[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 59.1

Cập nhật lúc: 2026-03-26 06:46:21
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tuy rằng cách đó xa đeo khẩu trang, còn quấn kín mít, nhưng Dung Thu vẫn nhận là ai.

Bên ngoài tuyết ngừng, gió gào thét.

Dung Thu ngẩn ngay tại chỗ, đàn ông mặc một chiếc áo lông vũ dài đến tận bắp chân đang từng bước một về phía , giống như cánh đồng tuyết trắng một con sói đen chậm rãi áp sát—lông mượt mà, dáng hình mạnh mẽ hung dữ. Con sói đen cuối cùng dừng cách Dung Thu một bằng tầm tay, gần hơn so với một chút, nhưng vẫn còn trong phạm vi Dung Thu chịu đựng .

Chỉ là sói cần cúi đầu, còn Tần Mục Dã ngẩng đầu.

Cổ Dung Thu động, tầm mắt nhịn từ xuống quét qua Tần Mục Dã. Vì mặc cùng kiểu áo lông vũ với , ngay cả logo n.g.ự.c cũng giống hệt? Điều càng khiến khó hiểu là—rõ ràng cùng một kiểu áo, mặc Tần Mục Dã chỉ tới bắp chân, còn mặc chạm tới mắt cá chân.

Ngón chân trong đôi ủng dày của Dung Thu khẽ giật giật.

Không chỉ , còn ngẩng đầu lên mới thể thẳng mắt Tần Mục Dã.

Mà khi ngẩng lên, phát hiện đàn ông mắt sớm chằm chằm. Con ngươi Tần Mục Dã đen đến mức giống như một khối mực cổ xưa, bên trong ghi điều gì, cũng đoán đang nghĩ gì; giống như một hồ nước đen lạnh lẽo, yên tĩnh ngủ đông, nhưng chỉ cần gặp con mồi khát nước thì lập tức kéo xuống đáy hồ.

con mồi năm đó là Dung Thu, và chính là chú cún nhỏ vui sướng đuổi theo Tần Mục Dã.

Được vài phần ngon ngọt liền đắc ý.

Hiện tại thì .

Dung Thu rút tay ống tay áo, bước chân khẽ lùi nửa bước, sắc mặt cũng khôi phục vẻ lạnh nhạt xa cách. Cậu đương nhiên cho rằng Tần Mục Dã bạn bè trong tiểu khu —trực giác cho , Tần Mục Dã chính là tới tìm .

Quả nhiên.

Sau khi hỏi Alpha " chuyện gì", đàn ông cao lớn tháo khẩu trang xuống, lộ gương mặt sắc nét như d.a.o tạc. Nhìn rõ sắc mặt của Tần Mục Dã hơn, Dung Thu càng thấy rõ, gương mặt vốn lạnh lẽo như băng , giờ đầy lo lắng.

“Tuyết rơi lớn quá, lo cho em.”

Môi Alpha khép mở, những câu khiến Dung Thu xong cũng nên phản ứng thế nào, giọng hỗn loạn đến mức khiến bỏ qua ý tứ bên trong.

Ha?

Alpha lo cho ?

Dung Thu lắc đầu, sắc mặt nghiêm túc : “Tôi , cần tới đây.”

Tốt nhất là đừng gặp nữa— thấy , lòng liền rối loạn.

“Thu Thu, chỉ em cảm mạo đỡ ? Có sốt ?”

Alpha tiến lên một bước, đưa tay , tựa như thử nhiệt độ trán .

“Anh đừng tới đây.”

Lần Dung Thu lùi sâu hơn, bắp chân và đầu gối đụng mô tuyết phía . Tuyết xe ủi nén cứng và đặc, mà động tác lùi bước của quá lớn, chẳng khác nào tự đập một khối sắt lạnh.

Dung Thu khẽ “a” một tiếng vì đau.

mặc cho gì, Tần Mục Dã vẫn im lặng, ánh mắt như đang chịu đựng thống khổ và hối hận cực lớn. Alpha cao lớn giống như một cổ thụ, chắn mặt . Không thể vòng qua, đ.á.n.h thì sợ đau tay.

Nói xong thì khỏi nữa—Dung Thu xoay rời .

bước một bước, cổ tay giữ lấy.

Chiếc áo lông vũ màu đen mềm mại đến mức cảm xúc truyền qua rõ, nên dù nắm từ ngoài áo, vẫn cảm nhận lực đạo rõ ràng—như một cái kìm thép kẹp chặt. Bước chân chuẩn rời lập tức chặn .

Dung Thu vô cùng mất kiên nhẫn.

Cậu đầu , bàn tay lớn đang chìm lớp áo lông đen của . Gió lạnh thổi khiến hàng lông mi run lên, cả khuôn mặt vì tức giận mà lộ một vẻ sắc bén khác thường.

“Buông tay.”

Tần Mục Dã buông, bởi vì rõ, chỉ cần thả , Dung Thu lập tức sẽ biến mất khỏi tầm mắt .

Hắn cúi đầu, ép mũ áo của lên đầu Dung Thu, mặc kệ đối phương giãy dụa, kéo cổ tay , cứng rắn xoay mang về phía .

Mặc kệ Dung Thu gì, đều coi như thấy.

Hơn nữa sức lớn, Dung Thu hiểu rõ, nếu giãy mạnh hơn nữa, chỉ sợ xương cổ tay còn dùng hết lực vặn gãy.

Trong lối tuyết rộng 50 cm, hai chen , áo lông vũ cọ tuyết phát tiếng “sàn sạt sàn sạt”. Đi đến bên cạnh một cây đại thụ tuyết đ.á.n.h đổ ngày đầu tiên—chính là cây từng đè trúng cặp vợ chồng trẻ lúc sáng, Tần Mục Dã mới dừng bước.

Hiện tại chỉ còn nửa cái gốc cây lởm chởm, tán cây ngã xuống, bên phủ một tầng tuyết dày.

Tại đây, Tần Mục Dã dừng . Dung Thu lạnh lùng lom khom suốt nửa ngày chỉ để bới trong đống tuyết một cái túi giữ nhiệt lớn.

Trong kiểu thời tiết , đồ chôn trong tuyết còn giữ nóng hơn để ngoài.

Một tay phủi tuyết, Tần Mục Dã nâng hộp thức ăn lên, đưa đến mặt .

“Mang về ăn.”

“Làm gì?” Dung Thu giấu tức.

“Cúp điện thì khó nấu nướng, ở nhà cứ ăn mì với đồ ăn liền mãi cũng .”

Lúc Tần Mục Dã Dung Thu đến mức đầy lo lắng. Mỗi thấy, đều cảm giác Dung Thu gầy.

Cằm nhọn cả .

Chắc do mấy ngày ăn .

Hắn cái cằm kịp tròn của Dung Thu, nâng túi giữ nhiệt lên một chút. Gương mặt góc cạnh của nền tuyết phía làm nổi bật, tạo một cảm giác mạnh mẽ về cách: “Hôm nay tới để làm phiền. Chỉ là đưa em một bữa cơm. Bên trong gà, vịt, thịt cá, canh đều đủ cả. Em cảm mạo còn bệnh, cần bồi bổ.”

“Nếu nhận thì ?”

Ánh mắt Tần Mục Dã khẽ run.

Dung Thu cụp mắt, sắc mặt mệt mỏi, hàng mi dài rũ xuống: “Tôi , chúng nhất đừng gặp . Tần tổng chỉ huy thông minh như , chẳng lẽ hiểu lời ? Hơn nữa, cần Tần tổng chỉ huy lo lắng. Quan hệ giữa chỉ ở phần tiền chia trong viện nghiên cứu. Ngoài chuyện đó , mỗi xuất hiện đều là một sự quấy rầy đối với .”

Lời Dung Thu giống như dùng d.a.o nhỏ từng nhát từng nhát đ.â.m tim Tần Mục Dã.

Khuôn mặt Tần Mục Dã trở nên bi thương, giọng thậm chí mang theo tiếng nghẹn: “ Thu Thu… hy vọng em thể tha thứ cho . Dù thể làm bạn, cũng đừng biến thành kẻ thù.”

Mỗi Dung Thu dùng ánh mắt phòng chằm chằm , lòng đều đau đến quặn thắt.

Hắn vẫn luôn cho rằng khi đối mặt với Thu Thu khi tẩy ký ức, bản chỉ thể làm thế cho Beta Tần Dã đủ khiến bi thương . Hiện tại thấy trái tim Dung Thu dựng lên mặt , chỉ cảm thấy vì cạy nổi bức tường đồng vách sắt trong lòng Dung Thu mà vô lực và mờ mịt.

ở trong lòng Dung Thu, những lời đàn ông thật sự buồn vô cùng.

Một cầm một con d.a.o đ.â.m thật sâu tim , dù qua 5 năm, lỗ thủng trong tim vẫn còn nguyên. Mỗi tim đập, đều nhắc nhở từng chịu bao nhiêu tổn thương.

Cậu lừa mà , xem như một bạn giường để đùa bỡn hơn một năm trời. Cậu còn tưởng rằng việc yêu đương ngọt ngào gặp mỗi ngày chỉ là vì yêu hướng nội, ít .

Alpha công khai, liền công khai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-59-1.html.]

Alpha ngủ ở ký túc xá quen, liền chạy vội cả đêm dọn dẹp ký túc xá, mua gối, mua ga giường, ngày qua ngày quét dọn ký túc xá nhỏ đến mức nhiễm nổi một hạt bụi. Cậu thậm chí chỉ vì Alpha tiện miệng hỏi vài câu về tình hình gia đình mà bay bổng nghĩ đến chuyện hai sẽ lãnh chứng trở thành bạn đời hợp pháp.

Tình nhiều như cỏ dại.

Đối với Alpha hiểu càng ít, càng dễ động chân tình, đến giờ hiểu nhiều , mới Alpha bất quá cũng chỉ như thế.

Hơn nữa tất cả Alpha đều bất quá như .

Dung Thu căng mặt, biểu cảm cứng ngắc, giọng đầy châm biếm: “Không gì gọi là tha thứ tha thứ, cũng gì thù địch thù địch.”

Dung Thu dừng một chút, nhẹ nhàng : “Giữa chúng , 5 năm cắt đứt sạch sẽ .”

“Thu Thu… nếu em nguyện ý cho một cơ hội, —”

“Cơ hội?” Dung Thu cắt ngang Tần Mục Dã:

“Rõ ràng làm tổn thương 5 năm chính là ngài — cấp Alpha cấp S . Hiện tại giữ cũng là ngài. Trong mắt ngài, Beta thấp kém đến mức như ?”

Tần Mục Dã lập tức căng thẳng: “Thu Thu, ý khinh thường Beta.”

Dung Thu ngẩng mắt Tần Mục Dã, vẻ còn chút dịu dàng nào, chỉ còn mũi d.a.o châm chọc: “Tần tổng chỉ huy chẳng lẽ nhớ rõ ? Trước khi nghiệp, ngài cho năm trăm vạn?”

Nghe Dung Thu nhắc tới năm trăm vạn đó, tim Tần Mục Dã như ngừng đập một nhịp. Một loại bất an kỳ lạ lập tức quét qua đầu .

“Năm trăm vạn đó chẳng là tiền bạn giường .”

“Còn mấy ngàn đến mấy vạn đó, cũng là tiền bạn giường?”

“Một một giá, ngủ nữa thì ném cho một khoản tống . Đây chính là vị trí của bạn giường trong mắt Alpha.”

“Ít nhất Tần tổng chỉ huy cũng coi như lòng. Nếu cô nhi cha , thì thể mua phòng ở A tinh ngay khi nghiệp…”

Đây là đầu tiên mất trí nhớ, Dung Thu với nhiều đến .

Bên ngoài âm mười mấy độ, gió như lưỡi d.a.o băng cắt qua da thịt, khiến Tần Mục Dã lạnh đến thấu xương. lạnh hơn cả là những gì , cái lạnh từ lòng bàn chân lan thẳng lên đỉnh đầu, xuyên thấu .

Gương mặt đỏ bừng, giải thích với Dung Thu, biện bạch.

phát hiện tất cả đều vô ích, bởi vì lời Dung Thu đều là chuyện ngu xuẩn thật sự làm 5 năm . Chính vì thế, khi đối mặt với Dung Thu, khí thế của giảm hết đến khác.

Trong tính toán của , khả năng Dung Thu từ chối là 90%, thậm chí còn thể hơn. vẫn ôm 10% hy vọng, mong Dung Thu thể nhận lấy sự xin trọn vẹn của .

khi con 90% thật sự rơi xuống, đầu liền trống rỗng.

Alpha ngây dại đó, mặc dù mặc chiếc áo lông vũ dày nặng, Dung Thu vẫn thấy bờ vai run lên. Run từng nhịp, từng nhịp, tần suất càng lúc càng nhanh, biên độ càng lúc càng lớn.

Dung Thu nhướng mày.

Sao thế? Gương mặt Alpha như ai đổ cả bảng màu lên, loang lổ đủ sắc.

Chẳng lẽ vì từ chối mà thẹn quá hóa giận, định tay với ?

Dung Thu cảnh giác siết chặt cơ bắp, beta giấu áo lông vũ lập tức điều động. Bàn tay trong ống tay áo lặng lẽ nắm , mu bàn tay trắng nõn nổi gân xanh. Dù mặt là Alpha cấp S, cũng sợ động thủ.

Alpha nhúc nhích.

Người đàn ông chỉ hung hăng hít một . Một luồng sương trắng phả từ khóe môi Tần Mục Dã, thoáng che mờ tầm mắt Dung Thu. dù là , vẫn thấy rõ vành mắt đỏ của Alpha, con ngươi đen tròn ẩn trong ánh nước, vô cớ trong trẻo.

…Hả?

Dung Thu luôn tự hào bản mắt , nhưng lúc suýt nữa đưa tay dụi mắt.

Cậu nhầm ?

Alpha… ?

đây là thật.

Khi Tần Mục Dã lấy nhịp thở bình , còn sương trắng phả nữa, vành mắt đỏ ửng càng rõ ràng. Đuôi mắt nhếch lên, đôi mắt vốn kiêu căng như chim ưng giờ ẩn giấu sự yếu đuối hiếm thấy và từng đợt đau âm ỉ.

Vận mệnh xoay chuyển, Dung Thu ngờ một ngày thấu cảm xúc của Tần Mục Dã dễ dàng như .

Chỉ một câu của , Tần Mục Dã liền lộ dáng vẻ bi t.h.ả.m cho xem? Theo tính cách Tần Mục Dã, chẳng từ chối sẽ lập tức thẹn quá hóa giận, bao giờ xuất hiện mặt nữa ? Điều khác với dự đoán của .

Gương mặt Tần Mục Dã biểu cảm gì, chỉ đường môi mím chặt. Không tức giận, cũng tính khí bộc phát như Alpha khác.

Tần Mục Dã chỉ lặng lẽ .

Sau đó chậm rãi buông bàn tay đang giữ chặt .

Mọi thứ như kéo chậm . Dung Thu rõ ràng thấy bàn tay rời khỏi cổ tay từng chút một. Phần áo lông vũ bóp nhăn dần phồng trở , chỉ mất vài giây để trở về dáng ban đầu.

Trong thời gian ngắn ngủi đó, Alpha thu sạch cảm xúc.

Ngoại trừ đôi mắt vẫn đỏ, còn dấu vết nào khác.

Tần Mục Dã nặng nề Beta mắt, đồng t.ử lưu hình ảnh gương mặt Dung Thu, như mặt biển cuồn cuộn ánh trăng chiếu rọi.

Dung Thu thể hiện rõ ràng.

Tần Mục Dã ôm chiếc túi giữ nhiệt to như , bản còn nhận đôi mắt đỏ, Dung Thu thấy rõ ràng. Vậy nên đành giữ chút tự tôn còn sót, cúi , đưa chiếc túi giữ nhiệt thật lớn đến mặt Dung Thu.

Dung Thu sớm bên trong chỉ đồ ăn. Bởi bình thường túi giữ nhiệt to mức , gần như tới độ cao bắp chân .

Tần Mục Dã lấy từ bên trong một lọ sơn cao.

Hai bàn tay lớn nâng chiếc bình nhỏ, bên trong là chất cao màu vàng cam, bình ba chữ “Sơn cao” tay, mua.

Tần Mục Dã đóng túi giữ nhiệt , chỉ giữ lọ sơn cao trong tay. Bình màu , nhưng màu càng nổi bật đôi bàn tay lạnh đến đỏ bầm của Tần Mục Dã. Hắn để ý, chỉ nâng lọ cao lên, vẻ mặt cẩn thận, sợ Dung Thu từ chối: “Cái trị ho lắm. Giọng em vẫn khàn. Chỉ uống t.h.u.ố.c đủ.”

Về đến nhà, Dung Thu đặt lọ sơn nặng nề lên bàn . Cùng với nó là chiếc mũ lông nhung màu đen ấm áp che đỉnh đầu .

Sơn cao là Tần Mục Dã cho. Cái mũ cũng là Tần Mục Dã cho.

Hơn nữa còn thể xác định một việc khác nữa, những vật tư trong phòng hiện tại đều do Dung Khâm chuẩn . Chiếc áo lông vũ màu đen giống hệt với áo của Tần Mục Dã, cùng hai đợt vật tư trùng lặp nước và mì ăn liền…

Cậu sớm nên nhận .

Phần vật tư hộp t.h.u.ố.c đó là Tần Mục Dã chuẩn cho .

Giờ nhận thêm lọ sơn cao. Không thứ gì đáng giá, nhưng khiến Dung Thu khó xử hơn.

Nợ nhân tình khó trả.

chính vì thế mà Dung Thu mới thấy điều đúng.

Cậu nên bất kỳ liên hệ nào với Tần Mục Dã, càng nên hết đến khác nhận đồ của . vẫn nhận, chỉ vì một chút… một chút mềm lòng gần như thể xem nhẹ.

Cảm giác quen thuộc, khiến nghi ngờ bản đang kéo cái “kịch bản” .

 

Loading...