[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:20:34
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Tôi cũng sợ, nhưng sẽ ngăn cản em .”

“Tần Mục Dã, , chỉ duy nhất một em trai là Thu Thu, vất vả mới tìm em .”

“Thu Thu ngoài việc là em trai của , em còn là một cá thể độc lập. Em làm gì, chúng chỉ thể khuyên nhủ, chứ quyền cưỡng ép yêu cầu.”

mà……”

Hai chữ “nhưng mà” đột ngột dừng .

Dung Khâm rốt cuộc cũng ý thức điều gì đó. Trong khoảnh khắc , cuối cùng cũng cảm nhận cảm xúc của Tần Trạch Tây, nhưng thể giống Tần Trạch Tây mà trở nên cực đoan như . Tần Mục Dã đúng, Thu Thu từ nhỏ độc lập. Trong thời gian tìm Thu Thu, Thu Thu vẫn tự bình an trưởng thành. Thu Thu thành niên, hiện tại bất luận Thu Thu làm gì, đều quyền cưỡng chế quản thúc.

, Dung Khâm vẫn gần như sụp đổ.

Beta nửa xổm xuống, hai tay ôm mặt, che giấu khuôn mặt dữ tợn bên . Dung Khâm nghiến chặt răng: “Được, sẽ ngăn cản em , nhưng cùng em .”

Tần Mục Dã ngăn cản Dung Khâm.

Giống như lời từng với Dung Khâm đó, mỗi làm gì đều là quyền tự do của chính .

vẫn với Dung Thu một tiếng.

Phòng họp trực tuyến lúc đóng , bất luận là kênh video kênh âm thanh đều Tần Mục Dã cắt đứt, sẽ xuất hiện tình huống rò rỉ nội dung trò chuyện nữa. Dung Thu trở về văn phòng của , vẫn đang lật xem tư liệu nhiệm vụ chi tiết. Những thông tin liên quan đến địa hình, khí hậu cùng rừng mưa đều cần ghi nhớ thật kỹ.

Dung Thu một tay chống lên huyệt Thái Dương, nghiêng đầu, ánh mắt dừng màn hình điện thoại. Tuy cùng ở một tinh cầu, nhưng khí hậu giữa rừng mưa và sa thành khác biệt. Nơi khí hậu oi bức, muỗi nhiều, dù là tháng mười một nhưng ánh nắng vẫn gay gắt.

Cho nên Dung Thu chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng mỏng nhẹ, chất liệu sạch sẽ mềm mại khiến trông đặc biệt ôn nhuận.

Trước mặt là một tập tư liệu dày, chừng 130 trang.

trí nhớ của Dung Thu , chỉ cần lướt sơ qua một nhớ bảy phần. Cậu đang định bắt đầu kỹ từ đầu thì điện thoại vang lên tiếng thông báo.

Người gửi tin nhắn là Tần Mục Dã.

Hôm qua Tần Mục Dã mới gọi điện cho , ngoài việc thông báo Dung Khâm tỉnh, còn chúc sinh nhật vui vẻ. Phàm là Tần Mục Dã gọi điện, công việc hẳn là chuyện quan trọng. Nếu chỉ gửi tin nhắn, chuyện thể xử lý .

Chỉ là giờ , chẳng lẽ Tần Mục Dã đang trao đổi gì đó với Dung Khâm ……

Dung Thu buông tay khỏi huyệt Thái Dương, điều chỉnh tư thế ngay ngắn hơn.

【 Tần tổng chỉ huy (Tần Mục Dã): Anh Dung Khâm hỏi về em, đều . Qua một thời gian nữa, sẽ sang tìm em. 】

【 Dung Thu: Anh tìm chỉ để chuyện thôi ? hôm nay công khai video của Tần Trạch Tây, ảnh hưởng đến các ? 】

【 Tần tổng chỉ huy (Tần Mục Dã): Ảnh hưởng gì? 】

【 Dung Thu: Ý là ảnh hưởng đến thể diện của mấy Alpha cấp S các . 】

【 Tần tổng chỉ huy (Tần Mục Dã): …… 】

【 Tần tổng chỉ huy (Tần Mục Dã): Anh thứ đó. 】

Dung Thu khẽ nhướng mày. Dưới ánh chiều muộn mùa thu, chiếc sơ mi trắng mơ hồ phản chiếu ánh sáng ấm áp.

Được thôi, Tần Mục Dã thì coi như .

Xem như từng thấy qua bộ dạng yếu ớt trong kỳ mẫn cảm của Tần Mục Dã.

Cuộc trò chuyện dừng ở đây. Dung Thu còn gì để , chỉ chằm chằm dòng chữ cùng màn hình 【 đối phương đang nhập……】. Chờ hết đến khác, cuối cùng màn hình điện thoại yên lặng, tin nhắn mới nào gửi đến.

Dung Thu hiểu.

Cuộc trò chuyện giữa và Tần Mục Dã kết thúc.

Theo thói quen, Dung Thu lướt lịch sử trò chuyện. Ngón tay vô tình trượt qua đoạn hội thoại hôm nay, dừng ở ngày hôm qua, đúng ngày sinh nhật của . Khi đó, Tần Mục Dã Dung Khâm tỉnh, còn chúc sinh nhật vui vẻ.

Không Alpha kiếm một bộ biểu cảm cổ lỗ sĩ.

Vừa cổ quái cát tường: là hình một con thỏ trắng bằng giấy, ôm một quả đào hồng cắt giấy. Rõ ràng còn đến ba mươi tuổi, mà biểu cảm ghi dòng chữ: “Như nhật chi thăng, thọ tỷ tùng linh”, chút cảm giác cũ kỹ hiểu từ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-80.html.]

trong lúc bất tri bất giác, bên môi Dung Thu vẫn thấp thoáng một nụ .

Chỉ là ý nhạt, tựa như gió thoảng qua là thể tan biến thành mây khói.

Dung Thu tiếp tục kéo xuống xem.

Lúc mới phát hiện, từ câu đầu tiên của cuộc trò chuyện hôm nay, Tần Mục Dã âm thầm đổi cách xưng hô. Trước khi gọi Dung Khâm, Tần Mục Dã luôn chỉ gọi thẳng tên, mà hiện tại hiểu trở nên khách sáo, tôn trọng hơn hẳn……

Đáng tiếc Dung Thu thời gian nghĩ nhiều. Dư quang liếc thấy phía điện thoại còn một đống tư liệu kỹ, liền đặt điện thoại xuống, tiếp tục nghiêm túc ghi nhớ từng dòng chữ.

Rốt cuộc ngày mai sẽ xuất phát.

Còn chuyện Dung Khâm kịp đuổi theo là vấn đề khác. Hành trình của bọn họ thể vì một Dung Khâm mà chậm , thậm chí để tránh rút dây động rừng, ngày mai bọn họ còn diện tăng tốc, dùng tốc độ nhanh nhất xác định và tiếp cận vị trí cụ thể của đại bản doanh hải tặc.

Ngày hôm , 5 giờ sáng.

Quân chính quy cùng quân tình nguyện, tổng cộng ba vạn tám nghìn , bộ tập kết tất.

Còn xuất phát, Triệu Nam Thần khu rừng rậm rạp xanh mặt, trong lòng khỏi bồn chồn.

“Anh Tiểu Thu, em cứ cảm thấy chuyến gì đó mơ hồ yên.”

Rừng mưa lúc 5 giờ sáng oi bức ẩm ướt, những sinh vật rõ danh tính trong rừng cây phát tiếng sàn sạt, hoặc xuyên qua bụi cỏ, hoặc lướt qua tán lá. Trên những cây cao lớn còn động vật và côn trùng sinh động nhảy nhót. Trong mắt Triệu Nam Thần, tất cả dường như đều thể nuốt chửng con .

Nghe , Dung Thu nhịn khẽ .

Beta chỉnh y phục . Trang phục của quân tình nguyện chỉnh tề bằng quân chính quy, nhưng vẫn là sơ mi trắng thống nhất, bên ngoài khoác áo xám kiểu dáng gần giống quân phục.

Thời tiết lúc quá nóng, độ ẩm ngoài trời cũng cao. Dung Thu chỉ gấp áo khoác làm ba, vắt hờ cánh tay. Mới ngoài đầy năm phút, còn bước khoang cơ giáp, lưng thấm mồ hôi. Chiếc sơ mi trắng mỏng vì ướt mồ hôi mà dán sát sống lưng, từng đốt từng đốt rõ ràng, tinh xảo như trúc tiết màu ngọc.

“Đừng mấy lời . Cung kéo, mũi tên đầu.”

Nói xong câu đó, Dung Thu dùng vân tay mở cửa khoang.

“Được.”

Triệu Nam Thần chỉ buột miệng than vãn vài câu. Ngồi ở vị trí tổng chỉ huy quân tình nguyện lâu như , đương nhiên sẽ vì chút bất an mà dễ dàng sụp đổ.

Chỉ là dự cảm xưa nay mấy chính xác của , kỳ lạ mà đúng.

Quãng đường hành quân trong rừng mưa của bọn họ còn đến một phần mười, suýt nữa lạc mê cung rừng rậm quanh co. Cuối cùng vẫn nhờ phía quân chính quy nhân sự chuyên nghiệp mới tìm tuyến đường chính xác, nếu mấy vạn bọn họ thể chạy thẳng về phía đại liệt cốc.

Càng tiến về phía , con đường càng thêm gian nan. Dọc đường, bọn họ phát hiện ít dấu vết hải tặc từng hoạt động: di tích lều trại đóng quân, tàn tích của đống lửa, thậm chí ở vài nơi còn túi bao bì thực phẩm nén bỏ . những thứ đó vẫn tính là gì.

Với đặc biệt mẫn cảm với muỗi như Triệu Nam Thần mỗi ngày ngoài hít thở khí đầy mười mấy phút trở thành “giờ chịu hình”, cũng là thời điểm muỗi vui sướng hút máu. Chỉ qua vài ngày, nổi lên ít vết sưng.

Triệu Nam Thần Dung Thu vẫn bình yên vô sự, hâm mộ đến c.h.ế.t: “Anh Tiểu Thu, chẳng cả thế?”

“A? Có lẽ là vì cái .”

Dung Thu chỉ chiếc túi thơm nhỏ treo móc chìa khóa.

Bên trong túi thơm chứa nhiều loại thảo d.ư.ợ.c xua côn trùng, vô hại với con nhưng hiệu quả đuổi muỗi cực mạnh. Đây là thứ tìm trong hòm t.h.u.ố.c của Tần Mục Dã đó. Không ngờ hiệu quả xua trùng đến , mấy ngày nay hề để dù chỉ một vết đỏ.

Lúc Dung Thu đang ở bên ngoài kiểm tra cơ giáp. Giống như , còn ít cơ giáp thao tác sư của quân tình nguyện.

Mỗi ngày bữa trưa đều tiến hành kiểm tra cơ giáp.

Đây là quy tắc ngầm cả quân tình nguyện lẫn quân chính quy cùng tuân thủ.

Sau khi xác nhận cơ giáp vấn đề, Dung Thu định về điểm tập trung để ăn trưa. tai khẽ động, thấy tiếng động cơ máy móc.

Âm thanh vô cùng quen thuộc, chính là động cơ cao cấp trang cơ giáp quân dụng. Tần suất vận hành và độ vang của nó, Dung Thu đều nhớ rõ.

Thế nhưng, xuất hiện âm thanh thời điểm cực kỳ hợp lý.

Bởi vì một khi thao tác sư rời khỏi khoang, cơ giáp bắt buộc đóng , mà âm thanh truyền đến từ khá xa.

Dung Thu khẽ nhíu mày, đôi mắt lam phách sắc chợt lóe lên một tia lưu quang.

Cậu vỗ nhẹ lên vai Triệu Nam Thần, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc: “Tôi phát hiện, hướng 12 giờ, cách 500 mét , thể là hải tặc.”

“Hải tặc?!”

“Suỵt. Tôi sẽ theo dõi . Nếu thể theo để tìm đại bản doanh hải tặc, chúng sẽ cần lãng phí thời gian trong cơn mưa rừng nữa.”

Loading...