ mờ mịt, cả trông đặc biệt ngoan ngoãn, nhưng yết hầu khẽ lăn vài cái, như đang căng thẳng.
Cuối cùng Dung Thu khẽ gật đầu.
“Được.”
—
Tần Mục Dã ở phòng khách lầu.
Có lẽ phong thủy biệt thự của Dung Thu khá , vết thương của Tần Mục Dã lành nhanh, sắc mặt của Alpha cũng trở nên hẳn lên. Chỉ điều bỏ qua mái tóc cắt lộn xộn của .
Ban đầu Dung Thu cắt cho , nhưng Dung Khâm nổi, cầm kéo cắt loạn xạ một hồi. Nếu gương mặt của Tần Mục Dã đủ , kiểu tóc ch.ó gặm thật sự khó .
Dù cũng cắt , Dung Thu chỉ thể Dung Khâm xin Tần Mục Dã. Tần Mục Dã để ý, chỉ ôn hòa nhờ Dung Thu giúp tỉa một chút.
Những ngày đó trôi qua chậm rãi.
Tần Mục Dã gần như rảnh rỗi.
khác với Dung Khâm và Dung Thu, thỉnh thoảng vẫn xử lý một văn kiện.
Mỗi khi Tần Mục Dã gọi điện thoại hoặc họp trực tuyến, Dung Thu đều làm phiền .
Dung Khâm thì nhịn .
Đặc biệt là khi Tần Mục Dã cố tình xử lý công việc trong phòng, chỉ để thể thỉnh thoảng thấy Dung Thu.
Dưới ánh nắng sân phơi, Alpha mặc áo len đen ấm áp cùng quần ngủ, chân đôi dép xám do Dung Thu chọn cho. Gương mặt thư thái, bình thản, giống như chủ nhân thật sự của căn nhà . Trong ánh nắng ấm áp của mùa xuân, khuôn mặt tuấn, sống lưng thẳng tắp.
Dung · ruột chủ nhân thật sự của biệt thự · Khâm khỏi thẳng lưng, hùng dũng bước tới.
“Này, Tần Mục Dã.”
Tần Mục Dã ngẩng đầu khỏi văn kiện: “Anh? Có chuyện gì ?”
Nghe một tiếng “” , trong lòng Dung Khâm bỗng thấy nghẹn. Những năm giao tiếp với Tần Mục Dã ít , nhưng từng đối đãi như .
Có lẽ là nhờ ánh sáng của Thu Thu.
Đôi mắt sâu thẳm như mực của Tần Mục Dã vẫn đang .
Dung Khâm liếc Dung Thu đang nấu chè trong bếp, đầu nghiêm túc : “Cậu thật sự từ chức khỏi quân khu ?”
“Ừ.”
“Cậu gạt chứ? Tôi sắp thăng làm tổng chỉ huy .”
“Anh, chuyện đó còn xa.”
“Xa cái gì. Cậu là Alpha cấp S duy nhất hiện nay trong quân khu năng lực chiến đấu. Quân khu thể để rời ? Đừng tự trói như , lãng phí tiền đồ.”
Có lẽ giọng của Dung Khâm lớn, Dung Thu tắt bếp bước .
Khi rõ trong phòng khách đang chuyện gì, Dung Thu nhướng mày, hô hấp chậm , giọng khàn nhưng kiềm chế: “Anh, qua đây giúp em một chút.”
“Thu Thu đợi chút, đang…”
“Anh, em sắp kịp .”
“Ai! Anh đến ngay.”
Dung Thu gọi Dung Khâm sang, cái gọi là “ kịp” chỉ là nhờ gọt vỏ trái cây.
Dung Khâm xổm đất cẩn thận gọt vỏ, Dung Thu đang cầm muỗng dài, bỗng cảm giác điều chỗ khác.
sắc mặt Dung Thu vẫn bình thường. Khi thấy Dung Khâm ngừng tay, còn mỉm dịu dàng với .
Dung Khâm lập tức dời tầm mắt, ép suy nghĩ xuống.
Thu Thu đang nấu t.h.u.ố.c cho họ mà!
Vì Thu Thu của chắc chắn sẽ thiên vị tên Alpha … nhỉ.
—
Những lời của Dung Khâm gieo một hạt giống trong lòng Dung Thu.
Từ trở về và chuyện với của Liên Bang, Tần Mục Dã từng nhắc chuyện quân khu Liên Bang nữa.
Mỗi tối ba cùng xem bản tin buổi tối của quân khu mười ba. Biểu cảm của Tần Mục Dã luôn bình thản, giống như một ngoài cuộc hảo.
Dung Thu thấy hết, nhưng gì.
Trong thời gian đó, một sĩ quan beta của quân khu đến thăm một . Rõ ràng là giờ làm việc, nhưng mặc quân phục.
Sĩ quan beta đó cũng từ chức.
“Ở bên cạnh tổng chỉ huy rèn luyện nhiều năm như là đủ . Giờ về kết hôn.”
Đây là nhiệm vụ cuối cùng của . Những văn kiện cá nhân đó Tần Mục Dã ký đều mang đến.
Anh sắp cùng bạn đời beta của kết hôn và hưởng tuần trăng mật, còn đưa thêm một tấm thiệp mời cho Dung Thu.
“Thời gian là tháng .” Sĩ quan beta Dung Thu thêm một nữa. “Bạn đời của là fan sự nghiệp của Dung , nên Dung nhất định đến.”
Dung Thu ngẩn : “Được.”
Sĩ quan beta rời , Triệu Nam Thần cũng tìm đến nương nhờ.
Triệu Nam Thần quả thật trưởng thành, nhưng khi thấy Tần Mục Dã, mắt vẫn sáng lên.
Đây là thần tượng của mà!
Diệt phỉ đại thắng.
Triệu Nam Thần lập tức tổ chức tiệc khánh công.
Buổi chiều Alpha mua đồ ăn, buổi tối bếp nấu nướng. Khi lên bàn, bàn bày sẵn hơn mười món chính.
Nhìn Tiểu Thu bàn ăn nghiêm túc chăm sóc Tần Mục Dã, trong lòng Triệu Nam Thần vui sướng thôi, lập tức ăn liền ba bát cơm. Ăn xong, Triệu Nam Thần mới buông đũa: “ , Dung Khâm, Tiểu Thu, trai em mấy ngày tới sẽ dẫn qua đây. Nếu trong đội quân tình nguyện ai cảm thấy tâm lý , họ sẽ giúp làm tư vấn tâm lý.”
“Thế thì quá, khi nào họ đến?”
“Chắc cũng trong mấy ngày tới thôi. hành động diệt phỉ thành công thật sự quá . Em còn tưởng đến cuối cùng sẽ thất bại cơ, may mà quân Liên Bang kịp thời phái tới. Chỉ tiếc là lúc đó Tổng chỉ huy đại nhân thương nên thấy . Muốn điều động quân liên hợp Liên Bang một nửa trong Liên Bang bỏ phiếu đồng ý. Hình như từ khi quân liên hợp thành lập đến nay, từng tình thế lớn đến mức xuất động họ. Quân liên hợp vẫn luôn quá yên tĩnh, em thậm chí còn tưởng đó chỉ là truyền thuyết thôi……”
“Không đáng tiếc.”
Dung Thu cắt ngang lời Triệu Nam Thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-86.html.]
“A?”
“Quân liên hợp Liên Bang phía là do Tần Mục Dã mời tới từ .”
“Tổng chỉ huy đại nhân lợi hại ?”
Tần Mục Dã càng kinh ngạc hơn, từng với Dung Thu rằng quân liên hợp là do mời tới.
Thu Thu… làm ?
Mãi cho đến khi ăn xong, Dung Thu vẫn một lời. Cậu lặng lẽ thu dọn bát đũa bàn, môi mím chặt, giống như một con trai khép kín.
Khó chịu, khó chịu.
Cậu cố ý xem trộm tài liệu của Tần Mục Dã.
buổi chiều khi giúp Tần Mục Dã thu dọn văn kiện, những tài liệu đó quá lộn xộn. Tần Mục Dã nhờ giúp sắp xếp , kết quả vô tình thấy hơn mười bản hợp đồng chuyển nhượng quyền khai thác các tinh cầu khoáng sản.
Trên đó ghi rõ, Tần Mục Dã lượt chuyển nhượng hơn mười tinh cầu khoáng sản lớn quyền . Tên nhận chuyển nhượng trông quen thuộc, Dung Thu vốn luôn quan tâm đến quân vụ, chỉ liếc mắt nhận đó đều là của tổng bộ Liên Bang.
Hơn nữa thời gian quá trùng hợp.
lúc khi Tần Mục Dã đến hành tinh phụ thuộc.
Mọi chuyện đều thể giải thích.
Cái gọi là viện binh từ trời rơi xuống, chẳng qua cũng chỉ là vì lợi ích mà điều động.
vì Tần Mục Dã gì, nhất là bây giờ còn rời khỏi quân khu. Trong lòng Dung Thu càng như kim châm. Nếu vì , Tần Mục Dã vốn sẽ như . Tần Mục Dã là một trong bốn phó tổng chỉ huy của Liên Bang, chiến dịch diệt phỉ danh tiếng vang dội, lên vị trí tổng chỉ huy Liên Bang cũng chuyện khó.
bây giờ thì chẳng còn gì nữa.
Mãi đến khi rửa sạch hết bát đũa, trong lòng Dung Thu vẫn còn nghẹn .
Triệu Nam Thần và Dung Khâm đang xem TV, còn Tần Mục Dã thì vẫn ngoài bếp chờ .
Dung Thu lau khô tay, đầu liền đụng chân Tần Mục Dã.
Xương cẳng chân đau, nhưng quá nghiêm trọng, thể chịu . Chỉ cần c.ắ.n răng là qua, nhưng lo đụng trúng vết thương của Tần Mục Dã.
“Chân thế nào ?”
“Thu Thu tâm sự ?”
Năm phút .
Dung Thu phát hiện đang dỗ dành.
Vài năm nữa gần ba mươi tuổi, một beta gần ba mươi tuổi đang một Alpha cấp S dỗ dành.
Tần Mục Dã học nghệ thuật ngôn ngữ ở ?
Mỗi câu đều hề gấp gáp, nhưng từng chút một dẫn dắt hết phiền muộn trong lòng. Thậm chí khi đang chuyện, Tần Mục Dã còn tiện tay hâm nóng một ly sữa yến mạch cho .
Ánh đèn ban đêm mang theo cảm giác mê hoặc khó tả.
Sau khi hiểu rõ tình hình, Tần Mục Dã gì, chỉ dùng đôi mắt đen dịu dàng Dung Thu.
“Thu Thu, em xem cái .”
Dung Thu cầm ly sữa, tiện tay nhận lấy tập tài liệu Tần Mục Dã đưa.
còn kịp xem, ngơ ngác. Trên bìa tài liệu một chữ “Mật” lớn.
“Tài liệu mật của Liên Bang?” Vậy thì thể xem.
Tần Mục Dã lắc đầu: “Không .”
Hắn dừng một chút mới : “Là tài liệu liên quan đến nhà họ Tần.”
Dung Thu lúc mới cúi đầu tiếp, nhưng mới xem một nửa, chân mày nhíu chặt.
Trong tài liệu ghi rõ, Tần Trạch Tây Alpha cấp S phân hóa tự nhiên, mà là thể tiến hóa kích thích bằng t.h.u.ố.c do cha Tần tiêm . Bên trong là lời sám hối của cha Tần. Cái c.h.ế.t của hai chỉ là tai nạn, mà là họ cố ý làm để tự sát chuộc tội.
Những dòng chữ nặng nề vô cùng. Một khi tài liệu lộ ngoài, chắc chắn sẽ gây chấn động lớn trong mười ba quân khu.
Ai thể ngờ rằng Alpha cấp S đầu tiên kể từ khi Liên Bang thành lập là sản phẩm của t.h.u.ố.c kích thích?
Dung Thu chằm chằm Tần Mục Dã: “Vậy còn ……”
Tần Mục Dã hiểu ý , chỉ khẽ nhắm mắt: “Không .”
Trước khi phân hóa vài năm, cha và ba nhỏ của qua đời, thể tìm một Alpha cấp S bình thường để so sánh.
“ dù thế nào, vẫn là .”
Tần Mục Dã ngập ngừng : “Anh trong lòng Thu Thu, mãi dán nhãn Alpha cấp S. Nếu Alpha cấp S thật sự, thậm chí Alpha, Thu Thu em vẫn sẽ……”
“Đừng nghĩ nhiều.”
Dung Thu cắt ngang lời . Cậu cẩn thận đặt tập tài liệu. Khi đôi mắt thấy ánh sáng, ánh của Dung Thu trong trẻo và thuần khiết; nhưng khi rơi ánh đèn, mang sắc xanh u trầm mê hoặc.
Lúc , chiếc cằm thanh tú của nâng lên, khóe môi khẽ cong, lông mi hạ xuống, trông như đang bất lực mà dung túng: “Dù là Alpha, beta Omega thì vẫn là . Chẳng lẽ vì chỉ là một beta bình thường mà sẽ đến cứu ?”
Dung Thu giả vờ tức giận, còn Tần Mục Dã căng thẳng vô cùng. Hắn nuốt khan, khó khăn : “Sao thể!”
Chính vì gặp nên mới vượt ngàn dặm xa xôi.
những lời như , bây giờ dũng khí . Lúc dám tỏ tình chỉ vì sinh t.ử ở ngay mắt, sợ nếu thì sẽ còn cơ hội; nhưng bây giờ cuộc sống yên , cần điều gì đó thúc đẩy mới dám tiến thêm một bước.
với Dung Thu, chỉ cần câu đủ.
Dung Thu khẽ , khóe môi mím , hàng mày cong, nụ nhàn nhạt như cơn gió nhẹ lướt qua cánh hoa, làm nhụy hoa khẽ lay động.
Nhìn , Tần Mục Dã thầm than thật đủ điềm tĩnh, nhưng vẫn nhịn mà theo.
Dù thế nào nữa, vẫn luôn vì những cử động nhỏ của Dung Thu mà rung động.
Có nhiều chuyện thể chắc chắn như chuyện quân sự, chuyện công ty. riêng tâm tư của Dung Thu, thể xác định.
Đây là đầu tiên, cảm nhận cảm giác an từ nơi Dung Thu.
Cái gọi là cảm giác an , đại khái chính là như .
Chỉ một câu đơn giản, khiến tâm sự trong lòng lặng lẽ lắng xuống.
Trái tim , dễ dàng như mà yên .
—
Hôn lễ của Vệ Minh định ngày hai tháng hai.
Nghe đó là một ngày lành.
Khách đến nhiều, bởi vì bạn đời của Vệ Minh là cô nhi của quân khu mười ba, nên chỉ cha Vệ Minh cùng bạn bè thiết của hai bên tới tham dự. Tần Mục Dã và Dung Thu đương nhiên cũng đến. Đầu xuân gió lạnh, hai đều mặc áo khoác đen, qua vô cùng xứng đôi.
Với tư cách là cấp cũ của Vệ Minh, Tần Mục Dã còn lên phát biểu vài câu.
Hôn lễ quá đông , bầu khí đặc biệt ấm áp mà ồn ào, khiến luôn khổ sở vì xã giao như Dung Thu cảm thấy vô cùng thoải mái.
Khoảnh khắc duy nhất khiến lúng túng, đại khái là khi bạn đời của Vệ Minh đặt bó hoa cưới tay .
Không chỉ , beta mặc vest trắng còn nắm tay Vệ Minh, đỏ mặt xin Dung Thu ký tên, thậm chí còn chụp ảnh chung.
“Dung thủ tịch nhất định hạnh phúc!”
Vệ Minh ôm lấy bạn đời . Nghe xong câu đó, beta còn lấy hết can đảm liếc sang Tần Mục Dã bên cạnh, ý ám chỉ vô cùng rõ ràng.
Dung Thu chỉ khẽ gật đầu.
bó hoa tay nóng bỏng như than, đầu liền chuyển cho khác.
Tần Mục Dã hít sâu một , khó tin Dung Thu.
Dung Thu tiện tay nhét bó hoa lòng .
Làm xong việc đó, Dung Thu lạnh lùng kiêu ngạo đút tay túi. Đôi môi đỏ nhấp nửa ly rượu vang, làn da trắng mịn, môi đỏ tươi, đến mức giống như một quý tộc hút m.á.u bước từ lâu đài cổ.
“Thu Thu.”
—
Về đến nhà, Tần Mục Dã vẫn còn thất thần vì bó hoa.
Không chỉ , Dung Thu cũng .
Bó hoa cưới Tần Mục Dã mang suốt đường về. Dung Thu liếc thêm một cái: “Không cắm bình hoa ?”
Tần Mục Dã mím môi, ngoan ngoãn ban công tìm một chiếc bình hoa ít khi dùng.
Dung Thu: ?
Rõ ràng bàn cũng một chiếc bình trống…
Chẳng lẽ Tần Mục Dã thích chiếc bình sứ trắng giản dị ngoài ban công hơn?
Buổi tối, Dung Khâm nhắn tin việc nên về.
Tần Mục Dã chủ động bếp nấu ăn.
Dung Thu cũng mặc kệ .
Đêm xuân mưa nhẹ, Dung Thu kiểm tra cửa sổ ban công đóng kín . Quay đầu , thấy bó hoa đặt chiếc bàn dài ngoài ban công.
Hoa champagne hồng.
Tần Mục Dã tỉa bớt cành lá thừa, cánh hoa vẫn còn mùi nước hoa của hôn lễ hôm nay.
Đầu ngón tay Dung Thu khẽ vuốt cánh hoa.
Ấm áp, náo nhiệt.
Hôn lễ thật sự là chuyện vui.
Nhìn Vệ Minh và bạn đời của ngọt ngào như , trái tim Dung Thu dường như cũng mềm .
đưa bó hoa cho Tần Mục Dã, mà Tần Mục Dã chẳng chút phản ứng nào ?
Những lời Tần Mục Dã trong cơ giáp lúc đó… chẳng lẽ đều là lừa ?
Cái gì mà vẫn luôn thích .
Vì chẳng cảm nhận chút nào?
“Thu Thu.”
Ánh sáng mặt Dung Thu bỗng che khuất.
Ban công bật đèn, nên ánh sáng từ phòng khách chặn . Trên tấm kính phản chiếu bóng cao lớn phía , khiến tim Dung Thu khẽ run lên.
Dung Thu gì.
Cậu bóng phản chiếu kính. Trong tiềm thức, cảm thấy Tần Mục Dã sắp điều gì đó.
Giọng trầm thấp của Tần Mục Dã dịu dàng và lưu luyến: “Vẫn luôn cho em xem.”
Xem cái gì?
Dung Thu chậm rãi .
Tần Mục Dã sang bộ đồ ngủ đen, buồn ở chỗ vẫn còn đeo tạp dề. Có lẽ vì điện thoại nên một tay còn cầm điện thoại, tay ôm một chậu hoa.
Một chậu hoa lớn.
Dung Thu vô cùng kinh ngạc.
Nhìn thấy chậu hoa lớn như , bất giác cảm thấy vui.
Hoặc thể gọi là, rung động thứ hai.
Ước chừng chậu hoa cao ít nhất sáu bảy mươi centimet, xanh mướt một mảng lớn. Dù thời tiết đó thích hợp cho mùa đông, hoa vẫn nở những bông tròn đầy mỹ.
Mỗi bông đều giống như mặt trời nhỏ.
Dưới ánh đèn ban công quá sáng, chúng như phủ một vòng sáng nhàn nhạt.
Dung Thu nhanh chóng nhận , nhưng vẫn giả vờ bình thản: “Hoa hồng vàng của O tinh?”
“Ừ.”
Người đàn ông lặng lẽ những cành hoa tươi mới trong tay.
Trước đây luôn tưởng tượng cảnh beta vui mừng khi thấy hoa, nhưng vẻ bình thản của Dung Thu khiến hụt hẫng.
“Là loại hoa em trồng ở vườn ươm biệt thự A tinh. khi đến đó, hoa ngoài vườn héo hết …”
“Vậy nên mua một chậu tặng ?”
Tần Mục Dã lắc đầu.
“Ồ.” Dung Thu cụp mắt, “Hóa tặng .”
“Không . Là tặng em, nhưng mua.” Tần Mục Dã lập tức . “Là tự trồng. Trồng hơn hai năm .”
Cuối cùng cũng thể tặng hôm nay.
Đôi mắt trong trẻo của Tần Mục Dã phản chiếu gương mặt Dung Thu, giống như mặt biển dậy sóng phản chiếu ánh trăng duy nhất.
“Ý nghĩa của hoa hồng vàng là may mắn, cũng là lời xin . Anh may mắn khi đời thể gặp em. cũng xin , vì đây làm nhiều chuyện sai. Nếu…”
“Chờ .”
Dung Thu lên tiếng cắt ngang.
“Bây giờ vẫn còn thích ?”
“Ừ.” Alpha khẽ bổ sung, “Rất thích.”
“Được.”
Beta lên lầu, để Tần Mục Dã ôm chậu hoa một .
Thời gian như kéo dài vô tận.
Đêm xuân yên tĩnh lan từ ngoài cửa sổ trong phòng. Đáy chậu hoa cứng cộm ép lòng bàn tay .
Tần Mục Dã đặt chậu hoa xuống.
Những bông hoa vàng mắt giống như vô lưỡi dao, đồng loạt cắm tim .
—— Được?
Thu Thu chấp nhận , còn làm cho tức giận bỏ ?
Tần Mục Dã uể oải nhắm mắt , gân xanh mu bàn tay nổi lên dữ dội.
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên.
Tần Mục Dã ngẩng đầu.
Dung Thu xuất hiện mặt , trong tay cầm một chiếc hộp, cánh tay thon dài và mắt.
Tần Mục Dã sững sờ .
Dung Thu giờ đây khác hẳn hai năm còn non nớt. Sau khi trưởng thành, vẫn tinh xảo xinh .
Đặc biệt là đôi mắt , đến mức khó tả, như làn nước thu lấp lánh, dịu dàng, trong trẻo mà tao nhã.
“Là thích , sẽ đổi ý chứ?”
“Anh sẵn sàng khi c.h.ế.t cùng chung một ngôi mộ ?”
“Vậy mau ký . Ký xong thì chọn một cái.”
Trong tai Tần Mục Dã như tiếng cơ giáp gầm rú bay qua.
Hắn chẳng rõ gì nữa.
Hắn bước từng bước, cứng đờ như một thanh niên mới lớn, theo nhịp của Dung Thu.
Chỉ đến khi chọn nhẫn, mới dần lấy chút tỉnh táo.
Nhìn dáng vẻ kinh ngạc và lúng túng của Tần Mục Dã suốt quá trình, chút lạnh lùng cuối cùng trong mắt Dung Thu cũng tan biến.
Tâm trạng bỗng nhẹ nhàng hơn.
Dung Thu khẽ cong môi , gương mặt đến mức gần như thể khiến khác mất hồn.
Thấy , Tần Mục Dã cuối cùng cũng thả lỏng.
mắt đỏ hoe.
Không ai khi đ.á.n.h mất cũng thể tìm .
Đôi mắt sạch sẽ và thuần khiết của Tần Mục Dã ướt đỏ. Hắn , theo Dung Thu.
Cuối cùng, cúi đầu nghiêm túc cài một bông hoa hồng vàng lên túi áo sơ mi của Dung Thu. Đôi môi mỏng khẽ động.
Dung Thu vuốt nhẹ cành hoa ngực, khẽ : “Nói nữa.”
“Em là bông hồng nhỏ của , mãi mãi.”
Một bông hoa hồng.
Một tờ khế ước.
Một hộp nhẫn.
Giữa đầu xuân gió lạnh , đó chính là một rung động long trọng mà họ dành cho .
——