[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 56.1

Cập nhật lúc: 2026-03-26 06:38:07
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Dung Thu phát hiện Tần Mục Dã khác thường. Lúc còn khẩn trương, cũng sẽ giống đầu tiên dễ dàng chạm một chút liền nhanh như phóng thích. Cậu xem nhiều sách, nhiều đến mức đủ để bù đắp cho năm năm kinh nghiệm thiếu hụt .

Cho nên khi hai thẳng thắn thành thật đối diện, Dung Thu vô cùng bình tĩnh. Tuy vành tai chút đỏ, nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên đổi.

Tương phản , Tần Mục Dã vì ôm tâm sự trong lòng mà cả căng cứng.

Thành chỉ cần Dung Thu trêu chọc nhẹ một chút cũng khiến thất thần.

Khi đầu ngón tay Dung Thu lướt qua chóp mũi , thứ nghĩ đến là dáng vẻ Dung Thu ở quân khu 4, bơ vơ, nơi nương tựa. Khi đầu ngón tay dừng bên khóe miệng , nghĩ đến việc Dung Thu quân khu 4 hiểu lầm mà điều trở trường học, khổ sở đến mức nào. Cuối cùng, đến khi bàn tay Dung Thu chậm rãi đặt xuống , Tần Mục Dã như sét đánh, trong đầu chỉ đầy hình ảnh Dung Thu ném xuống chiếc điện thoại và cây bút máy.

Alpha cấp S run rẩy đến mức… run luôn, hàm răng c.ắ.n chặt, thậm chí Dung Thu còn thể tiếng “cạch cạch cạch” vang khẽ.

Dung Thu ngẩng đầu sang, đồng thời ngón tay đang dịch xuống cũng dừng .

Là Alpha đang nghiến răng.

Dung Thu dậy, bật đèn đầu giường lên sáng hơn.

Cậu khẽ nhíu mày: “Anh thì thôi.”

Cậu cho rằng Tần Mục Dã vẫn còn vượt qua chướng ngại tâm lý , nên Dung Thu thông cảm mà tiếp: “Chúng cứ dừng theo hiệp ước như . Tần tổng chỉ huy vẫn nên tìm một thể để áp… giường thì hơn.”

Tần Mục Dã lúc mới hồn.

Qua ánh sáng mờ nhạt từ đèn đầu giường, đem gương mặt đẽ nhưng hiện rõ vẻ thiếu kiên nhẫn của Dung Thu khắc sâu mắt.

Một thanh âm trong lòng phóng đại vô hạn: Đây là Thu Thu quên đoạn ký ức , mày còn chờ cái gì nữa?

Hầu kết của Alpha cấp S khẽ trượt lên xuống, ánh sáng ánh lên một tầng sắc vàng nhạt. Dung Thu cảm thấy hầu kết của Tần Mục Dã thật , lớn tinh xảo, hai điều tưởng chừng đối lập nhưng hề mâu thuẫn.

Cậu còn đang chờ Tần Mục Dã đáp , nhưng Tần Mục Dã để đợi lâu.

Alpha chậm rãi dậy, ánh mắt vẫn luôn cố định Dung Thu. Không là ba giây năm giây trôi qua, nam nhân đưa tay kéo cánh tay mảnh khảnh của beta, dùng sức kéo trong ngực.

Đó là một cái ôm tràn ngập hương trầm ấm nóng. Dung Thu hành động đột ngột làm tê rần da đầu, thậm chí cảm nhận tiếng thở nặng nề của nam nhân đang run lên từ lồng ngực.

Cái ôm dày ấm.

Không ngờ mang đến cho Dung Thu cảm giác như thương yêu.

Dung Thu đờ , chớp mắt.

Cậu đẩy , nhưng khi nâng tay đặt giữa và nam nhân, lực như rút sạch, chỉ thể để mặc bản ôm chặt đến .

“Đừng nhúc nhích, để … chậm rãi một chút.”

Dung Thu cho rằng cái “chậm rãi” trong miệng Tần Mục Dã là để chuẩn tâm lý cho việc kế tiếp. Cậu rằng cái “chậm rãi” trong lòng Tần Mục Dã là đang để từng chút gạt bỏ hình bóng Dung Thu năm năm , để thể bình thản đối diện với Dung Thu hiện tại.

Cái ôm kéo dài bao lâu, cổ Dung Thu đều tê rần.

Cằm tựa lên vai Alpha. Vai của Alpha rộng. Cậu nhớ rõ cằm nhọn, bình thường đặt lên tay còn chọc đau, Tần Mục Dã thấy khó chịu ?

Cuối cùng ——

“Anh thể.”

“Cổ .”

Hai đồng thời mở miệng, xong đều ngẩn .

Tần Mục Dã đành buông lỏng tay.

Dung Thu từ trong n.g.ự.c Alpha rời , một tay xoa cổ, tầm mắt dám thẳng Tần Mục Dã.

là sắc khiến hồ đồ.

Cậu cư nhiên cảm thấy khi ở gần thế , Tần Mục Dã càng khiến sinh cảm giác hơn nữa. nhanh, Dung Thu điều chỉnh thái độ, chuẩn tiến hành thử thứ hai.

Chỉ là khi mùi trầm hương quen thuộc , đột nhiên nảy sinh nghi vấn: “Tại đó thấy mùi nước hoa của , bây giờ rõ như ?”

Mùi trầm hương dễ ngửi, nhưng quá gần, giống như đặt cả lọ tinh dầu nén hàng trăm mũi, đậm đến mức làm chút choáng. Rõ ràng lúc Tần Mục Dã mới bước , hề ngửi mùi . Chỉ khi giúp Tần Mục Dã cởi… quần áo thì mùi mới dần lan .

Từ mùi gỗ nhàn nhạt chuyển sang trầm hương nồng đậm.

Đây là loại nước hoa gì?

Bá đạo như , càng lúc càng nồng?

Tần Mục Dã vẻ mặt khó hiểu. Hắn đưa tay sờ cổ đang nóng lên. Dù miếng dán cách ly tin tức tố, vẫn cảm giác nơi đó đang nóng rực. Nhận tin tức tố sắp lộ , sợ Dung Thu tin, dứt khoát dắt tay Dung Thu đặt lên cổ .

“Không mùi nước hoa, là tin tức tố của .”

“À… thì là mùi tin tức tố…”

Dung Thu ngơ ngác lặp , lòng bàn tay áp lên cổ nam nhân, cảm nhận rõ những đường xương. Cậu ngẩng đầu, cuối cùng thoát khỏi mơ hồ: “Tin tức tố của Alpha, beta như cũng thể ngửi ?”

“Có thể, nhưng beta thể ngửi tin tức tố Alpha ít.”

Trước đây vì Dung Thu ngửi tin tức tố mà suýt lộ, nhưng khi lừa Dung Thu, chỉ beta cách đặc biệt để ngửi mùi alpha.

Nghĩ đến việc lừa Dung Thu nhiều như , tim Tần Mục Dã đau nhói.

Hắn chỉ hy vọng Dung Thu mãi mãi nhớ .

dứt lời, Dung Thu chủ động nhắc đến yêu beta của : “A Dã từng với . Liên Bang phương pháp khiến beta cũng ngửi tin tức tố của Alpha, thậm chí tin tức tố Alpha còn thể ảnh hưởng đến beta, chỉ là mạnh bằng với Alpha đồng loại Omega.”

Biết thuộc nhóm nhỏ beta thể ngửi tin tức tố Alpha, Dung Thu cũng cảm thấy bản gì đặc biệt.

Chỉ là thấy may mắn, thể ngửi tin tức tố dễ chịu của Tần Mục Dã.

Hơn nữa còn giống với mùi nước hoa của yêu beta .

Nghe mùi trầm hương nồng đậm , Dung Thu cúi đầu, chăm chú ngửi thêm nữa: “Tôi còn hỏi xem và A Dã dùng loại nước hoa gì. mùi của là tin tức tố, thể điều chế mùi giống thế .”

Chưa đợi Tần Mục Dã mở miệng, lặng lẽ thêm: “Bất quá… thật quá trùng hợp. Anh và yêu beta của chỉ dáng vẻ giống , mà mùi cũng giống. Thật sự ngoài gia thế và giới tính thứ thì hai các còn khác chỗ nào.”

Tần Mục Dã hiện tại làm dám chạm đề tài .

Triệu Đông Kỳ căn dặn: khi thôi miên xong, tránh để Dung Thu kích thích mạnh, nhất là để đối diện những mảnh ký ức khi xóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-56-1.html.]

Triệu Đông Kỳ thậm chí còn đưa ví dụ.

Tẩy ký ức của Dung Thu giống như để một thực vật giường, bao giờ tỉnh, thậm chí thể cả đời tỉnh. Mà tỉnh thì phụ thuộc việc trong thời gian ký ức tẩy, xuất hiện kích thích nhất định đ.á.n.h điểm trọng yếu của .

Mà những điểm thể kích thích Dung Thu… nhiều.

vĩnh viễn một điểm chạm là sẽ khiến đau đến tận tâm.

Chỉ là Tần Mục Dã tránh thế nào. Điều thể làm chỉ là cố hết sức để Dung Thu tránh khỏi thứ liên quan đến quá khứ.

Dù ký ức thật ký ức tái tạo, nhất đều nên về đầu .

Cho nên Tần Mục Dã tuyệt đối nhắc tới đề tài .

Hắn thuận tay tắt một chiếc đèn bàn, căn phòng lập tức tối vài phần, chỉ còn đèn phía Dung Thu sáng rõ, rọi lên sườn mặt như ngọc, đến khác thường.

Thấy Tần Mục Dã gì, Dung Thu nghĩ bàn chuyện nữa nên cũng thông minh mà hỏi thêm.

tuyến thể Alpha và tin tức tố vốn là chuyện bí mật, thậm chí nhiều thích cũng mùi tin tức tố của Alpha . Tần Mục Dã nhiều, cũng là chuyện bình thường.

Dung Thu thông cảm.

Tắt đèn xong, dịch sang phía Tần Mục Dã. Rõ ràng giường rộng hai mét khi ngủ một chẳng rộng gì, nhưng khi thêm Tần Mục Dã bên trái, chiếc giường lập tức chật hẳn.

Dung Thu động đậy vài cái, lúc thì tay chạm , lúc chân đá tới, may mà Tần Mục Dã để ý, còn hiểu chuyện dịch sang bên cạnh, nhường cho thêm chỗ.

Đổi góc , Dung Thu thể thấy nửa bên sườn mặt của Tần Mục Dã ánh đèn bàn, mang theo một khí chất thành thục lạnh lùng khác hẳn ban ngày.

Cậu dịch đến gần thêm. Khoảng cách hai chỉ còn một nắm tay.

Tần Mục Dã hô hấp sớm ngừng . Gần đến , gương mặt thanh tú của Dung Thu đột ngột xuất hiện mắt khiến Alpha suýt nữa thở nổi.

Hắn nhớ rõ Dung Thu từng chỉ làm… mật, hôn. Cho nên cũng hy vọng xa vời rằng Dung Thu sẽ chủ động hôn .

Hắn và Dung Thu đủ thời gian để từ từ tiến tới.

ánh mắt Tần Mục Dã dần tối xuống.

Bởi vì … sẽ cuộc gọi nào chen cắt ngang Dung Thu nữa.

Năm năm ngày mất Dung Thu, vị trí hai cuối cùng cũng đảo ngược .

mà Alpha trong lòng vẫn còn nuôi chút hy vọng xa vời. Nếu Dung Thu phát hiện làm “mặt ” cũng hề như , sẽ nguyện ý đổi vị trí.

Hai vẫn duy trì cách một cánh tay, Dung Thu giống như cố định tại chỗ.

Vẫn nhúc nhích.

Tần Mục Dã đợi hồi lâu vẫn thấy Dung Thu động tác tiếp theo, khỏi nhíu mày, lộ vài phần nghi hoặc.

“Làm ?”

“Chỗ của là cái gì?!”

Chỉ là một câu hỏi bình thường, nhưng giọng Dung Thu phá lệ bén nhọn. Alpha đưa tay chạm vành tai , đúng vị trí mà Dung Thu đang chỉ .

Tần Mục Dã nhất thời phản ứng kịp, chẳng qua chỉ là… cái tai của mà thôi.

Dung Thu dùng đầu ngón tay mạnh mẽ ấn xuống, bóp nắn nhĩ của . Lực đạo lớn đến mức khiến đau nhức rõ ràng, thậm chí còn thể cảm giác móng tay Dung Thu gần như hằn xuống.

Alpha hít mạnh một lạnh.

Dung Thu vẫn chút phản ứng nào.

Do lưng về phía đèn đầu giường, Alpha rõ nét mặt Dung Thu, chỉ hiện tại gương mặt chìm trong bóng tối, mà cả beta đang kịch liệt run rẩy… run ngừng.

Tần Mục Dã rốt cuộc cảm thấy gì đó đúng.

Rõ ràng lúc nãy còn chuyện về tin tức tố bình thường, bây giờ run đến mức , giống như đang chìm trong nỗi sợ hãi cực hạn, cả mất khống chế.

thật là như .

Khi Dung Thu thấy nốt ruồi đỏ quen thuộc ở nhĩ tiêm Alpha, bộ bình tĩnh trong phút chốc đ.á.n.h tan. Đó là một nốt ruồi đỏ nhỏ, chỉ cỡ hạt gạo, nhưng hiếm thấy vì nó hiện rõ thành hình tam giác.

Trên đời thật sự sẽ trùng hợp như ?

Trùng hợp đến mức xuất hiện gương mặt, dáng vẻ, giọng giống như đúc… còn ở cùng một vị trí.

Nếu đó Dung Thu còn thể tự an ủi bản rằng sự xuất hiện của Tần Mục Dã chỉ là ngẫu nhiên, thì bây giờ loại trùng hợp quá mức cực đoan.

Cực đoan đến mức chính cũng thể thuyết phục nổi .

Không chỉ nốt ruồi đỏ giống , còn mùi gỗ trầm xa lạ mà quen thuộc . Trước mắt Dung Thu thoáng hiện lên một tia sáng chói, cảm thấy như đang trong một căn phòng giam rộng lớn đầy bóng tối, xung quanh chỉ dối trá và che giấu.

Cậu cố gắng định tâm trí, nhưng làm .

Đầu… đau đớn kịch liệt.

Trong mắt Tần Mục Dã, hiện tại Dung Thu như mất cả hồn vía, run rẩy, cho dù gì, làm gì, Dung Thu cũng hề đáp .

Tình trạng , Tần Mục Dã từng thấy tháng . Khi đó Dung Thu uống rượu cùng Dung Khâm, say mềm , đột nhiên bộc lộ trạng thái kỳ quái , bài xích , né tránh , thậm chí co sofa, hai tay ôm gối, để tới gần.

Hiện giờ xuất hiện nữa, mà còn nghiêm trọng hơn.

Tần Mục Dã vô cùng bất an.

Dung Thu lời nào, bất kỳ động tác gì, mà trạng thái tĩnh lặng giống như sự bình yên bão. Tần Mục Dã cảm nhận rõ áp lực như cơn cuồng phong sắp ập đến, và càng kéo dài sự im lặng , cảm giác áp bách càng tăng gấp bội.

Mãi đến khi giữa loại bất an thấp thỏm tột cùng , Dung Thu khẽ gọi một tiếng “A Dã”, cảm giác đè nén lập tức đạt tới đỉnh điểm.

Tần Mục Dã trợn to mắt, như thể tin nổi điều : “Thu Thu, em gọi cái gì?!”

Hắn thà để Dung Thu và duy trì cách như lúc đầu, thà để gọi là “Tần tổng chỉ huy” gọi thẳng tên , cũng Dung Thu gọi giống hệt 5 năm , “A Dã”.

Bởi vì 5 năm , Dung Thu thể gọi như nữa…

“A Dã” là ai?

“A Dã” là bạch nguyệt quang trong lòng Dung Thu.

yêu beta c.h.ế.t 5 năm của .

Tuyệt đối .

, Dung Thu gọi một tiếng “A Dã”.

Loading...