[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-03-26 06:41:49
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
—— A Dã, cần quấn lấy em. Anh là Alpha cấp S, tiểu thiếu gia Tần gia, nhất định cùng Omega cấp S liên hôn, làm thể nghiêm túc với một beta lai lịch rõ như em…… Nghĩ đến em là beta, làm bạn giường cho còn thấy xứng.
Lời vô cùng quen tai. Bởi vì những lời tương tự, năm năm chính từng với Dung Thu. Khi , ở quán bar phía tây thủ đô, tìm kiếm Dung Thu gian nan trăm bề, vô tình buột miệng thốt những câu dự đoán tàn nhẫn .
Lúc chỉ vì khiến Dung Thu hết hy vọng . Hiện tại Dung Thu đúng là hết hy vọng, thậm chí còn đem những lời năm trả nguyên vẹn lên .
Sớm hôm nay, hà tất làm lúc .
Tần Mục Dã thể phản bác, trái tim sớm bóp nát.
Biển vốn mùi tanh mằn, nhưng lúc giữa môi lưỡi và khoang mũi Tần Mục Dã dâng lên vị sắt của máu. Yết hầu nam nhân lăn lên xuống, ngay lúc Dung Thu còn nữa, hung hăng nuốt xuống ngụm m.á.u vô danh .
Hắn còn gì đó, cuối cùng chỉ thể yếu ớt thốt hai chữ “Thu Thu”.
Nỗi nhớ quá nặng.
Nặng đến mức khiến Dung Thu khỏi ngẩng đầu đ.á.n.h giá đàn ông mặt.
Vì một Alpha khổ sở đến thế? Vì khổ sở như còn tìm ? Bọn họ vốn nên là hai đường cong từng giao càng lúc càng xa. Tần Mục Dã bò lên từ quân khu 13, còn chỉ cần ở yên trong viện nghiên cứu cơ giáp, sống cuộc sống nhỏ của chính .
Không giao thoa mới là công đạo nhất đối với cả hai.
Dung Thu lùi một bước.
Cậu vẫn luôn hiểu nổi đàn ông .
Năm năm che giấu đến mức như một kẻ mù ngốc, năm năm làm vẫn ngốc như cũ. Động tác lùi nửa bước của Dung Thu mang theo sự nghiêm túc. Dấu chân lưu chân gió biển lấp nhanh, Dung Thu lặng lẽ đường chân trời xa xăm nơi biển tiếp giáp, trái tim như vớt lên từ đáy biển sâu, còn sức sống, chỉ còn trầm lặng.
“Tần tổng chỉ huy nếu còn việc gì khác, .”
Dung Thu gật đầu cáo từ. Người đàn ông cũng cản .
Alpha dám cản, cũng dù cũng chẳng ngăn . Giờ còn mặt mũi gì mặt Dung Thu.
Rất nhanh, Dung Thu lướt qua mà .
Còn Tần Mục Dã thì bất động lâu.
Alpha chăm chú bóng dáng rời , cao lớn và lặng thinh như ngọn hải đăng nơi bờ biển, chỉ vì chiếu rọi con thuyền thuộc về , con thuyền còn ngày .
—
Tần Mục Dã trở về biệt thự thì khuya. Từ sinh nhật Dung Thu đến giờ, chợp mắt lấy một .
cảm thấy vẫn chịu , cũng giống Dung Thu bóng mờ hằn rõ trong đáy mắt. Huống hồ, thời kỳ dễ cảm đến, Tần Mục Dã thường xuyên chịu ba năm túc cảm, phút giây nào cũng tin tức tố giày vò. Bị hành một đêm, đối với vốn chẳng là gì.
thật sự mệt mỏi, nặng nề. Toàn bộ trái tim , từng tấc từng tấc đều là chuyện của Dung Thu.
Dung Thu khôi phục ký ức.
Dung Thu cắt đứt liên hệ với .
Alpha dùng cách nào để vãn hồi, giống như rơi một t.ử cục lối . khi giày xong ở huyền quan, thì phát hiện đau khổ buồn thương cũng làm chuẩn gì.
Bởi vì phản ứng của còn lớn hơn .
Đây là biệt thự của . Ở vài tháng, dù bộ trang trí bày trí chẳng tự sắp xếp, nhưng thấy biệt thự phá nát đến mức , bừa bộn khắp nơi, Tần Mục Dã cũng khỏi nhíu mày. Lần phá như vẫn là khi sắp tiến thời kỳ dễ cảm, dễ cảm Alpha tâm phù khí táo, bất kỳ kích thích nhỏ nào cũng khiến tâm trạng biến hóa dữ dội.
thời kỳ dễ cảm của còn một tháng nữa.
Vậy hôm nay nổi điên cái gì?
Lại còn nổi điên trong nhà .
Tần Trạch Tây ném loạn bình hoa trang trí, tách chén nhà Tần Mục Dã. Nếu màn hình TV thu rèm bảo vệ, sớm ném thành năm bảy mảnh. Mà kẻ gây họa Tần Trạch Tây còn chẳng nhận Tần Mục Dã về. Trên tay Alpha đang nắm chặt điều khiển máy lạnh đến mức lớp vỏ plastic cứng méo mó, lòng bàn tay thậm chí rớm máu.
Nhìn m.á.u nhỏ xuống t.h.ả.m từ lòng bàn tay , Tần Mục Dã chỉ thể bất đắc dĩ thở .
“Lại xảy chuyện gì?”
Nghe giọng Tần Mục Dã, Tần Trạch Tây nghiến răng nghiến lợi, giọng bóp nghẹn: “Không gì.”
Tần Trạch Tây để Tần Mục Dã tên beta , Dung Khâm đá. Hắn vốn tự tôn cao ngạo của Alpha, còn mang theo sĩ diện làm cả.
Tần Mục Dã vốn định hỏi thêm, nhưng đoán vài phần. Vì ngay khi Tần Trạch Tây xoay đầu, thấy dấu năm ngón tay cực rõ mặt đối phương.
Người dám để dấu tay mặt , còn khiến giận điên lên, mắt chỉ thể là Dung Khâm.
Dung Khâm đ.á.n.h một cái tát, Tần Mục Dã cũng thấy ngạc nhiên.
Thật với tính tình chịu thua, cố chấp của Dung Khâm, nhẫn nhịn nhiều năm như là khó tin. Rốt cuộc cái miệng , đến còn phát bực.
đ.á.n.h dù cũng là ruột . Tần Mục Dã lấy hộp y tế từ quầy.
Hắn vốn thói quen . Là Alpha cấp S liên bang trọng dụng, chỉ cần một cuộc gọi là đến chữa trị ngay. Hắn giữ hộp y tế là vì khi ở nhà Dung Thu thương hai , thấy nhà Dung Thu một hộp như , mang tâm trạng gì, cũng chuẩn một cái.
Tần Mục Dã im lặng bôi t.h.u.ố.c cho vết thương tay . Còn thương tích mặt thì mặc kệ, coi như tát một cái. Sau khi băng bó, cảm xúc Tần Trạch Tây cũng dịu đôi chút.
Cuối cùng thể chuyện đàng hoàng với Tần Mục Dã.
Nội dung ngoài dự đoán, đều liên quan đến Dung Khâm.
Anh hôm nay tìm Dung Khâm, Dung Khâm đẩy thương tiếc. Hắn còn Dung Khâm để tránh đến công ty , xin nghỉ ba tháng, thời gian luôn bận việc chẳng liên quan gì đến . Tần Trạch Tây che giấu chuyện tát, nhưng khi kể vẫn mất bình tĩnh.
Vì Dung Khâm bỗng nhiên lạnh nhạt như ?
Lạnh nhạt đến mức tay đ.á.n.h .
Từ nhỏ đến lớn, là thiên chi kiêu tử, bao giờ chịu bàn tay ai? Thương tích đều là huân chương chiến trường để , còn gương mặt sưng đau khiến cảm thấy bản Dung Khâm bỏ rơi.
Beta vì thể cùng sống cho yên?
Rõ ràng chỉ cần ngoan ngoãn, lời một chút, tâm thuộc về , thì bọn họ thể sống hòa hợp. Dung Khâm quý phúc, cứ lao quân tình nguyện.
là ngốc hết t.h.u.ố.c chữa.
ngốc như … là coi trọng.
Hắn và Dung Khâm nắm tay bao năm, tuyệt đối sẽ buông. Dù c.h.ế.t cũng dắt Dung Khâm theo.
Nhìn sự cố chấp của , Tần Mục Dã đờ đẫn.
Anh vẫn luôn như thế, dường như từng suy nghĩ đến ý tính toán của Dung Khâm. Dù lúc đầu cũng thích Dung Khâm, nhưng chuyện ép kết hôn ở Cục Dân Chính, từ đầu tán thành. Hắn Dung Khâm tình nguyện, còn vẫn cố làm theo ý .
Sự đồng tình ngắn ngủi dành cho Dung Khâm nhanh chóng biến mất vì thái độ của Dung Khâm với .
Bởi từng thấy một beta nào mặt xị như , giọng cứng như , mỗi gặp bạn Alpha của đều cho sắc mặt .
Sau khi trở thành thùng rác cảm xúc cho xong, Tần Mục Dã lặng lẽ thu dọn nhà cửa. May mắn đem chậu hoa hồng mọc mầm đặt trong phòng , nếu để ở phòng khách sân phơi, khi giờ ném sạch .
Nghĩ rằng đây là thứ ba khi quân khu mười ba đập phá biệt thự của , Tần Mục Dã rốt cuộc nhịn nữa, nhấn mạnh với rằng về nếu đập phá thì thể đến biệt thự của chính mà đập, còn bên mỗi đều mua sắm , thật sự phiền.
Lúc Tần Trạch Tây cúi đầu nghịch điện thoại.
Cảm xúc bốc đồng qua , vẫn là Alpha đẽ cao lớn , tựa hồ sinh cao cao tại thượng. Nếu , sẽ ai một Alpha tự phụ, giáo dưỡng như thói quen như thế .
“Anh về.”
“Anh, về thì cũng cần đập nhà em. Tâm trạng thì quân khu đ.ấ.m bao cát, hoặc nhà lớn như , tùy tiện tìm căn nào mà chậm rãi đập.”
Tần Trạch Tây lạnh một tiếng: “Hiện tại về làm gì? Một thủ nhà ?”
Nói đến “một thủ nhà”, ngay cả Tần Trạch Tây cũng thấy buồn nôn chính .
Hắn căn bản về căn biệt thự của , bởi trong biệt thự đó Dung Khâm. Căn biệt thự là mua nhiều năm , khi đó và Dung Khâm đều làm việc ở quân khu mười ba. Những hẹn hò ban đầu đều diễn ở biệt thự đó, nơi trở thành gian chung của hai ở quân khu mười ba, bên trong bố trí và dấu vết sinh hoạt đều là hai cùng xây dựng suốt nhiều năm.
Hắn sẽ bao giờ tự tay phá hủy ngôi nhà .
Không khuyên nổi , Tần Mục Dã chỉ nghĩ đợi thì đổi khóa biệt thự . Lúc nên mềm lòng để chìa khóa cho .
Còn đau lòng cho ?
Đã còn.
Anh gieo gió gặt bão, cũng gieo gió gặt bão. Anh em bọn họ rơi kết cục đuổi kịp khác, cũng là tự họ đáng nhận.
Tần Trạch Tây náo loạn một trận ở văn phòng Dung Khâm, Dung Khâm đó cũng thể làm việc . Ba giờ rưỡi chiều, còn cách giờ tan tầm một tiếng rưỡi, thu dọn văn kiện, lái xe về nhà Dung Thu.
Dọc đường tâm trạng kém.
Nghĩ rằng thể thấy Dung Thu ngoan ngoãn lời, trong lòng thể khá hơn một chút. Không ngờ khi đẩy cửa , mắt là phòng khách hỗn độn, cùng với Dung Thu đang giằng co với ba bốn thùng giấy to giữa phòng khách.
Đổi giày ở huyền quan xong, trong cũng đặt chân nơi nào, bởi từ cửa đến bộ phòng khách đều là đồ đạc cần đóng gói thu dọn.
“Làm ? Muốn chuyển nhà ?”
Dung Khâm nghĩ Dung Thu sẽ nhanh chóng đáp , lẽ còn sẽ giống con thỏ nhỏ, từ trong thùng giấy đột nhiên ngẩng đầu lên. từ lúc mở miệng đến khi giọng rơi xuống lâu, Dung Thu vẫn giống như thấy , từ đầu đến cuối một câu, thậm chí đầu cũng ngẩng lên.
Bước chân Dung Khâm khựng , trực giác cảm thấy .
Dung Thu khi nào lạnh nhạt với như ?
Dung Khâm Dung Thu khôi phục ký ức. Nhìn thấy tình trạng suy sụp hiện tại của Dung Thu, thậm chí giống như một cành cây khô héo sắp gãy, chỉ cần một thở cũng thể làm tan vỡ, Dung Khâm vô cùng lo lắng.
Anh lập tức vứt hết phiền lòng đầu, chạy nhanh đến bên cạnh Dung Thu, kéo tay , kéo khỏi đống thùng giấy. dù dùng sức thế nào cũng kéo nổi. Cánh tay vốn gầy, giờ phút nặng như một quả tạ, thể nhúc nhích.
Nỗi bất an trong lòng Dung Khâm phóng đại vô hình.
Phản ứng của Thu Thu giống như đang bài xích .
Thu Thu làm thể bài xích ?
Rõ ràng là cận nhất của Dung Thu cơ mà.
Dung Khâm hiểu. Dạo gần đây làm chuyện gì khiến Thu Thu vui ?
Nếu thì tại Thu Thu chuyển nhà?
Những thứ Dung Thu thu thùng đều là đồ của , còn những vật dụng của Dung Khâm để như bộ chén , đồ dùng linh tinh, đều Dung Thu nhẹ nhàng đặt về chỗ cũ, hề ý thu dọn.
Cho nên Dung Thu chuyển nhà.
Muốn dọn mà hề thông báo cho .
Dung Thu đích xác chút bài xích Dung Khâm.
Trước đây vẫn luôn nghĩ Dung Khâm thật lòng giúp , ngờ ngay từ đầu Dung Khâm khúc mắc giữa và Tần Mục Dã.
Bạn đời của Dung Khâm chính là trai của Tần Mục Dã, Tần Trạch Tây.
Dung Khâm tìm Tần Mục Dã suốt nửa năm, chịu nửa năm bạo lực lạnh, mà làm gì cả. Rõ ràng khi tìm đến quán bar, Dung Khâm vô cơ hội để rõ chân tướng phía cho , nhưng đều làm.
Dung Thu cảm giác như cả thế giới vứt bỏ.
Không gì là thật, tất cả những gì thấy đều là giả.
Ký ức mới cũ quấn lấy , khiến rõ bản tính con . Có lẽ là ngu dại, từ đến nay từng thấu.
Dung Thu trầm mặc đến mức khó chịu.
Dung Khâm xoay tới xoay lui bên cạnh, vụng về một cách hiếm thấy. Rõ ràng hơn Dung Thu vài tuổi, lúc trông còn lúng túng hơn cả .
Anh dỗ Dung Thu, hỏi rốt cuộc xảy chuyện gì.
Dung Thu trả lời nguyên nhân, chỉ khẽ hỏi một câu—
Anh Dung Khâm từ rằng bạn đồng hành beta của Tần Mục Dã chính là .
Câu hỏi đến quá bất ngờ, trong khoảnh khắc Dung Khâm hiểu ngay, thậm chí còn hiểu sai ý.
“Không đúng, Tần Mục Dã là… bạn giường của em.”
Dung Thu khẽ lắc đầu.
Ánh hoàng hôn bốn giờ nhuộm vài phần cam, chiếu qua sân phơi đại sảnh. Bụi bay trong những cột sáng khi Dung Thu thu dọn đồ, trong khí buổi chiều yên tĩnh , trong ánh sáng, cả mang vẻ tái nhợt bệnh trạng, như chỉ cần một thở của Dung Khâm cũng thể khiến sập xuống.
Nhìn Dung Thu lắc đầu, suy nghĩ trong đầu Dung Khâm gần như .
Anh thử dùng giọng cực kỳ nhẹ hỏi: “Thu Thu, ý em là… gì?”
Dung Thu ngẩng đầu, mái tóc dài gần như che mất đôi mắt. Ánh mắt lộ bên ngoài một chút d.a.o động, giọng cũng bình thản:
“Chuyện năm năm , Dung Khâm từ đầu đến cuối đều … đúng ?”
Năm năm …
Còn thể là chuyện gì?
Nói đến đây, Dung Khâm còn gì hiểu nữa. Anh mở to mắt, đôi mắt năm phần giống Dung Thu tràn đầy kinh hoảng. Beta lớn tuổi sửng sốt mà hé môi, gì đó, nhưng tất cả nghẹn nơi cổ họng.
Dung Thu !
Dung Thu khôi phục ký ức!
Anh vẫn tự cho đối xử với Dung Thu, nhưng điều duy nhất khiến thua thiệt chính là khuyên rời Tần Mục Dã từ đầu, thậm chí lúc khi khuyên hai tách , còn dùng tâm trạng xem trò vui mà .
Tần Mục Dã dây dưa kéo dài đến lúc nghiệp, cũng thêm.
Anh nghĩ đó là chuyện riêng của Tần Mục Dã, nghĩ Dung Thu lúc đến mức để can thiệp.
suy cho cùng việc đó là .
Nếu khuyên sớm hơn, nếu rõ với Dung Thu sớm hơn, chịu nỗi đau thấu xương khi .
Dung Thu đau đớn đến mức nhảy sông, thể liên quan đến ?
Anh giải thích, nhưng mặt nóng bừng đau rát. Trong lòng Dung Thu bây giờ, nhất định giống một kẻ ngụy quân tử, một mặt đối xử , mặt khác che giấu bộ những đau đớn từng chịu, sống như một tên vô sỉ ngoài xem kịch.
Dung Khâm im lặng, mà im lặng lúc chính là một sự thừa nhận.
Dung Thu chớp mắt, hàng mi dài khẽ run.
Tim đau.
đồng thời cũng vô cùng mâu thuẫn.
Mâu thuẫn đến mức đối mặt Dung Khâm như thế nào, chỉ thể tạm thời giải quyết bằng cách dọn ngoài. Bởi suốt năm năm qua, Dung Khâm đối xử với , thậm chí coi như em ruột, khi quân khu mười ba cũng luôn săn sóc. Một lòng đối mà cần hồi báo như , với cuộc sống cằn cỗi và ngắn ngủi của Dung Thu, đáng quý.
thể quên chuyện năm năm Dung Khâm cùng Tần Mục Dã giấu .
Dung Thu như rơi vòng luẩn quẩn kỳ lạ, tin tưởng ai, nhưng lý trí cho Dung Khâm khác Tần Mục Dã, rằng năm năm qua thật lòng đối với .
chính điều chắc chắn mới đáng sợ nhất.
Cuối cùng Dung Thu vẫn dọn khỏi căn biệt thự.
Dung Thu rời khiến lòng Dung Khâm loạn như ma.
Giống như tâm trạng Tần Mục Dã khi Dung Thu mất trí nhớ, Dung Khâm đau nhói trong lòng. Nếu rời là một quan trọng, tuyệt đối như thế .
Hơn ba mươi tuổi, nhiều năm luôn mẫn cảm lạnh nhạt. Thấy Alpha mắt, thấy Beta chịu uất ức càng mắt.
Chỉ đến khi gặp Dung Thu, mới thêm chút tình cảm ngoài tình yêu. Anh coi Dung Thu như em trai ruột, nhưng giờ “em trai” coi như kẻ địch, lòng đau như d.a.o cắt.
Anh nhớ đến cuộc gọi Tần Mục Dã gọi cho ban ngày.
Dung Khâm siết răng, gọi cho Tần Mục Dã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-57.html.]
Đối phương nhận nhanh.
“Chuyện gì?”
“Thu Thu khôi phục ký ức, ?”
“… Ừ.”
“Khi nào?”
“Tối qua.”
“Vì cho sớm hơn!”
“Tôi gọi vài cuộc, . Sau đó Thu Thu ở cạnh, tiện .”
Tần Mục Dã kể về trạng thái của Dung Thu tối qua và lúc sáng, Dung Khâm cũng về chuyện Dung Thu thu dọn đồ dọn khỏi biệt thự.
Nói xong, cuộc gọi rơi im lặng.
Cúp máy, Tần Mục Dã nặng nề dựa ghế.
Hắn vốn định nhờ Dung Khâm chăm sóc Dung Thu, ngờ Dung Khâm cũng cuốn quá sâu, lẽ cũng giống , ngay khoảnh khắc ký ức Dung Thu khôi phục, lập tức trở thành “ ” trong lòng Dung Thu.
Nhà mới của Dung Thu biệt thự hai tầng đẽ, mà chỉ là căn hộ tầng một trong tiểu khu, đến 60 mét vuông, trang trí đều mới, hơn nữa cách viện nghiên cứu gần, bộ mười phút là tới.
Dung Thu đem từng thùng giấy trong xe dời xuống, ba thùng giấy lớn, hai rương hành lý. Thật còn thu dọn hết bộ đồ đạc, chỉ là ở trong trạng thái khi , tiếp tục ở chung với Dung Khâm trong sự hổ như .
Cậu lặng lẽ vận chuyển hành lý, ước chừng chạy bốn chuyến mới đem bộ đồ vật bê lên lầu.
Đợi đến khi bình tĩnh , bên ngoài tối đen.
Nơi cách bờ biển khá gần, tầng lầu của cao, cao đến mức tầm mắt thể xuyên qua rặng cây rậm rạp cùng khu phố, rơi xuống con đường ven biển xa xa ánh xích cam loang loáng. Dung Thu ban công cao, từ cao xuống, phía đều nhỏ như những con kiến đen.
Đám kiến khuân vác những vật dụng thiết yếu của bản , hoặc chăm chỉ, hoặc mệt mỏi, dù là muôn vàn tư thái, nơi chúng về cuối cùng vẫn chỉ là ngôi nhà nhỏ của chính .
Chuyển nhà chỉ mới là bắt đầu, Dung Thu cảm nhận trạng thái của bản . cũng là chính của 5 năm , yếu ớt đến mức chỉ vì chút chuyện nhỏ liền cầu vượt sông cao chót vót mà nảy sinh ý định tự tử.
Cậu cố gắng giữ định cảm xúc của .
Dù căn nhà chỉ hơn 50 mét vuông, vẫn xử lý gọn gàng.
Thời tiết , phơi nắng cho ấm chăn đệm, bàn nhỏ đặt một nhành hoa hồng màu vàng kim, Dung Thu còn khôi phục thói quen nhật ký mỗi ngày.
Đây là cuốn sổ nhật ký mới của .
Cứ như trôi qua 5 ngày. Trong thời gian , Dung Khâm và Tần Mục Dã thử liên hệ — điện thoại, tin nhắn, cách đều .
Dung Thu cũng trả lời, nhưng đều chọn lọc trả lời.
Tin nhắn của Tần Mục Dã thì cần trả lời, chỉ trả lời Dung Khâm.
Cậu từ chối lời thỉnh cầu đón trở về khi chuyển nhà của Dung Khâm.
【 Dung Thu: Không cần, phòng em dọn xong, bên cũng gần Viện Nghiên cứu. 】
【 Dung Khâm: Vậy em thể cho em ở ? Anh đến thăm em. 】
Dung Thu , mà Dung Khâm thật sự tới. Anh còn mang theo một đống đồ lớn nhỏ, ăn, uống, dùng, ngủ đều . mang quá nhiều, nghĩ đến diện tích căn phòng của Dung Thu nhỏ như .
Đồ mang đến chồng trong phòng khách, chiếm mất nửa căn phòng.
Dung Thu bất đắc dĩ thở dài, chỉ thể dọn hết mấy thứ phòng khách dành cho khách. Gian phòng vốn định làm thư phòng, giờ xem chỉ thể thành phòng chứa đồ.
Dung Khâm vốn còn lo Dung Thu sẽ nhận quà, nhưng thấy nhận , trái tim căng thẳng cuối cùng cũng thả xuống chút ít.
chỉ là thả xuống một chút, vẫn còn căng thẳng.
“Thu Thu, chuyện năm năm …”
“Đều qua .”
“…”
Dung Thu ngẩng đầu khỏi kiện hàng: “Em , đều qua .”
Dung Khâm dám tin. Anh mà lời như thế từ miệng Dung Thu. Dung Thu “đều qua ”… Nghĩa là sẽ vì chuyện năm năm mà chán ghét nữa ?
Nhìn thấy vẻ kinh ngạc rõ ràng mặt Dung Khâm, Dung Thu cũng .
Cậu chỉ cúi đầu, nghiêm túc xử lý cái rương, giống như đứa nhỏ đang nghiêm túc chơi món đồ chơi yêu thích.
Nhìn cúi đầu đáp, đáy lòng Dung Khâm bất giác mềm .
Thậm chí còn ảo giác thấy dáng vẻ của Dung Thu khi còn nhỏ, nhất định là trắng trẻo mềm mại, đôi mắt to tròn, lông mi cong cong, tóc đen như tơ lụa mềm, hẳn cũng từng mấy sợi tóc con ngốc nghếch dựng lên đỉnh đầu.
Dung Thu trẻ con.
Cậu là một trưởng thành, mới qua sinh nhật, hiện giờ 26 tuổi.
chuyển nhà, Dung Khâm dáng vẻ quá khứ của Dung Thu. Không điều tra, chỉ là tò mò khi còn nhỏ trông .
Anh nhớ rõ viện phúc lợi mà Dung Thu từng ở, nhiều năm nay vẫn luôn âm thầm giúp đỡ nơi đó. Thế nên nhờ một bạn ở Thủ Đô tinh hỏi chút tin tức. Không cần đặc biệt chi tiết, chỉ cần hiểu đại khái tình hình trưởng thành của Dung Thu.
Vì thời gian lâu, tra cứu dễ, đặc biệt là viện phúc lợi, trẻ con đến suốt nhiều năm. Nếu Dung Khâm trực tiếp cho tra, cũng khó thể kết quả nhanh.
nhớ đây Tần Mục Dã từng tra .
Vì gọi điện cho Tần Mục Dã.
Tần Mục Dã quả thật điều tra Dung Thu, còn là từ 6 năm . Khi cần một “bạn giường sạch sẽ”, nên khi quyết định ở bên Dung Thu, điều tra vô cùng kỹ. Khi nào Dung Thu viện phúc lợi, cho đến khi thi đỗ A Đại, tất cả đều tra rõ ràng.
Dung Thu quá khứ trong sạch, rõ ràng.
Sau khi gửi tài liệu cho Dung Khâm, Tần Mục Dã bình thản hỏi: “Thu Thu gần đây thế nào?”
Hắn Dung Thu ở , chỉ là thể trực tiếp xuất hiện quấy rầy. Hắn vẫn suy nghĩ rõ bản nên dùng trạng thái nào để đối mặt với Dung Thu, làm để Dung Thu giảm mức độ bài xích xuống thấp nhất.
Trong thời gian , rối rắm vui.
Hắn vô cùng hâm mộ Dung Khâm, vẫn còn Dung Thu tiếp nhận.
Còn , tin nhắn gửi đều như chìm biển. Không kéo đen, nhưng cũng trả lời.
Hắn chỉ quật cường gửi tiếp.
Mỗi ngày đều tự trò chuyện một chiều.
Hiện giờ mới cảm nhận cảm giác của Dung Thu khi lạnh nhạt suốt nửa năm .
Ngươi đối phương thể sẽ trả lời, nhưng vẫn ôm mong đợi mà gửi.
Chỉ bảy ngày thôi mà chịu nổi.
Dung Thu chịu đựng sự lạnh nhạt suốt nửa năm.
Khi , trả lời tin nhắn, thậm chí còn ném luôn chiếc điện thoại dự phòng, thứ duy nhất Dung Thu thể liên hệ . Là chính chủ động cắt đứt liên hệ, giờ hối hận cũng muộn .
Ngực Tần Mục Dã đau đến mức , giao diện quang não mặt.
Trên màn hình sạch sẽ gọn gàng, chỉ những tin nhắn dài dòng gửi , mà bất cứ hồi âm nào.
Một quấy rầy.
Tần Mục Dã gửi tài liệu đến, Dung Khâm đều xem kỹ.
Giống như nghĩ, Dung Thu khi ở viện phúc lợi cũng là một đứa trẻ ưu tú, nhưng hình như đặc biệt vui vẻ. Đến khi thấy dòng ghi chép về việc Dung Thu nhận nuôi, nhưng trả về vì phân hoá thành beta… chỉ một hàng chữ tái nhợt đó thôi cũng khiến Dung Khâm đau lòng siết chặt nắm tay.
Nếu là , nhất định sẽ đ.á.n.h cho đôi vợ chồng một trận.
Tốt như mà trân trọng, trong mắt chỉ Alpha.
Những như thế đều đáng đánh.
Trong khi Tần Mục Dã và Dung Khâm đang đào quá khứ của , Dung Thu đăng ký một tour du lịch.
Cậu du lịch.
Lần là một .
Không báo cho ai. Mãi đến ba ngày , Dung Khâm mang đồ đến tìm mới phát hiện gõ cửa mãi ai mở, hàng xóm tiếng gõ làm phiền mới mặt.
“Đừng gõ nữa, bé chuyển đến mấy hôm mấy ngày nay thấy về.”
“Hắn mới dọn đến mà mấy ngày về?”
“ , mấy ngày nay thấy bóng dáng.”
“Cảm ơn.”
Dung Khâm ôm đồ xuống lầu. Dưới lầu chính là xe của Tần Mục Dã. Hôm nay họ cùng đến, chỉ là Tần Mục Dã dám lên, sợ xuất hiện kích thích Dung Thu, nên chỉ chờ lầu.
Thấy Dung Khâm xuống nhanh như , Tần Mục Dã nhíu mày. Hắn cho rằng Dung Thu từ chối nhận đồ và cho Dung Khâm . vẻ mặt Dung Khâm chút lo.
“Xảy chuyện gì?”
Vừa bấm điện thoại đáp: “Hàng xóm Thu Thu mấy ngày nay về.”
Sắc mặt Tần Mục Dã lập tức nghiêm trọng.
Nếu đổi là khác, mấy ngày về nhà còn lo như . Dung Thu thì khác, đây từng hành vi nhảy sông tự sát.
Hiện giờ nhiều ngày về, lòng nóng như lửa đốt.
Khi còn kịp gọi điện điều tra tung tích Dung Thu, điện thoại của Dung Khâm còn kết nối, thì họ thấy động thái mới nhất của Dung Thu vòng bạn bè.
“Khoan , Thu Thu đăng trạng thái.”
Trạng thái chặn ai, nên cả hai đều thấy.
Đó là một bức ảnh du lịch, bầu trời xanh sáng rực, phía là đại hẻm núi đỏ nâu như máu.
Nhiều du khách cùng chụp ảnh, ai nấy đều tạo dáng sôi nổi, nhưng sự náo nhiệt thuộc về họ, còn Dung Thu thì . Dù giữa đoàn, vẫn hiện vẻ cô tịch rõ rệt. Biểu cảm lạnh nhạt khác biệt với vẻ phấn khởi của xung quanh. Nếu chính tay đăng, Tần Mục Dã và Dung Khâm còn tưởng ảnh P.
“Thu Thu xảy chuyện ngoài ý , chỉ là du lịch?”
Tần Mục Dã trầm trọng gật đầu.
Hắn chằm chằm gương mặt Dung Thu trong ảnh, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng đường nét. Trong khi Dung Khâm thở phào nhẹ nhõm, con ngươi Tần Mục Dã càng tối .
“Gầy.”
“Hả?” Dung Khâm ngẩng lên xem ảnh, nghiêm túc : “Thu Thu gầy? Không mà?”
Tần Mục Dã chắc chắn: “Gầy thật.”
Cằm đều tiêm hơn.
Dung Thu gầy.
Cằm tiêm chỉ là chiêu “thu nhỏ mặt” mà nữ hướng dẫn viên dùng khi chụp ảnh tập thể.
Thực tế là ăn ngon.
Trong tour ai quen , thậm chí vị ông chủ beta từng cùng .
Vì quá trầm mặc ít lời, cả đoàn gán biệt danh “ tang phê”.
Dung Thu “tang”, “lạnh”.
Ngay từ ngày đầu tiên đoàn, biểu hiện rõ khí chất . Hướng dẫn viên sắp xếp hoạt động nhảy dù, khi còn chen lấn do dự, Dung Thu là đầu tiên lên trực thăng.
Cậu biểu cảm khi mặc đồ bảo hộ, để huấn luyện viên hỗ trợ buộc dây.
Không sợ, mong đợi, như thể nhảy dù là hoạt động mỗi ngày.
Làm hai huấn luyện viên Alpha nhào nặn cũng bất lực.
Chân run?
Mắt loé?
Một beta mà như nhảy xong thì về nhà ăn cơm?
Kỳ thật trong lòng Dung Thu vẫn sáng lên một chút. Nhảy dù và khoang lái cơ giáp là hai cảm giác khác . Cơ giáp khoang lái che gió, còn nhảy dù thì gió tạt khiến ngũ quan biến dạng.
cảm giác kích động đó quá ngắn. Sau khi tiếp đất, bình tĩnh. Sự bình thản gần như vô cảm , cộng thêm việc nhảy cả năm liền khiến gọi “cá tang”, thành “ tang phê”. Vì nhảy quá nhiều, đến mức gió kéo làm đau mặt mới chịu dừng.
Cậu chỉ là quen với cảm giác rơi xuống từ độ cao.
, nó trở thành thói quen.
Dù là điều khiển cơ giáp rơi xuống thật sự, trong đầu mô phỏng hàng nghìn , đều quen rơi xuống.
chẳng ai vớt lên.
Khi đăng trạng thái, đang ăn cơm ở nhà ăn đoàn du lịch. Lần tiết kiệm tiền, chọn tour xa xỉ như , mà chọn tour phổ thông. Dù , bữa cơm trong nhà ăn vẫn vô cùng ngon.
Mọi theo nhóm, chỉ mỗi một chiếm bàn bốn .
Dung Thu mặc áo gió trắng rộng, bên trong là áo len cổ cao mềm mại màu trắng. Cả sạch sẽ dịu dàng. Tóc dài hơn , mềm mại phủ xuống trán, từng sợi ánh sáng đều ánh lên sắc nâu nhạt. Vẫn là Dung Thu của đây, nhưng hình như điểm gì đó khác, mềm mại nhưng mạnh mẽ.
Vậy nên ăn một cũng , ai cùng cũng .
Dù trong mắt khác là biểu hiện điển hình của “tang phê”.
Dung Thu quan tâm.
Cậu tập trung thưởng thức từng ngụm cơm, như thể vị ngọt của gạo còn khiến thoả mãn hơn bất cứ lời mật nào. Một bát đủ, ăn thêm bát thứ hai, cảm thấy thể ăn cả bốn, năm bát.
Đến khi ăn xong bát thứ ba, mới cầm điện thoại lên xem.
Là trạng thái đăng.
Cậu nghĩ sẽ ai thích bình luận.
, còn ít.
【 Ông chủ Beta: Thu gia mà lén du lịch! Hu hu hu hu hu! 】
Dung Thu: Tôi sợ bận nên gọi.
【 Triệu Nam Thần: Anh em cuối cùng cũng cho em chơi điện thoại! Anh Thu mang em! Mang em! Em thể kéo vali, bưng hành lý, đ.á.n.h lưu manh, đ.á.n.h tra nam, cái gì cũng , ăn cũng tốn! 】
Dung Thu: Ngoan làm việc, thông cảm cho nhiều hơn.
【 Anh Dung Khâm: Khi nào về? Anh đến đón? 】
Dung Thu khựng ...
Dung Thu: 10 ngày nữa, cần đón.
Bình luận của Dung Khâm là cái cuối. Vừa trả lời xong, ai bình luận thêm, Dung Thu định lấy cơm thì thấy đột nhiên thêm một cái tim và một bình luận.
Bước chân khựng .
【 Tần Tổng Chỉ Huy (Tần Mục Dã): Gầy, ở ngoài ăn nhiều cơm . 】
Dung Thu bình luận , cái bát sứ nhỏ trong tay.
Cậu nghi ngờ Tần Mục Dã lén theo dõi .
ngay lập tức, gương mặt lạnh xuống. Sau đó dậy lấy bát cơm thứ tư, tiện tay kéo dư thừa danh sách đen.