[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 65.2

Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:03:20
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay Dung Thu tranh thủ thời gian đến viện nghiên cứu. Bên tổng minh viện nghiên cứu quân khu mười ba thông báo vị thủ tịch cơ giáp thiết kế sư đích danh gặp .

Dung Thu thử nghĩ trong lòng mấy vị thủ tịch cơ giáp sư. Thủ tịch của nhất quân khu nhiều, ước chừng mười ba . Trong giây lát, thật sự rõ ai là đến tìm .

đến cửa viện nghiên cứu, thấy một đám đông mênh mông, lập tức nhíu mày.

Còn xuống xe, một Alpha cao lớn dẫn đầu tiến lên đón.

“Dung , chào ngài. Tôi là Phương Theo Thuyền, thủ tịch cơ giáp thiết kế sư của nhất quân khu.”

“…… Chào ngài.”

Dung Thu lễ phép dẫn Phương Theo Thuyền , nhưng những phía ông thì Dung Thu cho . Một là trợ thủ của Phương Theo Thuyền, một là nhân viên theo từ tổng minh quân khu mười ba. Người quá đông, mà viện nghiên cứu nơi của chính phủ, càng chỗ mở tham quan. Chưa kể còn nhiều nhân sự chuyên môn.

Phương Theo Thuyền suốt đường đều tỏ vô cùng nhiệt tình. Năm nay ông 67 tuổi, dốc hết đời cho thiết kế cơ giáp, thậm chí lập gia đình. Ông vốn nghĩ cả đời chỉ làm việc ở nhất quân khu, ngờ ngày đặt chân đến quân khu mười ba lạnh lẽo thế .

Hôm nay lạnh đến mức suýt khiến ông tê dại thần trí.

Viện nghiên cứu của Dung Thu mở lò sưởi, chỉ bật sưởi văn phòng .

Đưa đến văn phòng, đoán phần nào mục đích của chuyến .

Phương Theo Thuyền là vì mẫu cơ giáp quân dụng mới thiết kế mà tới. Cơ giáp của Dung Thu khác với mẫu quân dụng phổ biến hiện tại. Dựa kết quả trận thử nghiệm quân dụng giữa nhất quân khu và quân khu mười ba, liệu bay thử của cơ giáp Dung Thu xuất sắc khác thường: Tiêu hao năng lượng thấp hơn, tầm hỏa lực lớn hơn, dáng hình bay còn linh hoạt và nhẹ nhàng hơn.

Trong đó quá nhiều điểm thể nghiên cứu và học hỏi.

Ngay cả Phương Theo Thuyền cũng khỏi kinh ngạc, cảm thán, một mẫu cơ giáp xuất sắc như thế, mà do một beta mới 26 tuổi thiết kế.

Không ông bài xích beta, mà là trong hai ngành thiết kế và điều khiển cơ giáp, beta hiếm như quốc bảo. Hai ngành gần như Alpha độc chiếm. Ngay cả ông cũng từng nghĩ thêm 50 năm nữa cũng khó thấy một tân binh beta xuất hiện.

Càng khiến ông kinh ngạc hơn là những dữ liệu nghiên cứu quan trọng và bản thiết kế nguyên lý của cơ giáp, Dung Thu thoải mái phóng khoáng mang cho ông xem.

Dung Thu tư lợi riêng.

nếu cố tình bắt cơ giáp của , chỉ cần tốn chút thời gian là thể phân tích nguyên lý bên trong.

Huống chi, Phương Theo Thuyền khác với các thủ tịch thiết kế sư cơ giáp của Đệ Nhất Quân Khu, ông là làm việc ngay thẳng, nghiên cứu nghiêm cẩn, từng giáo sư Nhậm hết lời khen ngợi.

Cho nên Dung Thu cũng ngại thuận nước đẩy thuyền.

Phương Theo Thuyền rõ ràng bình tĩnh như , ông bản luận văn dày năm mươi trang mặt, dù ánh mắt phần nóng nảy nhưng vẫn lập tức nhận lấy.

“Như thích hợp. Tôi chỉ mang theo vấn đề đến đây để trao đổi, thể trực tiếp lấy dữ liệu trọng tâm của khác.”

“Chờ bộ cơ giáp các đại quân khu đưa vận hành, sớm muộn gì cũng sẽ nghiên cứu thôi.” Dung Thu tự rót cho Phương Theo Thuyền một ly nước ấm, “Vả , tin lời giáo sư Nhậm .”

“Giáo sư Nhậm… quen Nhậm Du Thanh?”

Dung Thu gật đầu: “Giáo sư Nhậm là thầy ở A Đại.”

nhớ giáo sư Du Thanh là giảng dạy thực hành cơ giáp, chẳng học thiết kế cơ giáp …”

Phương Theo Thuyền mơ hồ.

Dung Thu mím môi nhẹ, đẩy bản luận văn tay về phía thêm chút nữa, ung dung chuyển đề tài: “Thật cũng nhiều vấn đề thỉnh giáo thầy Phương.”

Hai trò chuyện vô cùng hợp ý.

Tuy tuổi còn trẻ, nhưng nhiều quan điểm Dung Thu đưa đều mới mẻ độc đáo, xác thực tính khả thi, đồng thời những vấn đề nêu cũng đáng suy ngẫm. Chỉ là đến phần , Phương Theo Thuyền nhíu mày: “Nếu thiết kế cơ giáp kiểu , hỏa lực chẳng rớt xuống mức thấp nhất ?”

“Ừm. Không chỉ giảm xuống mức thấp nhất, mà là hủy bỏ.”

“Hoàn hủy bỏ? Cơ giáp quân dụng thể hủy bỏ hỏa lực?”

“A… Không cơ giáp quân dụng, mà là cơ giáp dân dụng.”

Nghe cơ giáp tiếp theo của Dung Thu là cơ giáp dân dụng chứ quân dụng, Phương Theo Thuyền sững vài giây, nhanh chóng hiểu .

Người trẻ tuổi thích nghiên cứu cái mới, như , chí tiến thủ.

Ấn tượng của Phương Theo Thuyền về Dung Thu càng thêm .

“May mà lúc giải thích rõ lời đồn mạng, nếu chịu bao nhiêu lời lẽ vô căn cứ nữa.”

Phương Theo Thuyền chính là vì thấy Dung Thu leo lên hot search Tinh Võng nên mới chú ý đến một thiết kế sư cơ giáp như .

Nghe , Dung Thu đưa tay nắm nhẹ đặt lên chóp mũi.

Cậu tính giải thích rõ ràng.

Bởi vì chỉ đổi đề tài mà thôi.

Cậu thật sự ngờ một Omega chỉ gặp đúng một ác ý lớn đến , thậm chí tiếc bỏ tiền mua hơn một hot search để bôi nhọ danh dự của Tinh Võng.

Chuyện còn liên quan đến Tần Mục Dã, nhờ Tần Mục Dã , may mà cuối cùng cũng xử lý thỏa.

trong lòng Dung Thu vẫn bực bội.

Thậm chí bực bội đến mức tiễn Phương Theo Thuyền rời xong vẫn nguôi.

Nhìn tuyết ngoài viện nghiên cứu cơ giáp quét sạch sẽ, lúc Dung Thu mới để ý điều gì đó. Nhìn mặt đất sạch bong một giọt nước, trong lòng chợt hiện lên bóng dáng của một Alpha cao lớn nào đó.

Cậu hỏi dọn vệ sinh gần đó: “Sau bão tuyết đặc biệt đến dọn sạch tuyết ngoài viện nghiên cứu ?”

“Tuyết ngừng ngày đầu tiên xe chuyên dụng đến .”

“Tốt, cảm ơn.”

Vừa trò chuyện với Phương Theo Thuyền lâu, đầu óc Dung Thu bắt đầu chút choáng váng.

Bên đường cửa hàng tiện lợi, Dung Thu tính mua một ly cà phê hòa tan.

Ly cà phê ấm trong tay, tiếp tục cúi đầu nghĩ về bản thiết kế cơ giáp của , khi bản thiết kế tính toán bộ liệu, tiến hành thực nghiệm. Không viện nghiên cứu chi trả, chỉ dựa tiền lặt vặt của thì khá chật vật. May mà lô cơ giáp quân dụng sắp mười ba quân khu đưa sử dụng.

Không bao lâu nữa, cái ví rỗng tuếch của sẽ lấp đầy.

Dung Thu hài lòng.

Cậu đưa ly cà phê mới pha tới bên môi, còn kịp uống thì giọng ai đó cắt ngang.

Dung Thu , là Tiền viện trưởng của viện nghiên cứu cơ giáp.

Lâu gặp, Tiền viện trưởng trông càng tiều tụy hơn , mái tóc chỉ điểm bạc nay trắng xóa , còn dáng vốn tròn trịa như con lật đật giờ giống như quả bóng xì , gầy hẳn .

“Viện trưởng?”

“Cậu cần gọi là viện trưởng nữa.” Cựu viện trưởng chua chát.

Ông còn là viện trưởng viện nghiên cứu cơ giáp. Vì che chở sai phạm mà tổng hội phát hiện, ngay khi Dung Thu cùng vị Alpha kiện tụng thắng lợi, ông bãi miễn. Tuy vẫn thể tiếp tục nghiên cứu, nhưng còn quyền lực như .

Những chuyện Dung Thu đều .

Rời viện nghiên cứu cơ giáp, Dung Thu giống như trút xuống một gánh nặng lớn.

việc Tiền viện trưởng ông còn giữ chức, điều quan trọng. Quan trọng là—hôm nay ông tìm để làm gì?

Tiền viện trưởng đến để khuyên Dung Thu trở .

Dung Thu tưởng lầm, đặt ly cà phê xuống: “Tôi trở về? Trở về ? Cái viện nghiên cứu cơ giáp vốn hề hoan nghênh mà?”

Dung Thu về.

Nơi nào cũng sâu mọt, viện nghiên cứu cơ giáp một con thì cũng con thứ hai, con thứ ba. Giờ chỉ hỏi một chuyện: vì đây Tiền viện trưởng tình nguyện bao che một Alpha thiết kế sư bao nhiêu thành tựu, mà coi trọng ?

Không khiêm tốn, nhưng xét theo thành tựu trong thiết kế cơ giáp, hề thua kém Alpha .

Cậu chỉ thua… thời gian.

Nếu cho thêm năm đến mười năm nữa, thành quả nghiên cứu của tuyệt đối chỉ dừng ở mức .

Hiện tại, Dung Thu Tiền viện trưởng bằng ánh mắt sắc bén, khiến đối phương đỏ mặt. Bảo ông thế nào đây? Nói rằng nhiều năm ông Alpha hối lộ nên mới đưa gã viện nghiên cứu, che chở suốt ngần năm ?

Biết Dung Thu căm ghét loại như nhất, Tiền viện trưởng cuối cùng chỉ im lặng cúi đầu đầy áy náy.

Dung Thu cũng chẳng bận tâm.

Không thì thôi. Những chuyện còn nhiều, thiếu thêm chuyện .

Chỉ là khi trở về, trong lòng vẫn còn nghẹn một .

Phiền… thật sự phiền.

Mang nặng tâm sự, đúng lúc Triệu Nam Thần tới chăm sóc Dung Khâm tối nay, Dung Thu thu dọn xong việc ở viện nghiên cứu lái xe thẳng đến quán bar uống rượu.

Dung Thu lâu đến, cửa quán bar thậm chí đổi khác.

May mà vẫn còn mở cửa, nhưng vì thời tiết lạnh, quán bar trở nên tiêu điều. Khi đến nơi, ông chủ Beta đang lau ly pha lê, nhân viên cho về nghỉ từ sớm. Ban ngày chủ quán ngủ lầu, buổi tối thì một trông coi quán.

Thấy Dung Thu đến, ánh mắt ông chủ Beta lập tức sáng lên.

“Anh Thu! Cậu lâu lắm tới! Ủa, trắng nhanh như .”

“Cái gì trắng nhanh?” Dung Thu mơ hồ.

Ông chủ Beta chỉ làn da trắng sạch tì vết của : “Chính là da đó! Tôi xem ảnh du lịch của , da phơi nắng đen hẳn , mà mới mấy hôm trắng như cũ.”

Dung Thu , gọi một ly nước soda.

Không gọi rượu, vì buổi tối về còn chăm sóc Dung Khâm, nhất đừng mang theo mùi rượu.

Ông chủ beta pha nước soda cho , kể nguyên nhân quán bar biến dạng . Thì hôm tuyết lớn đó tuyết rơi quá dày, một Alpha ngủ trong xe, tỉnh dậy thì phát hiện xe kẹt nền tuyết, thể lái , bước khó khăn chỗ tránh rét, nên liền đ.â.m thẳng cửa quán bar của ông chủ beta.

Ông chủ beta trắng mắt thừa nhận gặp đúng một trận tai bay vạ gió.

Alpha cảnh sát câu lưu nửa tháng, đó trả bộ chi phí sửa cửa chính quán bar.

Nói xong chuyện bi t.h.ả.m trong đợt rét đậm đó, ông chủ beta hỏi Dung Thu dạo thế nào: “Cậu đó chuyển chỗ khác, đến nỗi chuyện khác ám hại cũng tiện . Điện thoại nhà mãi gọi , lúc nào cũng báo bận.”

Dung Thu , lúc ông chủ beta mới miễn cưỡng yên tâm. Ông chủ beta còn vài tin đồn, nửa mập mờ, nửa dính chút chuyện tình cảm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-65-2.html.]

“Tôi bạn bè ở tầng cao của quân khu, chút việc tiện công khai.”

“Ừm?” Dung Thu chớp mắt.

“Ở quân khu, vị , cũng chính là vốn dĩ rõ ràng với đó hình như vì vụ lên hot search mà làm ầm lên lớn. Nghe còn trọng điểm điều tra một Omega…”

Ông chủ beta thích tám chuyện yêu đương, càng lúc càng hình dáng: “Vị lúc dễ cảm Omega quyến rũ, ai ngờ thành, hiện tại còn điều về .”

Nếu chuyện liên quan đến Dung Thu, ông chủ beta dĩ nhiên sẽ cho .

ông chủ beta luôn cảm thấy giữa Dung Thu và vị gì đó ——

“Cậu xem, thích ?”

“……”

Có thích , với Dung Thu bây giờ mà , đều chẳng ý nghĩa.

Cậu từng theo đuổi một .

Lần đó chỉ nhận về một khuôn mặt đầy hỗn loạn.

Đã từng chịu tổn thương , thể dễ dàng giẫm lên vết xe đổ. Bây giờ Dung Thu chỉ bảo vệ gia đình nhỏ của và phòng nghiên cứu nhỏ , đó sống bình yên cả đời, tiếc nuối.

Về đến nhà, Triệu Nam Thần và Dung Khâm đang ăn khuya.

Ngày mai Triệu Nam Thần nghỉ hai ngày liền, cho nên tối nay bám nhà Dung Thu về. Dung Thu tùy , còn để chỗ sofa cho .

Triệu Nam Thần vô cùng thỏa mãn.

Còn tuyên bố sáng mai làm cho bọn họ một bàn tiệc sáng thật lớn.

Không khí đang ăn cơm một tiếng gõ cửa chói tai cắt ngang.

Giờ 10 giờ tối.

Sao gõ cửa vô lễ như ?

Dung Thu lập tức cảnh giác, cùng Triệu Nam Thần mở cửa. vội mở, mà qua màn hình camera cửa để quan sát bên ngoài. Chỉ liếc một cái, mặt mày đẽ của Dung Thu cau chặt.

Sao ?

Triệu Nam Thần thì quen .

Nhìn vòng thông tin tố màu đen cổ Alpha , Triệu Nam Thần khẩn trương. Cậu lén kéo tay áo Dung Thu: “Đây là một Alpha đó…”

“Mở cửa! A Khâm, em ở trong!”

Hai còn đang do dự, bên ngoài Tần Trạch Tây mất kiên nhẫn. Sau lưng còn bốn Alpha cao lớn, là vệ sĩ làm, mặt mũi nghiêm nghị, vẻ hung hãn, cơ bắp cứng như đá, dù mặc đồ đông dày vẫn thấy rõ.

Tần Trạch Tây vẫn tiếp tục gõ cửa.

“Trời! Mấy hung thật!”

Triệu Nam Thần choáng váng, lập tức xoay lấy điện thoại báo cảnh sát.

“Cậu làm gì?”

“Em báo nguy! Vừa mấy Alpha ngoài .”

Dung Thu thở dài nặng nề, mở hệ thống intercom, lạnh giọng : “Dung Khâm ngủ . Có chuyện gì mai hãy đến.”

“Ngủ cái gì mà ngủ, năm phút còn đăng trạng thái ăn khuya!”

“……”

Giọng Tần Trạch Tây quá lớn, Dung Khâm đang ăn chè viên xe lăn cũng lăn . Vừa thấy ngoài cửa, giọng vô tình hơn cả Dung Thu, cũng dứt khoát hơn.

“Trạch Tây, , chuyện ly hôn cần thương lượng.”

“A Khâm! Chúng gặp mặt chuyện đàng hoàng, em đừng xúc động.”

“Tôi cho , Tần Trạch Tây, hiện tại tỉnh táo. Tôi chính là ly hôn với .”

Dung Khâm mở điện thoại liên hệ Tần Mục Dã, thuận tiện dùng ánh mắt trấn an Dung Thu.

“Gọi tới kịp ?” Dung Thu nhỏ giọng hỏi.

“Không quản . cứ gọi . Tần Trạch Tây phát điên lên, chúng khống chế . Tần Mục Dã dù cũng là Alpha cấp S, áp tên điên .”

ngoài dự đoán của Dung Khâm, chỉ ba phút khi trả lời “đến ngay”, Tần Mục Dã xuất hiện trong camera, từ góc c.h.ế.t mà Tần Trạch Tây để ý, giáng một chưởng đ.á.n.h ngất Tần Trạch Tây.

Động tác lưu loát thành thục, rõ ràng đầu.

Từ đầu đến cuối, vệ sĩ lưng Tần Trạch Tây hề nhúng tay. Chỉ khi đ.á.n.h ngất mới bước tới nhận từ Tần Mục Dã.

Triệu Nam Thần ở trong phòng đến há hốc mồm, Dung Thu cũng kinh hãi.

Triệu Nam Thần: “Đánh một cái ngất luôn ?”

Dung Khâm bình thản đáp: “Tiện nghi cho .” May mà chỉ mới làm .

Vừa , Dung Khâm liên hệ đội bảo tiêu nổi tiếng của quân khu mười ba.

Chuyện tối nay tuyệt đối tái diễn.

tốn tiền lớn, cũng bảo vệ Dung Thu và biệt thự an .

Dung Thu còn căn biệt thự bình thường của sắp bảo vệ kín như pháo đài.

Lúc màn hình. Tần Trạch Tây vệ sĩ im lặng khiêng lên xe. Tần Mục Dã vẫn , Alpha cao lớn cửa, mà độ phân giải camera quá rõ, khiến Dung Thu ảo giác như ngay mặt.

Cách một cánh cửa, giống như đối diện.

Dung Thu: “Anh còn chuyện gì ?”

Tần Mục Dã: “…… Không .”

“Không ”, nhưng chân y như đóng đinh. Triệu Nam Thần liếc Dung Thu, liếc Tần Mục Dã. Nhớ đến lời khi ăn cơm , trong đầu “tách” sáng lên một bóng đèn.

Tổng chỉ huy chịu , là chuyện với tiểu Thu!

tiểu Thu quá ngay thẳng, hiểu ý tổng chỉ huy đại nhân.

Cậu mà gấp .

ngoài, gấp cũng vô dụng.

Dung Thu vẫn thẳng đơ như cây cờ sắt: “Vậy về .”

“Được.”

Một tùy ý, một đáp nghiêm túc.

Nhìn bóng lưng Tần Mục Dã đường hoàng rời , Dung Thu mới lên sofa.

Dung Khâm liên hệ bảo tiêu xong, rõ ràng chuyện , liền nghiêm chỉnh.

Triệu Nam Thần – ngoài danh sách thành viên cũng dám chen lời, ôm gối một bên. Đợi Dung Thu xuống, Dung Khâm đưa cho một văn kiện mới đóng dấu.

“Cái gì đây?”

Dung Thu cúi đầu xem, thì là giấy thuê bảo tiêu.

“Muốn thuê bảo tiêu bảo vệ biệt thự?”

“Nói đúng hơn là bảo vệ an tính mạng chúng .” Bên Dung Khâm luôn bảo tiêu, nhưng đó đều là đây Tần Trạch Tây sắp xếp. Bây giờ còn dám giữ những đó, nên đổi bảo tiêu mới.

Vừa bảo vệ , bảo vệ Dung Thu.

Hiểu ý Dung Khâm, Dung Thu từ chối.

Cậu ký tên hợp đồng, đổi cho năm bảo tiêu nhiều kinh nghiệm.

Dung Khâm vốn tưởng thuyết phục lâu mới khiến Dung Thu đồng ý, ngờ ký dễ dàng như . Cầm giấy hợp đồng còn nóng, lòng Dung Khâm ấm lên, nỗi bực bội do Tần Trạch Tây gây tan sạch.

“Thu Thu yên tâm, ai thể quấy rầy cuộc sống của hai em chúng .”

Dung Khâm tự tin .

Dung Khâm tưởng rằng sắp xếp chuyện thỏa, ngờ vẫn “đánh úp”. Không Tần Trạch Tây đến quấy rầy nữa, mà là nhận một bưu kiện nặc danh.

Bên trong là một đoạn ghi âm điện thoại.

Dung Khâm mở ngay, trầm ngâm mấy phút mới bấm phát.

Đó là đoạn ghi âm Tần Trạch Tây gọi điện, nhưng chỉ giọng , âm thanh rõ như ghi âm điện thoại, hẳn là ghi trộm.

Giọng Tần Trạch Tây vẫn lớn đến mức khiến tức trào máu.

Xem tên Alpha gặp chuyện khiến khó chịu.

Dung Khâm … vui.

niềm vui chỉ kéo dài hơn mười giây——

Thì ngay đầu tới viện phúc lợi A Tinh, Tần Trạch Tây cảm thấy Thu Thu khả năng quan hệ huyết thống với . dù nghi ngờ, cho Dung Khâm , thậm chí còn sắp xếp để khác nhận nuôi, chỉ mong sớm ép Thu Thu nhận nuôi.

Dung Khâm run lên, một nữa.

Lần , thử xâu chuỗi chuyện.

Người khác nhận nuôi, nhận nuôi Thu Thu…

Anh nhớ Thu Thu từng về quãng thời gian nhận nuôi bất hạnh, chính quãng thời gian tạo thành bóng ma sâu dày trong lòng Thu Thu, khiến cảm thấy beta là vô dụng, beta là tầm thường, beta vô điều kiện cúi đầu làm chiếc đinh ốc nhỏ bé nhất trong xã hội.

Chỉ hai phút ghi âm, mà khiến Dung Khâm lạnh sống lưng.

Cả run lên vì tức giận.

Hóa , kẻ đẩy hai họ thể đoàn tụ sớm hơn, kẻ phá nát tự tôn của Thu Thu chính là bạn đời chung chăn gối bao năm của .

Loading...