[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:21:27
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tô Nhiên thật ác độc.
Dung Thu thà rằng Tô Nhiên nguyền rủa thi đạt, cũng nguyền rủa điều đó.
Anh cư nhiên rủa và Tần Dã sẽ chia tay.
Khoảnh khắc , gân xanh mu bàn tay Dung Thu nổi rõ, đường môi vốn ôn nhuận thường ngày nay căng chặt, góc môi hiện rõ đường nét sắc bén. Nếu thầy giáo kịp lúc, lẽ Dung Thu và Tô Nhiên đ.á.n.h thật .
Bầu khí căng thẳng như giương cung bạt kiếm tiếng chuông học chói tai cắt ngang.
Cả lớp đồng loạt xuống, ai nấy im thin thít.
Vừa mới đổi chỗ, mà Tô Nhiên tỏ khó chịu, dễ chọc. Ngồi cùng bàn với là một Alpha, phát hiện tâm trạng Dung Thu cũng tệ chẳng kém.
Người cạnh là một Alpha, vốn dĩ theo bản năng ưa Beta, nhưng cũng thừa nhận rằng, năng lực của Dung Thu thuyết phục.
Hiện tại, khi thầy giáo bắt đầu công bố điểm, Dung Thu vẫn là đầu.
Nhận bài thi, Dung Thu tỏ thản nhiên, như một tu hành chờ mười mấy năm mới lĩnh ngộ đạo lý, động tác mở bài thi đều toát vẻ ôn hòa, hiền lành.
sự ôn nhu đó… liệu thật ?
Trước đây, cảnh tượng Dung Thu một đ.á.n.h một đám Alpha vẫn còn nhớ rõ ràng, chỉ trong một chọn môn, dù chỉ thương nhẹ, vẫn thể khiến ba Alpha gãy xương, bốn khác chảy máu.
Dung Thu hề dịu ngoan như vẻ ngoài.
Alpha cùng bàn thầm nghĩ.
Khi chạm giới hạn của , Dung Thu thể liều mạng để trả thù.
Giữa trưa, Tô Nhiên hẹn ăn cùng Tần Mục Dã.
Buổi sáng, mới lấy hết can đảm gọi điện cho Trạch Tây, trong điện thoại chê bai Dung Thu đến mức còn gì đúng. Bây giờ cùng bạn ăn cơm, thấy chột .
A Dã giận xen chuyện khác đây…
điện thoại gọi , cũng chẳng Trạch Tây chịu quản nổi A Dã nữa…
Tần Mục Dã gì về cuộc gọi đó.
Khi đang chờ đồ ăn, uể oải cầm điện thoại lên xem.
Anh trai t.a.i n.ạ.n xe, nhập viện. Nếu Dung Khâm gọi đến báo, lẽ vẫn còn giấu.
Hai ngày , khỏi ICU. Tần Mục Dã về thăm, nhưng mắng cho một trận. Cuối cùng, chỉ đồng ý để Dung Khâm mỗi ngày video gửi cho xem.
Tần Mục Dã thích Dung Khâm.
Dung Khâm là một Beta, loại Beta đặc biệt giỏi tính toán.
Anh vô cùng tin tưởng đó, chỉ giao cho bộ công việc trong công ty, mà ngay cả nhiều bí mật của nhà họ Tần cũng để . Dù bây giờ tai nạn, ở bên cạnh chăm sóc vẫn là Dung Khâm, chứ đứa em ruột là Tần Mục Dã.
Tần Mục Dã cúi đầu xem kết quả kiểm tra sức khỏe của .
Tuy học y, nhưng ngành chỉ huy của cũng qua một kiến thức liên quan.
Những con … thật sự chút nào.
Ba chỗ gãy xương, nội tạng xuất huyết. Dù rời ICU, nhưng lẽ tĩnh dưỡng lâu, thậm chí còn thể để nhiều di chứng.
Tần Mục Dã uống cạn ly rượu mạnh trong tay. Vừa xem xong báo cáo, thì cái tên Beta đáng ghét gọi đến.
Nếu là ngày thường, chắc chắn sẽ bắt máy, nhưng bây giờ thì .
Dung Khâm là duy nhất đang chăm sóc .
Cùng là trẻ mồ côi, cùng là Beta, nhưng tính cách Dung Khâm tệ hơn Dung Thu đến ?
Tần Mục Dã đè nén bực bội, ngoài hiên nhà ăn để máy.
Hắn xoa trán, giọng khàn khàn: “Có chuyện gì?”
“U, tiểu thiếu gia nhà họ Tần hiểu phép tắc ? Cũng gọi một tiếng Dung Khâm ?”
Giọng Dung Khâm kiêu ngạo, giống hệt con , phóng túng, ngạo mạn, lạnh lùng. Gặp ai cũng trêu chọc một chút, đối mặt với Tần Mục Dã cũng ngoại lệ.
Tần Mục Dã đáp, chỉ bật bật lửa: “Không thì cúp máy.”
“Vội gì chứ, chuyện lớn . Là sớm nhảy lớp, trường Quân khu 13.”
Quân khu 13 là nơi hỗn loạn nhất, Liên bang quân, hải tặc vũ trụ, còn cả một đội quân bí mật.
Không nơi an .
chính là nơi Tần Mục Dã luôn đến.
Hắn nhíu mày: “Anh cuối cùng cũng chống đỡ nổi nữa .”
Dung Khâm bật lạnh: “Chống thì vẫn chống , nhưng tại gánh ? Bao nhiêu năm nay, mang hết trách nhiệm, để nhàn nhã ở phía , còn gửi tới tinh A để tránh. cũng chẳng trốn bao lâu .”
Tần Mục Dã cau mày.
Dung Khâm tiếp lời: “Mấy lão già trong nhà hình như bắt đầu sắp xếp cho một Omega để liên hôn . Chuẩn đến khi nghiệp là kết hôn luôn.”
Chưa kịp để Tần Mục Dã suy nghĩ, Dung Khâm chậm rãi thêm: “ mà… nếu bọn họ là Alpha cấp S…”
Dung Khâm hết.
Hình như ở đầu dây bên , gì đó, giọng nhỏ, Tần Mục Dã rõ.
Rất nhanh, Dung Khâm đột nhiên đổi chủ đề: “Cậu nên sớm chia tay với Beta .”
Tần Mục Dã nhíu mày: “Anh đang giám sát ?”
Từ đến nay, từng nhắc đến Beta đó với gia đình.
Dung Khâm bật , giọng đầy ẩn ý: “Sao thể gọi là giám sát . Tôi còn chẳng rảnh để lo mấy chuyện vặt của . Chẳng qua là tiểu t.ử Tô gia kể với thôi.”
Tô Nhiên đang chơi game, bỗng rùng .
Lạnh quá, chắc điều hòa bật mạnh quá !
Tần Mục Dã thu ánh mắt : “Là ý của ?”
“Ai , là ý của .”
“?”
“Tôi chỉ vì cho thôi. Beta đó vốn thể bước chân nhà họ Tần, các chia tay sớm thì hơn. Nếu đợi đến lúc tay… e là Beta đó sẽ chẳng dễ sống .”
“…”
Cúp máy, Tần Mục Dã bực bội thôi.
Vừa lo vụ t.a.i n.ạ.n của , nhắc chuyện chia tay với Beta, hai nỗi phiền chồng chất khiến trở bàn ăn với vẻ mặt lạnh lẽo.
“Cậu gọi điện cho ?”
Tô Nhiên giật nảy, nhân vật trong game quái đ.á.n.h c.h.ế.t ngay tại hố rồng: “Chỉ… chỉ gọi điện hỏi thăm Trạch Tây một chút thôi mà.”
Tần Mục Dã nhấp một ngụm rượu.
Nam nhân thẳng lưng, dáng vẻ cao ngạo. Ly rượu tinh xảo trong tay khẽ nghiêng, hầu kết lăn một cái, rượu men theo khóe môi chảy xuống. Khi đặt ly xuống, âm thanh khẽ vang trong khí.
Tô Nhiên lắp bắp.
Lúng túng giải thích một hồi, hiểu cuối cùng kể hết chuyện sáng nay và Dung Thu cãi cho Tần Mục Dã . Tần Mục Dã xong chỉ cúi đầu nhặt xương cá, bộ dáng chẳng mấy quan tâm, hỏi thêm một câu nào về Dung Thu.
Tô Nhiên lén ngẩng đầu .
Xem A Dã cũng chẳng mấy để tâm đến Beta đó.
Cũng đúng thôi, chỉ là bạn giường, cần gì để ý nhiều thế.
Anh đúng là nghĩ quá nhiều.
Người trải qua bao nhiêu mối tình như A Dã, thấu chứ.
Tô Nhiên tưởng rằng chuyện coi như xong. đúng lúc đó, mấy Omega gần bàn họ lén thì thầm, đẩy một về phía bên .
Chỉ cần ánh mắt và dáng vẻ , Tô Nhiên đoán , đó đến để tỏ tình. Không rõ là với với A Dã.
Dù Tần Mục Dã đang giả làm Beta, nhưng thích vẫn ít.
Quả nhiên, Omega dừng mặt Tần Mục Dã.
Tô Nhiên khoanh tay ngực, cho cảm thấy tiếc.
“Đàn Tần Dã, đây là món quà em chuẩn cho …”
Câu còn dứt động tác uống rượu của Tần Mục Dã cắt ngang.
Ánh nắng mùa hè chói lòa xuyên qua ô cửa kính trong suốt, rọi xuống hình đàn ông. Màu nắng vốn ấm áp, nhưng khi phủ lên chẳng thể làm dịu vẻ lạnh lẽo băng giá .
Là ảo giác , vì trong mắt mà ngưỡng mộ ánh lên vẻ chán ghét?
Lời của Omega nghẹn nơi cổ họng.
Cậu … nên gì tiếp nữa.
, thích đàn Tần Dã, thậm chí để tâm đến việc đàn là Beta.
“Em thích đàn Tần Dã!”
Omega đưa món quà, nhưng chẳng ai nhận.
Thậm chí nam nhân còn chẳng liếc lấy một . Trong nhà ăn vốn cấm hút thuốc, Tần Mục Dã chỉ chuyển bật lửa cổ xưa trong tay, vỏ kim loại tinh xảo bật tiếng “tách” khô giòn, ngọn lửa lam cháy bập bùng.
Rõ ràng động tác quá khích nào, nhưng ai hiểu đều , lúc tâm tình nam nhân đang cực kỳ bực bội.
“Cầm .”
Giọng trầm thấp của Tần Mục Dã như rơi mùa đông lạnh giá, khiến lập tức im lặng.
Người cùng thông báo cho Omega run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì sợ hãi.
Tô Nhiên “khụ” một tiếng, chủ động giải vây cho tiểu mỹ nhân: “Cái bánh kem xinh thể tặng cho ? A Dã thích ăn đồ ngọt.”
“Được… cảm ơn .”
Omega lắp mấy tiếng, vội vàng đặt hộp bánh kem tinh xảo lên bàn Tô Nhiên, đó nhanh chóng rời . Làm xong một loạt động tác , tâm trạng bỗng bình tĩnh lạ thường, thậm chí còn chút may mắn kiểu “thoát c.h.ế.t trong gang tấc”.
Omega chạy trốn nhanh.
Tô Nhiên bất đắc dĩ : “Thấy , dọa bỏ chạy . Lần ở quán bar ngươi còn chê Omega dơ, là Omega thanh thuần đó, sinh viên năm nhất, còn là tân sinh hoa khôi của khoa. Cậu vẫn lòng ?”
Tần Mục Dã chẳng lên tiếng, hương vị rượu và cam quýt phảng phất nơi môi, gợi nhớ tới hương sữa tắm thoang thoảng mùi cam quýt Beta .
Beta pheromone, nhưng mang một thứ khí chất khiến chẳng thể nào buông bỏ.
Thấy đáp, Tô Nhiên cắm nĩa chọc chọc cái nơ hồng nhạt bánh kem, tự một : “Bánh kem gần đây hot lắm, mỗi ngày chỉ làm năm mươi phần, đều mua để tặng quà tỏ tình. Cậu ăn ? À thôi, chắc chắn sẽ ăn, để ăn .”
Bánh kem đặt trong hộp trong suốt, dải ruy-băng hồng nhạt quấn quanh, phía còn in logo cửa hàng bằng lớp kim tuyến lấp lánh, cực dễ nhận .
Tần Mục Dã liếc qua, ánh mắt đầy chán ghét, chỉ hờ hững liếc một cái rời .
Chiều hôm đó, khi tan học, Dung Thu gặp Sở Minh.
Alpha chạy đến chỗ , trong n.g.ự.c cẩn thận ôm một thứ gì đó. Dung Thu thấy là Sở Minh, bèn dừng tán cây.
“Chạy nhanh như , nóng ?”
Sở Minh thở hổn hển, nhưng nụ sáng rỡ: “Tôi mang quà đến cho đàn Dung Thu.”
Dung Thu chút bất đắc dĩ, còn mang quà nữa.
Lần Sở Minh đưa là một miếng bánh kem hình tam giác. Dung Thu từng thấy Tô Nhiên ăn loại trong lớp, bánh tinh xảo, Tô Nhiên còn khen ngon, nên chút ấn tượng.
Nghe một phần giá tận 288.
Không A Dã thích ăn .
Dung Thu nhanh chóng thu suy nghĩ, mím môi : “Không cần , tốn kém quá.”
“Đàn khách sáo quá .”
Ánh mắt Alpha sáng lấp lánh .
Dưới ánh hoàng hôn mùa hè, đường nét khuôn mặt của Beta ánh sáng phủ lên dịu dàng, khiến lòng Sở Minh bỗng rạo rực. Hắn chắc Dung Thu hiểu ý , nhưng thật sự nhất kiến chung tình.
Alpha hồi hộp chờ phản ứng.
Dung Thu ít khi lên mạng, nên tự nhiên loại bánh kem là “biểu tượng tỏ tình” nổi tiếng, chỉ nghĩ đây là một món quà bình thường.
dù chỉ là quà cảm ơn, cũng thể nhận.
Dung Thu ngẩng đầu Sở Minh, thẳng: “Tôi thích ăn đồ ngọt.”
Sở Minh thoáng ỉu xìu.
Vậy là từ chối ?
Alpha ôm hộp bánh, ủy khuất hỏi: “Có thể hỏi một chút… vì đàn nhận ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-6.html.]
Vì ư?
Dung Thu nghiêng đầu , thành thật đáp: “Quá đắt.”
“Quá đắt?” Sở Minh ngạc nhiên.
“Ừ.” Dung Thu tuy từ chối, nhưng vẫn hỏi thêm: “Cậu thể cửa hàng ở ?”
Cậu mua cho A Dã.
“Đàn thật sự nhận ?”
“Tôi nhận đồ của học học .” Dung Thu chỉ về phía màn hình đang phát bản tin trường: “Trước đây tiền bối lấy cớ dạy thêm để lừa hậu bối đưa tiền, nhà trường khai trừ. Sau việc đó, quy định càng nghiêm hơn.”
Dung Thu cẩn trọng.
Cậu vô cùng trân trọng cơ hội học ở A Tinh. Nếu bất kỳ bài kiểm tra quy định nào, đều cố gắng đạt điểm tuyệt đối.
Những lời đó là thật lòng, nhưng trong tai Sở Minh hóa thành cái cớ để khước từ.
Xem , đàn vì từ chối mà còn viện lý do như …
Đàn thật sự là .
Sở Minh hiểu rằng từ chối, nhưng vẫn lịch sự tên cửa hàng và điện thoại cho Dung Thu. Hắn cẩn thận ghi điện thoại, trịnh trọng cảm ơn.
Sở Minh vui buồn, vui vì đàn lảng tránh , vẫn ôn hòa như , buồn vì cuối cùng vẫn cự tuyệt.
Dung Thu chỉ nghĩ thấy thất vọng, chẳng để tâm nhiều.
Khi chuẩn về ký túc xá, Sở Minh gọi : “Đàn !”
“Chuyện gì?”
“Đàn … thích ?”
Dung Thu khựng bước.
Trong khoảnh khắc , gương mặt Beta vốn dịu nhẹ bỗng sáng lên thứ ánh sáng khác thường. Dù mệt tiết học, nhưng ánh mắt vẫn trong trẻo, như chứa cả biển .
“Có.”
“Hơn nữa là… thích.”
Dung Thu là hướng nội, chỉ khi ép đến giới hạn, mới chịu thật lòng. Đây là đầu tiên công khai thích.
Nói xong, bản cũng thấy ngượng, nhận vẻ mất mát của Sở Minh. Cậu ôm tập vở, nhanh chóng trở về ký túc xá.
Về đến nơi, mặt đỏ bừng như nước nóng phả .
Sao thể buột miệng như thế chứ…
chắc Sở Minh thích là ai .
Beta cầm ly uống một ngụm lớn nước đun để nguội, cảm giác mát lạnh trôi xuống cổ họng, xua tan phần nào cơn nóng bứt rứt trong .
Nghĩ đến cái bánh kem , Dung Thu lập tức gọi cho cửa hàng: “Ý ngài là hôm nay bánh kem bán hết ?”
“ , nếu mua, ngày mai xin đến xếp hàng tại cửa hàng.”
“Ngày mai mấy giờ?”
“Năm giờ sáng.”
Nhân viên công tác cũng cố ý làm khó Dung Thu.
Ngày hôm , bốn giờ rưỡi liền cửa, Dung Thu thấy ngoài cửa hàng hàng dài xếp hàng, trong lòng kinh ngạc âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
May mà đến sớm nửa tiếng.
Giờ phút , những cùng Dung Thu xếp hàng chờ bánh kem phần lớn đều là Omega, những nam nữ sinh xinh ôn nhu đều dán miếng cách ly tin tức tố cổ. Tuy trong mắt còn vương buồn ngủ, nhưng tinh thần vô cùng phấn chấn.
mười giờ, nhân viên công tác mở cửa.
Tựa hồ đoán tình hình, cô nàng lên tiếng : “Mọi tự giác xếp hàng nhé, đừng chen lấn.”
Lời còn dứt, đám chen chúc hỗn loạn, ào ào lao tới. Dung Thu dòng đẩy lôi, kéo theo.
Dung Thu: ……
Có thể mua một phần bánh kem như thế thật sự dễ dàng gì.
Vừa bước khỏi cửa hàng, tay ôm hộp quà tinh xảo, Dung Thu mới nặng nề thở phào một . Khi nãy đông nghịt, giẫm bao nhiêu , đôi giày vốn trắng nõn cũng dính mấy dấu chân.
Thế nhưng lúc , khi cúi đầu chiếc hộp bánh kem trong tay, khóe mắt khẽ cong lên, càng càng thấy lòng.
A Dã hẳn sẽ thích chiếc bánh nhỏ .
Beta mang theo phần điểm tâm trở về, khi đó mới hơn năm giờ, chắc A Dã đang chạy bộ.
Dung Thu đơn giản dọn dẹp ký túc xá của .
Trên gối dính lấy một sợi tóc, mặt bàn sạch sẽ vương bụi. Sau khi sắp xếp đấy, Dung Thu gửi tin nhắn soạn sẵn bước ngoài.
Gửi xong, chờ một bên.
Năm phút , đối phương hồi đáp bằng một chữ ngắn gọn mà dứt khoát, khiến Dung Thu khẽ cong môi.
A Dã: Tới.
—
Trước khi nhận tin nhắn của Dung Thu, Tần Mục Dã mới từ phòng tập thể hình khỏi phòng tắm.
Thấy khung chat của Dung Thu bật sáng, cũng vội xem.
Những tin nhắn của beta thường chỉ mấy chuyện vụn vặt lặt vặt mà thôi.
Rút một chiếc khăn sạch, đàn ông tùy ý lau giọt nước còn vương tóc, tâm trạng rối loạn nhờ cơn vận động đẫm mồ hôi mà tạm dịu xuống.
Mà rèn luyện vốn dĩ nên hiệu quả.
Thế nhưng một tin nhắn của beta phá hỏng hết.
【beta: Mời A Dã ăn bánh kem nhỏ ~】
【Thời gian gửi: 5:20】
Một thời điểm đầy ái , beta gửi tin nhắn ngọt ngào nũng nịu.
Trong mắt đen sâu của Tần Mục Dã, tia lạnh nhạt tan biến, đó là chút hờ hững pha lẫn d.ụ.c sắc nhàn nhạt.
Hắn đột nhiên hút thuốc.
Tần Mục Dã lau khô tóc, ánh sáng màn hình vẫn hiển thị tin nhắn câu dẫn . Hắn cúi đầu liếc , tay tiện thể rút bật lửa trong túi áo nghịch, tiếng kim loại va “cạch” khẽ vang, hỗn loạn nhịp, giống hệt tâm trạng đang d.a.o động của .
Beta học mấy trò đó ở ?
Hơn nữa, sáng sớm năm giờ bắt đầu chuẩn ?
Trước đây, Dung Thu cũng từng dùng mấy chiêu tương tự.
Tỷ như lấy cớ quần áo ướt sũng, mặc áo sơ mi của giường câu dẫn, tỷ như khi xong chuyện cùng phòng tắm, hoặc như dịp Giáng Sinh năm ngoái, giấu trong chiếc hộp quà đỏ thật to, đầu còn buộc nơ con bướm.
Dù là cách nào nữa, cuối cùng cũng quy về một mục đích, đều là trêu chọc lên giường.
Không thể thừa nhận, quả thật ăn cái bẫy của beta .
Nhà họ Tần nề nếp nghiêm khắc, tuy quyền thế ngập tràn, kẻ tâng bốc cũng ít, nhưng trong chuyện tình ái, Tần Mục Dã gần như trống rỗng. Gặp Dung Thu đây, từng cho rằng ngoài việc tìm một Omega, thì cách duy nhất để giải tỏa ham chỉ là tự .
Sau đó ở bên Dung Thu, nhiều chuyện đều học từ beta .
Hắn mở mang tầm mắt, cũng càng cảm thấy beta còn thuần khiết trong sáng như .
Alpha vốn kiêu ngạo, ngông nghênh, mà càng là như thế. Sinh cảm giác ưu việt, thứ gì là , trong mắt tồn tại thứ thể chiếm .
Hắn khinh thường học mấy trò đó.
beta quả thật nhiều chiêu.
Hơn nữa còn là “bánh kem nhỏ”…
Ăn bánh kem ?
Tần Mục Dã ngẩn .
Hắn vốn thích đồ ngọt, từ nhỏ đến lớn ăn bánh ngọt còn đến mười . Ấn tượng sâu nhất là những chiếc bánh sinh nhật mỗi năm, chocolate và bơ thơm nồng, tầng tầng lớp lớp, dính dấp ngấy ngọt, chỉ ngửi thôi đủ khiến tê cả đầu lưỡi.
Tuy hứng thú, nhưng vẫn chút mong chờ với món mà beta chuẩn .
Lần cũng thế.
Còn gặp , Tần Mục Dã mường tượng dáng vẻ của beta , lẽ vẫn dính dấp, lẽ hương vị khác, tươi mát, ngào ngạt hương thơm…
Trên mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên, nhưng bước chân vô thức nhanh dần, gần như sắp chạy.
Thế mà, khi bước đến ký túc xá của Dung Thu, bộ cảm giác ưu việt liền bẻ gãy trong nháy mắt.
Đón chào , chẳng là beta ngọt ngào .
Một miếng bánh kem hình tam giác chỉ lớn cỡ bàn tay, bên phủ đầy cherry và dâu tây tươi mọng, màu sắc óng ánh đến mức như đang trêu chọc .
Tần Mục Dã nhớ đến tin nhắn của beta: “Mời A Dã ăn bánh kem nhỏ ~”
Thì “bánh kem nhỏ” thật sự là chỉ bánh kem.
Màu hồng nhạt, buộc thêm một dải lụa trang trí.
Chỉ là dải lụa vì buộc ở chỗ khác, chẳng hạn như cổ beta, quanh cổ tay thon mảnh của ……
Khoảng cách giữa tưởng tượng và hiện thực quá lớn, Tần Mục Dã nhất thời nghẹn lời.
Dung Thu hai tay nâng bánh kem, nhận sự khác thường của đàn ông, liền lập tức dâng lên chiếc bánh cực khổ mới mua : “Em dậy lúc bốn rưỡi sáng xếp hàng mới mua đó, mỗi ngày chỉ bán năm mươi cái thôi!”
Tần Mục Dã “ừm” một tiếng, đáp Dung Thu, cũng chẳng chiếc bánh kem tay , mà xoay đến lên giường của beta.
Dung Thu ngẩn .
A Dã thích ……
Cậu cẩn thận che chở chiếc bánh kem, sợ mấy quả cherry mặt rơi xuống.
Cậu thật sự hiểu nổi Tần Dã.
Đặt chiếc bánh kem nhỏ một cách cẩn trọng lên bàn, Dung Thu đến mép giường, xổm xuống, ngẩng đầu khuôn mặt rõ ràng vẫn còn vương dấu mệt mỏi vận động của đàn ông. Cậu khẽ nhéo góc áo, thử hỏi: “A Dã thích ăn ?”
Tần Mục Dã nhướng mí mắt, liếc .
Dung Thu sát bên mép giường, đôi mắt to tròn mang vẻ ngoan ngoãn và dịu dàng nên lời. Dưới ánh đèn, khuôn mặt sáng lên như ánh trăng trắng ngà, mịn màng tinh tế, thậm chí thua gì lớp kem trang trí bánh.
Hắn bỗng duỗi tay kéo Dung Thu lên giường, chỉ một động tác xoay đơn giản, Dung Thu đè xuống .
Dung Thu khẽ kêu lên một tiếng kinh hãi.
nhanh che miệng , giữ yên lặng nữa.
A Dã thích ồn ào.
Tần Mục Dã đôi mắt chớp liên tục của beta, tay khẽ vuốt ve chơi đùa lưng y: “Dậy sớm như là để mua bánh kem ?”
Dung Thu nhẹ nhàng gật đầu.
Tần Mục Dã đưa tay giữ chặt cổ tay Dung Thu, ép xuống mặt .
Tư thế khiến beta phản kháng, biểu thị sự tin tưởng tuyệt đối, cũng là giao phó. Ánh mắt Tần Mục Dã nữa trở nên u tối, trong đó ẩn chứa d.ụ.c niệm sâu thấy đáy.
Dung Thu dám đối diện với ánh của Tần Mục Dã.
Quá trắng trợn, chỉ cần một giây thôi, thấy tê dại.
Beta c.ắ.n nhẹ môi, nghiêng đầu, động tác đó khiến vành tai đỏ bừng, phơi bày mắt Tần Mục Dã.
Rất kỳ lạ.
Rõ ràng là beta chủ động trêu chọc, nhưng ở một phương diện nào đó thuần khiết đến thể tưởng tượng.
Tần Mục Dã một tay giữ chặt cánh tay Dung Thu, tay còn bất ngờ kéo cổ áo của , như mong thấy một mảng da trắng mềm mịn hiện trong tầm mắt.
Dung Thu kìm run rẩy, hai chân co .
Cậu khẽ gọi một tiếng “A Dã”, giọng mềm yếu, như một con mèo con cai sữa.
Tần Mục Dã đem động tác nhỏ mang theo chút bạo lực của ép xuống, vẫn như cao ngạo, kiêu căng, cảm xúc hề d.a.o động, trong đôi đồng t.ử sâu thẳm ẩn giấu ánh sáng nhẫn nhịn và kìm nén.
“Đừng cử động.”
“Tôi ăn bánh kem.”
“Tôi ăn cái khác, cho ?”
-----
Tác giả lời :
Ăn , ăn thì cơ hội chẳng còn bao nhiêu : )