[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-03-26 00:58:47
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Căn cứ quy định trong “Pháp lệnh vệ sinh tinh thần của Liên Bang”, những như Triệu Đông Kỳ chỉ là cố vấn tâm lý, quyền chẩn đoán bệnh cho khách hàng.
Vì , tờ giấy hiện trong tay Tần Mục Dã cũng là hồ sơ chẩn bệnh, mà chỉ là ghi chép tùy tay của Triệu Đông Kỳ.
Tờ giấy đơn giản chỉ ghi thời lượng mỗi Dung Thu gặp mặt Triệu Đông Kỳ, tần suất buổi chuyện và mức độ sâu của từng buổi.
Ghi chép của Triệu Đông Kỳ mang đậm phong cách cá nhân.
Tần Mục Dã cẩn thận phân biệt từng dòng.
Mơ hồ vẫn thể nhận những từ như “xóa ký ức” cùng vài thuật ngữ tương tự.
Cho nên, dù Tần Mục Dã chỉ là ngoài ngành, vẫn thể hiểu Dung Thu làm gì ở chỗ Triệu Đông Kỳ.
Năm năm , Dung Thu từng thực hiện một thôi miên, mà thôi miên cho chính là Triệu Đông Kỳ.
Như , chuyện đều trở nên rõ ràng.
Năm năm , lý do Dung Thu quên , chính là vì thôi miên.
Dung Thu tẩy xóa ký ức!
Hơn nữa là những ký ức liên quan đến !
Khi kết luận hiện , Tần Mục Dã ngây đó, như thể một tia sét vô hình đ.á.n.h trúng.
Hắn giống như bệnh gây tê giường phẫu thuật, ý thức tỉnh táo, nhưng cảm giác hỗn loạn.
Ở nơi chính nhận , bàn tay Alpha khẽ run, mồ hôi thấm ướt lòng bàn tay, ẩm ướt đến mức khiến góc tờ giấy mỏng cũng dính ướt.
“Quên ” là chuyện khó khăn nhất đời.
Dung Thu dễ dàng làm .
Cậu đến phòng tâm lý, thực hiện thôi miên, tẩy xóa bộ ký ức của chính .
Trong quá trình , Dung Thu gỡ bỏ tất cả ký ức liên quan đến .
Quên .
Quên cả tất thảy những gì hai từng năm năm .
Nam nhân hiếm khi vì chân mềm mà chống tay đỡ , khẽ tựa bức tường lạnh lẽo, lòng cũng nguội lạnh một mảnh.
Tư duy của Tần Mục Dã vận hành chậm chạp.
Trong mắt , việc Dung Thu tẩy ký ức chẳng khác nào tự cắt bỏ quá khứ, nghênh đón một bản mới. Ngoài nỗi khiếp sợ, trong lòng chỉ còn từng đợt đau nhói.
Hắn thà rằng Dung Thu vẫn còn nhớ , dù là hận, dù khi gặp thể vì nỗi đau năm năm mà bằng ánh mắt đầy ác ý.
Dù còn yêu, Dung Thu ít nhất cũng nên hận .
giờ đây, khi mặt Dung Thu, chỉ là một xa lạ, một kẻ dư thừa.
Nỗi bi ai nặng nề đến mức khó kìm nén, thậm chí còn đau đớn hơn cả việc Dung Thu nhớ rõ mà thẳng thừng buông lời cay độc, chút kiêng dè mà tay đ.á.n.h .
Bởi vì, Dung Thu vứt bỏ . Tình, hận, yêu, ghét — còn giữ nổi thứ nào cả.
-
Lần nữa nhận video và tin nhắn của Tần Mục Dã, Dung Khâm thông minh mà lập tức mở xem.
Hiện tại đang cùng Dung Thu và Triệu Nam Thần trong nhà ăn, chờ Triệu Đông Kỳ đến. Dung Khâm cúi đầu liếc điện thoại, chỉ qua nội dung tình huống bên Tần Trạch Tây.
Kỳ dễ cảm bùng phát, y cần trấn an ngay.
Dung Khâm khẽ c.ắ.n răng, trong lòng nghĩ thể cứ để chuyện trôi qua dễ dàng như , nhưng nét mặt cố tỏ bình thường đến mức hảo.
Dung Thu ngẩng lên khỏi màn hình điện thoại, hỏi: “Anh Dung Khâm việc gấp ?”
Dung Khâm nhanh chóng tắt điện thoại: “ là chút việc gấp, lẽ ngoài một chuyến.”
Dung Thu gật đầu.
Triệu Nam Thần cũng gật đầu theo.
Dung Khâm đạp ga hết mức cho phép, lái xe như bay đến biệt thự của Tần Mục Dã.
Trước đây, mỗi Tần Mục Dã gửi video Tần Trạch Tây lóc khi say rượu, đều mấy khẩn trương, vì rõ đó chỉ là do uống quá nhiều mà thôi.
khác.
Kỳ dễ cảm giống .
Giờ đây, Tần Trạch Tây là phiên bản yếu đuối nhất của chính .
Sự yếu đuối chỉ là thể chất, mà còn ở tinh thần, chỉ cần một kích thích nhỏ cũng thể khiến não bộ Alpha vốn thông minh sụp đổ .
Liên Bang từng ít trường hợp Alpha trong kỳ dễ cảm trở thành kẻ thiểu năng trí tuệ, loại ví dụ hề hiếm.
Đặc biệt là với Alpha như Tần Trạch Tây.
Càng mạnh mẽ, kỳ dễ cảm càng yếu ớt, kể y còn dễ mất kiểm soát, từng khuynh hướng tự hại.
Cũng may, bên cạnh y vẫn còn Tần Mục Dã.
khi Dung Khâm đến biệt thự, thứ thấy là hai Alpha đều bình thường.
Tần Trạch Tây do ảnh hưởng của kỳ dễ cảm, giờ đây yếu đến nỗi gần như kiệt sức, nếu đến kịp, lẽ tên ngu ngốc đó tự làm hại bản nữa.
Điều Dung Khâm hiểu rõ.
Tần Mục Dã thì ?
Tần Mục Dã vốn luôn điềm tĩnh hơn Tần Trạch Tây, mà hiện tại trông còn tệ hơn, mặt trắng bệch, môi nhợt đến mức gần như còn sắc máu.
Khi thấy Dung Khâm, ánh mắt đàn ông sâu như giếng cổ: “Cảm ơn, ở lầu.”
“Biết .”
Dung Khâm đáp, bổ sung thêm: “Tôi vẫn tha thứ cho , đến đây chỉ vì c.h.ế.t trong kỳ dễ cảm mà thôi.”
“Đó là chuyện giữa hai , sẽ can thiệp.”
Dung Khâm khẽ nhướng mày , phần kinh ngạc.
Tần Mục Dã bình thường dễ chuyện như . Hai vốn chẳng ưa , như ch.ó với mèo. Dù ngăn Tần Trạch Tây tìm bạn đời mới, vẫn luôn khó chịu mặt.
Đây là đầu tiên Tần Mục Dã tỏ rõ rằng sẽ xen chuyện của họ.
Nói xong câu đó, xoay dẫn đường.
Dung Khâm càng cảm thấy kỳ lạ.
Nhìn theo bóng lưng Tần Mục Dã, hiểu vì cảm giác vô cùng yếu ớt, mỗi bước đều lảo đảo, như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ là ngã.
nhanh, chẳng còn tâm trí để bận tâm đến Tần Mục Dã.
Dung Khâm bước phòng của Tần Trạch Tây.
Là một Beta, ngửi thấy mùi tin tức tố, nhưng vẫn cảm nhận áp lực tràn ngập trong khí, sức áp chế khiến khó thở.
Đây chính là nơi của một Alpha cường thế.
Ngay cả Beta khả năng cảm nhận yếu như cũng ảnh hưởng, mà hiện tại, Dung Khâm đang chịu ảnh hưởng rõ rệt nhất.
Rõ ràng Alpha giường mệt mỏi đến mức ngất , nhưng phía cổ vẫn tỏa mùi tin tức tố nồng đậm, ngừng cuộn trào.
Chịu đựng cảm giác áp bức gần như thể chịu nổi , Dung Khâm đẩy Tần Mục Dã khỏi cửa: “Nơi giao cho , đừng xen . Đến giờ chỉ cần mang cơm lên là .”
“Ừ.”
“Trong phòng chắc mở hệ thống phong tỏa , đừng tắt, cứ để .”
“Ừ.”
Sau đó, dù Dung Khâm gì, Tần Mục Dã cũng chỉ đáp một chữ “ừ”.
Dễ chuyện đến mức khiến ngạc nhiên.
Thôi .
Hiện giờ quan trọng nhất là tên Alpha ngốc , Tần Mục Dã.
Trước khi đóng cửa , Dung Khâm gọi : “ , còn một chuyện nữa.”
Tần Mục Dã khựng , bước chân chậm hẳn .
“Cậu bảo thuộc hạ của mau đến chỗ Dung Thu mang rương hành lý của về đây, nhớ kỹ với Dung Thu, nhất định là chiếc rương đựng quần áo của .”
Những lời dài, Tần Mục Dã thấy hai chữ “Dung Thu” thì sắc mặt rốt cuộc cũng chút đổi.
Vẻ hư bại vốn khẽ rơi rụng, như thể trong bóng tối một con muỗi nhỏ thấy ánh sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-41.html.]
Nhìn thấy hết thảy biến hóa đó, Dung Khâm khẽ nhạo: “Tôi hai các từng gặp , quên , cứ lễ phép mà đến lấy, đừng chọc .”
Câu “ quên ” , thật sự khiến đau thấu tim gan.
Ánh mắt Alpha cấp S lóe sáng một thoáng, trở nên uể oải như cũ, tựa như sa vũng bùn thể thoát .
Bên phía Dung Thu, cùng Triệu Nam Thần gặp mặt Triệu Đông Kỳ.
Triệu Nam Thần suốt buổi co rúm , chỉ sợ nổi giận mà đ.á.n.h ngay tại chỗ.
Anh cực kỳ hung dữ.
Triệu Đông Kỳ suốt bữa ăn chẳng buồn liếc lấy một cái, chỉ ôn hòa đối đãi với Dung Thu. Chính điều đó khiến Triệu Nam Thần lo sợ, bình tĩnh cơn bão mới là điều đáng sợ nhất.
Khi đến đây, để tiện cho việc công tác tại quân khu 13 và “tâm sự” với em trai, Triệu Đông Kỳ đặt khách sạn gần nhà Dung Thu. Sau khi ăn cơm xong, cùng rời , bọn họ dự định đến nhà Dung Thu để chuyện thêm.
Lúc , Triệu Đông Kỳ mới phát hiện sổ ghi chép của hình như để quên ở nhà Tần Mục Dã.
Thấy tìm tới tìm lui, Triệu Nam Thần thuần thục mở miệng châm chọc: “Anh, làm rơi đồ ?”
Anh cái gì cũng , chỉ tật quên là sửa .
Thường xuyên vứt đồ lung tung.
Trước đây, khi còn hẹn hò với bạn gái cũ, từng để trong rạp chiếu phim một về.
Ngay cả mà cũng thể quên.
Triệu Nam Thần chấp nhận mệnh rằng sẽ cô độc cả đời, nên còn chu đáo mua sẵn một ngôi mộ đôi.
Sau và chôn cùng , thế là thỏa.
Triệu Đông Kỳ em trai đang thầm c.h.ử.i , chỉ ngượng ngùng nghiêng với Dung Thu: “Vốn định bàn với Dung , ngờ đồ để ở chỗ khác.”
Dung Thu cắm tay túi quần, hờ hững lắc đầu: “Không , lúc khác bàn tiếp.”
“Vậy , đưa Nam Thần về khách sạn chuyện, nó đêm nay về.”
Triệu Nam Thần: “!!”
Cho dù Dung Thu giúp, cũng chẳng cứu nổi Triệu Nam Thần.
Triệu Đông Kỳ quyết tâm “chỉnh” em trai một trận.
Dung Thu chỉ thể bất đắc dĩ ánh mắt cầu cứu của Triệu Nam Thần, buông tay tỏ ý thể giúp.
-
Về đến nhà, Dung Thu mệt mỏi phịch xuống sofa.
Mấy ngày nay chuyện quá nhiều.
Trong lòng cũng chỉ chất chứa bấy nhiêu, ngoài công việc ở viện nghiên cứu, hầu như chẳng mấy bạn. Tính cả Dung Khâm, Triệu Nam Thần và Sở Minh là hết.
Chỉ là mối quan hệ với Sở Minh khó xử.
Cậu vẫn đang nghĩ tối nay nên để Sở Minh dọn ngoài.
Lúc khi Sở Minh xin đến ở nhờ, cảm thấy phiền phức . khi Sở Minh thật sự quá đáng thương, mang theo vài rương hành lý đến cầu xin, cha cắt thẻ ngân hàng, còn thể làm gì khác ngoài việc cho ở tạm?
đến giờ xem , vẫn nên dọn thôi.
Triệu Nam Thần cũng sắp dọn , trong nhà chỉ còn một là nhất.
Dung Thu còn nghỉ ngơi mười phút thì chuông cửa vang lên.
Dung Khâm ngoài làm việc, Sở Minh ở quân doanh, Triệu Nam Thần kéo về khách sạn… còn thể là ai?
Dung Thu xỏ giày mở cửa.
Chưa mở hẳn, qua mắt mèo, thấy khuôn mặt quen thuộc và lạnh lùng .
Ánh sáng ban ngày chiếu xuống, rọi lên khuôn mặt tuấn tú, khiến một nửa ngũ quan của đối phương như phủ lên tầng sáng dịu, nửa còn càng thêm góc cạnh, kiêu ngạo.
Dường như đàn ông cũng đang cửa, liền gật đầu, dùng đôi mắt điềm tĩnh .
Tầm mắt giao thoáng chốc.
Tim Dung Thu bỗng run lên.
Không hiểu vì .
Cậu thừa nhận chút “nhan khống”.
Ít nhất, khuôn mặt tinh xảo mà Nữ Oa dường như dốc lòng nặn của Tần Mục Dã, im lặng một lát mở hé cửa.
Ánh sáng nâu sậm tràn qua khe cửa, chiếu lên nửa khuôn mặt . Dung Thu cảnh giác Tần Mục Dã: “Tần tổng chỉ huy đến chuyện gì?”
Nhận Dung Thu đang đề phòng, xóa ký ức liên quan đến , Tần Mục Dã âm thầm siết chặt nắm tay.
chọn thẳng vấn đề: “Dung Khâm bảo đến lấy rương hành lý của .”
Nghe nhắc đến Dung Khâm, Dung Thu cau mày, nhưng vẫn cho : “Anh quen Dung Khâm?”
“Hắn là bạn đời của .”
Dung Thu lập tức trợn mắt: “Anh chính là cái ‘cẩu A’ trong miệng Dung Khâm đó ?”
Câu chỉ lẩm bẩm một , giọng nhỏ, chỉ là cảm khái. Thế giới đúng là nhỏ đến kỳ lạ, bọn họ rốt cuộc tạo thành một vòng tròn khép kín.
dù nhỏ, Tần Mục Dã vẫn rõ mồn một.
Ở một mức độ nào đó, Dung Thu chẳng sai, Dung Khâm quả thật luôn mắng là “cẩu Alpha”.
Xác định Tần Mục Dã ác ý, Dung Thu thu vẻ phòng , mở cửa: “Tự đổi giày .”
Tần Mục Dã sững , ngờ Dung Thu cho , nhưng nhanh cúi đầu bước .
Giày trong huyền quan xếp ngay ngắn, vài đôi trông khá đặc biệt, rõ ràng là của sống thường trú.
Nghĩ đến những ai đang ở đây, Tần Mục Dã cảm thấy trong lòng khó chịu.
Hắn rõ ràng đang ghen.
Dung Thu quên , còn mới.
thứ cảm xúc âm u đó đè xuống, lặng lẽ chọn một đôi dép trắng dùng một , cúi đầu mang .
Trong lúc đó, tầm mắt vô tình lướt qua một đôi dép đen hình Q-version ch.ó sói nhỏ, miệng ngậm tấm thẻ chữ “Q”. Đôi dép đặt trong cùng, rõ ràng ít dùng.
Bên cạnh Dung Thu còn khác sống cùng ?
Nếu là , Tần Mục Dã nhất định sẽ nghĩ đôi dép đó là của .
bây giờ thì .
Dung Thu quên .
Vậy nên, đôi dép đó chỉ thể thuộc về khác.
Tần Mục Dã tước đoạt ký ức của chính .
Dung Thu tắt là RQ, Dung Khâm cũng là RQ, lẽ đôi dép là đồ dự phòng của Dung Thu, hoặc của Dung Khâm.
Nghĩ nhiều cũng vô ích.
Mang xong dép, Tần Mục Dã lặng lẽ theo Dung Thu, cứ thế như cái bóng của .
Ban đầu Dung Thu định cho lên tầng hai, nhưng vì Tần Mục Dã rương hành lý trông thế nào nên đành mặc cho cùng.
Tầng một và tầng hai khác nhiều.
Lên tầng, Tần Mục Dã rõ ràng cảm thấy dễ chịu hơn, như thể bước gian riêng của Dung Thu.
Tầng bày biện lộn xộn, chẳng theo phong cách nào. Trên sofa còn con Husky, ban công phơi đầy hoa bách hợp, mà đó loài Dung Thu thích.
Dung Thu thích hoa hồng vàng, rực rỡ như ánh mặt trời.
Lên hết cầu thang là hành lang dài, hai bên hai căn phòng, cuối hành lang là ban công lộ thiên.
Dung Thu dẫn Tần Mục Dã đến căn phòng bên .
Cậu dừng cửa, định xoay tay nắm cửa, nhưng ngay lúc đó vai và lưng bỗng một bức tường nóng rực từ phía ép sát.
Tần Mục Dã đến quá gần.
Trực tiếp đụng .
Dung Thu lập tức cau mày, kịp xoay đẩy thì một cánh tay rắn chắc vươn qua vai , dừng ngay khung cửa cao.
“Đừng động.”
Giọng nam khàn khàn.
Tai Dung Thu khẽ run.
Rồi thấy ngón tay kẹp lấy một vật nhỏ bằng kim loại tinh xảo, một chiếc camera mini quen thuộc.