[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:22:20
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Giữa mùa hè nồng nhiệt, A Tinh bước thời điểm mặt trời cháy bỏng nhất. Khi đến mùa mưa, thời tiết liền đổi bất chợt, mưa là mưa, mây đen phủ kín cả bầu trời.
Dung Thu mang dù.
Khi vội vã từ cửa hàng tiện lợi về, chỉ một đoạn đường ngắn vài trăm mét khiến tóc ướt đẫm, nước mưa nhỏ xuống đến mức thể vắt .
Vừa là mồ hôi lúc chạy, là giọt mưa mới táp lên .
Tần Mục Dã vẫn đang tắm trong phòng tắm, tiếng nước xen lẫn tiếng điều hòa và tiếng quạt, át âm thanh mưa lớn ngoài trời.
Thấy sàn xuất hiện những giọt nước mới nhỏ xuống, Dung Thu khỏi nhíu mày.
Cậu định nhanh chóng lau sạch .
Nếu , với tính ưa sạch sẽ của A Dã, nhất định sẽ vui.
đợi kịp xử lý xong vệt nước, cả ai đó bế ngang lên khiến Dung Thu khỏi hoài nghi liệu hơn một trăm ba mươi cân của chỉ là con ảo.
“Em còn tắm!” beta khẽ kêu lên.
“Ừ.” Nam nhân ôm chặt, buông.
“...em tắm một cái ? A Dã, đợi em bên ngoài?”
Tần Mục Dã vẫn nhúc nhích.
Chóp mũi dán lên phần bụng phẳng của beta, cảm nhận rõ ràng ấm cơ thể cùng mùi hương đặc trưng.
Đó là pheromone giữa Alpha và Omega, cũng mùi hương nhân tạo của sữa tắm mà là thứ chỉ xuất hiện Dung Thu khi cực kỳ mệt mỏi và nhiều mồ hôi, một mùi hổ phách nhẹ, vương chút hương nhựa thông dìu dịu.
Thật kỳ lạ, Tần Mục Dã thấy chán ghét.
Dung Thu vui vẻ ôm như , cảm giác khiến một ảo giác như thể đang yêu thương.
Trong lòng lặng lẽ dâng lên từng gợn sóng.
loại “ yêu” thật sự quá mệt!
Không hiểu vì , Tần Mục Dã đặc biệt mạnh mẽ.
Dù trong phòng bật điều hòa, Dung Thu vẫn nóng đến choáng váng, như cuốn lò lửa, lật qua lật lấy một khắc nghỉ ngơi.
Từ phòng tắm, đến bàn, di chuyển đến giường, tiếng xen lẫn tiếng va chạm của đủ loại đồ vật, hỗn loạn mà ám .
Dù chuẩn tâm lý, Dung Thu vẫn khỏi sững sờ sự cuồng nhiệt của đàn ông.
Cùng là beta, thể lực của vốn thuộc hàng đầu trong các chiến đấu hệ, mà Tần Mục Dã vẫn thở gấp, động tác định đến kinh .
Khi rời khỏi giường, chân Dung Thu mềm nhũn, xuống mép giường, hổ bất lực.
Thật sự beta nào mạnh đến mức ? Cậu sắp tiêu hóa nổi !
Tiểu beta ngây ngẩn mà hồi tưởng, mặt càng lúc càng đỏ, nóng đến mức thể rán trứng má. Không chừng… thật sự thể “nung chảy” mất.
Dung Thu chẳng kịp nghĩ nhiều, khi chống tay định dậy, mu bàn tay bỗng đau rát và ngứa ngáy.
Cậu cúi đầu , một mảng sưng đỏ nổi lên.
Dung Thu cau mày.
Trước đó vết bầm do va khoang cơ giáp gần khỏi, giờ thêm thương mới?
Từ lúc cửa mua đồ, thấy gì …
Cậu thử duỗi cánh tay, nhưng cơn đau nhói nơi mu bàn tay khiến hít sâu một .
Dung Thu nhịn đau xoa nhẹ, cảm giác như vô kim châm chích dọc mạch tay, run rẩy liên hồi, tuy nhỏ nhưng thể bỏ qua.
Sắc mặt trầm xuống.
May là nghiêm trọng, ít nhất gãy xương. rạn xương thì …
Khi Tần Mục Dã bước , liền thấy Dung Thu đang cúi đầu tay .
Tâm trạng vốn đang , thậm chí chút thoả mãn. Nam nhân xuống ghế, cầm lấy tay Dung Thu xem.
Thấy vết thương, Tần Mục Dã nhíu mày: “Vừa đập chính là tay .”
Dung Thu mở miệng, ngơ ngác: “A?”
Tần Mục Dã nghiêm giọng: “Giữa chừng một đoạn ngất , tay va mạnh lan can đầu giường.”
Dung Thu chớp mắt, suy nghĩ .
là một ký ức mơ hồ, trong giây phút thoải mái cực độ, tê dại, mắt tối sầm mất ý thức…
Hồi tưởng khiến mặt nóng bừng.
Tần Mục Dã để ý đến sự khác thường của beta. Hắn kéo ngăn kéo tủ đầu giường, lấy một tuýp t.h.u.ố.c mỡ: “Rửa sạch , đây bôi thuốc.”
Dung Thu: “!”
Thấy vẫn yên, Tần Mục Dã nhướng mày : “Không ?”
Dung Thu giống như một chú cún con chờ chủ nhân đáp , đôi mắt tròn sáng, trong suốt dịu dàng, loáng thoáng phản chiếu ánh lam mờ nhạt: “Là A Dã giúp em bôi t.h.u.ố.c ?”
Người đàn ông gì, cũng từ chối.
Dung Thu cẩn thận quan sát sắc mặt , tự cho là đối phương ngầm đồng ý.
Beta lập tức bò dậy khỏi giường, túm lấy bộ quần áo trong tủ, xoay định phòng tắm.
Trước khi đóng cửa, còn ló đầu , mái tóc ướt rối phồng lên, giọng dặn dò nghiêm túc: “A Dã chờ em đó nha!”
Dung Thu sức chịu đựng cao.
Có lẽ là do lớn lên trong viện phúc lợi.
Khi còn nhỏ, cũng từng , nhưng ở nơi đó, chẳng ích gì, trẻ con quá nhiều, mà dù khô cả mắt, cũng chẳng đổi lấy một viên kẹo.
Thế là Dung Thu dần còn nữa.
Ngã đường, dù đầu gối đau rát, bé thấp bé vẫn tự bò dậy, ôm lấy đầu gối mà thổi phù phù. Bị cảm, phát sốt, đến chỗ viện trưởng xin thuốc, uống xong liền chui chăn ngủ, trùm kín mít.
Trong viện phúc lợi rộng lớn , tính cách của Dung Thu cứ thế theo cho đến khi trưởng thành.
Mỗi thương, đều thể bình thản tự xử lý.
, Dung Thu ngoài ý chút chịu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-8.html.]
Beta đau đến nhe răng trợn mắt, càng rửa càng đau, cánh tay run lên ngừng. Lúc quần áo, nửa cánh tay đều run rẩy. khi đẩy cửa bước , ánh mắt uể oải của sáng lên tức thì.
Cậu khẽ lắc lắc cánh tay về phía đàn ông: “A Dã, em rửa xong .”
Ý là: “A Dã, giờ thể bôi t.h.u.ố.c cho em ~”
đàn ông vẫn bất động. Thậm chí sắc mặt Tần Mục Dã còn u ám hơn cả mây đen ngoài trời.
Dung Thu ngượng ngùng ôm lấy cánh tay: “Không bôi t.h.u.ố.c ?”
Ánh mắt Tần Mục Dã dừng tay . Da beta trắng, vì thế vết bầm xanh tím càng nổi bật.
Sao chỉ tắm một cái mà nặng hơn thế ?
Tần Mục Dã trầm mặc, cầm lấy ví và điện thoại: “Đi thôi.”
“Đi ạ?”
“Bệnh viện.”
“Không cần , em gãy xương, bôi t.h.u.ố.c là .”
Dung Thu phiền Tần Mục Dã. Lần ăn đồ nướng cay đến mức phát ban làm phiền . Giờ đưa bệnh viện nữa thì... quá phiền phức.
Cậu sợ A Dã sẽ chán .
đúng là Tần Mục Dã đang bực. Thương thế rõ ràng nặng như , bệnh viện thì yên lòng.
Không cho phép Dung Thu từ chối, Tần Mục Dã tới cửa đổi giày: “Mang dù và giấy tờ tùy theo.”
Mười phút , Dung Thu co ro ghế phụ, lòng thấp thỏm.
Chiếc xe … nhận , đắt.
Chắc là Tần Mục Dã mượn của Tô Nhiên. Mà với Tô Nhiên vốn khúc mắc, nếu xe trầy xước gì, đổ lên đầu .
Thế nên Dung Thu ngay ngắn như một học sinh tiểu học, thắt dây an xong liền thẳng lưng, hai tay đặt gọn đầu gối, ngoan ngoãn như một con cừu non.
Tần Mục Dã cài xong định vị, Dung Thu mới rụt rè hỏi: “A Dã bằng lái xe thật chứ?”
Tần Mục Dã : “Có.”
Xe của nam nhân chạy định. Trời tạnh mưa, hàng cây ven đường lùi dần về phía , hai mắt Dung Thu lấp lánh ánh .
Cậu bất giác khen: “A Dã lái xe giỏi thật đó!”
Còn thì chẳng lái.
Tần Mục Dã liếc sang, ánh mắt mang theo vẻ cao ngạo tự nhiên. Hắn hiểu gì đáng khen, rõ ràng beta còn lái cơ giáp cơ mà.
Dung Thu vẫn tiếp tục , mãi dừng. Giọng mềm nhẹ, mang theo sự ngưỡng mộ rõ ràng.
Tần Mục Dã cảm nhận ánh mắt sùng bái , môi khẽ cong lên, dù nhẹ. Hắn thu hồi tầm mắt, ném cho Dung Thu một chai nước khoáng: “Đồ ngốc, môi khô cả mà vẫn hoài.”
Vì lo cho tay của beta, Tần Mục Dã tuân thủ tốc độ tối đa cho phép, khiến quãng đường vốn hai mươi phút rút ngắn còn mười.
Sau khi đăng ký, Dung Thu nhanh chóng đưa phòng khám.
Người bệnh , Tần Mục Dã chặn ngoài cửa.
Đối mặt với bác sĩ, Dung Thu chút luống cuống, ít đến bệnh viện, thậm chí gần như từng. Trước đây, mỗi ốm đau, chỉ đến phòng khám nhỏ gần viện phúc lợi.
Phần lớn lúc cảm đau nhức, chỉ uống thêm nước ấm, chui chăn đổ mồ hôi, hôm là khỏe .
Sau khi A Đại, dù thương ít trong giờ thực chiến, phòng y tế của trường cũng đủ để xử lý.
Vị bác sĩ đeo kính thoáng qua : “Không cả, về nghỉ ngơi, bôi t.h.u.ố.c giảm sưng là .”
“Không nứt xương chứ?”
Dung Thu gãy, nhưng nứt thì chắc.
Bác sĩ đẩy kính: “Không , chỉ là phần mềm bầm tím, sưng lên thôi.”
“Vậy thì quá.”
Bệnh nhân ngoan ngoãn khiến bác sĩ cũng mỉm : “Yên tâm, chỉ là tụ m.á.u nhẹ. Về nhà chườm lạnh, bôi t.h.u.ố.c giảm sưng, uống thêm t.h.u.ố.c giảm đau. Có điều, tay dấu hiệu tái thương tổn.”
Dung Thu gãi đầu: “Hôm cửa khoang cơ giáp kẹp, chiều nay lỡ va lan can.”
“Cậu thật bất cẩn. Bạn lữ của cũng chẳng chú ý gì ? Bảo để ý hơn, hai đứa đều còn trẻ, cẩn thận chứ.”
“Bạn... lữ?”
“Bên ngoài chẳng bạn lữ của ?”
Dung Thu như ù tai: “A… … sẽ đúng là .”
Trong lòng chút chột , mặt beta nóng ran.
Dung Thu khỏi phòng khám trong ánh nghi hoặc của bác sĩ.
Ra đến ngoài, vẫn còn nhớ lời dặn của bác sĩ và cả hai chữ “bạn lữ” .
—— Bạn lữ.
Vừa lặp trong lòng, lồng n.g.ự.c liền mềm nhũn, như phủ đầy những sợi lông tơ nhẹ. Chỉ cần cơn gió thổi qua, lẽ sẽ bay lên tầng mây mất.
Đáng tiếc, và A Dã mới chỉ là tình lữ... Bạn lữ cần chứng nhận. Mà họ, vẫn .
Dung Thu vỗ nhẹ hai má để tỉnh táo, nhưng tìm khắp nơi vẫn thấy .
Cùng tầng hành lang, phòng chờ, nhà vệ sinh, phòng nước ấm đều bóng dáng Tần Mục Dã.
A Dã ?
Trong túi vang lên tiếng ting ting.
Là cuộc gọi từ duy nhất đặt trong “liên hệ đặc biệt”!
Là A Dã!
Dung Thu vui vẻ nghĩ rằng nam nhân đang gọi để bảo ngoài gặp. khi mở tin nhắn, chỉ thấy dòng chữ lạnh lùng.
A Dã: Có việc, về .
Cảm giác mất mát như nhân đôi.
-----
Tác giả lời :
Beta nhỏ đáng thương: “Có trăm triệu phần buồn QAQ.”