[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:21:55
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tần Mục Dã tắm.

Dung Thu chân mềm nhũn giường. Vừa xong chuyện, dù thể chất vốn thuộc hàng ưu tú, mỗi năm đều thể lọt bảng chiến đấu hệ, nhưng cũng khó mà chịu nổi mấy vòng hề tiết chế của Tần Mục Dã.

Thế nhưng vui vẻ, khóe mắt cong cong, trong lòng đầy ắp hình ảnh đàn ông đang ở trong phòng tắm.

Sau một lúc lâu, Dung Thu ngượng ngùng, cuối cùng cũng dậy.

Trên ướt đẫm, rút giấy, lau lau .

Trong khoảnh khắc nào đó, chợt nghĩ, nếu là Omega, khi nào m.a.n.g t.h.a.i ?

Beta cũng thể mang thai, chỉ là khó hơn nhiều.

Ít nhất, vài gần đây, A Dã đều từng chạm tới vị trí thể khiến thụ thai.

nếu thật sự con… thì sẽ nhỉ?

Dung Thu đang lau đến một nửa, nhịn đưa tay sờ lên bụng , nơi còn in đầy dấu hôn chằng chịt.

Người đàn ông quá dữ dội.

Quả thật như nuốt chửng bụng .

Mặt Dung Thu đỏ bừng, cầm cả nắm giấy mà lau tiếp.

Lau mãi một hồi, nửa hộp khăn giấy cũng sắp hết.

Cậu gom chỗ giấy bẩn ném thùng rác, lơ đãng lên bàn, thấy chiếc bánh kem nhỏ.

Quả cherry bóng nước mặt bánh, gió điều hòa dần khô . Dung Thu lớp vỏ ngoài nhăn nheo, đỏ như m.á.u mà thấy tiếc, bọn họ còn kịp nếm thử. Cherry hai quả, nếu chỉ ăn một quả thôi…

Tần Mục Dã bước , liền thấy ai đó đang chổng m.ô.n.g ăn vụng.

Beta mặc quần dài, áo sơ mi vì tháo khuy nên trễ nải, để lộ nửa vai, cùng những dấu hôn dày đặc, để .

Tần Mục Dã bước lên vài bước, đầu ngón tay lạnh lẽo chạm vai beta.

Beta giật , nếu Tần Mục Dã đỡ kịp, e ngã quỵ xuống đất.

“Sao hấp tấp ?”

Dung Thu hổ, gượng. Cậu cố ngậm kín miệng để phát hiện đang ăn vụng, nhưng quả cherry to như trong miệng, làm Tần Mục Dã nhận , chỉ là giả vờ mà thôi.

Trong phòng vẫn còn mùi vị đêm qua. Tần Mục Dã định mở cửa sổ cho thoáng, nhưng thấy đôi chân trần vạt áo sơ mi của Dung Thu, mày khẽ nhíu , kéo rèm kín hơn.

Dung Thu ăn xong, cẩn thận nhả hạt , đầu liền thấy Tần Mục Dã xuống mặt.

Cùng là beta, nhưng vóc dáng Tần Mục Dã vượt trội hơn hẳn, thể rắn chắc, cân đối, cơ bắp trắng mịn còn vương giọt nước trong suốt từ phòng tắm. Dưới ánh đèn, làn da phản chiếu thứ ánh sáng trong suốt như nước.

Còn thì … cánh tay gầy mảnh, chỉ một lớp cơ mỏng. Da tuy trắng, nhưng là thứ trắng nhợt yếu ớt.

Chẳng lẽ do từ nhỏ uống sữa bò nên mới kém xa Tần Mục Dã đến ?

Dung Thu vẫn xổm đất, nhỏ bé, áo sơ mi rộng thùng thình trông như mọc thêm một “củ cải nhỏ” bên trong, mà “củ cải” đầy vết hồng rải rác.

Tần Mục Dã lau khô tóc, mặt nghiêm nghị, tiện tay xoa đầu Dung Thu.

Dung Thu hành động làm nổi da gà khắp , từng lỗ chân lông như reo lên vui sướng. Yết hầu khẽ động, áp lòng bàn tay , nhẹ cọ một chút.

Thấy Tần Mục Dã hề né tránh, cọ thêm nữa, ánh mắt cũng sáng lên rõ rệt.

Dung Thu vội tắm, ánh vẫn dừng chiếc bánh kem. Sáng nay dậy sớm, trải qua một “buổi vận động” nặng nề, bụng sôi lên lục bục.

Tất cả ý nghĩ đều mặt, Tần Mục Dã nhận .

Người đàn ông đẩy chiếc bánh kem thiếu một quả cherry đến mặt : “Ăn .”

Rõ ràng bánh kem là mua, nhưng phát hiện đang ăn vụng, Dung Thu vẫn đỏ mặt. Hàng mi dài run nhẹ, nhanh chóng tránh chỗ khác: “Em gọi cháo và chút đồ ăn sáng, lát nữa sẽ mang lên.”

Ngay ngoài A Đại một con phố buôn bán, dịch vụ giao hàng phát triển, giờ nhà ăn mở cửa, chừng mười phút là đồ.

Tần Mục Dã khẽ “Ừ” một tiếng, thần sắc tuy vẫn nhàn nhạt, nhưng cũng hề từ chối ý của Dung Thu.

Dung Thu hiểu rõ thói quen của đàn ông.

Cậu thích chăm sóc Tần Mục Dã, thích đối xử thật với , hận thể ôm chặt trong lòng cả ngày.

Beta tranh thủ phòng tắm rửa.

Tần Mục Dã rảnh rỗi nghịch điện thoại, tuy gương mặt vẫn lạnh nhạt, nhưng ai quen đều , so với thường ngày, thả lỏng hơn nhiều.

Dung Thu tắm xong liền xuống lầu lấy đồ ăn sáng.

Tần Mục Dã tuy khẩu vị nặng, nhưng bữa sáng ưa thanh đạm. Dung Thu nâng hộp cháo trắng, sủi cảo tôm lên bàn, vẻ mặt tựa như dâng vật quý.

Những món hề rẻ, giá gấp năm sáu so với bữa sáng bình thường.

Tần Mục Dã ăn khỏe, gần hai phần ba đồ đều bụng .

Thấy ăn ngon lành, Dung Thu cũng thấy vui theo.

Cậu ăn ít, nhưng bù , phần bánh kem còn cũng xử lý hết.

Ăn xong, hai chẳng gì thêm. Dung Thu bắt đầu chuẩn cho lịch trình hằng ngày của và Tần Mục Dã.

Hiện giờ học năm tư, lý thuyết giảm bớt nhiều, phần lớn thời gian là điều khiển cơ giáp làm nhiệm vụ.

Mỗi ngoài, đều cắt kết nối thông tin, nên mỗi chuyến gần như biệt tăm. Ai thể chấp nhận bạn lâu lâu bay sang tinh cầu khác?

Đó là điều khiến Dung Thu khó xử nhất.

Nhìn thấy do dự, Tần Mục Dã ngẩng mắt, giọng trầm thấp: “Có chuyện ?”

Dung Thu suy nghĩ giải thích tình hình cho .

Người đàn ông biểu lộ cảm xúc gì.

Vẫn thẳng lưng, ánh mắt sâu như hồ băng, lạnh lẽo mà tối sẫm.

Dung Thu thoáng hoang mang.

A Dã… vui ?

Nếu là , lẽ cũng vui.

Cậu chợt luống cuống, nhưng chẳng dỗ thế nào. Sau một hồi do dự, cuối cùng lấy hết can đảm, lên đùi .

Tần Mục Dã lười biếng ôm lấy eo .

Dung Thu khuôn mặt sạch sẽ, đôi mắt sáng như ngân hà, giọng nhỏ nhẹ, thành thật mà dịu dàng: “Trừ lúc làm nhiệm vụ , em nhất định sẽ luôn nghĩ đến .”

“Hơn nữa, chỉ nghĩ đến .”

Sau khi cùng Tần Mục Dã bàn xong kế hoạch, Dung Thu vẫn thấp thỏm.

Cậu cố dỗ, nhưng dường như tác dụng.

Bởi vì câu đó, Tần Mục Dã chẳng hề đổi, vẫn lạnh lẽo như , ánh mắt như lưỡi kiếm mài xong, sắc bén, băng giá.

Cậu thật vô dụng.

Đến cả dỗ cũng xong.

Mang tâm sự trong lòng, hôm lên lớp cứ ngẩn ngơ, miễn cưỡng ghi chép, ngay cả khi Tô Nhiên khiêu khích, cũng chẳng buồn đáp.

Tô Nhiên thấy lạ.

Bình thường chỉ cần hai cãi là sẽ nổ tung, nhưng hôm nay Dung Thu , khiến Tô Nhiên cảm thấy bực bội, như thể đang khoe khoang mà chẳng thèm .

Một Alpha tự cao như chịu nỗi ấm ức .

Tô Nhiên chặn Dung Thu : “Tôi chuyện với , ?”

Dung Thu liếc một cái, ánh mắt nhàn nhạt. Tóc dài rủ xuống, làm đôi mắt càng thêm trong trẻo.

chỉ khi Tần Mục Dã, Dung Thu mới trở nên ngoan ngoãn như , còn giờ, Tô Nhiên, ánh mắt sắc, như sẵn sàng đ.á.n.h bất cứ lúc nào.

Tô Nhiên chắn mặt : “Nếu sắp tới chúng xếp làm chung tổ, tưởng chuyện với chắc?”

Tuần , hệ tác chiến sẽ tinh cầu khác làm nhiệm vụ.

Nghe , Dung Thu Tô Nhiên chẳng ưa gì , định bảo nếu thì thể đổi tổ.

lời còn , thấy Tần Mục Dã ở phía xa.

câu lập tức đổi thành: “Vậy mong chỉ giáo nhiều hơn, chúng cùng cố gắng.”

Tô Nhiên: “???”

Sự đổi đột ngột khiến ngơ ngác, “Tôi cho , A Dã thích thì cũng tuyệt đối sẽ thích ! Cậu mãi mãi là beta ghét nhất!”

Nói xong, vẫn thấy hả giận.

“Cậu tưởng A Dã cần sẽ tới lượt ? Tôi cho , nhất đừng ý đồ gì với !”

“Sẽ ý đồ.”

“Có ý đồ gì cơ.”

Hai giọng , một trong trẻo, một trầm thấp vang lên cùng lúc.

Tô Nhiên đầu, kinh ngạc bạn xuất hiện từ khi nào phía lưng .

Sắc mặt Tần Mục Dã rõ ràng . Ánh mắt lạnh lẽo như đạn, dừng Dung Thu, bình tĩnh : “Hắn với thể ý đồ gì chứ?”

Hoảng hốt chốc lát, Tô Nhiên cảm thấy lời Tần Mục Dã qua giống nghi hoặc, mà là đang chất vấn.

Có âm mưu gì .

Nhất định là âm mưu gì cả.

Tô Nhiên hé miệng, định giải thích, nhưng nên bắt đầu từ . Lúc mới cảm thấy lời thật quá tự luyến, hơn nữa còn Tần Mục Dã thấy, thật sự chút nào.

Dung Thu là bạn giường của A Dã, mà như thể đang cố chen , giống như cạy tường nhà .

Huống hồ, bức tường vốn chẳng còn “dùng ”.

Đời tạo nghiệt vô , trời đ.á.n.h sét, đời mới thích một beta.

Tô Nhiên ghê tởm đến mức run rẩy.

Tần Mục Dã để ý tới , chỉ dời tầm mắt đặt lên Dung Thu.

Trước mỗi beta thấy đều là vui vẻ, chẳng hề phản ứng. Tần Mục Dã mơ hồ nhận Dung Thu điều , kiên nhẫn chờ đợi. Trong lòng hiểu rõ, lẽ Dung Thu vài câu khách sáo như khi, nhưng , beta chỉ cúi đầu .

Một tia bực bội tên dâng lên trong lòng Tần Mục Dã, mà khi Dung Thu đột nhiên xoay rời , cơn bực liền đến cực điểm.

“Cậu ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-7.html.]

Dung Thu đầu , ánh mắt ngây ngô như chú bê con mới sinh.

Cậu chắc đàn ông đang chuyện với . Đã quen đối phương làm ngơ, cũng tự nhiên coi như thấy.

Tần Mục Dã bộ dáng ngốc ngốc của , trầm giọng hỏi nữa, còn thêm cả tên .

Dung Thu ôm chặt quyển sổ trong tay, liếc qua Tô Nhiên bên cạnh, trong nháy mắt thu liễm khí thế, giọng nhỏ : “Em ăn cơm.”

Tần Mục Dã bước lên một bước, đến bên cạnh : “Ừ, cũng .”

“Ai? Không chứ, chẳng cùng nhà ăn ngoài trường ?!”

Nghe bọn họ hẹn ăn ngoài, Dung Thu cúi đầu: “Nếu , hai .”

Cậu sờ chóp mũi, cúi đầu nhấn mạnh: “Em ăn ở căn tin.”

Câu còn cố ý nhấn mạnh.

Tần Mục Dã liếc Tô Nhiên, tay đút túi, giọng điệu nhàn nhạt nhưng dứt khoát, với Dung Thu: “Mặc kệ , chúng .”

Dung Thu “ồ” một tiếng, trong lòng dâng lên niềm vui ngọt ngào.

Trên đường đến căn tin, len lén trộm nam nhân bên cạnh. Không rõ vì Tần Mục Dã chịu công khai phản ứng với mặt Tô Nhiên, nhưng đây là chuyện , dù tuần , sẽ khó thời gian gặp đối phương.

Cậu thật sự trân trọng từng ở bên Tần Mục Dã.

Giống như hamster sẽ bỏ qua bất kỳ hạt gạo nào, cũng sẽ ghi nhớ từng khoảnh khắc bên cạnh Tần Mục Dã, nếu thể, ước gì một chiếc camera vô hình để lưu , để những ngày gặp Tần Mục Dã còn thể lấy xem , hồi tưởng từng giây từng phút.

Tô Nhiên tuy hậm hực, nhưng vẫn theo.

Dung Thu do dự hồi lâu quầy đồ ăn, cuối cùng vẫn chọn những món Tần Mục Dã thích nhất.

A Đại đầu tư mạnh, căn tin xây khang trang, học sinh bình thường đều hài lòng, chỉ là khi đặt mặt Tần Mục Dã và Tô Nhiên thì vẻ tầm thường, cà chua xào trứng nát, thịt kho tàu bóng nhẫy, canh thì đục, chỉ món cá hấp là còn tạm, chẳng qua cũng nguội.

Dung Thu tự giác đặt lò vi sóng hai vòng, trong lúc đó, Tô Nhiên hài lòng chọc đũa chén cơm.

“A Dã, còn ăn với chứ?”

Bạn giường thì vẫn là bạn giường, đáng để phí tâm giữ gìn như .

Tần Mục Dã động đũa, mặt là chén cơm ba lạng, đong đầy thành một ngọn núi nhỏ.

Vì bát cơm , Dung Thu nhắc nhân viên múc cơm tới ba bốn , sợ ăn đủ.

Một beta vì mà dụng tâm đến , ai thể sánh .

Tô Nhiên thật sự nuốt trôi bữa , liền lấy cớ rời .

Khi Dung Thu với đĩa cá nóng, Tô Nhiên biến mất.

“Đừng tìm nữa, .”

Dung Thu “ồ” một tiếng, quanh căn tin chỉ còn mười mấy học sinh lác đác, liền vui vẻ hẳn lên, vì ít nhất bây giờ, chỉ còn hai bọn họ.

“A Dã, ăn thử cá !”

“Ừ.”

Tần Mục Dã động đũa, Dung Thu mừng rỡ, ánh mắt sáng lên, niềm vui lấp lánh nơi gò má trắng như sứ, như đang nhảy múa.

Tần Mục Dã liếc : “Ăn cơm cho đàng hoàng, cái gì.”

Dung Thu phồng má: “Em tưởng A Dã thích ăn ở căn tin.”

Nghe , Tần Mục Dã thong thả nuốt thức ăn, đáp: “Không thích.”

Hắn Dung Thu, tiếp: “Là ồn.”

Dung Thu ngậm đũa, lời nào, nhưng hiểu.

Thì là ngại ồn ào.

Cậu nhớ đây, bản cũng từng làm phiền như thế…

Beta ôm bát cơm, im lặng cúi đầu.

A Dã đúng, lúc tan học, căn tin đông nghịt, chen chúc như đ.á.n.h trận.

May mà hôm nay đến sớm, tránh đám đông.

Bữa cơm , Dung Thu ăn đến thỏa mãn. Khi thu dọn khay, còn liếc xem phần cơm Tần Mục Dã, sạch trơn, chẳng còn hạt nào.

Ba lạng rưỡi cơm ăn hết cả !

Dung Thu vui vẻ thôi.

điều khiến hạnh phúc hơn là Tần Mục Dã cùng về ký túc xá.

Cuối tháng 9, thời tiết vẫn oi bức, dự báo chiều sẽ mưa. Mây đen vần vũ thấp lè tè, dày đặc như ép xuống mái nhà, báo hiệu một cơn mưa to sắp đến.

Dung Thu sợ Tần Mục Dã dính mưa, liền nhanh hơn.

Chỉ là đường gặp quen.

Sở Minh chào từ xa, hai cách chừng mười mét. Dung Thu chỉ gật đầu đáp . Từ khi Dung Thu từ chối tặng bánh kem, Sở Minh vẫn ngượng ngùng, thấy liền hướng khác.

Chuyện vốn chẳng gì, nhưng lọt mắt Tần Mục Dã.

Lần Alpha còn tỏ mật, giờ né tránh như thế?

Giữa và beta , rốt cuộc xảy chuyện gì?

Dung Thu hề chủ động nhắc đến. Sau khi chào xong liền thẳng về ký túc xá, chẳng ý định giải thích, khiến Tần Mục Dã thấy bực bội trong lòng.

Cảm giác như beta giấu điều gì đó.

Hai nhanh, trở về ký túc xá. Tần Mục Dã vẫn bình thường, hề toát mồ hôi, còn Dung Thu thì như vớt từ nước , ướt đẫm.

Giặt tay xong, lập tức đưa cho Tần Mục Dã một bộ quần áo: “A Dã, tắm , em ngoài một chút, sẽ về ngay.”

Tần Mục Dã bộ quần áo, nhận: “Đi ?”

“A…” Dung Thu ấp úng, toan tính riêng: “Chỉ ngoài một lát thôi.”

Lời mơ hồ của beta như châm ngòi quả b.o.m trong lòng Alpha nén từ lâu.

Tần Mục Dã nắm chặt cổ tay , ánh mắt lạnh lùng, mang theo sức hút khiến dám thở mạnh, như thể thể hút cả hồn phách của trong.

Dung Thu đến đỏ cả mặt.

“Cậu gặp Sở Minh?”

“Hả? Thấy Sở Minh? Vì gặp ?”

Giọng Tần Mục Dã trầm xuống: “Cậu và Sở Minh chuyện gì mà ?”

Alpha hôm nay cố tình giữ cách, rõ ràng đang giấu điều gì đó.

Dung Thu ngẩn .

Giữa và Sở Minh thật sự chẳng gì.

Chỉ là đây Sở Minh tặng đồ, mà đều từ chối. Có lẽ do từ chối nhiều nên Sở Minh trở nên lạnh nhạt. Thật , nếu Tần Mục Dã nhắc, cũng chẳng để ý.

Nghe Dung Thu giải thích, sắc mặt Tần Mục Dã vẫn chẳng khá hơn, thậm chí còn lạnh lẽo hơn: “Hắn tặng gì?”

Bị đàn em tặng quà, Dung Thu thấy hổ: “Lúc là sữa bò, nhưng em hợp sữa nên nhận. Lần là bánh kem, em…”

“Bánh kem?” Tần Mục Dã như bắt điểm mấu chốt.

, nhưng em nhận, đó còn xếp hàng mua bánh kem cho A Dã ăn, vị thật sự ngon lắm!”

“Sở Minh cũng tặng loại bánh kem đó?”

“Ừm.” Dung Thu ngập ngừng, hiểu sai ở , “ em từ chối.”

Giờ thì Tần Mục Dã hiểu rõ tâm tư của Sở Minh. Chỉ tưởng tượng đến việc khác lén tặng đồ cho beta của , thấy khó chịu như vật sở hữu ngoài chạm .

Tặng bánh kem, còn ám chỉ rõ ràng đến thế, mà tên ngốc hiểu.

Dù bực bội, Tần Mục Dã vẫn giấu cảm xúc giỏi. Trong mắt Dung Thu, chẳng khác gì thường ngày.

“Làm ? Sở Minh vấn đề ?”

“Cậu với còn liên lạc ? Có điện thoại của ? Hay từng hẹn làm chuyện gì?”

Dung Thu thật thà đáp: “Không .”

Nam nhân dường như tin.

Nắm tay Dung Thu càng chặt hơn.

Dung Thu đau, ngơ ngác . Suy nghĩ hồi lâu, mới nhận lẽ A Dã thích tiếp xúc với Sở Minh.

… vì chứ?

Hàng mi dài của khẽ run, ánh mắt trong veo lên Tần Mục Dã. Rồi đột nhiên, như nghĩ điều gì đó, vui mừng hỏi: “A Dã, ghen ?”

Ghen?

Từ đó như sấm nổ giữa trung, khiến Tần Mục Dã buông tay ngay lập tức.

Hắn thể vì một beta mà ghen?

Chỉ là khác chạm thứ của thôi.

Thứ vấy bẩn, khinh thường, cũng nữa.

Dung Thu đoán ý tứ , nhỏ giọng hỏi , như hồi hộp mong đợi.

Tần Mục Dã yên lặng, gương mặt thanh tú, làn da trắng nhợt, môi đỏ tươi, như một đóa hoa tuyết trắng đang chờ hái.

Hắn dời tầm mắt, sang chuyện khác: “Cậu đợi lát nữa ngoài làm gì?”

Dung Thu mở to mắt, rõ ràng hài lòng khi lái đề tài, nhưng dám truy hỏi.

Thấy im lặng, Tần Mục Dã dịu giọng một chút, ho nhẹ hỏi: “Trời nóng như , còn định ngoài làm gì?”

Đến lượt Dung Thu ấp úng: “Không gì…”

“Ừ?”

“Mua vài thứ.”

“Mua cái gì?”

Nam nhân hỏi dồn, mặt Dung Thu đỏ rực, tóc mái ướt mồ hôi dính trán, khẩn trương hổ, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Chỉ là… mua một bộ đồ.”

-----

Tác giả lời :

Tần Mục Dã —— cái vẻ lạnh lùng đó còn vợ nhỏ mua t i ế t cho !!!

Loading...