[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 72.1
Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:14:20
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đáng tiếc là hiện tại đầu óc Tần Mục Dã thật sự quá mức mê man.
Alpha ban đầu còn ý thức phát sốt, nhưng tình trạng lúc khác với khi kỳ dễ cảm bùng phát, bởi vì gáy hề nóng lên. Alpha hiếm khi sinh bệnh, vì dựa phát bệnh ít ỏi đây, Tần Mục Dã phân loại hiện tượng nhiệt tăng cao dữ dội “sốt”.
Đã sốt thì uống t.h.u.ố.c hạ sốt hoặc tiêm t.h.u.ố.c hạ nhiệt, nhưng Alpha còn kịp hành động thì tiếng gõ cửa của Dung Thu cắt ngang.
Nhìn thấy Dung Thu, Tần Mục Dã vui.
Niềm vui chỉ tồn tại ở tầng ý thức, mà hình thành phản xạ sinh lý. Đuôi mắt , khóe môi , thậm chí cả phần hầu kết lộ chiếc vòng ức chế tin tức tố màu đen, đều khẽ chuyển động, bộc lộ rõ ràng sự vui sướng.
khi Tần Mục Dã ý thức Dung Thu sắp dọn khỏi biệt thự của , cảm giác mất mát khổng lồ lập tức nuốt chửng Alpha từ đầu đến chân.
Dẫu , vẫn cố gắng gượng dậy tinh thần để chuyện với Dung Thu.
Hắn rằng thể tự xử lý.
thực tế, chỉ đầu óc choáng váng, mà tay chân cũng nặng nề như đổ chì. Thân thể tựa như rót đầy kim loại lạnh, mỗi một cử động đều khiến mệt đến kiệt sức.
Thứ duy nhất mà Alpha lúc luyến tiếc, chính là bàn tay tinh xảo, trắng nõn và mang theo lạnh đang đặt trán . Tần Mục Dã từng rằng, chỉ cần Dung Thu tùy ý một động tác, một biểu cảm, cũng thể dễ dàng khiến sống dở c.h.ế.t dở.
Đặc biệt là khi thấy Dung Thu mắng một tràng trôi chảy: “Anh ‘ừ’ cái rắm. Anh đo nhiệt độ ? Bao nhiêu độ ? Bị bệnh uống t.h.u.ố.c ? Uống t.h.u.ố.c gì? Không đúng ? Cái gì cũng làm mà còn ‘ừ’ với ?!”
Thu Thu, thật hung dữ.
Con ngươi Alpha mở to.
Ngay từ câu đầu tiên của Dung Thu, Alpha như lạc một thế giới song song khác. Dung Thu quan tâm , chăm sóc , sẽ lau cho bằng cồn khi sốt cao đến hoa mắt chóng mặt, sẽ mở cửa sổ thông gió cho , thậm chí còn thuần thục đặt viên t.h.u.ố.c hạ sốt lòng bàn tay .
Tần Mục Dã thẳng giường, trong miệng là vị đắng của thuốc, trong lòng cuộn lên từng đợt ấm áp.
Cho dù Dung Thu suốt quá trình đều xụ mặt lời nào, Tần Mục Dã vẫn cảm nhận sự dịu dàng hiếm hoi .
Nếu Dung Thu suy nghĩ của Tần Mục Dã, nhất định sẽ mắng : “Đây là cái loại tiểu kịch trường ôn nhu giả tạo gì ?”
Dung Thu từ đầu đến cuối đều xụ mặt.
Vừa nãy dùng nhiệt kế đo nhiệt độ cơ thể của Tần Mục Dã, sốt cao 39,5 độ.
Nhìn con hiển thị nhiệt kế, Dung Thu lập tức làm theo lời Tần Mục Dã, tìm hộp y tế trong nhà . Trong hộp nhiều đồ, nhanh chóng tìm t.h.u.ố.c hạ sốt, đúng loại mà Tần Mục Dã từng uống đây cho uống .
Không vì Tần Mục Dã đang sinh bệnh , nhưng trong mắt Dung Thu, Alpha giường lúc dường như cực kỳ dễ sai khiến, thậm chí thể là dễ điều khiển. Cậu bảo Tần Mục Dã ngậm nhiệt kế, Tần Mục Dã liền há miệng; bảo uống thuốc, Tần Mục Dã liền ngoan ngoãn nuốt thuốc, thậm chí ly nước ấm đầy mà rót cũng uống sạch sót giọt nào.
Cuối cùng, t.h.u.ố.c uống, cũng lau cồn.
Việc Dung Thu cần làm, chỉ còn là ở bên cạnh trông chừng, chờ nhiệt độ của Tần Mục Dã hạ xuống.
“Nhắm mắt ngủ .”
Tần Mục Dã bên cạnh, lúc nhắm lúc mở mắt.
Việc ép Alpha nhắm mắt ngủ dường như khó, nhưng tác dụng của thuốc, cơn buồn ngủ dần dần kéo tới. Khe mắt phượng của Alpha ngày càng hẹp, cuối cùng hàng mi dài cong khẽ chạm , yên bình báo hiệu chủ nhân chìm giấc ngủ.
Dung Thu Alpha đang ngủ, trong lòng mơ hồ hiểu vì Tần Mục Dã đột ngột sốt cao.
Trước , khi bọn họ còn ở bên , Tần Mục Dã thường xuyên cảm khi giao mùa. Mười ba quân khu chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, dù lập thu nhưng ban ngày nhiệt độ vẫn thể lên tới 34 độ, còn ban đêm giảm xuống chỉ còn mười mấy độ.
Sự chênh lệch nhiệt độ khắc nghiệt như quả thật dễ khiến sinh bệnh.
Tuần Dung Thu cũng suýt cảm, may mà kịp thời uống nhiều nước ấm khi nghẹt mũi, mới tránh một trận ốm.
Không ngờ Tần Mục Dã tránh .
Không tránh thì thôi, còn phát hiện.
Trong lòng oán trách Tần Mục Dã dùng khổ nhục kế với , khinh thường chính bản nhịn mà chăm sóc .
Suy nghĩ đổi nhanh, nhưng thời gian trôi qua vô cùng chậm.
Khoảng thời gian tưởng là dài , thực chỉ mới trôi qua năm phút ngắn ngủi.
Năm phút , Dung Thu đếm rõ ràng Tần Mục Dã tổng cộng hai trăm linh bảy sợi lông mi. Lông mi và nhẹ nhàng chạm , độ dài trung bình 12mm, cong hướng lên phía ; hàng mi đặc biệt rõ ràng, khi nhắm mắt cong 140 độ, dày và dài.
Trong đầu Dung Thu hiện lên một dãy vô cùng rõ ràng ——
12mm, 130 độ.
Đó là liệu từng đo sáu năm . Sáu năm trôi qua, những con vẫn xuất hiện trong đầu ngay từ giây đầu tiên.
nghĩ những điều , làm những việc , đều thật vô vị.
Dung Thu chờ trong phòng ngủ chính của Tần Mục Dã.
Cứ cách một thời gian, lau hạ nhiệt cho Alpha. Cách hạ nhiệt dùng thành thạo. Trong khí tràn ngập mùi cồn, xen lẫn mùi gỗ trầm hương nhàn nhạt.
Đó là một mùi trầm hương cổ xưa, giống như sinh mệnh của một cây cổ thụ hiện mắt Dung Thu. Gió nhẹ lướt qua tán cây, đè nén mục nát, tỏa thở sinh mệnh đến từng ngóc ngách của thế giới, ba chữ “cảm giác an ” diễn giải đến tận cùng.
Thực từ khi còn ở bên Tần Mục Dã, từng ngửi thấy mùi .
Cậu thậm chí từng tìm kiếm mùi hương , thử dùng đủ loại nước hoa gỗ khác , nhưng loại nào sánh với mùi gỗ trầm hương từ tin tức tố của Tần Mục Dã.
Sự dễ chịu của mùi hương ở việc dùng nhiều ít, mà ở chỗ quá mức .
Do sinh bệnh, Tần Mục Dã phần mất kiểm soát tin tức tố, mùi gỗ trầm hương ngày càng đậm, xuyên qua khoang mũi Dung Thu, kích thích các tế bào khứu giác vốn nhạy cảm.
Dung Thu khẽ nhíu mày, đang cân nhắc nên đóng cửa sổ thì phòng ngủ chính vốn sáng sủa bỗng chốc tối sầm .
Dung Thu lập tức bật dậy, cảnh giác nheo mắt.
Ầm ầm ầm ——
Cùng lúc đó là tiếng cảnh báo máy móc lạnh lùng vang lên.
“Cảnh báo! Cảnh báo! Mật độ tin tức tố của ngài vượt mức cho phép, hiện đang kích hoạt biện pháp phòng vệ!”
“Cảnh báo! Cảnh báo! Mật độ tin tức tố của ngài vượt mức cho phép, hiện đang kích hoạt biện pháp phòng vệ!”
“Cảnh báo! Cảnh báo! Mật độ tin tức tố của ngài vượt mức cho phép, hiện đang kích hoạt biện pháp phòng vệ!”
Biện pháp phòng vệ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-72-1.html.]
Biện pháp phòng vệ gì?
Rất nhanh, Dung Thu cái gọi là biện pháp phòng vệ là gì.
Phòng ngủ chính của Tần Mục Dã biến thành một nhà giam vô hình. Cánh cửa gỗ biến mất, đó là cửa chắn kim loại đen. Cửa sổ cũng . Cả căn phòng chìm trong bóng tối.
Thị giác hạn chế, khứu giác phóng đại đến mức tối đa.
Mùi kim loại quen thuộc lập tức kéo Dung Thu về quá khứ, về căn phòng làm việc nơi và Tần Mục Dã gặp .
Khi đó còn tưởng mùi trong phòng là formaldehyde, nhưng hôm nay ngửi thấy, mới đó là mùi gì.
Kim loại K–Ⅷ.
Một loại kim loại khả năng cách ly khí thể cực mạnh, thường dùng trong việc chế tạo buồng cách ly sinh hóa.
Nếu dùng kim loại để đúc thành một nhà giam, quả thực thể giam giữ tin tức tố của Alpha hoặc Omega bên trong.
nếu cách ly như …
Người bình thường hô hấp bằng cách nào?
Động tĩnh của máy lọc khí trả lời cho câu hỏi của Dung Thu.
Không do tác dụng tâm lý , nhưng hít thở khí thấy đặc biệt tươi mát, mùi tin tức tố gỗ trầm hương gáy Alpha cũng dần dần pha loãng.
điều cũng đồng nghĩa với việc, và Tần Mục Dã đồng thời nhốt trong tòa nhà giam vô hình .
Tần Mục Dã mơ mơ màng màng, chìm một giấc mộng .
Hắn mơ thấy về thời đại học. Khi đó cũng cảm sốt, mũi như hai cục bông nặng ngàn cân chặn kín, còn kịp uống t.h.u.ố.c thì hôn mê giường.
Là Dung Thu khi còn nhỏ bên giường, ngày đêm rời chăm sóc .
Khi đó beta còn ngây ngô, dáng vẻ trưởng thành, đôi mắt vẫn là đôi mắt nai tròn trịa ướt át. Cậu nắm tay như một đứa trẻ giữ món đồ chơi sắp hỏng, nỗi đau lòng trong lòng hiện rõ. Thấy tỉnh , beta nhỏ lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Làm em sợ c.h.ế.t, A Dã, may mà hạ sốt .”
Cho đến tận bây giờ, vẫn thể nhớ rõ độ ấm và độ ẩm nơi lòng bàn tay Dung Thu khi . Tay beta mềm mại tinh tế, lạnh như băng, lòng bàn tay dính dính, như một viên kẹo tan suốt trăm ngàn năm.
Beta luôn là như .
Ngọt đến tận tim .
Thế nhưng một “chiếc bánh ngọt” như , chẳng từ lúc nào tự tay vứt bỏ.
Những năm , trong mỗi kỳ dễ cảm của đều vô xuất hiện bóng dáng Dung Thu. Có khi Dung Thu sẽ ở bên vượt qua trọn vẹn kỳ dễ cảm, khi chỉ là một thoáng kinh hồng lập tức biến mất mắt .
Trong mơ, thể làm bất cứ điều gì.
cặp còng tay bạc đặt riêng , vẫn thể còng Dung Thu.
Tần Mục Dã mơ hồ bất an.
Ranh giới giữa giấc mơ và hiện thực dần trở nên mờ nhạt. Hắn thấy beta ngây ngô dần dần biến mất, đó là Dung Thu trưởng thành hơn, tuấn tú hơn.
Dung Thu lờ mờ bên đầu giường ánh đèn mờ ảo, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, nửa khuôn mặt sáng lên.
Tần Mục Dã lúng túng mở mắt. Hắn thậm chí thể thấy lớp lông tơ mịn màng nửa khuôn mặt sáng , mềm mại như bàn tay vô hình, nhẹ nhàng cào nơi mềm yếu nhất trong lồng n.g.ự.c . Khi ý thức dần tỉnh táo, những cảm xúc tiêu cực ngừng cuộn trào, tin tức tố kéo xé, giằng co, khiến hận thể m.ó.c t.i.m , khoét lấy một mảnh thịt, đem Dung Thu bao bọc trọn vẹn bên trong, dung hợp cơ thể .
Tần Mục Dã bất lực khép mắt .
Hắn nhất định là bước kỳ dễ cảm, cho nên mới nữa thấy Dung Thu trong phòng tạm giam . Dung Thu trong phòng tạm giam đều là giả.
Trước đây, gặp Dung Thu trong phòng tạm giam vô , cũng gặp đủ phiên bản Dung Thu ——
Dung Thu vẫn là Dung Thu yêu , sẽ cùng ăn cơm, cùng học tự học, thậm chí buổi tối còn làm những chuyện vui vẻ đó với . rõ, tất cả những ảo tưởng và cảnh mơ đều là tự lừa , là giấc mộng dệt nên cho bản trong kỳ dễ cảm đau đớn và khó chịu nhất, một giấc mộng thể tan biến bất cứ lúc nào.
Cho nên, tất cả đều là giả.
Dung Thu thấy Tần Mục Dã tỉnh , liền chuẩn đo nhiệt độ cơ thể cho thứ hai.
Không ngờ Tần Mục Dã chỉ liếc một cái, đó nhắm mắt. Alpha cứng đờ thẳng giường, hai tay đan chéo đặt bụng .
Ngủ vô cùng yên .
Dung Thu: ……
“Tần Mục Dã?”
“Anh tỉnh ?”
“Tỉnh thì trả lời .”
Không ai đáp . Vừa nãy mở mắt chỉ là khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi của Tần Mục Dã.
Tần Mục Dã giường, giống như một khối thi thể.
Dung Thu chút kinh ngạc.
Nghĩ kỹ thì cũng nên quen . Khi sinh bệnh, Tần Mục Dã khác với bình thường. Ngày thường Alpha thanh lãnh kiềm chế, một là một; còn khi cảm mạo phát sốt, Tần Mục Dã thường mơ hồ tỉnh táo, sẽ lúc đang nhắm mắt bỗng mở , như mèo lớn tuần tra lãnh địa, xác nhận an xong nhắm mắt, bộc lộ sự cảnh giác khó hiểu.
Cho nên Alpha gì khác thường, Dung Thu cũng để trong lòng.
Không dùng nhiệt kế miệng, Dung Thu đưa tay áp lên trán Alpha, nhiệt độ giảm rõ rệt.
Nếu Tần Mục Dã hạ sốt, Dung Thu cũng còn lo lắng.
Dung Thu thở phào nhẹ nhõm, dậy vươn vai. Cơ bắp căng cứng đau nhức cuối cùng cũng dịu một chút.
Chỉ là… bao giờ mới thể ngoài?
Dung Thu thử dò xét căn phòng tạm giam .
Rõ ràng chỉ là phòng ngủ chính bình thường, mà giờ đây biến dạng. Đây là đầu tiên Dung Thu bước phòng ngủ của Tần Mục Dã. Phòng ngủ đúng như tưởng tượng: trống trải, gọn gàng, ngoài chiếc giường chỉ những món đồ cần thiết. May mà còn một chiếc sô pha, nếu thật sự nhốt , e rằng chỉ thể miễn cưỡng ngủ đó một đêm.
Có lẽ vì quen, mùi tin tức tố trong khí đối với mà nhạt đến mức gần như cảm nhận . Hơi thở gỗ trầm hương dần tan, trong phòng chỉ còn mùi cỏ cây nhàn nhạt.
Không phát hiện điều gì bất thường, Dung Thu xuống chiếc ghế sofa đơn bên giường Tần Mục Dã.
Không ngờ lúc Tần Mục Dã tỉnh táo hẳn, đôi mắt phượng trừng lớn, như chuông đồng.
“Anh…” tỉnh ?
Dung Thu còn kịp xong, cổ tay một bàn tay to hung hăng giữ chặt. Cảm giác lạnh lẽo, nặng nề phủ xuống cổ tay , một chiếc còng tay bạc lóe sáng, một đầu khóa cổ tay , đầu còn khóa Tần Mục Dã.
Dung Thu: “?”