[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-03-26 00:56:33
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Cùng lúc đó, Tần Mục Dã ban ngày từng hỏi thăm qua quán bar của beta.

Không từ khi nào, ở khu quân sự 13, Dung Khâm đang ôm ly rượu lớn tiếng cụng ly uống cạn.

Hai beta bên cạnh vẫn để nhạc điện t.ử nhẹ nhàng vang lên bên tai. Ánh đèn trong sàn nhảy xoay tròn, chiếu rọi khắp nơi, chỉ góc của bọn họ là góc khuất, vặn thích hợp để chuyện.

So với một vị Alpha cấp S nào đó, Dung Khâm là một beta càng vẻ sạch sẽ và lễ độ.

Anh thản nhiên dựa lưng ghế sô pha, hai chân bắt chéo, khuôn mặt vẫn tuấn như . Mái tóc ngắn đen nhánh, làn da trắng sáng, chỉ là trong đáy mắt chút mệt mỏi.

Anh lặng lẽ uống rượu, hết chai đến chai khác.

Dung Thu bên cạnh dám uống cùng.

Cậu tửu lượng kém đến mức kinh , nếu cũng say, ai chăm sóc Dung Khâm đây.

Cũng may Dung Khâm còn chừng mực, uống đến gần say thì chủ động dừng .

Dung Thu thở phào nhẹ nhõm.

chẳng mấy chốc, thở sớm quá.

Vì khi còn đang dọn bàn rượu, Dung Khâm tiến gần ông chủ beta, đang dọn dẹp mặt. Ngón tay vuốt nhẹ lên má đối phương, miệng còn khẽ huýt một tiếng trêu chọc: “Tiểu soái ca, chúng hẹn nhé?”

Dung Thu kinh ngạc tột độ, đến mức con ngươi suýt rơi ngoài.

Cậu nhầm chứ?

Hẹn?

Hẹn cái gì mà hẹn!

Anh Dung Khâm chẳng bạn đời beta ?

Đừng là uống say xong gây chuyện chứ!

Dung Thu lập tức bước đến ngăn , nhưng Dung Khâm chẳng dễ gì chịu dừng.

Anh cau mày, cả nghiêng về phía ông chủ beta. Trước khi bật rút lui, còn giơ tay chặn đường, thực hiện một cú “tường đông” chuẩn chỉnh.

“Tôi thật đấy, hẹn ?”

Ông chủ beta đương nhiên dám nhận lời.

Hắn bạn đời .

Nếu đối phương hôm nay khách trêu chọc, chắc chắn tối về quỳ cả đêm tấm ván giặt đồ.

Nhờ Dung Thu giúp đỡ, ông chủ beta chạy nhanh hơn bất cứ ai.

Dung Khâm bóng rời , lắc đầu đầy thất vọng.

Dung Thu dám khuyên thêm.

Đêm nay Dung Khâm uống nhiều thế , còn hiếm khi trêu chọc khác, càng dám để đó ở khách sạn một .

Lỡ sáng mai giường thêm một thì làm đây!

Tuy Dung Khâm và bạn đời xảy chuyện gì, nhưng dáng vẻ , e là cãi lớn.

Dung Thu đoán vẫn còn cơ hội hòa giải, nên tạm thời để xảy chuyện khiến đôi bên đều hối hận.

Cậu quyết định đưa Dung Khâm về biệt thự của .

Khi họ về đến nơi, gần 12 giờ đêm.

Lúc , Triệu Nam Thần còn đang trực ca đêm ở viện nghiên cứu, nhưng điều khiến Dung Thu bất ngờ là Sở Minh, ngày mai làm ở quân khu, ngủ.

Sở Minh thấy dìu Dung Khâm , sửng sốt một chút, vội bước đến giúp.

Dung Khâm chỉ nhàn nhạt liếc một cái, đó tự vững, cho ai đỡ, cũng để Dung Thu giúp.

Đây đầu Dung Khâm ở nhà Dung Thu. Anh quen thuộc, tự tủ giày lấy một đôi dép, ngẩng đầu thấy Sở Minh trừng mắt .

Lại là một Alpha.

Dung Khâm bỗng thấy khó chịu, trong lòng thoáng dấy lên phiền muộn.

Ánh mắt Sở Minh khiến cực kỳ thoải mái.

nể tình đây là đàn em của Dung Thu, gì thêm.

Dung Khâm đầu vỗ nhẹ vai Dung Thu, động tác mang vẻ thiết của em quen lâu năm: “Phòng ngủ các em cho khác hết , ngủ ở ?”

“Trên lầu còn một phòng khách, Dung Khâm ngủ ở đó nhé.”

Dung Khâm phản đối.

lời dứt, sắc mặt Sở Minh bỗng cứng . Hắn vội : “Tối nay Triệu Nam Thần trực ca, là để ngủ chung phòng với Dung Khâm , hoặc ngủ sô pha, Dung Khâm ngủ phòng cũng .”

Không cần Dung Khâm lên tiếng, Dung Thu xong cau mày: “Không , Dung Khâm chứng sạch sẽ.”

Dù là ngủ ở phòng Sở Minh sô pha đều chăn gối.

Từ khi trong biệt thự của Dung Thu thêm hai Alpha ở tạm, chuẩn sẵn nhiều chăn gối dự phòng, nên dứt khoát lên lầu trải giường cho Dung Khâm.

Lời khéo hợp ý Dung Khâm.

Chỉ là vị đàn em Alpha của Dung Thu phần thú vị.

Dung Khâm thu hết biểu cảm đổi của Sở Minh trong mắt, khẽ cong môi . Không rõ là cố ý vô tình, mật khoác vai Dung Thu cùng lên lầu: “Đi thôi, lấy cho một bộ đồ ngủ. Vừa ngày mai em nghỉ, đêm nay hai chúng tâm sự một chút.”

Về đến nhà, thèm để ý đến tên Alpha

Anh chuyện thật kỹ với Dung Thu. Tấm tắc, xem đơn giản như vẻ ngoài . Anh “tâm sự” thật nghiêm túc mới . Đừng thoát khỏi một Alpha, một Alpha khác lừa nữa.

khi tắm rửa xong, Dung Khâm ngả xuống sô pha trong phòng khách tầng hai mệt rã rời, buồn ngủ chịu nổi.

Rời xa ánh đèn rực rỡ của quán bar, Dung Thu mới nhận quầng thâm mắt của Dung Khâm sâu đến đáng lo.

Sau khi an ủi vài câu, Dung Khâm buồn ngủ đến quên cả việc gì, xuống giường ngủ ngay.

Nửa đêm, Dung Thu tỉnh dậy uống nước, vẫn ghé xem một chút, sợ uống say nôn sẽ nghẹn.

May mà Dung Khâm ngủ yên, nôn, chỉ là liên tục mớ, mà là những lời thô tục, mà cũng đủ trong mơ đang tức đến mức nào.

“Đồ Alpha c.h.ế.t tiệt, ông đây mù mắt nên mới từng qua với !”

“Ông đây lập đội quân tình nguyện, ông đây đ.á.n.h cho đám hải tặc càn rỡ còn manh giáp!”

“Beta thì ? Beta chẳng lẽ thể làm chuyện mà cái đồ Alpha khốn kiếp nhà làm?”

“Ông đây cho , gọi điện cho , mặc kệ luôn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-39.html.]

“Mẹ nó, quá—!”

Cuối cùng một tiếng “quá!” , khiến Dung Thu đang bên cạnh, tay ôm ly nước, khẽ siết chặt chân.

Cậu như thể thấy thứ gì nên .

Xem , bạn đời của Dung Khâm là một tên Alpha cẩu thả, đúng, là một Alpha.

Beta mà bạn đời là Alpha.

Dung Thu bất giác kinh ngạc.

Thậm chí dễ dàng chấp nhận chuyện Dung Khâm bạn đời là Alpha.

cường độ của Dung Khâm vượt xa phạm vi bình thường của Beta, một bạn đời Alpha cũng chẳng gì lạ…

Dung Thu chu đáo đặt ly nước ấm rót cho Dung Khâm lên tủ đầu giường, nhẹ giọng rời .

Sáng hôm , khi Dung Khâm tỉnh , đầu đau đến mức như nổ tung.

Anh xuống lầu, Dung Thu đang làm bữa sáng.

Giờ , Triệu Nam Thần tan ca lâu, còn đang ngủ say trong phòng, Sở Minh thì việc, tạm thời đến quân khu.

Trong nhà, chỉ còn Dung Khâm và Dung Thu.

Dung Khâm quen thuộc xuống chỗ cũ.

Ánh mắt quét một vòng khắp phòng, cảm giác dường như chút khác biệt so với đến đây.

Dung Khâm liếc trái , xác nhận quả thật là khác.

Trên sô pha xuất hiện thêm một chiếc gối ôm hình Husky cực lớn, bàn bày hoa tươi mới, phía bàn đặt t.h.u.ố.c lá, bật lửa, gạt tàn cùng một loạt vật dụng mà Dung Thu thường dùng. Trước đây khi chỉ một ở, căn nhà đồ đạc cực ít.

Dung Thu bưng hai phần bữa sáng tới, liền thấy Dung Khâm đang tò mò quanh.

Thấy tầm mắt dừng gối ôm Husky, Dung Thu khỏi đen mặt: “Cái đó là của Triệu Nam Thần. Hắn ở chợ đêm chơi trò b.ắ.n bóng, thắng , ông chủ tặng phần thưởng.”

là phong cách của Triệu Nam Thần.” Dung Khâm liếc sang lọ hoa, , “Bông cũng , khá mới, chỉ là mùi nặng.”

Vừa dứt lời, liền đưa tay dụi mũi, liên tục hắt .

Thấy ngừng hắt xì, Dung Thu lập tức dậy, mang lọ hoa ban công, đóng cửa kính .

Kéo ghế xuống, liếc ngoài: “Bông đó sáng nay Sở Minh mới cắm, hương nồng thật.”

Dung Thu dị ứng với phấn hoa, nhưng chịu nổi, nên chỉ nhẹ nhàng dời .

Còn Dung Khâm thì đúng là dị ứng thật, thể nhiều tật , nào dung đường sữa, nào nhạy với phấn hoa.

Thế nên khi bữa sáng còn bắt đầu, tâm trạng bực bội chịu nổi.

Đến khi thấy Dung Thu mang một miếng pho mát nhỏ, lông mày liền nhăn chặt .

“Tiểu Thu, ăn đường sữa, thể ăn chế phẩm từ sữa.”

Dung Thu khẽ , vài sợi tóc rũ xuống trán: “Loại pho mát Dung Khâm ăn . Đường sữa phân giải gần hết , em ăn nhiều mà chẳng phản ứng gì cả.”

Dung Khâm miếng pho mát mặt, nửa tin nửa ngờ. 

Cuối cùng, vì tin tưởng Dung Thu, vẫn lấy bánh mì phết lên, ăn thử.

Thật kỳ diệu.

Đã hơn mười năm ăn đồ sữa.

Không ngờ ngon đến thế.

Thấy vẻ thích, Dung Thu liền : “Đây là đặc sản pho mát quê Sở Minh, ở tinh hệ R. Nếu Dung Khâm thích, em sẽ đặt thêm Tinh Võng.”

Bằng , cứ để cha Sở Minh gửi thì thật phiền phức.

Hơn nữa, vốn chỉ cận với thuộc khu an , mà Sở Minh tạm thời hẳn thuộc nhóm đó.

Nghe , Dung Khâm đặt đũa xuống, hỏi: “Anh định hỏi từ lâu , cái Sở Minh đó là ? Sao cùng em sống chung?”

Về việc Triệu Nam Thần ở nhà Dung Thu, Dung Khâm hiểu rõ. Trước đây, Triệu Đông Kỳ từng nhờ chăm sóc Triệu Nam Thần trốn đến quân khu mười ba, nhưng khi bận bịu công tác ban ngày, tối về cãi với Tần Trạch Tây, chẳng rảnh mà lo. Biết Triệu Đông Kỳ đưa Triệu Nam Thần đến chỗ Dung Thu, cũng mặc kệ.

Triệu Nam Thần là Alpha, tính tình hoạt bát, lai lịch rõ ràng. Dung Thu ở một , để một Alpha như Triệu Nam Thần đến bầu bạn cũng .

còn Sở Minh thì ?

Một Alpha xa lạ, liệu dễ sống chung ?

Tối qua là đầu gặp Sở Minh, những lời và biểu cảm vẫn quanh quẩn trong đầu, khiến thấy khó chịu.

Dung Khâm nghĩ một hồi, chợt tỉnh ngộ: “Anh mà, cảm giác quen thế.”

Dung Thu nhướng mày.

Dung Khâm vỗ tay cái đét, : “Tựa như mấy Omega nhỏ đây từng quấn lấy bạn đời !”

Dung Thu: “……”

Dung Khâm càng nghĩ càng chắc chắn: “! Chính là kiểu đó, năng mềm mỏng, mỗi câu đều như nhường nhịn, rõ ràng là kéo em tiết tấu của .”

Dung Khâm càng càng bức xúc, gương mặt đầy bất mãn, như thể “hại” nữa.

Dung Thu để tâm. Cậu đặt tay lên đầu gối, khẽ vuốt nếp gấp áo, thản nhiên : “Chờ tìm chỗ ở, sẽ dọn .”

“Thật ?” Dung Khâm vẫn nghi ngờ.

Dung Thu mỉm nhẹ: “Đương nhiên, , tìm phòng là dọn.”

Dung Khâm khuôn mặt , ngũ quan sắc nét, môi hồng mềm mại, rõ ràng , nhưng hiểu toát vài phần ngốc nghếch, ngây thơ.

Trong lòng Dung Khâm khỏi lo lắng.

nhiều cũng vô ích, đường ai nấy , tự chọn lấy.

Cuối cùng, chỉ đè nén tiếng thở dài, khẽ : “Chỉ mong—”

Hai chữ “như thế” còn kịp thốt , tiếng chuông “tích” vang lên.

Là tin nhắn từ Tần Mục Dã, gửi đến một video.

Ảnh bìa là gương mặt to đùng của một Alpha quen thuộc, biểu cảm khó ưa, thấy chẳng lành.

Trực giác mách bảo đây video lành gì. tay Dung Khâm nhanh hơn mắt, bấm mở.

Trên bàn ăn, hai em liền ngay tại chỗ ngẩn .

Bên trong điện thoại, truyền đến tiếng gào rống chói tai: “A Khâm, đừng phớt lờ !”

“Không em, ngủ !”

“A Khâm, tuyến thể đau!”

“A Khâm, sai , hu hu hu hu hu hu……”

Loading...