[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 33
Cập nhật lúc: 2026-03-25 17:59:33
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Không thích hợp.”
“Cái gì thích hợp?”
“Em và Alpha .”
Tuy tối qua chỉ thấy bóng dáng đàn ông , Tần Mục Dã vẫn thể dễ dàng liên hệ cùng Dung Thu mật trong đêm qua với Alpha mà thấy hôm nay.
Nghĩ đến việc cùng Dung Thu âu yếm ngoài phố tối hôm qua chính là Alpha , làm Tần Mục Dã thể nghĩ nhiều cho .
Ban đầu còn tưởng đó là yêu của Dung Thu, ngờ chỉ là bạn giường.
Dung Thu suy nghĩ của Tần Mục Dã bay xa đến mức nào. Nếu , nhất định sẽ cảm thấy thứ thật nực .
Ngay đó, Dung Thu chỉ lùi về một bước, giữ cách an với đối phương.
“Tôi cùng Alpha ăn cơm, việc chẳng liên quan gì đến Tần tổng chỉ huy.”
“…… Tôi chỉ là đang quan tâm em thôi. Em tối qua ở bên , hôm nay cùng ăn cơm, nếu yêu em thì sẽ nghĩ thế nào?” Tần Mục Dã cố gắng lấy lý lẽ: “Tôi nghĩ, đạo đức và tu dưỡng sẽ làm như .”
Ha?
Đạo đức, tu dưỡng?
Nghe Tần Mục Dã nhắc đến “ yêu” của , Dung Thu dấy lên cảm giác x.úc p.hạ.m khó hiểu.
Mấy Alpha thì tư cách gì mà nhắc đến yêu beta của chứ?
“Ngài quan tâm , mà quan tâm là chuyện riêng của , dám nhận. Nếu Tần tổng chỉ huy rảnh rỗi, chi bằng dành thời gian đó cho công việc quân khu, hoặc trau dồi thêm đạo đức tu dưỡng của chính . Còn nếu ích, ít cũng nên phân biệt rõ công và tư……”
Nói đến đây, Dung Thu khựng , như chợt nhận điều gì, mày lập tức nhíu chặt: “Anh làm tối qua ở cùng Alpha? Anh điều tra ?”
Bị thanh niên đột ngột quát thẳng, Tần Mục Dã nhíu mày: “Chỉ là trùng hợp thôi.”
“Trùng hợp?” Dung Thu nhướng mày, “Tần tổng chỉ huy xem, chúng gặp hai đều là trùng hợp ?”
Nói xong, bật , nhưng là kiểu đầy châm chọc.
“Hôm qua buổi chiều lái xe đến văn phòng ngài, ngài cố ý gây rối; đêm qua đến quán bar uống rượu Alpha đỡ, thì Tần tổng chỉ huy bắt gặp; hôm nay cùng ăn cơm, Tần tổng chỉ huy ‘tình cờ’ xuất hiện ở cùng một quán…… Hai ngày gặp ba , chẳng lý do gì nghĩ rằng Tần tổng chỉ huy đang theo dõi .”
“Tiểu Thu, điều tra, cũng theo dõi. Hôm qua hẹn em ở văn phòng chỉ là bàn về hạng mục cơ giáp tiếp theo, chỉ là đang quan tâm em.”
“Tôi , tổng chỉ huy đại nhân, đừng gọi như . Cái tên đó chỉ yêu Beta của mới phép gọi.”
Nghe gọi “Tiểu Thu”, Dung Thu nổi hết da gà.
Không đầu đàn ông gọi mật như thế, hôm qua ở văn phòng cũng , cứ như thể họ quen thuộc.
Quen cái quỷ gì.
Còn giả vờ thiết với làm gì?
Dung Thu thật sự hiểu nổi tư duy của Alpha. Đặc biệt là tư duy của vị Alpha cấp S .
Bất kể Tần Mục Dã gì, Dung Thu cũng phản bác gọn gàng từng câu. Đến cuối cùng, giọng bắt đầu trở nên sắc bén, khó .
Những năm ở chung với Dung Khâm, ảnh hưởng ít nhiều, tính khí Dung Khâm thẳng thắn, bộc trực, dần dà Dung Thu cũng học theo.
Huống chi, đàn ông mặt còn dám nhắc đến “ yêu” của , một câu “ngoại tình”, một câu “bạn giường”.
Loại như thể hiểu tình cảm chân thành giữa và yêu Beta? Sao thể hiểu tình bạn bình đẳng giữa ABO trong quân khu 13?
Quả nhiên là khác biệt quá lớn.
Anh trai Dung Khâm từng , Alpha vốn tư tưởng giai cấp, lạnh tình bạc nghĩa. Trong mắt họ, Beta chỉ là những bánh răng nhỏ trong cỗ máy xã hội khổng lồ, mất một cái chẳng , bởi còn vô cái khác thế. Làm sánh với hai giới tính còn .
Chiến thắng của Alpha là chiến thắng của gene, là chiến thắng của phân hoá. Và chiến thắng khiến họ ngạo mạn suốt đời.
Hơn nữa, Alpha cấp càng cao, tư tưởng giai cấp càng mạnh mẽ.
Giống như những quý tộc mục ruỗng thời xưa, chịu chấp nhận sự đổi của thời đại, cố chấp giữ lấy thứ tôn nghiêm mục nát từ lâu.
Vị Alpha cấp S mắt chính là kiểu như thế.
Tần Mục Dã sinh tại thủ đô, là con trai nhà họ Tần danh giá, gia thế hàng đầu Liên Bang. Tần gia sở hữu vô mỏ khoáng sản, trai là Alpha cấp S, địa vị trong cả quân khu lẫn thương giới đều cao. Còn , cũng là Alpha cấp S, tuổi trẻ vị trí Phó Tổng chỉ huy Liên Bang.
Muốn gió gió, mưa mưa, từ nhỏ gia tộc che chở, kiểu thiên chi kiêu t.ử như , Dung Thu thật sự hiểu vì cứ chăm chăm .
Ngay cả tối qua, cảnh say đến bảy nghiêng tám ngả, Triệu Nam Thần đỡ về, cũng thấy.
Rõ ràng Triệu Nam Thần chỉ đỡ vì vững. Vậy mà trong mắt Alpha , thành “tình nhân ngoài giá thú” của .
dựa mà xen chuyện của khác?
Một câu “Quan tâm em” của liền phủ nhận sạch mối quan hệ xã giao mà Dung Thu từng , vô lý độc đoán.
Vì thể bạn là Alpha?
Vì thể cùng một Alpha cấp A ăn bữa cơm?
Dung Thu nhướng mắt, giọng lạnh lẽo, ánh lam nơi đáy mắt tràn đầy xa cách: “Tần tổng chỉ huy, cuối, chúng .”
Tần Mục Dã giấu ánh kinh ngạc trong mắt.
Dung Thu khác xưa.
Nếu gặp ở văn phòng, sự chống đối của Dung Thu còn mang chút bất ngờ, thì , thẳng thắn, dứt khoát, rõ ràng biểu hiện sự chán ghét và xa cách.
Một trong mắt từng coi là bộ thế giới, giờ đây lạnh lùng đến .
Cảm giác , Tần Mục Dã diễn tả thế nào. Như thể mắt quên là ai.
Ánh mắt xa lạ, giọng với cũng xa lạ.
Rõ ràng năm năm , họ từng gần gũi đến thế. Còn bây giờ, chỉ xa lạ, mà còn xa lạ hơn cả dưng.
Khoảng cách cố ý khiến n.g.ự.c Tần Mục Dã đau nhói.
Hắn gì Dung Thu cũng đáp, Dung Thu cũng chẳng đôi co nữa. Hai lặng im giằng co, may mà nhà hàng vắng khách, nếu hẳn sẽ quá mức lúng túng.
Không lâu , Phó chỉ huy Vương đến. Ông bảo Tần Mục Dã thể .
Dung Thu nhận vị Alpha lớn tuổi .
Trước đây, ảnh của ông từng dán trong văn phòng Viện trưởng cũ. Ông là luôn tìm cách cắt giảm kinh phí của Viện nghiên cứu cơ giáp, khiến Viện trưởng hận đến nghiến răng, năm nào cũng mong ông sớm bãi chức. suốt nhiều năm, ông vẫn yên giữ vị trí Phó chỉ huy.
Nhờ “ân huệ” của Viện trưởng, ấn tượng của Dung Thu về … cũng chẳng gì.
Theo như lời tiền viện trưởng từng , dự án mà đề xuất khi đó chính là vị phó chỉ huy bác bỏ. Lý do là hạng mục đó quá tốn kém, trong khi mười ba quân khu nhiều ngân sách như thế.
Dung Thu chỉ nhàn nhạt chào hỏi, tỏ quá mật.
Phó chỉ huy thì ngờ sẽ gặp Dung Thu ở đây.
Vừa ông mới cùng tổng chỉ huy bàn bạc về việc cắt giảm ngân sách đầu tư cho phòng nghiên cứu cơ giáp, ngờ lập tức chạm mặt phụ trách chính của nơi đó. Cảm giác chẳng khác nào lưng liền bắt quả tang.
Bản hợp đồng độc quyền và quyền sản xuất đây của cơ giáp cũng là do chính ông thảo , nên ông rõ năng lực của lớn đến mức nào.
Rõ ràng chỉ là một Beta, mà trí tuệ hề thua kém đám Alpha tinh của cả mười ba quân khu. Trong vòng ba năm, thành cả ba chứng chỉ sơ cấp, trung cấp và cao cấp về thiết kế cơ giáp, còn ở mùa giải thứ năm của kỳ công nghiệp thiết kế một mẫu cơ giáp khiến bộ mười ba quân khu chấn động. Người như , điều quân khu mười ba, chẳng trách tiền viện trưởng khi đó dù phá lệ vẫn quyết tâm tuyển về viện nghiên cứu cơ giáp, thậm chí còn mở một cánh cửa thật lớn cho .
Phó chỉ huy thật lòng cảm kích Dung Thu.
Nếu thiết kế cơ giáp của , quân khu mười ba e rằng vẫn tiếp tục rót vốn cho viện nghiên cứu cơ giáp. Giờ cơ giáp thành công, phần ngân sách đó thể chuyển sang các lĩnh vực khác, chẳng hạn như giáo dục, y tế, thậm chí là phát triển vũ khí nóng. Dù cơ giáp cũng chỉ chiếm một phần trong tổng hỏa lực thực chiến mà thôi.
gì thì , việc ông làm hôm nay khiến bản cũng thấy chột .
Bởi hành động đó chẳng khác nào trực tiếp cắt đứt kinh phí nghiên cứu của , nếu để lộ , e rằng đ.á.n.h hội đồng cũng oan.
Vì thế, ông thật sự ngượng ngùng dám mở miệng bắt chuyện với Dung Thu.
Nhìn vị phó chỉ huy tránh ánh mắt , Dung Thu khỏi sinh nghi.
Lúc , Tần Mục Dã mặt lạnh, lời nào bước lên : “Đi thôi.”
Khi lướt qua Dung Thu, Tần Mục Dã dừng bước, giọng hạ thấp, chỉ đủ cho hai thấy: “Các em thích hợp.”
Nói xong, ngang nhiên rời .
Dung Thu vốn dĩ định tức giận thêm, nhưng câu xong như tia lửa bén đống t.h.u.ố.c súng, cơn bực bội bốc lên tức khắc.
Cậu chặn tên Alpha kiêu căng , hỏi một câu “ với thích hợp, chẳng lẽ với thì thích hợp chắc?” Chuyện hợp hợp, chính còn gì, dựa mà một kẻ ngoài cuộc dám xen ?
Tần Mục Dã cùng vị phó chỉ huy rời khỏi nhà ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-33.html.]
Người đàn ông đó cao lớn, bước mạnh mẽ, khí thế áp bức, đến cả bóng dáng cũng toát lên vẻ ngạo mạn. Quả nhiên bản tính Alpha đều là như thế, bá đạo lạnh lùng. Ngay cả khi khỏi, trong khí vẫn còn vương mùi gỗ trầm nhàn nhạt, dễ chịu đến đáng ghét.
Dung Thu cau mày, mạnh tay vặn mũi, lòng còn đầy bực dọc. Chiếc nhẫn ngón áp út xoay đến mức nóng ran, trong cơn giận, rút ví tiền , dứt khoát đến quầy thanh toán kết thúc bữa ăn.
Ra tới bãi đỗ xe, Triệu Nam Thần vẫn còn luống cuống.
Vừa nãy gặp thần tượng khiến quá kích động, đến mức bỏ qua phản ứng của Dung Thu. Hai họ… hình như quen . kiểu quen thông thường, mà là kiểu oán thù.
Dù Dung Thu tính tình , ngày thường giữ mặt lạnh, nhưng tuyệt đối gay gắt như thế. Vậy mà khi đối mặt với thần tượng của , sắc mặt Dung Thu lạnh như băng, môi mím chặt, trông chẳng khác nào đang chuẩn trận.
Chẳng lẽ hai thật sự mâu thuẫn gì ?
Dung Thu quân khu mười ba từ năm năm , còn thần tượng của mới đến mấy ngày gần đây, làm thù ?
Triệu Nam Thần nghĩ mãi cũng thông.
Khi Dung Thu bước nhanh đến cửa ghế phụ, qua cửa sổ liền thấy một Alpha cấp A đang dùng đầu chùy gõ tay lái của .
Dung Thu: “?”
Xe của loại đắt tiền, cũng đáng trả thù như thế chứ?
Cậu tiện tay ném ví tiền ghế phụ, khiến Triệu Nam Thần hồn, vội vàng khóa cửa xe.
Dung Thu xuống, thấy Triệu Nam Thần còn đang , liền nhíu mày, một tay chống trán, giọng nhạt mà gắt: “Nhìn cái gì mà ? Mau lái xe. Nếu nể , chẳng ăn bữa , cũng chẳng gặp cái tên Alpha đáng ghét .”
Triệu Nam Thần cầm vô lăng mà tay vẫn run.
Trời ạ, rốt cuộc thần tượng của đắc tội gì với Dung Thu chứ…
Về đến nhà, tâm trạng Dung Thu vẫn tệ, ngủ một giấc trưa nặng nề.
Tỉnh dậy, bực bội còn hơn , tóc tai rối bời. May mà Triệu Nam Thần làm, vạ lây.
Căn biệt thự lúc chỉ còn Dung Thu.
Nhà cửa sạch sẽ đến mức dính một hạt bụi. Cậu lười cả mang dép, bước chân trần, đến bàn trong phòng khách, chiếc hộp đựng nhang trầm bàn trống . Cậu khẽ nhíu mày, bếp, mở tủ lạnh rút một lon nước ga lạnh buốt.
Lon nước lấy , mặt ngoài lập tức đọng một lớp nước mỏng, dần ngưng tụ thành những giọt nhỏ li ti chảy xuống.
Dung Thu chẳng mấy để tâm, một tay bật nắp lon. “Xoẹt” một tiếng, đưa lên miệng uống liền.
Hiếm khi vội vàng như . Bình thường Dung Thu chú trọng đến sức khỏe, chỉ khi cực kỳ nóng nực mới tự cho phép uống nước lạnh ga.
Một lon nước xuống bụng, sàn cũng đọng một vũng nhỏ.
Cơn bực trong lòng giấc ngủ trưa dần giảm bớt.
Cậu tùy tay bóp bẹp lon, ném thùng rác, mới để ý thấy điện thoại sáng màn hình, tin nhắn của tiền viện trưởng đẩy lên đầu, “ting ting ting” liên tục bật thông báo mới.
Dung Thu xuống sofa, vắt chân, cúi mắt .
Tiền viện trưởng: “Thảo nào, cái lão già nhắm viện nghiên cứu cơ giáp của chúng !”
Tiền viện trưởng: “ tiểu Thu yên tâm, dù thiếu tiền đến , kinh phí cho dự án của nhất định vẫn .”
Tiền viện trưởng: “Viện nghiên cứu cơ giáp của chúng tuyệt đối sẽ vì chút trắc trở nhỏ mà gãy cánh giữa đường. Chúng sẽ tiếp tục tiến lên, phát triển mạnh mẽ!”
Tiền viện trưởng: “Trên đồng lòng, tương lai của chúng sẽ tươi sáng!”
Tiền viện trưởng: “Mỉm .jpg”
Dung Thu màn hình, vẻ mặt hiện rõ sự khó hiểu.
Tiền viện trưởng gửi tin tức đến, mở đầu chẳng ăn khớp với nội dung.
Dung Thu chỉ thể mơ hồ phán đoán rằng hình như tài chính của viện nghiên cứu xảy vấn đề gì đó.
Tiền viện trưởng : “ , ngày mai giữa trưa đến văn phòng , chúng kỹ hơn một chút.”
Dung Thu liền thấy đau đầu.
Cậu gần như mắc chứng ám ảnh tâm lý với cái từ “văn phòng”.
-
Ngày hôm , giữa trưa.
Dung Thu vẫn đến văn phòng của tiền viện trưởng, nhưng vội quá nên ngay cả áo blouse trắng cũng kịp .
Vừa bước , bàn làm việc của tiền viện trưởng dán đầy ảnh chụp, vài tấm, chụp cùng một nhưng ở các góc độ khác , còn cả ký hiệu ghi chú bằng bút đỏ phía .
Cảnh , Dung Thu quá quen thuộc.
Người trong ảnh chính là vị phó chỉ huy quân khu mà gặp hôm qua khi ăn cơm.
Người và tiền viện trưởng - một ở quân khu công tác, một làm viện trưởng nghiên cứu, vốn chẳng liên hệ trực tiếp nào, nhưng tiền viện trưởng cứ xem đối phương như kẻ thù đội trời chung.
Theo như ông , kinh phí nghiên cứu mà bên quân khu phê duyệt chính là “ mạng” của ông.
Dung Thu bình tĩnh xuống mặt vị tiền viện trưởng đang “mất mạng” vì tiền .
Vừa thấy chừng đó ảnh, đoán tám chín phần. Quả nhiên, khi tóm tắt vài câu, suy đoán của đúng.
Tiền viện trưởng bắt đầu thao thao bất tuyệt.
Ông kể rằng chiều hôm qua, quân khu triệu tập các viện nghiên cứu lớn để họp. Vậy mà kinh phí cho viện nghiên cứu cơ giáp của họ vẫn phê xuống. Nếu chỉ riêng một tháng thì còn đỡ, nhưng hết viện đến viện đều duyệt như bình thường, chỉ riêng họ gác .
Tiền viện trưởng đương nhiên tức giận.
Có tiền thì ai mà cần? Ông lập tức chất vấn công khai trong cuộc họp, hỏi thẳng nguyên nhân.
Kết quả là , hóa “cây to đón gió”. Tháng , viện nghiên cứu cơ giáp của họ tại quân khu Mười Ba tạo nên thành tích lớn, thậm chí còn Liên Bang khen ngợi: “Viện nghiên cứu cơ giáp của quân khu Mười Ba chế tạo kiểu cơ giáp mới, dẫn đầu xu hướng cơ giáp chiến đấu tương lai.”
Thanh danh lan xa, nhưng vật cực tất phản.
Hiện tại viện của họ nổi bật quá mức, thành kinh phí phê duyệt giảm mạnh. Tuy cắt hẳn, nhưng tiền ít đến mức chẳng khác gì cho.
Tiền viện trưởng càm ràm.
Dung Thu thì chỉ lặng lẽ . Cậu cúi đầu vết mực bẩn áo blouse, gật đầu cho , cuối cùng chỉ trầm giọng : “Tôi .”
Trong lòng hiếm khi chút nặng nề.
Theo nghĩ, chuyện kinh phí phê xuống phần lớn liên quan đến . Dù từng nhiều đối đầu với vị tổng chỉ huy của quân khu Mười Ba, đổi là ai cũng sẽ khó chịu.
Huống hồ là một Alpha cấp S kiêu ngạo.
Dung Thu nghiêm chỉnh, tay áo blouse trắng vò đến nhăn nhúm. Trên mặt vẫn chẳng chút biểu cảm nào, lạnh nhạt như thường.
Thấy ý định bỏ , tiền viện trưởng mới yên lòng đôi chút.
Thật ông sợ viện thiếu tiền, viện nghiên cứu cơ giáp hiện giờ cũng chút của cải. Ngoài thiết kế cơ giáp của Dung Thu, các hạng mục khác cũng đang phát triển , viện ngày càng mở rộng, dù khoản ngân sách mới vẫn đủ duy trì tiến độ nghiên cứu.
Điều duy nhất khiến ông lo lắng chính là Dung Thu.
Khó khăn lắm mới tìm một mầm non như , ông thể để bỏ chỉ vì chuyện kinh phí duyệt?
Quân khu Mười Ba vốn dĩ nghèo nàn, giáo dục, y tế, đời sống đều thể so với mười hai quân khu khác, mà chẳng Liên Bang cấp tiền.
Chỉ là, mỗi chiến đấu đều đổ lượng lớn tài chính và vũ khí. Một hai thì còn dễ , nhưng một năm đ.á.n.h đến mấy chục trận, dù tổng quân khu phê tiền, các quân khu khác cũng bắt đầu bất mãn.
Bọn họ đều là nộp thuế hợp pháp, tại quân khu Mười Ba tiêu nhiều như ?
Người Mười Ba quân khu từng phản bác mạng, nhưng càng phản bác, làn sóng chỉ trích càng dữ dội. Cuối cùng thậm chí biến thành trò khu vực--
“Địa lý vị trí của các , chiến loạn liên miên, đó là của chính các .”
“Có bản lĩnh thì tự mà đ.á.n.h bọn hải tặc của , đừng kêu gào xin tiền nữa.”
Không bản lĩnh thì chỉ mở miệng đòi Liên Bang hỗ trợ.
Thế là, cái quân khu trưởng thành giữa lửa đạn , dù kêu ca thế nào cũng vô ích. Từng phòng ban đều thắt chặt, từng đồng chi tiêu đều tính toán kỹ lưỡng, đồng nào là vắt thành hai.
Tiền viện trưởng chính là cao thủ trong chuyện đó, nhưng tầm của ông vẫn xa hơn khác.
Cho dù tự bỏ tiền túi, ông cũng giữ Dung Thu .
Nhân tài như thế, chính là thứ quân khu Mười Ba thiếu nhất.
Vị “nhân tài” tan làm, liền hắt liên tục mấy cái.
Dung Thu lên xe, cắm điện thoại sạc pin, khởi động máy thì phát hiện hai cuộc gọi nhỡ mới.
Cậu kỹ, đều là từ đàn em nhỏ gọi đến.
Không nên đối phương chuyển sang nhắn tin--
Sở Minh: Anh Tiểu Thu, tối nay 8 giờ em đến cảng cơ U Tinh, nhớ đến đón em nha QAQ