[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-03-26 00:55:05
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Dung Thu mới tỉnh từ một giấc mơ .
khi cẩn thận suy nghĩ, phát hiện trong giấc mơ tối qua Tần Mục Dã ở sân bay Tinh Cảng, hình như cũng chẳng tính là “mộng ” gì cho cam.
Dù , vẫn thể phủ nhận rằng vị Alpha cấp S sở hữu một gương mặt và dáng thật sự tệ. Khi mặc đồ thường ngày, dáng càng cao ráo và thon gầy hơn. Từ vài chạm mặt và đối thoại đây, Dung Thu phỏng đoán chắc cao gần mét chín lăm. Bởi bản cao một mét tám, mà mặt Tần Mục Dã vẫn thấp hơn nửa cái đầu.
A Dã của cũng cao như .
Trước gương, Dung Thu khẽ nhón chân, nhưng vẫn thể chạm tới độ cao trong ký ức .
Nghĩ đến yêu, khi rửa mặt đ.á.n.h răng, khóe môi Dung Thu vẫn vương ý rạng rỡ, song trong lòng dâng lên một nỗi trống trải mơ hồ.
Thật sự là… trống vắng.
Rõ ràng trong nhà thêm hai Alpha, náo nhiệt là thế, mà vẫn cảm thấy phòng ngủ của thiếu mất một .
Chiếc giường lớn như , giờ chỉ còn một ngủ...
Nếu A Dã còn ở đây, nhất định sẽ ôm chặt lấy , buông.
Vừa nghĩ đến đó, mặt Dung Thu lập tức nóng lên, thể cũng dâng trào cảm giác quen thuộc, nóng lan từ bụng dọc theo xương sống, khiến vội vàng cởi sạch quần áo, bước phòng tắm xối nước lạnh.
Khi , ánh nắng buổi sớm chiếu nghiêng, phản chiếu gương mặt nghiêng thanh tú của .
Đôi mắt sáng rực, trong đó vẫn còn chút dư vị của khoái cảm.
Nếu kỹ, thể thấy khuôn mặt trắng trẻo phủ một lớp đỏ ửng, ánh sáng lách qua rèm cửa rọi xuống bờ môi đầy đặn còn ẩm ướt, phản chiếu lấp lánh như phủ men gốm. Có lẽ vì c.ắ.n quá mạnh, môi còn hằn vài vết răng sâu.
Dung Thu chạm nhẹ lên môi, cảm giác đau nhói khiến khẽ nhíu mày, lập tức mở vòi nước súc miệng, rửa sạch mấy mới dừng.
Trong lòng thở dài một tiếng: Nếu A Dã còn ở đây thì bao, hai nhất định sẽ vui hơn nhiều.
Ý nghĩ chỉ thoáng qua vài giây, tan biến như đá rơi xuống hồ nước, để vài gợn sóng lăn tăn.
Cậu cũng chỉ nghĩ thôi.
Xuống lầu, Dung Thu gặp Triệu Nam Thần tan ca trở về.
Triệu Nam Thần làm ca tối ở viện nghiên cứu, đến tận bảy giờ sáng mới về. Lúc còn vững, chỉ phẩy tay chào Dung Thu trở phòng.
lúc đó, Sở Minh từ bếp bước .
“Anh Tiểu Thu, em làm xong bữa sáng , thể ăn .”
Hai yên lặng ăn.
Sau bữa sáng, Dung Thu cầm chìa khóa xe, sang : “Em hôm nay đến khu 13 báo danh ? Anh đưa em .”
Trong mắt Sở Minh tràn đầy vui mừng: “Có phiền Tiểu Thu quá ?”
Dung Thu lắc đầu, cúi xuống mang giày, chỉ đáp đơn giản: “Ngày đầu tiên đến nơi mới, quen đường xá. Sau quen thì tự sẽ tiện hơn.”
Dung Thu vốn nhiệt tình, nhưng nghĩ Sở Minh mới tới, dẫn vẫn hơn. Dù là sinh viên nghiệp hệ chỉ huy ưu tú của A Đại, giống Triệu Nam Thần đều là hạt giống mà quân khu 13 tranh giành ráo riết.
Hệ chỉ huy, còn Alpha. Ngay cả vị Alpha cấp S mà từng gặp vài đây cũng là loại .
Năm nay quả thật hiếm thấy, Liên Bang đều đang tranh giành nhân tài, ai nấy đều đổ dồn về quân khu 13.
Không ở đó thứ “bảo vật” gì khiến chen chúc đến thế.
Dung Thu nhíu mày.
Trong nhà hiện giờ cũng đến hai Alpha hệ chỉ huy, độ tập trung thật quá cao.
Hai kẻ kiêu ngạo cùng ở chung một phòng, còn lo hai sẽ đ.á.n.h . May mà nửa tháng, khí vẫn yên , mới yên tâm hơn.
Buổi trưa hôm đó, Dung Thu đang ăn trong nhà ăn thì tiền viện trưởng hớn hở tới.
Người nọ mang theo phong thái phấn chấn, bê khay thức ăn đặt mặt , xuống như thể chuyện trọng đại.
“Tiểu Thu .”
“Tiền viện trưởng?” Dung Thu đặt đũa xuống, nhướng mày. “Có chuyện gì ?”
“Không gì to tát, chỉ là tâm sự chút, tiện thể báo cho một tin .”
Dung Thu chăm chú lắng .
“Chính là… Tần tổng chỉ huy, từng gặp đó gặp .”
…Tin ở chỗ nào ?
Sắc mặt Dung Thu lập tức tối : “Tại gặp?”
Lần gặp cắt kinh phí, mà gặp nữa, chẳng gánh cả viện nghiên cứu luôn ?
Dung Thu mặt : “Không gặp. Tôi chỉ là làm nghiên cứu, cần gặp đầu não của quân khu.”
Tiền viện trưởng khẽ , đồng ý: “Lần khác, là chuyện đó.”
Ông ghé , hạ giọng: “Cậu ? Tổng minh hội đang tiến hành chỉnh đốn và cải cách. Cấp hài lòng, xử lý một nhóm . Giờ mà gọi tới, lẽ là coi trọng. Làm , còn thể bổ nhiệm tạm thời ở tổng minh hội…”
“Cái đó thì liên quan gì đến ?” Dung Thu dứt khoát , “Không gặp nghĩa là gặp.”
là gặp, nghĩa sẽ để yên cho trốn.
Nếu Tần Mục Dã bận đến mức sắp phát điên, thì ngay ngày hôm khi gặp ở sân bay, tìm Dung Thu .
Chỉ tiếc, quân vụ dồn dập, kết thúc việc điều chỉnh viện nghiên cứu, kết quả chẳng mấy khả quan. Dù sớm nơi đó rối ren, nhưng khi điều tra thực tế, tình hình còn tệ hơn tưởng tượng.
Hơn 4.800 viện nghiên cứu lớn nhỏ, công bố vô hạng mục vô dụng; điều tra nhiều năm vẫn thấy thành quả nào đáng kể.
Tần Mục Dã xem hết đống báo cáo, chỉ một thứ khiến chú ý, bản thiết kế cơ giáp quân dụng mới của Dung Thu.
Nhìn bản thiết kế , như tiếp thêm sinh lực, tiếp tục vùi đầu xử lý công văn.
Alpha dẫn theo cấp bận rộn suốt hơn nửa tháng, mãi đến gần đây mới thể thở một chút, mà “thở ” ở đây cũng chỉ nghĩa là tăng ca đến nửa đêm.
Hôm đó tan tầm, sĩ quan beta báo rằng Dung Thu từ chối gặp mặt, Tần Mục Dã chỉ khẽ .
Hắn thấy lạ.
Vài thử, rõ thái độ của Dung Thu đối với .
Cố ý giả vờ như xa lạ, đúng .
Mà thì càng chịu giống như Dung Thu, giả vờ lạnh nhạt như .
Cho nên đêm đó ——
Tần Mục Dã tự lái xe đến nơi Dung Thu ở.
Dừng xe dãy biệt thự nhỏ xinh, Tần Mục Dã hạ cửa kính xe xuống. Căn biệt thự song tầng so với tưởng tượng của cũng khác là mấy, thậm chí còn cực kỳ giống với dãy nhà nhỏ ở A Đại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-36.html.]
Tạo hình gọn gàng, đường nét lưu loát, tổng thể lấy màu trắng làm chủ, phong cách tự nhiên, trong trẻo.
Vừa qua, còn khiến cảm giác như trở A Tinh.
Tần Mục Dã chỉnh quần áo gương chiếu hậu.
Hắn rời khỏi văn phòng, chỉ kịp cởi áo khoác quân phục bên ngoài, bên trong mặc sơ mi trắng, phía là quần chế phục màu xanh quân đội, giày cũng , vẫn là đôi ủng cao đến gối.
Khuôn mặt lạnh lùng, Alpha cuối cùng cũng bước xuống xe. Mỗi bước đều giống như đang tiến về pháp trường cuối cùng của .
Hắn sắp đối mặt với Dung Thu, thể là sự chỉ trích, cũng thể là cơn giận dữ.
Nếu vận may một chút, chừng Dung Thu xong nguyên do, sẽ tha thứ cho .
Khi gõ cửa, hiểu khẩn trương.
nhanh, Alpha tự trấn an .
Có gì mà căng thẳng chứ? Mọi chuyện qua, rõ , lẽ beta sẽ thông cảm.
Dù thông cảm, cũng còn thời gian để giải thích.
Hắn tin Dung Thu thể tuyệt tình đến mức, quên hết tình cảm 5 năm của họ.
Thế nhưng Tần Mục Dã nhanh chóng phát hiện, tự đến tìm Dung Thu, quả thật là một trò .
“Anh Tiểu Thu trở về ? Em nấu cơm chiều xong !”
Mở cửa là gương mặt thanh tuấn quen thuộc của Dung Thu, mà là Sở Minh.
Khi thấy khuôn mặt chút che giấu của Sở Minh xuất hiện mắt, một cơn giận vô danh lập tức trào lên. Lúc , vị Alpha cấp S trông vẻ bình tĩnh đến cực điểm, nhưng trong mắt như dã lang, lộ rõ sự bất mãn thể che giấu.
Vì ?
Vì Sở Minh ở trong nhà của Dung Thu?
Hơn nữa còn ăn mặc… phóng túng như !
Người mở cửa cho Tần Mục Dã là một Alpha mặc áo ngủ đơn giản đen trắng, cổ áo mở rộng, để lộ phần n.g.ự.c rắn chắc, khỏe mạnh đầy sức sống.
Từng cùng Dung Thu quấn quýt giường nhiều , Tần Mục Dã đương nhiên rõ sở thích của Dung Thu, Dung Thu là cuồng đồng phục, cuồng cơ bắp.
Mỗi thấy mặc áo sơ mi trắng, ánh mắt đều sáng rực lên.
Vậy nên, Alpha là đang học theo , cố ý câu dẫn Dung Thu ?
Tần Mục Dã thừa nhận, mỗi cố tình mặc sơ mi trắng mặt Dung Thu, đều mang theo ý đồ rõ ràng. , Dung Thu vì thể mà mất kiểm soát, thấy beta đó thần phục .
Hắn trong mắt Dung Thu chỉ mà thôi. điều đó nghĩa khi thấy khác làm tương tự, thể bình tĩnh.
Sở Minh là cái thứ gì chứ?
Dám ngang nhiên mở cửa, còn mang dáng vẻ như chủ nhà!
Sở Minh cũng sững . Hắn đàn ông cao lớn mặt, miếng dán ức chế tin tức tố ở cổ , nhanh chóng nhận đây là một Alpha mạnh.
nhận đây chính là năm năm khiến Dung Thu đau lòng, càng rằng Tần Mục Dã chính là Tổng chỉ huy Quân khu 13.
Nhìn thấy bộ quân phục và đôi ủng quân đội quen thuộc, Sở Minh khẽ khép cửa , ánh mắt mang theo chút cảnh giác: “Anh là của Quân khu 13? Đến tìm Tiểu Thu ? Anh Tiểu Thu còn tan làm, bằng trong chờ .”
Tuy là mời , nhưng vẫn hề nhường đường.
Tần Mục Dã yên ở cửa, giọng lạnh nhạt vang lên: “Cậu là gì của ?”
Alpha quá mức đột ngột, địch ý rõ ràng khiến Sở Minh cũng khó chịu.
Hắn cau mày đáp: “Tôi là bạn của . Hiện đang thuê chung nhà với Tiểu Thu. Nếu là bạn của Tiểu Thu, hãy liên hệ với . Còn nếu , mời rời .”
Đến mức , ý tứ của Sở Minh quá rõ ràng, đang đuổi .
Tần Mục Dã vẫn bình tĩnh Sở Minh, cuối cùng rút kết luận: “Cậu thích .”
Sở Minh khẽ nghiến răng.
Hắn ngờ đàn ông gặp đầu thể thấu lòng .
Tần Mục Dã tiếp tục : “Hơn nữa, sợ .”
Sở Minh thẹn quá hóa giận.
Quả thực để Tiểu Thu gặp đàn ông .
Bởi vì quá xuất sắc.
Không chỉ gương mặt tuấn, dáng ưu tú, mà còn mang khí chất mà ít Alpha — cao ngạo, tự tin, và nguy hiểm đến mê hoặc.
Sở Minh tuy sinh trong gia đình bình thường, nhưng thời còn học ở A Đại, từng gặp nhiều Alpha quý tộc. Thế nhưng ai trong họ loại khí thế , một sự kiêu ngạo khiến khác dám gần.
Vì thế, Sở Minh lựa chọn đóng cửa.
Trước khi cửa khép , cúi , giọng cũng lớn hơn vài phần: “Thực xin , . Xin ngài đừng làm khó . Tôi thể cho ngài . Xin hãy liên hệ với chủ nhân căn nhà . Thật sự xin .”
Tần Mục Dã: “??”
Ngay đó, cửa nhẹ nhàng khép .
Bị nhốt ngoài cửa, Tần Mục Dã ngẩn .
Hắn bình thản chỉnh ống tay áo, tâm tình cũng dần định .
Hắn thể , Sở Minh đề phòng, sợ .
Nguyên nhân là gì, cần nghĩ cũng rõ.
Khóe môi Tần Mục Dã nhếch lên, nở nụ châm biếm.
Hắn khiến “bạn giường” của Dung Thu sinh cảm giác nguy cơ.
Cảm giác nguy cơ … thật là một từ thú vị.
Như xem , vị trí của Sở Minh trong lòng Dung Thu cũng chẳng đáng bao nhiêu.
Nếu Dung Thu thật sự để trong lòng, Sở Minh sẽ phản ứng như gặp thú dữ mà đề phòng như thế.
Nghĩ đến đây, tâm tình Tần Mục Dã thoáng thoải mái hơn, xoay về phía xe của .
Không ngờ đầu, liền thấy một chiếc xe màu đen dừng ở phía xa.
Dựa đầu xe là một đàn ông đang khoanh tay, tay còn kẹp điếu thuốc. Không đó bao lâu, tàn t.h.u.ố.c tay cháy gần một nửa.
Tần Mục Dã khựng .
Vốn dĩ hôm nay đến đây là để gặp Dung Thu, nhưng khi thực sự đối mặt, thoáng chần chừ.
Cuối cùng, vẫn là Dung Thu lên tiếng .
Cậu dụi tắt điếu thuốc, ném thùng rác bên đường, ánh mắt sang bình thản mà sâu xa. Giọng khàn khàn, mang theo chút lạnh nhạt và thiếu kiên nhẫn: “Tần tổng chỉ huy đặc biệt đến đây, là để bắt nạt của ?”